38.
Ta ngủ không ngon, ngày hôm sau còn chưa rời giường, Bích Ngân đã vội vã chạy vào, trong mắt rưng rưng lệ: "Tiểu thư, vừa nãy cô gia sai Tri Hiên đến báo, nói hôm nay chúng ta có thể đến thăm lão gia!"
Ta mừng đến phát khóc, vội vàng thu dọn đồ đạc, đi theo người Tiết Mộ Bạch an bài đến thiên lao.
Trong lao tăm tối không thấy ánh mặt trời, phạm nhân đầu bù tóc rối, mặc những bộ quần áo rách rưới bẩn thỉu bám vào cửa, vươn những bàn tay gầy guộc ra khỏi song sắt, tuyệt vọng gào thét khi ta đi qua.
Ta cúi đầu, đi theo một ngục tốt tuổi tác không lớn đến trước phòng giam của cha ta.
"Phu nhân cứ tự nhiên." Ngục tốt mở cửa lao, làm động tác mời.
Cha ta nghe thấy tiếng động, ngẩng phắt đầu lên. "Diên nhi!" Ông run rẩy bước về phía ta.
Cha ta già đi rất nhiều, tóc gần như bạc trắng. Thấy ông quần áo chỉnh tề, trên người không có vết thương, ta mới thở phào nhẹ nhõm, nước mắt cũng lập tức lăn xuống, ta bước lên quỳ trước mặt cha: "Cha, nữ nhi bất hiếu."
Cha ta nhẹ nhàng vuốt mặt ta, trong đôi mắt vẩn đục cũng chảy ra nước mắt: "Diên nhi đừng khóc, cha rất khỏe."
Ta gạt nước mắt, vội vàng lấy thức ăn mang theo ra.
Nương theo ánh sáng lờ mờ trong lao, cha ta cầm lấy miếng bánh bách hoa ông thích nhất c.ắ.n một miếng, gượng cười nói: "Tay nghề của Diên nhi vẫn tốt như vậy."
Ta vừa cười vừa khóc, dùng đũa gắp mấy món rau đưa đến bên miệng ông. Ta nhớ hồi nhỏ, mỗi khi ta không chịu ăn cơm, đều là cha từng chút từng chút bón cho ta như thế này.
"Cha." Ta gọi một tiếng: "Nữ nhi không nên khuyên cha đầu quân cho Thái t.ử, khiến cha phải chịu kiếp nạn này." Gặp được cha rồi, ta càng thêm hối hận về quyết định lúc trước.
Cha ta lại thở dài, đặt đũa trong tay xuống, đứng dậy, ông chắp tay sau lưng đứng đối diện với bức tường nhà lao cao v.út, phía trên bức tường có một ô cửa sổ nhỏ hình vuông, một tia sáng yếu ớt từ đó chiếu vào.
"Diên nhi không biết, những năm qua cha vẫn luôn sống trong ân hận." Cha ta thở dài: "Lúc mới vào quan trường, nếu không phải cha tuổi trẻ khí thịnh, cứ nhất quyết phải tranh cao thấp với Khương Thái phó đương thời, thì sẽ không chọc giận Hoàng thượng giáng chức ta, nương con cũng sẽ không c.h.ế.t."
Ta biết, cái c.h.ế.t của nương luôn khiến cha canh cánh trong lòng.
Năm ta bảy tuổi, vì chuyện có nên thu phục U Châu hay không, trên dưới triều đình tranh luận không ngớt, cuối cùng Hiến Đế nghe theo chủ trương của Khương Thái phó, lấy lý do quốc khố eo hẹp, hạ lệnh lui binh. Cha ta liều c.h.ế.t tranh luận, cuối cùng chọc giận Hiến Đế, bị đày đến Liễu Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khí hậu Liễu Châu nóng ẩm, tháng thứ hai nương ta đến đó đã bị chướng khí, không có đại phu giỏi chữa trị, cha ta trơ mắt nhìn nương ta buông tay nhân gian.
Đến tận bây giờ ta vẫn còn nhớ, ánh mắt tuyệt vọng của ông khi ôm lấy thân thể đã không còn sự sống của nương ta.
Cũng chính từ lúc đó, cha ta như biến thành một người khác. Ông nhờ người lo lót quan hệ trong kinh, sau khi trở lại triều đình thì bắt đầu a dua nịnh hót, răm rắp nghe theo lời Hiến Đế.
Đường làm quan càng thuận lợi, cha ta càng cẩn thận, câu ông nói nhiều nhất chính là: "Ta không thể để Diên nhi giống như nương nó nữa".
"Ta bị che mờ tâm trí, chỉ nghĩ làm sao để con được bình an phú quý." Cha ta xoay người lại nhìn ta: "Hiến Đế hôn dung, ta liền hùa theo tâm ý của hắn; hắn hay nghi kỵ, ta liền giả vờ tầm thường vô năng để giành được sự tin tưởng; vì củng cố địa vị, ta cũng hãm hại trung lương..."
Trên mặt cha ta lộ ra vẻ đau khổ, ánh mắt vượt qua ta nhìn về phương xa, dường như chìm vào sự hối hận về những chuyện rất lâu trước kia: "Cha sai rồi, vẫn luôn sai lầm. Nếu nương con dưới suối vàng có biết, nhất định sẽ không để ta làm như vậy!"
Chòm râu hoa râm của ông run rẩy nhè nhẹ: "Diên nhi, cha không muốn làm chuyện bất nghĩa nữa. Tiết Mộ Bạch nói đúng, nếu thực sự vì con, thì không thể để con phải mang cái danh có người cha là gian thần."
39.
Lúc đi ra ngoài, ta cứ suy nghĩ mãi về những lời cha nói, ông nói ông không hối hận về tất cả những gì đã làm, ông còn nói vốn đã chuẩn bị sẵn tâm thế đi c.h.ế.t, không ngờ Tiết Mộ Bạch lại có bản lĩnh cứu ông một mạng.
Hóa ra những gì Tiết Mộ Bạch làm, còn nhiều hơn những gì ta nghĩ. Những lời hứa tưởng như buột miệng nói ra kia, hắn đều đang thực hiện từng lời một.
Đến cửa nhà lao, ta nhét một túi bạc vào tay ngục tốt đưa ta ra, nhờ hắn ta thay ta lo liệu, tên ngục tốt lại xua tay lia lịa: "Chúng ta đã nhận ý tốt của Tiết thị lang, nhất định sẽ dốc hết tâm sức chăm sóc Diêu công, xin phu nhân yên tâm."
Ta cưỡng ép nhét bạc cho ngục tốt, khi bước ra khỏi nhà lao, ánh mặt trời ch.ói chang khiến ta không mở nổi mắt, trong lúc mơ hồ ta dường như nhìn thấy Tiết Mộ Bạch đứng bên cạnh xe ngựa cách đó không xa, đang nói chuyện với một người.
Ta dụi dụi mắt, quả nhiên là Tiết Mộ Bạch! Ta vội vàng bước tới, hành lễ với người kia, rồi nhìn về phía Tiết Mộ Bạch: "Phu quân sao lại tới đây?" Vì đã biết những việc làm của Tiết Mộ Bạch, trong lòng ta cảm động, lời nói cũng bất giác lộ ra vẻ dịu dàng.
Tiết Mộ Bạch quay sang ta: "Đúng lúc đi ngang qua, tiện đường đón nàng về."
Ta còn chưa kịp nói gì, người bên cạnh đã cười: "Quả nhiên tình cảm Tiết thị lang và phu nhân rất tốt, đúng là như keo như sơn!"
Nghe lời này, Tiết Mộ Bạch cũng cười, giới thiệu với ta: "Vị này là Hình bộ Thượng thư lang Vương Tấn, chuyện của nhạc phụ đại nhân hoàn toàn dựa vào ngài ấy lo liệu."
Ta ngủ không ngon, ngày hôm sau còn chưa rời giường, Bích Ngân đã vội vã chạy vào, trong mắt rưng rưng lệ: "Tiểu thư, vừa nãy cô gia sai Tri Hiên đến báo, nói hôm nay chúng ta có thể đến thăm lão gia!"
Ta mừng đến phát khóc, vội vàng thu dọn đồ đạc, đi theo người Tiết Mộ Bạch an bài đến thiên lao.
Trong lao tăm tối không thấy ánh mặt trời, phạm nhân đầu bù tóc rối, mặc những bộ quần áo rách rưới bẩn thỉu bám vào cửa, vươn những bàn tay gầy guộc ra khỏi song sắt, tuyệt vọng gào thét khi ta đi qua.
Ta cúi đầu, đi theo một ngục tốt tuổi tác không lớn đến trước phòng giam của cha ta.
"Phu nhân cứ tự nhiên." Ngục tốt mở cửa lao, làm động tác mời.
Cha ta nghe thấy tiếng động, ngẩng phắt đầu lên. "Diên nhi!" Ông run rẩy bước về phía ta.
Cha ta già đi rất nhiều, tóc gần như bạc trắng. Thấy ông quần áo chỉnh tề, trên người không có vết thương, ta mới thở phào nhẹ nhõm, nước mắt cũng lập tức lăn xuống, ta bước lên quỳ trước mặt cha: "Cha, nữ nhi bất hiếu."
Cha ta nhẹ nhàng vuốt mặt ta, trong đôi mắt vẩn đục cũng chảy ra nước mắt: "Diên nhi đừng khóc, cha rất khỏe."
Ta gạt nước mắt, vội vàng lấy thức ăn mang theo ra.
Nương theo ánh sáng lờ mờ trong lao, cha ta cầm lấy miếng bánh bách hoa ông thích nhất c.ắ.n một miếng, gượng cười nói: "Tay nghề của Diên nhi vẫn tốt như vậy."
Ta vừa cười vừa khóc, dùng đũa gắp mấy món rau đưa đến bên miệng ông. Ta nhớ hồi nhỏ, mỗi khi ta không chịu ăn cơm, đều là cha từng chút từng chút bón cho ta như thế này.
"Cha." Ta gọi một tiếng: "Nữ nhi không nên khuyên cha đầu quân cho Thái t.ử, khiến cha phải chịu kiếp nạn này." Gặp được cha rồi, ta càng thêm hối hận về quyết định lúc trước.
Cha ta lại thở dài, đặt đũa trong tay xuống, đứng dậy, ông chắp tay sau lưng đứng đối diện với bức tường nhà lao cao v.út, phía trên bức tường có một ô cửa sổ nhỏ hình vuông, một tia sáng yếu ớt từ đó chiếu vào.
"Diên nhi không biết, những năm qua cha vẫn luôn sống trong ân hận." Cha ta thở dài: "Lúc mới vào quan trường, nếu không phải cha tuổi trẻ khí thịnh, cứ nhất quyết phải tranh cao thấp với Khương Thái phó đương thời, thì sẽ không chọc giận Hoàng thượng giáng chức ta, nương con cũng sẽ không c.h.ế.t."
Ta biết, cái c.h.ế.t của nương luôn khiến cha canh cánh trong lòng.
Năm ta bảy tuổi, vì chuyện có nên thu phục U Châu hay không, trên dưới triều đình tranh luận không ngớt, cuối cùng Hiến Đế nghe theo chủ trương của Khương Thái phó, lấy lý do quốc khố eo hẹp, hạ lệnh lui binh. Cha ta liều c.h.ế.t tranh luận, cuối cùng chọc giận Hiến Đế, bị đày đến Liễu Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khí hậu Liễu Châu nóng ẩm, tháng thứ hai nương ta đến đó đã bị chướng khí, không có đại phu giỏi chữa trị, cha ta trơ mắt nhìn nương ta buông tay nhân gian.
Đến tận bây giờ ta vẫn còn nhớ, ánh mắt tuyệt vọng của ông khi ôm lấy thân thể đã không còn sự sống của nương ta.
Cũng chính từ lúc đó, cha ta như biến thành một người khác. Ông nhờ người lo lót quan hệ trong kinh, sau khi trở lại triều đình thì bắt đầu a dua nịnh hót, răm rắp nghe theo lời Hiến Đế.
Đường làm quan càng thuận lợi, cha ta càng cẩn thận, câu ông nói nhiều nhất chính là: "Ta không thể để Diên nhi giống như nương nó nữa".
"Ta bị che mờ tâm trí, chỉ nghĩ làm sao để con được bình an phú quý." Cha ta xoay người lại nhìn ta: "Hiến Đế hôn dung, ta liền hùa theo tâm ý của hắn; hắn hay nghi kỵ, ta liền giả vờ tầm thường vô năng để giành được sự tin tưởng; vì củng cố địa vị, ta cũng hãm hại trung lương..."
Trên mặt cha ta lộ ra vẻ đau khổ, ánh mắt vượt qua ta nhìn về phương xa, dường như chìm vào sự hối hận về những chuyện rất lâu trước kia: "Cha sai rồi, vẫn luôn sai lầm. Nếu nương con dưới suối vàng có biết, nhất định sẽ không để ta làm như vậy!"
Chòm râu hoa râm của ông run rẩy nhè nhẹ: "Diên nhi, cha không muốn làm chuyện bất nghĩa nữa. Tiết Mộ Bạch nói đúng, nếu thực sự vì con, thì không thể để con phải mang cái danh có người cha là gian thần."
39.
Lúc đi ra ngoài, ta cứ suy nghĩ mãi về những lời cha nói, ông nói ông không hối hận về tất cả những gì đã làm, ông còn nói vốn đã chuẩn bị sẵn tâm thế đi c.h.ế.t, không ngờ Tiết Mộ Bạch lại có bản lĩnh cứu ông một mạng.
Hóa ra những gì Tiết Mộ Bạch làm, còn nhiều hơn những gì ta nghĩ. Những lời hứa tưởng như buột miệng nói ra kia, hắn đều đang thực hiện từng lời một.
Đến cửa nhà lao, ta nhét một túi bạc vào tay ngục tốt đưa ta ra, nhờ hắn ta thay ta lo liệu, tên ngục tốt lại xua tay lia lịa: "Chúng ta đã nhận ý tốt của Tiết thị lang, nhất định sẽ dốc hết tâm sức chăm sóc Diêu công, xin phu nhân yên tâm."
Ta cưỡng ép nhét bạc cho ngục tốt, khi bước ra khỏi nhà lao, ánh mặt trời ch.ói chang khiến ta không mở nổi mắt, trong lúc mơ hồ ta dường như nhìn thấy Tiết Mộ Bạch đứng bên cạnh xe ngựa cách đó không xa, đang nói chuyện với một người.
Ta dụi dụi mắt, quả nhiên là Tiết Mộ Bạch! Ta vội vàng bước tới, hành lễ với người kia, rồi nhìn về phía Tiết Mộ Bạch: "Phu quân sao lại tới đây?" Vì đã biết những việc làm của Tiết Mộ Bạch, trong lòng ta cảm động, lời nói cũng bất giác lộ ra vẻ dịu dàng.
Tiết Mộ Bạch quay sang ta: "Đúng lúc đi ngang qua, tiện đường đón nàng về."
Ta còn chưa kịp nói gì, người bên cạnh đã cười: "Quả nhiên tình cảm Tiết thị lang và phu nhân rất tốt, đúng là như keo như sơn!"
Nghe lời này, Tiết Mộ Bạch cũng cười, giới thiệu với ta: "Vị này là Hình bộ Thượng thư lang Vương Tấn, chuyện của nhạc phụ đại nhân hoàn toàn dựa vào ngài ấy lo liệu."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









