Dù cho ta và Lâm Phong Nham sớm đã không còn khả năng, dù cho ta biết ta đã có tình cảm khác lạ với Tiết Mộ Bạch, nhưng trong khoảnh khắc biết tin Lâm Phong Nham sắp làm cha, lòng ta vẫn đau như cắt.

Lúc chạng vạng tối, sau khi mọi người đã lục tục ra về, ta mới có cơ hội gặp riêng một lúc với Lâm Phong Nham trong hoa viên.

Huynh ấy vẫn như ngày trở về kinh thành, thái độ cung kính với ta, mang theo đôi chút xa cách.

"Diêu cô nương, đã lâu không gặp." Lâm Phong Nham nói xong liền muốn rời đi.

Ta vội vàng cản huynh ấy lại, lấy miếng ngọc huynh ấy từng tặng ta ra: "Lâm Phong Nham, đây là đồ của huynh, trước khi đi Mạc Bắc huynh để quên ở Diêu phủ, giờ trả lại cho huynh."

Ta đã nói dối, sợ nói ra sự thật sẽ khiến cả hai khó xử. Nhưng dù thế nào đi nữa, di vật duy nhất mẹ huynh ấy để lại cho huynh ấy, cũng không nên giữ bên người ta nữa.

Ánh mắt Lâm Phong Nham lẩn tránh, đẩy bàn tay đang đưa ra của ta về, lời nói gấp gáp: "Diêu cô nương chắc là nhớ nhầm rồi, ta không nhớ mình có vật này."

"Có lẽ huynh quên rồi, nhưng đây thực sự là đồ của huynh." Biểu hiện của Lâm Phong Nham khiến trong lòng ta dấy lên một tia nghi hoặc.

"Đã không nhớ, chứng tỏ vật này đối với ta không quan trọng lắm, nó đã đến tay cô nương, cô nương cứ giữ lấy đi." Giọng Lâm Phong Nham cứng nhắc, run rẩy nhè nhẹ: "Nếu cô nương không thích, cứ tùy ý xử lý đi."

Huynh ấy nói xong vội vã rời đi, để lại ta đã sớm nước mắt giàn dụa.

Lâm Phong Nham, huynh căn bản không hề mất trí nhớ, đúng không? Huynh giả vờ không nhớ gì cả, là không dám đối mặt với sự phản bội của huynh, hay là của ta? Với sự hiểu biết của ta về Lâm Phong Nham, hành động hoảng loạn vừa rồi của huynh ấy, rõ ràng là đang trốn tránh và che giấu.

Ta không thể ở lại Lâm phủ thêm một khắc nào nữa, vội vàng cáo biệt. Thấy ta muốn đi, Na Lan bịn rịn không nỡ, nắm tay ta bảo ta lần sau lại đến chơi với nàng ấy.

Lâm Phong Nham ở bên cạnh ôm nàng ấy vào lòng mình, nhìn về phía ta: "Na Lan ở kinh thành không thân không thích, nàng ấy thích Diêu cô nương, mong cô nương thường xuyên đến phủ chơi."

“Được." Ta nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong Nham, huynh ấy vẫn không chịu nhìn thẳng ta, ta vừa nhìn huynh ấy, huynh ấy lập tức hoảng loạn nhìn sang chỗ khác.

"Lâm tướng quân chuyến này đi nhớ bảo trọng, ta sẽ thay huynh chăm sóc phu nhân thật tốt."

Na Lan nghe lời ta, vội vàng kéo tay ta hỏi: "Là thật sao?" Mắt nàng ấy sáng long lanh, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ.

Ta gật đầu, cũng cười theo nàng. Nữ t.ử đơn thuần lại xán lạn như vậy, bất cứ ai cũng sẽ thích thôi.

42.

Lần tây chinh này của Lâm Phong Nham, ta không có lý do gì để đưa tiễn. Nhớ lại ngày huynh ấy đi Mạc Bắc, ta lo lắng khôn nguôi, lúc xuống cổng thành còn hậu đậu va phải Tiết Mộ Bạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giờ phút này đột nhiên nhận ra, có lẽ mọi thứ đều đã được trời cao định sẵn.

Khi Lâm Phong Nham rời đi, được phủ lên vầng hào quang thánh khiết, hư ảo đẹp đẽ đến mức không chân thực.

Còn khi Tiết Mộ Bạch đến, đưa ta đi xem t.h.ả.m cỏ xanh ngát, nghe tiếng gió bên tai, là sự ấm áp chân thực có thể chạm tới.

Ta nhớ lại câu hỏi cuối cùng ta hỏi Tiết Mộ Bạch ở ngoại thành: "Chàng có thích Hòa Dương công chúa không?"

Tiết Mộ Bạch nhìn về nơi xa, trả lời thận trọng, dường như câu hỏi này đã được cân nhắc trong lòng hắn rất lâu: "Trước kia, ta tưởng rằng ta thích Hòa Dương. Chúng ta có mười mấy năm sớm chiều bầu bạn, thấu hiểu nhau, quan tâm nhau."

Tiết Mộ Bạch nói, thu hồi ánh mắt nhìn về phía ta: "Nhưng lần trước nàng ấy đến Tiết phủ, ta đột nhiên hiểu ra, nàng ấy giống người thân hơn, còn nàng, mới là người ta muốn bầu bạn cả đời."

Dù đã qua hai ngày, nhớ tới những lời này của Tiết Mộ Bạch, ta vẫn đỏ mặt tim đập.

Tiết lão phu nhân từng nói với ta, ngày dài tháng rộng, ta sẽ nhìn rõ trái tim Tiết Mộ Bạch. Mà ta, cũng đâu phải không cần thời gian để nhìn rõ trái tim mình.

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, sự bỏ rơi của Lâm Phong Nham cũng không còn khiến ta suy tư khổ sở nữa, mỗi người đều có nỗi niềm khó nói, ta không nên sinh lòng oán hận, cho rằng huynh ấy đã phản bội ước định ban đầu của chúng ta.

43.

Buông bỏ thành kiến và lo âu, ta bắt đầu nhìn nhận lại mối quan hệ giữa ta và Tiết Mộ Bạch.

Hắn bận rộn cả ngày, nhưng dăm bữa nửa tháng sẽ sai người gửi vài món đồ chơi nhỏ về, hôm nay là chén lưu ly, ngày mai là bình pháp lam, không phải vật gì quý giá, nhưng món nào cũng toát lên tâm ý của hắn.

Ta cũng bắt đầu nhìn vật nhớ người trong những ngày Tiết Mộ Bạch không có nhà, một ngày không gặp mà như ba thu.

Chớp mắt đã mấy tháng, bụng Na Lan ngày một lớn, tin thắng trận của Lâm Phong Nham ở Tây Bắc cũng liên tiếp truyền về. Tiết Mộ Bạch nói, theo đà này, Lâm Phong Nham sẽ đại thắng trở về triều vào cuối thu, đến lúc đó hắn sẽ nghĩ cách cứu cha ta ra.

Tết Trung Thu hôm đó, Tiết Mộ Bạch hiếm khi rảnh rỗi, cho lui hạ nhân, cùng ta đối ẩm ngắm trăng trong viện.

Hắn mặc bộ cẩm y màu nhạt ngồi trên ghế thấp, cụp mắt rót rượu cho ta, ngũ quan tuấn tú, như chạm như khắc.

Ta nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ, khóe miệng bất giác nở nụ cười.

"Cười gì thế?" Tiết Mộ Bạch hỏi ta.

"Hữu phỉ quân t.ử, sung nhĩ tú oánh, hội biện như tinh."* Tầm mắt ta rơi vào khóe môi cong lên của hắn, lòng xao động.

*Câu thơ trích trong Kinh Thi - Vệ Phong - Kỳ Úc (Có người quân t.ử đẹp thay/Bông ngọc bịt tai, mũ hội như sao.)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện