Tùy Thất ngẩng đầu lên khỏi quang não, Diệp Tình ở bên cạnh đợi cô làm xong việc lập tức thò lại gần.
Trong tay cô ấy có thêm một tờ rơi nền trắng chữ đen, kích động nói: "Đội trao đổi vật tư sẽ đến đây lúc sáu giờ chiều mai."
Mắt cô ấy sáng rực, ngỏ lời mời với Tùy Thất: "Chúng ta cùng g.i.ế.c zombie, tích góp tinh hạch đi!"
Tùy Thất: … Cảm ơn vì đã mời nhé.
Cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối đầu trực diện với zombie đâu.
Lỡ như đi theo kéo chân sau thì phải làm sao? Có nên học hỏi kinh nghiệm từ Muội Bảo dũng mãnh đã tiêu diệt mười ba con zombie không?
Trong lúc Tùy Thất còn đang chuẩn bị tâm lý, Diệp Thừa đã nhét gậy sắt của mình vào tay cô: "Chị không có v.ũ k.h.í, trước tiên dùng cái này đi."
Cậu ta nắm tay lại vung vung: "Em dùng nắm đ.ấ.m là được rồi."
Diệp Tình vỗ vai em trai một cái: "Dùng nắm đ.ấ.m cái gì, nguy hiểm lắm. Lát nữa cứ trốn sau lưng chị."
"Không cần đâu chị." Diệp Thừa đáp: "Lát nữa em tìm một ít vải vụn quấn vào tay là được."
Tùy Thất trả lại gậy sắt cho Diệp Thừa: "Cậu cầm đi, tôi có v.ũ k.h.í rồi."
Diệp Thừa không nhận, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ.
Ánh mắt của Diệp Tình cũng lướt một vòng quanh người cô.
Tùy Thất khẽ chậc một tiếng, quay lưng về phía hai người bấm vào quang não, biến Cưa U Minh trong Kho Hàng Tuỳ Thân về trạng thái gấp gọn.
Sau khi gấp lại, Cưa U Minh chỉ to bằng nửa tờ giấy A4.
Cô nhét Cưa U Minh vào áo khoác, rồi từ từ quay người lại, vờ như lấy Cưa U Minh ra từ túi trong của áo.
Nhấn nút công tắc, Cưa U Minh lập tức biến về trạng thái bình thường.
Những chiếc răng cưa sắc bén màu trắng bạc phản chiếu ánh sáng lạnh.
Diệp Tình và Diệp Thừa: "Oa!"
Hai người lập tức di chuyển đến bên cạnh Cưa U Minh.
Diệp Thừa mắt sáng rực: "Cây cưa này ngầu đét!"
Diệp Tình: "Vũ khí tuyệt thật."
"Vũ khí cao cấp như vậy, chắc phải mất hàng chục nghìn tinh hạch mới mua được nhỉ?" Diệp Thừa nhìn Tùy Thất hỏi.
"…"
Tùy Thất không rõ giá cả ở đây lắm, chỉ giơ tay lên, nhẹ giọng nói: "Đừng hỏi cái này."
Cô không biết nên trả lời thế nào.
Diệp Thừa gật đầu: "Vâng chị, em không hỏi nữa."
Diệp Tình vỗ tay: "Vũ khí có hết rồi, vậy chúng ta xuất phát thôi?"
"Được!" Diệp Thừa lớn tiếng đáp.
Hai chị em chớp hai đôi mắt đen láy trong veo, đồng loạt nhìn Tùy Thất.
Tùy Thất: … Ánh mắt kia sao thật khó từ chối.
Cô rối rắm giằng co năm giây, c.ắ.n răng nói: "Được, xuất phát đi."
Trốn được mùng một, không trốn được mười lăm.
Đã đến mạt thế zombie, sớm muộn gì cũng phải thích nghi với việc g.i.ế.c zombie.
Diệp Tình cuộn ga trải giường lại, giấu vào trong đống đồ lặt vặt để ở góc tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tùy Thất lấy t.h.u.ố.c khử mùi ra xịt hai vòng, cũng xịt cho hai chị em mấy phát.
Diệp Tình tò mò hỏi: "Cái này là gì vậy?"
Tùy Thất đáp: "Thuốc khử mùi, có thể che đi mùi trên người."
"Còn có thứ tốt như vậy sao?!" Diệp Thừa nhắm mắt lại: "Chị Tùy, chị xịt cho em nhiều vào nhé, em thấy người mình hôi lắm."
Diệp Tình cũng nói theo: "Cũng xịt cho tôi thêm mấy phát nữa đi, mùi trên người tôi nồng quá."
Tùy Thất cười khẽ hai tiếng, xịt một lượt từ đầu đến chân cho hai chị em.
Sau khi che giấu mùi, ba người cầm v.ũ k.h.í bước ra ngoài.
Tùy Thất vừa ra khỏi cửa đã đi chậm lại, định đi sau lưng hai chị em, như vậy khá an toàn.
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Nhưng dường như hai chị em kia cũng có cùng suy nghĩ với cô.
Cô đi chậm, hai chị em cũng đi chậm.
Tùy Thất thậm chí còn ngồi xổm xuống buộc dây giày, cố gắng tụt lại sau lưng hai người sao cho thật tự nhiên.
Nào ngờ hai người kia lại dừng lại, đợi cô buộc dây giày xong mới đi tiếp.
Vì thế Tùy Thất chỉ có thể thay đổi chiến thuật, hỏi: "Tờ rơi vừa rồi từ đâu ra vậy?"
Diệp Tình đáp: "Bay vào từ ngoài cửa sổ."
Diệp Thừa: "Mỗi lần đội trao đổi vật tư đến, họ sẽ cho máy bay không người lái rải tờ rơi từ trên không xuống."
Tùy Thất gật đầu, lặng lẽ đi chậm lại, bước song song với hai người: "Bây giờ chúng ta đi đâu thế?"
Diệp Tình hạ giọng xuống: "Đến Bệnh viện Nhân dân ở phía bắc, ở đó có nhiều zombie, chúng ta sẽ chọn những con đi lẻ xung quanh để g.i.ế.c."
Tùy Thất lùi lại một bước, thành công đi sau lưng hai người.
Yeah, tác chiến thành công.
Khóe miệng vừa cong lên được một nửa, hai chị em phía trước đã dừng bước.
Diệp Tình quay đầu nhìn vào Cưa U Minh trong tay cô, cười nói: "Nhưng cô có v.ũ k.h.í lợi hại như vậy, chắc chắn rất giỏi đ.á.n.h nhau, cô không cần đi theo bọn tôi đâu, cô có thể tự do hành động."
Diệp Thừa lên tiếng phụ họa: "Đúng vậy, như thế chị cũng có thể g.i.ế.c được nhiều zombie hơn."
Tùy Thất: "…"
Cô nhắm c.h.ặ.t mắt: Cảm ơn hai người đã xem tôi là cao thủ, nhưng tôi chỉ là một con gà chưa từng g.i.ế.c zombie.
Cô mở miệng nói: "Tôi hành động cùng hai người là được."
Tiện thể cũng học luôn cách g.i.ế.c zombie.
Hai chị em vui vẻ đồng ý.
"Hai người đi trước tôi đi." Tùy Thất quyết định nói thẳng.
"Được."
Ba người không nói gì nữa, di chuyển về phía bệnh viện.
Khi còn cách bệnh viện hơn một nghìn mét, mùi hôi thối trong ch.óp mũi Tùy Thất chợt trở nên nồng hơn.
Cô dừng bước, nhíu mày nhìn xung quanh.
Diệp Tình thấp giọng hỏi: "Sao vậy?"
Tùy Thất không thấy bóng dáng zombie đâu, không chắc chắn lắm đáp: "Hình như gần đây có zombie."
Hai chị em nghe vậy, cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh.
Trong tay cô ấy có thêm một tờ rơi nền trắng chữ đen, kích động nói: "Đội trao đổi vật tư sẽ đến đây lúc sáu giờ chiều mai."
Mắt cô ấy sáng rực, ngỏ lời mời với Tùy Thất: "Chúng ta cùng g.i.ế.c zombie, tích góp tinh hạch đi!"
Tùy Thất: … Cảm ơn vì đã mời nhé.
Cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối đầu trực diện với zombie đâu.
Lỡ như đi theo kéo chân sau thì phải làm sao? Có nên học hỏi kinh nghiệm từ Muội Bảo dũng mãnh đã tiêu diệt mười ba con zombie không?
Trong lúc Tùy Thất còn đang chuẩn bị tâm lý, Diệp Thừa đã nhét gậy sắt của mình vào tay cô: "Chị không có v.ũ k.h.í, trước tiên dùng cái này đi."
Cậu ta nắm tay lại vung vung: "Em dùng nắm đ.ấ.m là được rồi."
Diệp Tình vỗ vai em trai một cái: "Dùng nắm đ.ấ.m cái gì, nguy hiểm lắm. Lát nữa cứ trốn sau lưng chị."
"Không cần đâu chị." Diệp Thừa đáp: "Lát nữa em tìm một ít vải vụn quấn vào tay là được."
Tùy Thất trả lại gậy sắt cho Diệp Thừa: "Cậu cầm đi, tôi có v.ũ k.h.í rồi."
Diệp Thừa không nhận, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ.
Ánh mắt của Diệp Tình cũng lướt một vòng quanh người cô.
Tùy Thất khẽ chậc một tiếng, quay lưng về phía hai người bấm vào quang não, biến Cưa U Minh trong Kho Hàng Tuỳ Thân về trạng thái gấp gọn.
Sau khi gấp lại, Cưa U Minh chỉ to bằng nửa tờ giấy A4.
Cô nhét Cưa U Minh vào áo khoác, rồi từ từ quay người lại, vờ như lấy Cưa U Minh ra từ túi trong của áo.
Nhấn nút công tắc, Cưa U Minh lập tức biến về trạng thái bình thường.
Những chiếc răng cưa sắc bén màu trắng bạc phản chiếu ánh sáng lạnh.
Diệp Tình và Diệp Thừa: "Oa!"
Hai người lập tức di chuyển đến bên cạnh Cưa U Minh.
Diệp Thừa mắt sáng rực: "Cây cưa này ngầu đét!"
Diệp Tình: "Vũ khí tuyệt thật."
"Vũ khí cao cấp như vậy, chắc phải mất hàng chục nghìn tinh hạch mới mua được nhỉ?" Diệp Thừa nhìn Tùy Thất hỏi.
"…"
Tùy Thất không rõ giá cả ở đây lắm, chỉ giơ tay lên, nhẹ giọng nói: "Đừng hỏi cái này."
Cô không biết nên trả lời thế nào.
Diệp Thừa gật đầu: "Vâng chị, em không hỏi nữa."
Diệp Tình vỗ tay: "Vũ khí có hết rồi, vậy chúng ta xuất phát thôi?"
"Được!" Diệp Thừa lớn tiếng đáp.
Hai chị em chớp hai đôi mắt đen láy trong veo, đồng loạt nhìn Tùy Thất.
Tùy Thất: … Ánh mắt kia sao thật khó từ chối.
Cô rối rắm giằng co năm giây, c.ắ.n răng nói: "Được, xuất phát đi."
Trốn được mùng một, không trốn được mười lăm.
Đã đến mạt thế zombie, sớm muộn gì cũng phải thích nghi với việc g.i.ế.c zombie.
Diệp Tình cuộn ga trải giường lại, giấu vào trong đống đồ lặt vặt để ở góc tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tùy Thất lấy t.h.u.ố.c khử mùi ra xịt hai vòng, cũng xịt cho hai chị em mấy phát.
Diệp Tình tò mò hỏi: "Cái này là gì vậy?"
Tùy Thất đáp: "Thuốc khử mùi, có thể che đi mùi trên người."
"Còn có thứ tốt như vậy sao?!" Diệp Thừa nhắm mắt lại: "Chị Tùy, chị xịt cho em nhiều vào nhé, em thấy người mình hôi lắm."
Diệp Tình cũng nói theo: "Cũng xịt cho tôi thêm mấy phát nữa đi, mùi trên người tôi nồng quá."
Tùy Thất cười khẽ hai tiếng, xịt một lượt từ đầu đến chân cho hai chị em.
Sau khi che giấu mùi, ba người cầm v.ũ k.h.í bước ra ngoài.
Tùy Thất vừa ra khỏi cửa đã đi chậm lại, định đi sau lưng hai chị em, như vậy khá an toàn.
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Nhưng dường như hai chị em kia cũng có cùng suy nghĩ với cô.
Cô đi chậm, hai chị em cũng đi chậm.
Tùy Thất thậm chí còn ngồi xổm xuống buộc dây giày, cố gắng tụt lại sau lưng hai người sao cho thật tự nhiên.
Nào ngờ hai người kia lại dừng lại, đợi cô buộc dây giày xong mới đi tiếp.
Vì thế Tùy Thất chỉ có thể thay đổi chiến thuật, hỏi: "Tờ rơi vừa rồi từ đâu ra vậy?"
Diệp Tình đáp: "Bay vào từ ngoài cửa sổ."
Diệp Thừa: "Mỗi lần đội trao đổi vật tư đến, họ sẽ cho máy bay không người lái rải tờ rơi từ trên không xuống."
Tùy Thất gật đầu, lặng lẽ đi chậm lại, bước song song với hai người: "Bây giờ chúng ta đi đâu thế?"
Diệp Tình hạ giọng xuống: "Đến Bệnh viện Nhân dân ở phía bắc, ở đó có nhiều zombie, chúng ta sẽ chọn những con đi lẻ xung quanh để g.i.ế.c."
Tùy Thất lùi lại một bước, thành công đi sau lưng hai người.
Yeah, tác chiến thành công.
Khóe miệng vừa cong lên được một nửa, hai chị em phía trước đã dừng bước.
Diệp Tình quay đầu nhìn vào Cưa U Minh trong tay cô, cười nói: "Nhưng cô có v.ũ k.h.í lợi hại như vậy, chắc chắn rất giỏi đ.á.n.h nhau, cô không cần đi theo bọn tôi đâu, cô có thể tự do hành động."
Diệp Thừa lên tiếng phụ họa: "Đúng vậy, như thế chị cũng có thể g.i.ế.c được nhiều zombie hơn."
Tùy Thất: "…"
Cô nhắm c.h.ặ.t mắt: Cảm ơn hai người đã xem tôi là cao thủ, nhưng tôi chỉ là một con gà chưa từng g.i.ế.c zombie.
Cô mở miệng nói: "Tôi hành động cùng hai người là được."
Tiện thể cũng học luôn cách g.i.ế.c zombie.
Hai chị em vui vẻ đồng ý.
"Hai người đi trước tôi đi." Tùy Thất quyết định nói thẳng.
"Được."
Ba người không nói gì nữa, di chuyển về phía bệnh viện.
Khi còn cách bệnh viện hơn một nghìn mét, mùi hôi thối trong ch.óp mũi Tùy Thất chợt trở nên nồng hơn.
Cô dừng bước, nhíu mày nhìn xung quanh.
Diệp Tình thấp giọng hỏi: "Sao vậy?"
Tùy Thất không thấy bóng dáng zombie đâu, không chắc chắn lắm đáp: "Hình như gần đây có zombie."
Hai chị em nghe vậy, cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









