"Lần đầu tiên được người ta khen ngợi như vậy, thật là hoảng hốt." Tiết Mộ Bạch vẫn cười, đẩy chén rượu đến trước mặt ta: "Ta nhớ nàng nói chưa từng đọc sách mà?"
"Chỉ nhớ mỗi câu này." Ta bưng chén lên nhấp một ngụm, đáp lời trong cơn mơ màng.
Tiết Mộ Bạch đột nhiên nghiêng người về phía trước, mổ nhẹ lên môi ta một cái, rồi lập tức lùi về, khóe miệng tủm tỉm nhìn ta: "Tình khó tự kìm."
Ta đỏ bừng mặt, tim đập như trống, đứng dậy bỏ chạy.
Tiết Mộ Bạch đưa tay kéo ta lại: "Nàng đi đâu?"
"Đi thăm tổ mẫu." Ta luống cuống trả lời, bàn tay bị hắn nắm lấy rịn miết mồ hôi.
Tiết Mộ Bạch đứng dậy, tay vẫn không buông, ngược lại còn dùng sức kéo ta ôm vào lòng: "Tổ mẫu chẳng phải từ sáng đã dặn rồi sao, hôm nay bà tụng kinh, không cho phép ta và nàng đến quấy rầy."
Mặt ta vùi vào n.g.ự.c hắn, hơi thở khi nói chuyện của hắn phả vào tai ta. Ta chỉ thấy toàn thân nóng ran, tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Tiết, Tiết Mộ Bạch, chàng buông ta ra, đang trong vườn, bị người ta nhìn thấy thì không hay đâu." Ta ấp úng, cố gắng đặt tay trước n.g.ự.c muốn đẩy hắn ra.
Tiết Mộ Bạch nghe vậy từ từ buông ta ra, giọng nói ôn nhuận: "Diêu Văn Diên, cảm ơn nàng!"
Không biết có phải rượu ngấm hay không, ta đột nhiên thấy hơi choáng váng, khó thở, sợ ở cùng hắn nữa sẽ đột ngột ngất xỉu, cũng mặc kệ lời hắn rốt cuộc có ý gì, xách váy xoay người chạy biến.
Về đến phòng, Bích Ngân đang trải giường cho ta, thấy ta mặt đỏ bừng thì giật mình: "Tiểu thư sốt rồi à?" Nói rồi sờ trán ta.
Ta đứng yên bất động, cố gắng bình ổn nhịp tim, mặc cho bàn tay nhỏ mềm mại của Bích Ngân sờ đi sờ lại trên trán ta.
"Không sốt mà." Bích Ngân lẩm bẩm: "Sao mặt lại đỏ thế này."
"Sốt rồi sốt rồi!" Ta chột dạ la lên,l: "Mau đi lấy nước cho ta rửa mặt, ta muốn nằm một lát."
Đêm đó, ta mơ một giấc mơ, trong mơ, ta trượt chân ngã từ bậc thang cổng thành xuống, được Tiết Mộ Bạch đỡ lấy.
44.
Mùa thu năm Khánh Lịch thứ hai mươi hai, Lâm Phong Nham c.h.é.m đầu thủ lĩnh phản quân Ô Y Mạn, dư bộ phản quân kẻ c.h.ế.t, kẻ đầu hàng, cuộc phản loạn quấy nhiễu biên giới phía tây suốt hai năm cuối cùng cũng bình ổn.
Cuối thu đầu đông, Lâm Phong Nham khải hoàn hồi triều. Ngày thứ hai sau khi huynh ấy về kinh, Na Lan thuận lợi sinh cho huynh ấy một bé trai, đặt tên là Ngọc Nhi. Đứa bé vừa trắng vừa mập, ôm trong lòng mềm mềm mại mại, chỉ bé chút xíu, khiến người ta không kìm được lòng yêu thương.
Na Lan khăng khăng muốn ta làm nghĩa mẫu của đứa bé, ta thích Na Lan, thích đứa bé này, nên sảng khoái đồng ý, đồng thời tặng miếng ngọc ấm mang theo bên người cho nó làm quà gặp mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bàn tay nhỏ xíu của Ngọc Nhi nắm c.h.ặ.t miếng ngọc ấm ta tặng, khua khoắng chậm rãi trong không trung, chữ Lâm nhỏ xíu khắc trên ngọc vẫn có thể thấy được rõ ràng.
Vật về nguyên chủ, ta trút được gánh nặng.
Ở lại Lâm phủ rất lâu, lúc ta cáo từ trời đã chập choạng, Lâm Phong Nham khăng khăng muốn tiễn ta, khi rẽ vào chỗ khuất trong hoa viên, huynh ấy đột nhiên dừng bước, túm c.h.ặ.t lấy tay ta.
"Diêu Văn Diên, xin lỗi."
Dường như dự cảm được Lâm Phong Nham sẽ nói câu này, ta cười cười: "Cuối cùng huynh cũng chịu đối mặt rồi, giả vờ có vất vả không."
Vành mắt Lâm Phong Nham đỏ hoe, bả vai run lên từng hồi, huynh ấy khóc rồi.
Thấy huynh ấy như vậy, trong lòng ta cũng chẳng dễ chịu gì, ngắn ngủi hai năm, ta và huynh ấy đều đã trải qua quá nhiều chuyện.
"Lâm Phong Nham, bây giờ huynh đã làm cha, ta cũng đã gả làm thê người ta. Nếu huynh và ta đã vô duyên, thì nên quên đi quá khứ, trân trọng hiện tại cho tốt."
Nhưng Lâm Phong Nham lại không tiếp lời ta, vẻ mặt huynh ấy đau khổ: "Miếng ngọc bội kia, tại sao không giữ lại? Lúc ta hứa với nàng, là thật tâm thật ý muốn cưới nàng, giờ cũng..."
"Lâm Phong Nham!" Ta ngắt lời huynh ấy định nói tiếp, nhắc nhở huynh ấy lần nữa: "Na Lan là một cô nương tốt, hy vọng huynh xứng đáng để nàng ấy lặn lội đường xa đến gửi gắm cả đời."
Lâm Phong Nham bình tĩnh lại một chút: "Ta biết, ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng ấy. Nhưng Diên nhi, ta không muốn nàng oán trách ta, ta biết nàng gả cho Tiết Mộ Bạch là vạn bất đắc dĩ, ta cũng vậy..."
Hóa ra, Lâm Phong Nham lúc đầu thật sự mất trí nhớ, sau khi nhận được tin tức từ kinh thành huynh ấy mới dần nhớ lại mọi chuyện, khi đó, huynh ấy đã thành thân với Na Lan được nửa năm rồi. Lâm Phong Nham nói, huynh ấy thà rằng cứ mãi không nhớ ra, không nhớ thì sẽ không đau khổ.
Ta cười: "Hiện thực sao có thể để huynh được toại nguyện. Lâm Phong Nham, bây giờ miếng ngọc bội đó đã đến nơi nó cần đến, đoạn tình duyên kia, cũng nên chấm dứt tại đây thôi."
Dù kết quả đã không còn quan trọng, nhưng ít nhất ta và Lâm Phong Nham không ai phụ lòng ai, chúng ta chỉ thua bởi vận mệnh, và vui vẻ chấp nhận sự an bài của nó.
Nay nhìn lại, vận mệnh tự ý an bài một lối đi khác, đối với Lâm Phong Nham, và với ta, đều tốt hơn.
Nghĩ đến Tiết Mộ Bạch, lòng ta như có lửa đốt, hận không thể lập tức về Tiết phủ gặp chàng.
Ra khỏi Lâm phủ, ở góc đường đột nhiên có một người lao ra, hấp tấp xông đến trước mặt ta, nhét một bức thư vào tay ta, ta mở ra đọc, trên thư chỉ có tám chữ: Chẳng bao lâu nữa, sẽ giải tương tư.
Không có tên người gửi, nét chữ cẩu thả, ta lập tức đoán được người viết thư, ánh mắt trần trụi kia lại hiện lên lần nữa. Ta vo nát tờ giấy ném mạnh ra ngoài đầy căm hận.
Nhưng ném thư rồi, trong lòng lại dấy lên một nỗi lo âu mơ hồ.
Về đến Tiết phủ, Tiết Mộ Bạch không có nhà, hỏi mọi người, chỉ nói chàng vội vã vào cung rồi.
"Chỉ nhớ mỗi câu này." Ta bưng chén lên nhấp một ngụm, đáp lời trong cơn mơ màng.
Tiết Mộ Bạch đột nhiên nghiêng người về phía trước, mổ nhẹ lên môi ta một cái, rồi lập tức lùi về, khóe miệng tủm tỉm nhìn ta: "Tình khó tự kìm."
Ta đỏ bừng mặt, tim đập như trống, đứng dậy bỏ chạy.
Tiết Mộ Bạch đưa tay kéo ta lại: "Nàng đi đâu?"
"Đi thăm tổ mẫu." Ta luống cuống trả lời, bàn tay bị hắn nắm lấy rịn miết mồ hôi.
Tiết Mộ Bạch đứng dậy, tay vẫn không buông, ngược lại còn dùng sức kéo ta ôm vào lòng: "Tổ mẫu chẳng phải từ sáng đã dặn rồi sao, hôm nay bà tụng kinh, không cho phép ta và nàng đến quấy rầy."
Mặt ta vùi vào n.g.ự.c hắn, hơi thở khi nói chuyện của hắn phả vào tai ta. Ta chỉ thấy toàn thân nóng ran, tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Tiết, Tiết Mộ Bạch, chàng buông ta ra, đang trong vườn, bị người ta nhìn thấy thì không hay đâu." Ta ấp úng, cố gắng đặt tay trước n.g.ự.c muốn đẩy hắn ra.
Tiết Mộ Bạch nghe vậy từ từ buông ta ra, giọng nói ôn nhuận: "Diêu Văn Diên, cảm ơn nàng!"
Không biết có phải rượu ngấm hay không, ta đột nhiên thấy hơi choáng váng, khó thở, sợ ở cùng hắn nữa sẽ đột ngột ngất xỉu, cũng mặc kệ lời hắn rốt cuộc có ý gì, xách váy xoay người chạy biến.
Về đến phòng, Bích Ngân đang trải giường cho ta, thấy ta mặt đỏ bừng thì giật mình: "Tiểu thư sốt rồi à?" Nói rồi sờ trán ta.
Ta đứng yên bất động, cố gắng bình ổn nhịp tim, mặc cho bàn tay nhỏ mềm mại của Bích Ngân sờ đi sờ lại trên trán ta.
"Không sốt mà." Bích Ngân lẩm bẩm: "Sao mặt lại đỏ thế này."
"Sốt rồi sốt rồi!" Ta chột dạ la lên,l: "Mau đi lấy nước cho ta rửa mặt, ta muốn nằm một lát."
Đêm đó, ta mơ một giấc mơ, trong mơ, ta trượt chân ngã từ bậc thang cổng thành xuống, được Tiết Mộ Bạch đỡ lấy.
44.
Mùa thu năm Khánh Lịch thứ hai mươi hai, Lâm Phong Nham c.h.é.m đầu thủ lĩnh phản quân Ô Y Mạn, dư bộ phản quân kẻ c.h.ế.t, kẻ đầu hàng, cuộc phản loạn quấy nhiễu biên giới phía tây suốt hai năm cuối cùng cũng bình ổn.
Cuối thu đầu đông, Lâm Phong Nham khải hoàn hồi triều. Ngày thứ hai sau khi huynh ấy về kinh, Na Lan thuận lợi sinh cho huynh ấy một bé trai, đặt tên là Ngọc Nhi. Đứa bé vừa trắng vừa mập, ôm trong lòng mềm mềm mại mại, chỉ bé chút xíu, khiến người ta không kìm được lòng yêu thương.
Na Lan khăng khăng muốn ta làm nghĩa mẫu của đứa bé, ta thích Na Lan, thích đứa bé này, nên sảng khoái đồng ý, đồng thời tặng miếng ngọc ấm mang theo bên người cho nó làm quà gặp mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bàn tay nhỏ xíu của Ngọc Nhi nắm c.h.ặ.t miếng ngọc ấm ta tặng, khua khoắng chậm rãi trong không trung, chữ Lâm nhỏ xíu khắc trên ngọc vẫn có thể thấy được rõ ràng.
Vật về nguyên chủ, ta trút được gánh nặng.
Ở lại Lâm phủ rất lâu, lúc ta cáo từ trời đã chập choạng, Lâm Phong Nham khăng khăng muốn tiễn ta, khi rẽ vào chỗ khuất trong hoa viên, huynh ấy đột nhiên dừng bước, túm c.h.ặ.t lấy tay ta.
"Diêu Văn Diên, xin lỗi."
Dường như dự cảm được Lâm Phong Nham sẽ nói câu này, ta cười cười: "Cuối cùng huynh cũng chịu đối mặt rồi, giả vờ có vất vả không."
Vành mắt Lâm Phong Nham đỏ hoe, bả vai run lên từng hồi, huynh ấy khóc rồi.
Thấy huynh ấy như vậy, trong lòng ta cũng chẳng dễ chịu gì, ngắn ngủi hai năm, ta và huynh ấy đều đã trải qua quá nhiều chuyện.
"Lâm Phong Nham, bây giờ huynh đã làm cha, ta cũng đã gả làm thê người ta. Nếu huynh và ta đã vô duyên, thì nên quên đi quá khứ, trân trọng hiện tại cho tốt."
Nhưng Lâm Phong Nham lại không tiếp lời ta, vẻ mặt huynh ấy đau khổ: "Miếng ngọc bội kia, tại sao không giữ lại? Lúc ta hứa với nàng, là thật tâm thật ý muốn cưới nàng, giờ cũng..."
"Lâm Phong Nham!" Ta ngắt lời huynh ấy định nói tiếp, nhắc nhở huynh ấy lần nữa: "Na Lan là một cô nương tốt, hy vọng huynh xứng đáng để nàng ấy lặn lội đường xa đến gửi gắm cả đời."
Lâm Phong Nham bình tĩnh lại một chút: "Ta biết, ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng ấy. Nhưng Diên nhi, ta không muốn nàng oán trách ta, ta biết nàng gả cho Tiết Mộ Bạch là vạn bất đắc dĩ, ta cũng vậy..."
Hóa ra, Lâm Phong Nham lúc đầu thật sự mất trí nhớ, sau khi nhận được tin tức từ kinh thành huynh ấy mới dần nhớ lại mọi chuyện, khi đó, huynh ấy đã thành thân với Na Lan được nửa năm rồi. Lâm Phong Nham nói, huynh ấy thà rằng cứ mãi không nhớ ra, không nhớ thì sẽ không đau khổ.
Ta cười: "Hiện thực sao có thể để huynh được toại nguyện. Lâm Phong Nham, bây giờ miếng ngọc bội đó đã đến nơi nó cần đến, đoạn tình duyên kia, cũng nên chấm dứt tại đây thôi."
Dù kết quả đã không còn quan trọng, nhưng ít nhất ta và Lâm Phong Nham không ai phụ lòng ai, chúng ta chỉ thua bởi vận mệnh, và vui vẻ chấp nhận sự an bài của nó.
Nay nhìn lại, vận mệnh tự ý an bài một lối đi khác, đối với Lâm Phong Nham, và với ta, đều tốt hơn.
Nghĩ đến Tiết Mộ Bạch, lòng ta như có lửa đốt, hận không thể lập tức về Tiết phủ gặp chàng.
Ra khỏi Lâm phủ, ở góc đường đột nhiên có một người lao ra, hấp tấp xông đến trước mặt ta, nhét một bức thư vào tay ta, ta mở ra đọc, trên thư chỉ có tám chữ: Chẳng bao lâu nữa, sẽ giải tương tư.
Không có tên người gửi, nét chữ cẩu thả, ta lập tức đoán được người viết thư, ánh mắt trần trụi kia lại hiện lên lần nữa. Ta vo nát tờ giấy ném mạnh ra ngoài đầy căm hận.
Nhưng ném thư rồi, trong lòng lại dấy lên một nỗi lo âu mơ hồ.
Về đến Tiết phủ, Tiết Mộ Bạch không có nhà, hỏi mọi người, chỉ nói chàng vội vã vào cung rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









