35.

Hòa Dương công chúa ghé thăm vào một buổi sáng sớm mùa hè, trước đó ta không hề hay biết.

Hôm ấy, tiểu nha hoàn bên cạnh lão phu nhân qua thông truyền: "Phu nhân, lão phu nhân mời người qua đó, Hòa Dương công chúa đến rồi."

Ta vội vàng chải chuốt trang điểm, dẫn theo Bích Ngân vội vã đi qua, lúc đến cửa phòng lão phu nhân, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cười.

"Hồi đó mấy đứa đều còn là trẻ con, con cứ dăm bữa nửa tháng là lại ầm ĩ đòi đến phủ chơi." Người nói là lão phu nhân.

"Đúng vậy ạ! Hồi đó còn nhỏ xuất cung cũng tiện, nay đã qua bao năm, Mộ Bạch đã thành gia lập thất rồi, cũng nên kiêng kị một chút." Giọng nói dịu dàng như nước này là của Hòa Dương công chúa, ta có thể nhận ra.

Ta dẫn Bích Ngân bước vào, trước hành lễ với công chúa, lại thỉnh an tổ mẫu, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh Tiết Mộ Bạch.

Hòa Dương công chúa ngồi đối diện quan sát hai người bọn ta, trên mặt mang nụ cười đoan trang dịu dàng.

"Hôm nay bãi triều sớm vậy sao?" Ta đành hỏi Tiết Mộ Bạch.

"Hôm nay không có việc gì." Tiết Mộ Bạch trả lời ta, gương mặt điển trai không chút gợn sóng.

Từ khi ta vào, mọi người đột nhiên đều chẳng có gì để nói, Tiết Mộ Bạch chỉ chuyên tâm xoay cái chén trong tay, đăm chiêu suy nghĩ, cứ như không cảm nhận được ánh mắt cháy rực của Hòa Dương công chúa rơi trên người hắn, nhưng ta ở bên cạnh lại đứng ngồi không yên.

Ta đành phải nói đông nói tây mấy chuyện không quan trọng, khi thật sự cảm thấy bầu không khí quá gượng gạo, ta đứng dậy cáo từ lão phu nhân: "Hôm nay thức dậy thấy người có hơi khó chịu, sợ thất lễ trước mặt công chúa, xin tổ mẫu cho phép Diên nhi về phòng nghỉ ngơi."

"Khó chịu chỗ nào?" Trong mắt Tiết lão phu nhân lộ ra vẻ quan tâm: "Đã mời đại phu xem chưa?"

Ta lắc đầu, ra hiệu cho bà yên tâm: "Chắc là trúng gió, đầu hơi đau, nghỉ ngơi một chút là khỏi ạ."

"Vậy thì về nghỉ ngơi đi." Lão phu nhân nói xong, lại dặn dò một câu: "Nếu không đỡ, thì đừng có cố chịu, đi mời đại phu sớm chút."

Được sự đồng ý của lão phu nhân, ta vừa vâng dạ vừa cáo từ công chúa, khi quay sang Tiết Mộ Bạch, phát hiện hắn đang nhìn ta.

"Đành làm phiền phu quân bồi tiếp tổ mẫu và công chúa vậy." Ta khách sáo nói.

Không ngờ Tiết Mộ Bạch lại đứng dậy, chỉnh lại y phục, bộ dạng như muốn đi ra ngoài.

"Ta đưa nàng về." Hắn nói.

Ta vội vàng xua tay: "Phu quân ở đây bồi công chúa là được rồi, ta có Bích Ngân đi cùng."

Tiết Mộ Bạch lại lờ đi sự từ chối của ta, đi thẳng ra cửa. Hắn đi rất nhanh, ta đành phải rảo bước theo sau hắn.

Khi đi qua hoa viên, Tiết Mộ Bạch dừng lại đợi ta, đột nhiên hỏi: "Nàng không vui, có phải vì Hòa Dương đến phủ, ta không báo trước một tiếng không?"

Ta hơi giật mình, bản thân cũng không có ý đó, vội vàng xua tay: "Không phải đâu, ta không có không vui."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mặc dù ta phủ nhận, Tiết Mộ Bạch vẫn giải thích thêm một câu: "Nàng ấy đi ngang qua đây, bầ chợt muốn vào thăm tổ mẫu, trước đó ta cũng không biết."

Lời của Tiết Mộ Bạch, lại khiến đáy lòng ta dấy lên một cảm giác kỳ lạ, không nói rõ cũng không tả được.

Không biết nên tiếp lời thế nào, ta dứt khoát cúi đầu không nói gì cả.

Thấy ta như vậy, Tiết Mộ Bạch bước lên một bước tới gần ta hơn chút: "Nếu không giận, vậy là bệnh thật rồi." Hắn nói xong vươn tay ra, định sờ trán ta.

Ta lùi lại một bước: "Tiết Mộ Bạch, chúng ta không nên như vậy."

Hắn dừng động tác, khẽ thở dài, có chút bất lực: "Diêu Văn Diên, nàng cứ nhất định phải đẩy ta ra xa ngàn dặm sao?"

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói với hắn: "Ta chỉ cảm thấy như vậy quá thân mật rồi, không ổn."

Đã biết không thể sinh lòng hoan hỉ, thì hà tất làm điều thừa thãi? Tiết Mộ Bạch lẳng lặng nhìn ta, dường như nhìn thấu tâm tư của ta, hồi lâu mới nói một câu: "Không thử, sao nàng biết ta và nàng không thể lâu ngày sinh tình chứ?"

37.

Buổi tối, ta trằn trọc không ngủ được, trong đầu cứ hiện lên câu nói của Tiết Mộ Bạch.

Lúc mới gả cho hắn, ta nhớ thương Lâm Phong Nham, không chịu thân cận với hắn.

Sau này, biết hắn và Hòa Dương công chúa là thanh mai trúc mã, ta tránh còn không kịp.

Hiện tại, Lâm Phong Nham đã cưới người khác, Tiết Mộ Bạch cũng cố ý né tránh công chúa, ta lại xoắn xuýt về nguyên nhân thay đổi của hắn.

Ta không muốn để thánh chỉ ban hôn hoang đường kia trói buộc hắn, cũng trói buộc ta. Nhưng hôm nay, Tiết Mộ Bạch lại nói, nếu không thử, sao biết kết quả.

Tiết Mộ Bạch tướng mạo đường hoàng, xử sự trầm ổn đúng mực, tuy ngày thường đối với ta có hơi lạnh nhạt, nhưng lại rất có phong độ quân t.ử, ngay cả lúc hắn chán ghét ta, cũng chưa từng buông lời ác độc. Ngay cả khi ta lén lút gặp Hằng Vương, hắn cũng nén đầy bụng lửa giận, ngược lại còn xin lỗi ta.

Tiết Mộ Bạch tốt như vậy, trong lòng ta thật ra cũng luôn biết hắn tốt.

Ta cố ý lấy sự ngạo mạn của hắn làm cái cớ, nhủ  với bản thân không thể quá thân cận với hắn, thật ra là vì sợ hãi phải không? 

Không phải sợ hắn, là sợ chính bản thân ta.

Sợ chính ta sẽ yêu hắn.

Nghĩ thông suốt những điều này, lòng ta rối như tơ vò, càng khó đi vào giấc ngủ, dứt khoát dậy mặc quần áo, bảo Bích Ngân khêu đèn, đi về phía thư phòng của Tiết Mộ Bạch.

Tiết Mộ Bạch vẫn chưa ngủ, trong thư phòng còn sáng đèn. Khi đi qua cửa sổ, ta thấy hắn đang gục xuống án viết cái gì đó, mái tóc đen xõa trên vai, sườn mặt tuấn nghị được phủ một lớp ánh sáng nhu hòa.

Ta dừng chân, lẳng lặng đứng ngoài cửa sổ hồi lâu, lại dẫn Bích Ngân quay về.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện