Loáng thoáng còn có thể thấy phần cơ bắp đỏ sẫm teo tóp và xương trắng dưới lớp da thịt.

Trong tình trạng không hề có sự chuẩn bị, Tùy Thất đã tận mắt thấy một con zombie bằng xương bằng thịt.

Tầm mắt cô thoáng mờ đi trong giây lát.

Cảm giác tê dại vì sợ hãi chạy thẳng từ đỉnh đầu ra sau gáy, lượn lờ ở đó một lúc lâu mới chạy dọc theo cổ xuống tứ chi.

Đây là lần đầu tiên cô thực sự được trải nghiệm cảm giác bị "dọa đến đờ người".

Con zombie kia máy móc xoay cổ, hít hà mùi m.á.u thịt trong không khí.

Nó loạng choạng bước về phía trước một bước.

Tùy Thất nín thở, rón rén di chuyển sang ngang một bước.

Zombie tiến về phía trước một bước, cô nhón chân bước sang bên cạnh một bước.

Động tác vừa nhẹ vừa chậm, chỉ sợ phát ra tiếng động nào đó.

Thoạt nhìn có vẻ cực kỳ lén lút.

Nhưng zombie ở trước mặt, ai còn hơi sức đâu quan tâm đến hình tượng chứ.

Cứ thế, zombie một bước, cô một bước, chậm rãi di chuyển.

Đợi đến khi zombie đi ra khỏi lối ra cầu thang, Tùy Thất cũng thành công di chuyển vào lối ra cầu thang.

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Con zombie đứng giữa hành lang, ngửi đông ngửi tây, không biết nên đi về phía nào.

Tùy Thất thầm nghĩ: Còn là một con zombie mắc bệnh khó lựa chọn nữa chứ.

Cô cúi đầu tìm một miếng ván gỗ không lớn không nhỏ dưới chân, ném về phía bên phải.

"Cạch." Một tiếng động nhỏ vang lên.

Con zombie nọ lập tức khóa c.h.ặ.t hướng phát ra âm thanh, bước chân chậm chạp đi về phía căn phòng bên phải.

Lúc này Tùy Thất mới thở ra, đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán, nhẹ tay nhẹ chân bước xuống cầu thang.

Sau khi xuống được ba tầng, cô tăng tốc, chạy một mạch xuống tầng sáu, vỗ nhẹ hai cái lên cánh cửa sắt loang lổ đang đóng c.h.ặ.t.

Hơn mười giây sau, đằng sau cánh cửa mới vang lên tiếng nhỏ giọng hỏi thăm của Diệp Tình: "Là cô à?"

Ba người bọn họ vẫn chưa hỏi tên nhau, cũng không biết tên đối phương.

Tùy Thất: "Là tôi."

Diệp Tình mở hé cửa trước, thấy mặt Tùy Thất mới kéo cửa ra thêm.

Tùy Thất vừa vào cửa đã thẳng tiến đến nhà vệ sinh.

Phản ứng sau khi mặt đối mặt với zombie ập đến, lúc này cô rất buồn nôn.

Cả buổi sáng không ăn gì, cô gục bên bồn rửa tay nôn khan một lúc lâu, chỉ nôn ra một ít dịch mật chua đắng.

Tay chân cô mềm nhũn, Tùy Thất lấy nước từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra, súc miệng vài lần.

Sau khi uống hơn nửa chai nước, mới đỡ hơn.

"Cô không sao chứ?" Giọng nói lo lắng của Diệp Tình vang lên bên ngoài cửa nhà vệ sinh.

"Không sao." Tùy Thất trả lời.

Cô cất chai nước đi, lấy hai gói bánh mì cắt lát dày cho vào túi, đi ra khỏi nhà vệ sinh.

Diệp Tình đưa cho cô một miếng bánh quy: "Lại bị zombie làm cho buồn nôn rồi phải không, ăn miếng bánh quy cho đỡ đi."

Tùy Thất lịch sự từ chối: "Cảm ơn, hiện tại tôi không có khẩu vị lắm."

"Cũng đúng thôi." Diệp Tình thu lại miếng bánh quy: "Vậy cô có muốn nghỉ ngơi một lát không?"

Cô ấy chỉ vào tấm ga trải giường đôi màu xanh xám trải ở góc tường phòng khách: "Đó là tấm ga trải giường sạch sẽ mà hôm qua chúng tôi tìm được, cô ra đó nằm một lát đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần này Tùy Thất không từ chối, ngoan ngoãn đi qua.

Diệp Tình và Diệp Thừa cũng theo sát ngay phía sau cô.

Tùy Thất nằm trên ga trải giường, hai chị em ôm cây gậy sắt ngồi song song bên cạnh cô.

Diệp Tình nhẹ giọng nói: "Cô ngủ một lát đi, có động tĩnh gì chúng tôi sẽ gọi cô."

Tùy Thất gật đầu, lấy bánh mì trong túi ra đặt trước mặt hai người: "Vừa nãy tôi gặp một con zombie ở tầng 12."

Hai chị em đồng loạt ngẩn người.



Diệp Tình nói năng lắp bắp: "Bánh, bánh mì?!"

Diệp Thừa dụi mắt: "Chị, em hoa mắt rồi sao?"

Diệp Tình nhắm c.h.ặ.t mắt rồi bất ngờ mở ra: "Bánh mì vẫn còn này, không phải hoa mắt đâu."

Tùy Thất: "…"

Trong mắt hai người này chỉ có mỗi thức ăn, hoàn toàn không để ý đến con zombie mà cô nói.

Hai mắt Diệp Thừa nhìn chăm chú: "Miếng bánh mì này trông mềm quá."

Diệp Tình ghé sát vào túi bánh, hít một hơi thật sâu: "Thơm quá, chắc là ngon lắm nhỉ."

Diệp Thừa sùng bái quay ra nhìn Tùy Thất: "Chị, chị giỏi thật đấy!"

"Em với chị em đã lật tung cả tòa nhà này lên rồi, đến một cọng lông cũng không thấy, vậy mà chị vừa ra ngoài một lúc đã tìm được đồ ăn, chị làm thế nào vậy?"

Tùy Thất giơ một ngón tay đặt lên môi: "Suỵt, đừng hỏi."

Diệp Thừa vội bịt miệng: "Tuân lệnh."

Diệp Tình nâng niu túi bánh mì bằng hai tay: "Đợi cô nghỉ ngơi xong, có khẩu vị rồi, chúng ta cùng ăn nhé."

Tùy Thất cười đáp: "Hai người đói thì cứ ăn đi, không cần đợi tôi đâu."

Diệp Tình lắc đầu: "Cô ngủ một lát đi."

Diệp Thừa cũng cười nói: "Đợi chị tỉnh rồi, chúng ta cùng ăn."

Tùy Thất cong môi cười, không nói gì nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

Diệp Tình và Diệp Thừa ngồi bên cạnh cô, ôm túi bánh mì, mắt không chớp nhìn cô.

Tùy Thất hơi hé mắt: "Quay ra chỗ khác."

"Ồ, được rồi."

Hai chị em ngoan ngoãn quay người, ngồi quay lưng về phía Tùy Thất.

Tùy Thất cứ ngỡ mình sẽ không ngủ được, không ngờ lại ngủ khá say.

Lúc bị cơn đói đ.á.n.h thức, cô thật lòng khen ngợi bản thân:

Tâm lý thật sự không tệ chút nào, like.

Vừa khen bản thân xong, cô đã ngửi thấy mùi hôi thoang thoảng.

Đó là mùi chỉ zombie mới có.

Tùy Thất đột ngột ngẩng đầu lên, thấy hai cái gáy cùng với mái tóc khô xơ chẻ ngọn.

Diệp Tình quay đầu lại: "Cô tỉnh rồi à."

Tùy Thất: "Ừm."

Tầm mắt cô chậm rãi dừng lại trên cây gậy sắt bên cạnh Diệp Thừa.

Mùi hôi thối tỏa ra từ đó.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện