Tiết Mộ Bạch vừa nói, ta liền đoán được đây chính là vị quan viên Hình bộ có giao tình tốt với hắn, vội vàng hành đại lễ lần nữa, để tỏ lòng biết ơn.

Vương Thượng thư lang làm ra vẻ khoa trương, trêu chọc: "Cáo từ! Cáo từ! Tiết phu nhân động một tí là hành lễ, chắc chắn là chê ta ở đây vướng víu rồi, ta đi ngay đây, hai vị cứ tự nhiên."

Hắn ta làm bộ muốn đi, nhưng không quên trêu chọc Tiết Mộ Bạch: "Haiz, tiếc là ta cô đơn lẻ bóng, không biết khi nào mới có được phúc khí như Tiết thị lang, thật khiến người ta ghen tị, ghen tị quá!"

Tiết Mộ Bạch tiễn Vương Tấn đi, quay đầu nhìn ta đang đỏ mặt, cười khẽ: "Lên xe đi."

Tiết Mộ Bạch đỡ ta lên xe ngựa, bản thân cũng nhảy lên ngồi đối diện ta. Hắn vẫn mặc triều phục, khí vũ bất phàm.

Ta chợt nhớ tới lời vị công công đến Tiết phủ tuyên đọc thánh chỉ nói với cha ta ngày đó: "Tiết thị lang có thể nói là nhân trung long phượng, tiền đồ nhất định vô lượng."

Khi đó chẳng biết gì về Tiết Mộ Bạch, chỉ có bài xích và sợ hãi, nay nghĩ lại lời này, trong lòng bỗng thêm vài phần tự hào.

Thấy ta cứ im lặng mãi, Tiết Mộ Bạch mở lời: "Hôm nay gặp cha nàng rồi, đã yên tâm chưa?"

Ta vội vàng gật đầu: "Tiết Mộ Bạch, cảm ơn chàng."

Tiết Mộ Bạch cười, mím đôi môi mỏng hỏi ta: "Nếu ngay từ đầu ta đã đối xử với nàng như vậy, có phải nàng sẽ không ghét ta nữa không?"

Ta cố ý vén rèm nhìn ra ngoài xe ngựa, tránh né câu hỏi của Tiết Mộ Bạch.

40.

Ta tuy ít ra ngoài, nhưng cũng có thể nhận ra xe ngựa không đi theo đường về Tiết phủ.

"Tiết Mộ Bạch, chúng ta không về phủ sao?"

"Ừ, đưa nàng đi đến một nơi."

Xe ngựa dừng trước một bãi cỏ rộng lớn, ta bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

"Thích không?" Tiết Mộ Bạch hỏi ta,l: "Ta tình cờ đi ngang qua đây, thấy cảnh trí nơi này rất đẹp, nên vẫn luôn muốn đưa nàng tới xem."

Ta gật đầu lia lịa: "Ta không ngờ kinh thành lại có cảnh đẹp như vậy."

Gió nhẹ lướt qua, bãi cỏ trải dài vô tận phía xa gợn lên từng lớp sóng, để lộ ra những bông hoa nhỏ đủ màu sắc điểm xuyết bên trong, thi thoảng có chim ch.óc bay sạt qua, hòa cùng tiếng hót lảnh lót, tan vào bầu trời xanh ngắt sau lưng.

Tâm hồn ta sảng khoái, ngồi xuống một gò đất cao, cảm giác như mình đang đắm mình trong một không gian mát lành, cái nóng oi bức của ngày hè trong nháy mắt tan biến.

Bên tai, nơi ch.óp mũi, vấn vương hương hoa tiếng chim, trong mắt là hắn - người mặt như ngọc, phong thái phóng khoáng.

"Tiết Mộ Bạch, chàng thích ta không?" Cuối cùng ta cũng hỏi ra câu hỏi vẫn luôn đè nặng trong lòng mấy ngày nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiết Mộ Bạch không chút suy nghĩ, cười lắc đầu.

Ta thế mà lại thấy hơi thất vọng, cúi đầu dùng ngón tay nghịch một bông hoa nhỏ trước mặt, tiếp tục truy hỏi: "Vậy tại sao lại đối tốt với ta như thế?"

"Ban đầu, chỉ vì nàng là thê t.ử của ta." Giọng Tiết Mộ Bạch trong trẻo.

"Nhưng đó là trên danh nghĩa mà." Ta khó hiểu.

"Chẳng phải nàng cũng đã làm cho ta rất nhiều việc mà một thê t.ử thực sự nên làm sao?" Tiết Mộ Bạch hỏi ngược lại ta, rồi tiếp tục nói: "Nàng ở Tiết phủ ta ngày nào, ta sẽ bảo vệ nàng chu toàn ngày ấy."

"Vậy... sau đó thì sao?" Ta lấy hết can đảm tiếp tục hỏi hắn.

"Sau đó..." Tiết Mộ Bạch hắng giọng, vành tai thế mà lại hơi đỏ lên: "Lúc nàng đàm phán với ta thì thông minh trầm ổn; nàng dựa vào người ta ngủ quên, có đôi chút đáng yêu; nàng hậu đậu suýt ngã khỏi xe ngựa, lại có hơi ngốc nghếch; nàng ăn hết những món ta gắp cho nàng, ngoan ngoãn ôn thuận; nàng tự ý đi gặp Hằng Vương, to gan lỗ mãng. Còn nữa, nàng rơi lệ vì Lâm Phong Nham, đáng thương lại đáng giận!"

"Ta thường hay nghĩ, tại sao một nữ t.ử lại có thể có nhiều khía cạnh như vậy? Rốt cuộc đâu mới là con người thật của nàng? Diêu Văn Diên, ta muốn hiểu rõ nàng, mỗi ngày đều phải tìm đủ mọi lý do để đi gặp nàng, đi làm những việc mà ta cho rằng sẽ khiến nàng vui vẻ. Ta không cho rằng tấm lòng chỉ đơn giản là thích, cho nên ta không muốn để nàng rời đi nữa, ta muốn vi phạm ước định ban đầu, giữ nàng lại bên cạnh ta."

Tiết Mộ Bạch nói một hơi dài xong, lẳng lặng nhìn ta.

Ta cũng kinh ngạc nhìn hắn, trong lòng cuộn trào sóng gió.

Tiết Mộ Bạch nói hắn không thích ta, nhưng đây chẳng phải là thích thì là gì? Ta cũng luôn tưởng rằng ta không thích hắn, nhưng giờ tim đập thình thịch, là vì cớ gì cơ chứ?

41.

Trên đường về Tiết phủ, ta và Tiết Mộ Bạch đều im lặng, mỗi người ấp ủ suy nghĩ riêng trong lòng, nhưng bầu không khí không còn gượng gạo như trước.

Lúc xuống xe, Tiết Mộ Bạch có chút không tình nguyện nói bên tai ta: "Ba ngày nữa Lâm Phong Nham phải đi tây chinh, ngày mai nàng đến Lâm phủ gặp hắn đi."

Nhắc đến Lâm Phong Nham, tay ta đang vịn tay Tiết Mộ Bạch bất giác run lên một cái, dù biết hắn muốn ta nói không đi, nhưng ta vẫn gật đầu nói được.

Ngày hôm sau, trong Lâm phủ tụ tập rất nhiều người, Tiết Mộ Bạch đưa ta đến cửa rồi đi, ta dẫn Bích Ngân bước vào đại viện.

Trước kia, từng nhành cây ngọn cỏ, từng con người ở Lâm phủ ta đều quen thuộc, nay nhìn lại, lại là cảnh còn người mất.

Nữ t.ử ngoại tộc mà Lâm Phong Nham dẫn về tên là Na Lan, nàng ấy dùng giọng kinh thành bập bẹ nói với ta: "Na Lan, trong tiếng Mông Cổ có nghĩa là mặt trời."

Nàng ấy đơn thuần đáng yêu, khi cười lên cũng rực rỡ ấm áp như cái tên của nàng vậy. Tuy bị một đám phu nhân vây quanh, nàng ấy lại cứ thích tìm ta nói chuyện, dù ngôn ngữ bất đồng, cũng nhiệt tình nắm tay ta nói không ngừng.

Nhưng nàng ấy không biết, giờ phút này lòng ta lạnh như băng giá. Bởi vì Na Lan đã có t.h.a.i ba tháng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện