Diệp Tình nhìn theo ánh mắt của Tùy Thất, hỏi: "Cô muốn dùng gậy sắt à?"

Tùy Thất khẽ lắc đầu: "Trên gậy sắt có mùi của zombie."

"Vẫn còn ngửi thấy sao?" Diệp Thừa cầm cây gậy sắt bên cạnh lên quan sát: "Em đã lau sạch rồi mà."

Tùy Thất khẽ nhướng mày.

Diệp Tình cười nói: "Mũi cô thính thật đấy. Vừa rồi A Thừa đã lên tầng 12 giải quyết con zombie kia, vậy nên trên cây gậy sắt mới có mùi."

"Vậy à." Tùy Thất tỏ ra đã hiểu, gật đầu.

Diệp Tình háo hức đưa túi bánh mì đến trước mặt Tùy Thất: "Cô có muốn ăn gì không?"

"Ừm, đói rồi." Tùy Thất thành thật đáp.

Diệp Tình nhét túi bánh mì vào tay cô: "Cô ăn cái này đi."

Cô ấy chà xát tay, cẩn thận xé túi bánh mì còn lại.

Sau đó thò sát đầu hít một hơi thật sâu: "A, thơm quá. A Thừa, em cũng ngửi thử đi."

"Thơm quá thơm quá, ăn nhanh đi."

"Chị gái cũng ăn đi."

Hai chị em chị một miếng em một miếng, chia nhau ra ăn.

"Mềm quá, vừa ngọt vừa thơm."

"Đúng là mỹ vị nhân gian."

Hai chị em ăn rất chậm, cẩn thận thưởng thức hương vị của bánh mì.

Tùy Thất nhét túi bánh mì trong tay mình vào lại tay Diệp Tình.

Trước khi đối phương kịp từ chối, Tùy Thất đã quay lưng về phía hai chị em, lấy thêm một túi bánh mì khác từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra.

Cô nói: "Chúng ta mỗi người một túi."

Nói xong, cô xé bao bì ra bắt đầu ăn.

Diệp Tình và Diệp Thừa nhìn túi bánh mì, nhìn nhau, rồi lại nhìn Tùy Thất.

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Diệp Thừa lấy năm viên tinh thể màu xanh nhạt to cỡ quả trứng cút từ trong túi áo ra, đặt trước mặt Tùy Thất.

"Bọn em có tổng cộng mười viên tinh hạch, năm viên này cho chị, chị chia đồ ăn cho bọn em, bọn em đưa tinh hạch cho chị."

Diệp Tình huých vào vai Diệp Thừa: "Làm tốt lắm, A Thừa."

Diệp Thừa: "Là do chị gái dạy dỗ tốt cả."

Diệp Tình nắn bóp má em trai: "Ái chà, dẻo miệng ghê nhỉ."

Tùy Thất nhìn hai người tương tác, khóe môi cong lên cười mỉm: "Vậy tôi không khách sáo nữa nhé."

Cô cầm lấy năm viên tinh hạch, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía.

Những viên tinh thể tràn đầy sức sống như vậy, không ngờ lại được lấy ra từ những con zombie vô hồn.

Thật đúng là không thể tưởng tượng được.

Nhân lúc cho tinh hạch vào túi, cô cũng cất vào Kho Hàng Tuỳ Thân.

Tùy Thất c.ắ.n một miếng bánh mì, chìa tay về phía hai chị em: "Tùy Thất, Tùy trong 'Hòa Thị Bích Tùy Châu', Thất trong 'thất tình lục d.ụ.c'."

Diệp Tình nhiệt tình bắt lại tay cô: "Diệp Tình, Diệp trong 'lá cây', Tình trong 'trời trong'."

Diệp Thừa nắm hờ tay Tùy Thất, rất nhanh đã buông ra: "Diệp Thừa, Diệp trong 'lá cây', Thừa trong 'thừa nhận'."

Tùy Thất hỏi cậu ta: "Chị cậu hai mươi ba tuổi, cậu bao nhiêu?"

Diệp Thừa: "Em mười bảy ạ."

Vẫn còn là một đứa trẻ.

Ba người tán gẫu qua loa mấy câu thì dừng lại, yên lặng ăn bánh mì.

Tùy Thất bấm vào Kho Hàng Tuỳ Thân, chụp ảnh màn hình các vật tư hiện có rồi gửi vào nhóm chat bốn người.

"Mọi người muốn ăn gì, tôi sẽ chuyển qua trung tâm giao dịch."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đợi vài phút, Thẩm Úc cũng gửi qua một tấm ảnh.

Trong ảnh là một thùng vật tư nhỏ, đồ ăn thức uống gì cũng có.

Thẩm Úc: "Có vật tư rồi, đừng lo."

Tùy Thất cười rạng rỡ: "Cậu Thẩm đỉnh nóc kịch trần."

Thẩm Úc: "May mắn gặp được thôi, bên trong còn có hai lá chắn bảo vệ."

Tùy Thất: "Tuyệt."

"Trùng hợp quá nhỉ." Tả Thần cũng gửi tin nhắn đến: "Tôi cũng tìm được một túi vật tư."

Tùy Thất và Thẩm Úc đồng loạt hỏi: "Có kẹo không?"

Tả Thần: "Ha ha ha, có một túi kẹo, những bảy viên đấy!"

Tùy Thất: "Oa ~"

Thẩm Úc: "Không tệ."

Muội Bảo cũng gửi một tấm ảnh, không phải vật tư, mà là một đống tinh hạch màu xanh nhạt.

"Đây là thứ rơi ra từ đầu của mấy con zombie kia, tổng cộng mười ba viên, cũng không biết là cái gì nữa."

Tùy Thất: "Muội Bảo nhà ta chiến tích lẫy lừng ghê. Đây là tinh hạch, có thể dùng thứ này để đổi vật tư với đội trao đổi vật tư."

Muội Bảo: "Ồ! Hữu dụng vậy sao?"

Thẩm Úc: "Thông tin của chị Tùy luôn đi trước một bước."

Tùy Thất: "Thao tác cơ bản thôi."

Tả Thần: "… Mọi người làm tôi thấy mình có hơi gà đấy."

Thẩm Úc: "Nhận thức rất rõ ràng."

Tả Thần: "Quá đáng quá đi mất."

Tùy Thất và Muội Bảo vội vàng khen Tả Thần vài câu, nội dung cuộc trò chuyện quay về đúng quỹ đạo.

Bốn người lần lượt gửi thẻ vị trí của mình.

Tùy Thất nhìn khoảng cách xong, tức thì rơi vào im lặng.

Ba người Thẩm Úc, Tả Thần và Muội Bảo cách nhau không tính là xa lắm, khoảng hơn hai trăm ki lô mét.

Còn cô, lại cách mỗi đồng đội từ ba nghìn ki lô mét trở lên.

Tùy Thất cảm thấy hơi nhức đầu.

Tả Thần hét lên: "Chị Tùy cách bọn tôi xa quá đi!"

Thẩm Úc: "… Hơn ba nghìn ki lô mét, có hơi vô lý quá rồi đấy."

Muội Bảo: "Em bắt đầu nhớ chị Tùy rồi, khóc thút thít.jpg"

Tùy Thất: "Chị cũng muốn khóc lắm."

Bốn người gửi một loạt các icon ôm đầu khóc rống.

Thẩm Úc: "Vậy tôi với anh Thần và Muội Bảo tập hợp trước."

Tùy Thất: "Ừm ừm."

Muội Bảo: "Được."

Tả Thần: "Cũng chỉ có thể như vậy trước thôi."

Muội Bảo không có vật tư, Tùy Thất chuyển cho cô nhóc một ít.

Một túi bánh mì, một túi sữa chua sấy khô, một chai nước ngọt có ga và một cây kẹo mút.

Cô còn dặn dò buổi tối khi đi ngủ, cô nhóc nhất định phải bật lá chắn bảo vệ lên.

Muội Bảo ngoan ngoãn đồng ý.

Bốn người bàn bạc xong chuyện chính, lại mắng c.h.ử.i ban tổ chức một đợt mới kết thúc cuộc trò chuyện.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện