Du Tân Dương cũng cả đêm không ngủ, anh xuống lầu lấy nước khoáng rửa tay rồi vô thức ngồi trên ghế sofa phòng khách, đợi đến khi hoàn hồn thì ánh sáng sớm mai đã len lỏi qua khe rèm cửa.
Du Tân Dương rửa tay bằng nước khoáng xong mới nhận ra vừa rồi hỗn loạn đến mức nào, hai người nói chuyện cũng lộn xộn câu từ. Thế nhưng khi đang rửa, anh lại không nhịn được, chống tay lên bồn rửa mà cười ra tiếng. Cười xong rồi ánh mắt lại vô thức rơi xuống mấy ngón tay vừa làm chuyện hoang đường.
Vậy nên không hiểu sao, anh lại ngồi trong phòng khách, bắt đầu hồi tưởng—
Năm tuổi bước lên chuyến tàu từ Hải Nam đi Nam Lai, lúc ấy anh đã cảm thấy tàu hỏa là phát minh vĩ đại nhất thế giới.
Anh nhớ khi đó công việc quản lý khách sạn của bà Đường Tương rất bận, để thăng tiến, cuối tuần bà còn phải học nhiều thứ tiếng, không chỉ là tiếng Anh. Ban đầu ngay cả check-in hay check-out Đường Tương cũng do dự mới phân biệt được, về sau đã có thể trôi chảy trò chuyện bằng tiếng Pháp với khách VIP, còn có thể dạy anh dùng tiếng Pháp giao tiếp với bạn bè ngoại quốc.
Những năm đó phần lớn thời gian anh được gửi nhờ ở nhà một bà lão, bà lão ấy tên là Dương A Bà. Tên của anh cũng từ đó mà ra, trước khi bước lên chuyến tàu kia, anh vốn được gọi là Đường Dương. Sau này Đường Tương chuẩn bị đưa anh về Phong Đàm, còn cho anh biết trước ba anh là một người đàn ông cực kỳ gia trưởng, để anh tập quen với việc phải mang họ của ba.
Khi ấy, anh mới biết, thực ra Đường Tương chỉ định sống với anh năm năm.
Dương A Bà là một người rất nhân hậu. Bà mở một tiệm bánh mì nhỏ, nhận nuôi nhiều động vật hoang, cũng vì thế mà bị con cái ở thành phố chê trách, đuổi về quê. Nhưng dân trong trấn cũng không ưa, thường xuyên có người tố cáo bà.
Dương A Bà giống như con chuột chạy qua đường, cách vài ngày lại phải dọn đi chỗ khác.
Sau đó bà mở một tiệm bánh mì nhỏ, bởi vì thường xuyên phát miễn phí bánh mì cho hàng xóm, hàng xóm ăn miễn phí thì ngại nên cũng không còn đi tố cáo bà nữa.
Thế là Dương A Bà tiếp tục nuôi nhiều chó mèo, khi đó mỗi ngày anh đều ngồi xổm trước cửa giúp bà cho chó mèo ăn, bà sẽ thưởng cho anh nhiều bánh mì, phần lớn thời gian ở Hải Nam của anh chính là ngồi chờ trước cửa tiệm bánh, lặng lẽ đợi mẹ đến đón.
Có lúc Đường Tương đi công tác, Dương A Bà sẽ trải một cái giường nhỏ cho anh để anh ngủ lại trong tiệm. Nhưng bà không nói được, là một người câm. Hồi nhỏ vì bị sốt cao mà bà mất giọng nói, giống như cô út của anh cũng vì sốt mà thành ra như vậy.
Đường Tương nói thời đại của họ, sốt cao là chuyện rất đáng sợ.
Hồi nhỏ anh vốn rất khỏe mạnh, mãi đến năm năm tuổi mới bị sốt lần đầu. Khi đó Dương A Bà sốt ruột đến mức chạy đôn chạy đáo, cả đêm không chợp mắt, cứ vỗ lưng anh không ngừng, bắt anh nói chuyện nhiều, sợ anh cũng thành ra giống bà.
Vì vậy không đợi được một khắc nào, một bà lão nhỏ bé, đôi tay khô héo như rễ cây già lại cõng anh lên lưng, hai tay ôm chặt lấy đầu gối anh, rồi từng bước xiêu vẹo chạy đến bệnh viện. Nhưng bà không biết nói, ngay cả đăng ký hay đóng tiền cũng không biết, chỉ có thể chắp tay vái lạy liên tục cầu xin người khác cứu anh.
Khi đó, thế giới của anh chỉ có hai người phụ nữ ấy. Khái niệm về đàn ông trưởng thành rất mơ hồ, nhất là vai trò của một người cha, anh không biết đàn ông trong thế giới này có tác dụng gì.
Cho nên lúc mới đến Tiểu Họa Thành, thật ra anh không có tình cảm gì với Du Nhân Kiệt, thậm chí còn thấy phiền vì ông cứ trêu chọc Lý Ánh Kiều, mà Lý Ánh Kiều không đấu lại ba anh, chỉ có thể trút giận lên cái gáy của anh, khiến anh phiền chết đi được. Chỉ là sau này anh phát hiện Du Nhân Kiệt rất yêu gia đình này, cho nên anh mới bắt đầu quyết định yêu ba.
Chuyến tàu từ Hải Nam đến Nam Lai mất hơn mười tiếng, rất dài. Tuy anh không kỳ vọng gì vào vai trò người cha, nhưng đối với thế giới vẫn tràn đầy sự ngây thơ và tò mò.
Bởi vì Du Tân Dương sinh ra bên bờ biển, khi ấy anh nghĩ nếu thế giới là đại dương, thì tàu hỏa chính là con cá voi nhân hậu và biết kiềm chế, nó nuốt anh và mẹ vào bụng để đến được một vùng biển khác, nhưng nó lại trái với bản tính của loài vật mà không hề nhai nuốt, chờ đến nơi lại an toàn nhả ra, rồi xoay mình lấy sống lưng chẻ sóng, đi đón những con người khác đang tò mò với thế giới.
Một phát minh như vậy, sao có thể không vĩ đại? Sau này ở ga Phong Đàm, anh nhìn Lý Ánh Kiều một mình xách hành lý bước lên chuyến tàu đi về phương Bắc, mở ra hành trình học tập. Sự vĩ đại của đoàn tàu chính là, bất kỳ ai ngồi lên cùng một chuyến tàu hoả hay phương tiện giao thông đều trở nên công bằng mà bị động, không ai có thể khiến máy bay dừng lại, cũng không ai có thể khiến tàu hỏa chạy ngược chiều được cả.
Anh thường nghĩ, con cá voi nhân hậu kiềm chế kia sẽ đưa cô đến bất kỳ nơi nào cô muốn, để cô có tiền đồ rộng lớn.
Từ nhỏ Đường Tương đã truyền cho anh tư tưởng, câu bà nói nhiều nhất chính là đàn ông chỉ làm chậm trễ tiền đồ rộng lớn của phụ nữ, nếu phụ nữ chỉ coi đàn ông như liều thuốc xoa dịu cảm xúc, thì sự nghiệp của người phụ nữ ấy nhất định sẽ không tệ, cũng không dễ phải chịu khổ. Không chịu khổ rất quan trọng, bởi vì người biết chịu khổ thì sẽ mãi mãi phải chịu khổ.
Cho nên khi đó Đường Tương nói với anh rằng mẹ chưa từng nói thẳng ra, thật ra ngay từ đầu bà cũng phản đối không phải vì Lý Vũ Thanh mà là vì tính cách của Kiều Kiều. Kiều Kiều là tính cách mà bà ngưỡng mộ nhất, nhưng lại là tính cách mà bà không muốn trở thành bạn đời của con trai. Ở điểm này, bà thẳng thắn thừa nhận sự ích kỷ của mình.
Rốt cuộc ngay trong đêm nay Du Tân Dương hiểu ra sự giới hạn của mẹ mình. Bà vẫn là người phụ nữ có ý thức đi trước thời đại khi ấy, nhưng bà cũng không hoàn hảo đến mức toàn diện, bởi vì gốc rễ vẫn nằm trong mảnh đất cổ hủ này, bà không thể thật sự làm được như phụ nữ độc lập hiện nay, có thể khách quan mà nhìn nhận tinh thần và nhân cách của Lý Ánh Kiều.
Nhưng anh không để ý, Lý Ánh Kiều coi trọng sự nghiệp hơn hay coi trọng anh hơn, hoặc nói có lẽ anh còn không lọt vào danh sách hạng 1-2-3-4. Đứng trước anh thậm chí còn có rất nhiều người, Lý Xu Lị thì chắc chắn là số một, Lương Mai có lẽ là thứ hai, nếu anh có thể miễn cưỡng xếp thứ ba trong lòng cô, anh cũng thấy mình đã giỏi lắm rồi.
Du Tân Dương nhìn điện thoại: 5 giờ rưỡi sáng.
Anh gửi cho Lý Ánh Kiều một tin: Chào buổi sáng, ngủ ngon.
Hai người đã một tuần không gặp, thậm chí Lý Ánh Kiều không nhắn cho anh một câu. Chiều thứ năm, Du Tân Dương đến văn phòng khu du lịch, chỉ có Ngô Quyên ở đó, anh hỏi cô ấy xin thông tin chiêu thương của Tiểu Họa Thành. Trước khi đi anh mới hỏi: “Sếp Kiều nhà các cô đâu?”
Ngô Quyên nói không biết, gần đây sếp Kiều thần thần bí bí, đi trễ về sớm, giống như sợ gặp phải kẻ thù nào đó ở khu du lịch vậy.
Du Tân Dương không chắc Lý Ánh Kiều còn ngại ngùng? Hay là bình tĩnh lại rồi.
Tối hôm đó, anh cùng Tôn Thái Hòa chơi xong một trận cầu lông trong sân, nhờ cậu ta hẹn người ra ngoài giúp mình. Tôn Thái Hòa vỗ cây vợt vào ngực anh, khinh bỉ nói: “Đồ cùi bắp. Lý Ánh Kiều khó theo đuổi vậy sao? Bọn tôi sắp thoát ế rồi đấy.”
Du Tân Dương mở cốp xe, đưa cho cậu ta một chai nước: “Ai vậy.”
“Không nói cho cậu biết.” Tôn Thái Hòa nhận được tin nhắn trả lời của Lý Ánh Kiều, nhìn anh với ánh mắt thương hại: “Cô ấy hỏi tôi cậu có ở đó không, trả lời sao giờ?”
Du Tân Dương ngồi trên cốp xe đang mở, sốt ruột đá anh ta một cái: “Cậu có nói tôi có ở đây không?”
Một giây sau, Tôn Thái Hòa trả lời dứt khoát: “Ồ, cô ấy nói không có thời gian.”
“…Cậu nói thế nào.”
“Dĩ nhiên tôi nói cậu không ở đây rồi.”
“…Thế giờ cậu nói tôi ở đây đi.”
Điện thoại Tôn Thái Hòa lại vang lên, anh ta liếc qua màn hình, cau mày: “Cô ấy nói cũng không có thời gian, thế cô ấy hỏi làm cái khỉ gì chứ.”
“Người ta gặp cậu thì chào hi chào bye, cả quy trình đủ bộ, cậu còn quở trách cô ấy? Không cần mặt mũi nữa hả, tôi cho cậu mượn mặt nạ biến sắc của kịch Tứ Xuyên, coi như ủng hộ dự án phi di sản văn hóa.” Du Tân Dương liếc cậu ta một cái, đóng cốp xe rồi xoay người vào trong xe lấy điện thoại. Quả nhiên, trên điện thoại hiện một thông báo tin nhắn chưa đọc.
Tôn Thái Hòa lười tranh luận, chào hi chào bye rồi ra vẻ đáng ăn đòn mà cưỡi xe đạp màu vàng đi mất.
Du Tân Dương trở lại trong xe, nhìn tin nhắn hiển thị ngang màn hình.
Kiều: “Meo.”
Anh dựa vào ghế lái, nghĩ ngợi một lúc rồi trả lời: “Rất bận sao?”
Kiều: “Không bận.”
Điều này khiến Du Tân Dương hơi bất ngờ, cô không tiếp lời thuận theo ý anh.
321: “Cho cậu cái cớ mà không nhận à?”
321: “Mình làm cậu thấy khó chịu sao?”
Bên kia nhanh chóng trả lời: “Bởi vì không muốn lừa cậu, cũng không muốn qua loa với cậu.”
Kiều: “Không có đâu, meo, cậu rất tốt. Tốt ngoài sức tưởng tượng của mình.”
321: “Nhưng cậu lại bình tĩnh rồi đúng không?”
Cô không trả lời ngay lập tức. Du Tân Dương đợi vài phút, xuống xe sập cửa, ngửa đầu tựa vào đó ngắm trăng, đột nhiên lại muốn cưỡi xe đạp công cộng trở về.
Màn hình lại sáng lên.
Kiều: “Gặp mặt nói, được không?”
—
Du Tân Dương lái xe về Tiểu Họa Thành, Lý Ánh Kiều hẹn anh ở bến tàu phía sau Tiểu Họa Thành, chính là bến tàu gần Cảng Điên nồng nặc mùi cá ươn tôm thối ấy. Hồi nhỏ bọn họ từng thả diều ở đó, khi ấy nơi này vẫn là cửa ngõ vận tải thuyền bè của sông Phong Đàm, ở ven bờ thường xuyên nghe đủ loại tiếng tàu thuyền, các khu tập thể bên sông hầu hết đều đã sửa thành cửa hàng buôn bán.
Sau này đổi đường sông, tuyến đường vận tải đều chuyển về mấy thành phố cảng lớn của Khánh Nghi, thuyền bè qua đây cũng ít dần, hàng quán ven bờ làm ăn ngày càng sa sút, lần lượt đóng cửa ra ngoài mưu sinh. Ngược lại, Tiểu Họa Thành lại trở thành nơi cho nhiều sinh viên học viện mỹ thuật địa phương tới vẽ ký họa, phong cảnh cũng coi như khá đẹp, sau đó được quy hoạch thành khu du lịch.
Du Tân Dương không đi thẳng tới bến nhỏ, anh muốn vòng từ Cảng Điên qua, nhưng chưa đi hết con hẻm thì đã đứng lại. Hai bên tường đá trong hẻm xây bằng gạch, chật hẹp bức bối như mặt sông kia, rêu xanh như một đám lính trinh sát lặng lẽ rạp mình ở góc tường ẩm ướt, trong khe đá xanh phảng phất thứ mùi tanh ẩm quen thuộc.
Lý Ánh Kiều đang dựa ở đó. Dạo này trời đã trở lạnh, quả nhiên cô cũng nghe hiểu những lời nói lộn xộn của anh, bên ngoài còn mặc thêm một chiếc cardigan màu be oversize, chỉ để lộ một đoạn eo trắng mịn. Quần jean ống thẳng màu đen gọn gàng phủ đến mắt cá, dáng người thẳng tắp thon dài, trên đầu còn đội chiếc mũ bóng chày màu đen gần như cùng kiểu với anh lúc này.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cô đang lôi từ trong túi ra một cái bật lửa. Liếc thấy anh đứng đó, cô chỉ dừng lại một giây rồi làm như chẳng có chuyện gì, cúi đầu tránh gió, một tay châm điếu thuốc ngậm trên môi.
Khác hẳn với dáng vẻ đêm đó.
Hôm ấy khi rời đi, cả hai đều rất ngượng ngùng, thậm chí có chút chật vật. Lúc ấy tay anh vẫn chưa rút ra, cô dựa trán lên vai anh, hơi thở khe khẽ nhẹ nhàng của cô rơi trên xương quai xanh của anh, nhưng lại dứt khoát từ chối đối mặt hay nói chuyện với anh.
Anh cũng cứng ngắc không dám động, giữa hai người rơi vào một sự im lặng kỳ quái. Đến khi cảm giác được hình như cô không còn run lẩy bẩy nữa, anh mới khẽ “ừm?” một tiếng, ý hỏi anh có thể ra chưa, hay là cô muốn thêm nữa, anh vẫn có thể tiếp tục.
“…Được rồi.” Giọng cô nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn, hiếm hoi biết bao.
Sau đó anh đưa cô tới cửa, lời nói của hai người cũng giống như cây đàn tỳ bà bị đứt dây—— “Hạt châu rơi trên mâm ngọc, tiếng lộn xộn vang loạn cả một khúc.”
Lý Ánh Kiều nói: “Vậy, mình về trước đây… sắp muộn rồi.”
Anh cũng hiểu, biết cô nói là mai còn phải đi làm. Anh nói: “Ừ, ban ngày ban đêm chênh lệch nhiệt độ lớn, cậu nhớ mang thêm đôi giày nữa.”
Cô đáp rất nhanh: “Biết rồi, đang mang đây.”
Nói xong liền chạy biến, còn nhanh hơn lúc tiểu học trốn trực nhật.
—
Hai người ngồi song song trên bậc thang nối với bến tàu bỏ hoang, ngẩng đầu nhìn mặt sông yên ả, gió sông thổi bay lọn tóc trên vai cô, quệt qua vai anh. Du Tân Dương liếc sang một cái, rồi lại không biểu cảm mà quay đi: “Nói cái gì thế?”
Lý Ánh Kiều chẳng biết mua từ đâu về một túi bánh đường trắng, giấy bọc nilon bên ngoài bị cô xé loạt xoạt, Du Tân Dương cảm giác bên cạnh mình như có một con chuột ăn không ngừng. Cô tự bẻ một miếng nhét vào miệng rồi hỏi anh có ăn không.
Anh nói không ăn.
Lý Ánh Kiều liền đưa miếng bánh áp vào môi anh: “Ăn một miếng đi, bà Xuân Trân làm đó.”
Du Tân Dương chống chân xuống bậc thang bên dưới, cánh tay đặt lên bậc thang bên trên, sau đó không nhúc nhích nữa, chỉ ngoan ngoãn há miệng để mặc cô nhét miếng bánh vào.
Lý Ánh Kiều đội mũ lưỡi trai, ánh mắt cong thành vầng trăng khuyết, giọng điệu tự nhiên lại trôi chảy, chẳng còn chút ngượng ngùng nào của đêm đó: “Cậu làm gì như chó thế, nhai đi, ngon lắm.”
Du Tân Dương rửa tay bằng nước khoáng xong mới nhận ra vừa rồi hỗn loạn đến mức nào, hai người nói chuyện cũng lộn xộn câu từ. Thế nhưng khi đang rửa, anh lại không nhịn được, chống tay lên bồn rửa mà cười ra tiếng. Cười xong rồi ánh mắt lại vô thức rơi xuống mấy ngón tay vừa làm chuyện hoang đường.
Vậy nên không hiểu sao, anh lại ngồi trong phòng khách, bắt đầu hồi tưởng—
Năm tuổi bước lên chuyến tàu từ Hải Nam đi Nam Lai, lúc ấy anh đã cảm thấy tàu hỏa là phát minh vĩ đại nhất thế giới.
Anh nhớ khi đó công việc quản lý khách sạn của bà Đường Tương rất bận, để thăng tiến, cuối tuần bà còn phải học nhiều thứ tiếng, không chỉ là tiếng Anh. Ban đầu ngay cả check-in hay check-out Đường Tương cũng do dự mới phân biệt được, về sau đã có thể trôi chảy trò chuyện bằng tiếng Pháp với khách VIP, còn có thể dạy anh dùng tiếng Pháp giao tiếp với bạn bè ngoại quốc.
Những năm đó phần lớn thời gian anh được gửi nhờ ở nhà một bà lão, bà lão ấy tên là Dương A Bà. Tên của anh cũng từ đó mà ra, trước khi bước lên chuyến tàu kia, anh vốn được gọi là Đường Dương. Sau này Đường Tương chuẩn bị đưa anh về Phong Đàm, còn cho anh biết trước ba anh là một người đàn ông cực kỳ gia trưởng, để anh tập quen với việc phải mang họ của ba.
Khi ấy, anh mới biết, thực ra Đường Tương chỉ định sống với anh năm năm.
Dương A Bà là một người rất nhân hậu. Bà mở một tiệm bánh mì nhỏ, nhận nuôi nhiều động vật hoang, cũng vì thế mà bị con cái ở thành phố chê trách, đuổi về quê. Nhưng dân trong trấn cũng không ưa, thường xuyên có người tố cáo bà.
Dương A Bà giống như con chuột chạy qua đường, cách vài ngày lại phải dọn đi chỗ khác.
Sau đó bà mở một tiệm bánh mì nhỏ, bởi vì thường xuyên phát miễn phí bánh mì cho hàng xóm, hàng xóm ăn miễn phí thì ngại nên cũng không còn đi tố cáo bà nữa.
Thế là Dương A Bà tiếp tục nuôi nhiều chó mèo, khi đó mỗi ngày anh đều ngồi xổm trước cửa giúp bà cho chó mèo ăn, bà sẽ thưởng cho anh nhiều bánh mì, phần lớn thời gian ở Hải Nam của anh chính là ngồi chờ trước cửa tiệm bánh, lặng lẽ đợi mẹ đến đón.
Có lúc Đường Tương đi công tác, Dương A Bà sẽ trải một cái giường nhỏ cho anh để anh ngủ lại trong tiệm. Nhưng bà không nói được, là một người câm. Hồi nhỏ vì bị sốt cao mà bà mất giọng nói, giống như cô út của anh cũng vì sốt mà thành ra như vậy.
Đường Tương nói thời đại của họ, sốt cao là chuyện rất đáng sợ.
Hồi nhỏ anh vốn rất khỏe mạnh, mãi đến năm năm tuổi mới bị sốt lần đầu. Khi đó Dương A Bà sốt ruột đến mức chạy đôn chạy đáo, cả đêm không chợp mắt, cứ vỗ lưng anh không ngừng, bắt anh nói chuyện nhiều, sợ anh cũng thành ra giống bà.
Vì vậy không đợi được một khắc nào, một bà lão nhỏ bé, đôi tay khô héo như rễ cây già lại cõng anh lên lưng, hai tay ôm chặt lấy đầu gối anh, rồi từng bước xiêu vẹo chạy đến bệnh viện. Nhưng bà không biết nói, ngay cả đăng ký hay đóng tiền cũng không biết, chỉ có thể chắp tay vái lạy liên tục cầu xin người khác cứu anh.
Khi đó, thế giới của anh chỉ có hai người phụ nữ ấy. Khái niệm về đàn ông trưởng thành rất mơ hồ, nhất là vai trò của một người cha, anh không biết đàn ông trong thế giới này có tác dụng gì.
Cho nên lúc mới đến Tiểu Họa Thành, thật ra anh không có tình cảm gì với Du Nhân Kiệt, thậm chí còn thấy phiền vì ông cứ trêu chọc Lý Ánh Kiều, mà Lý Ánh Kiều không đấu lại ba anh, chỉ có thể trút giận lên cái gáy của anh, khiến anh phiền chết đi được. Chỉ là sau này anh phát hiện Du Nhân Kiệt rất yêu gia đình này, cho nên anh mới bắt đầu quyết định yêu ba.
Chuyến tàu từ Hải Nam đến Nam Lai mất hơn mười tiếng, rất dài. Tuy anh không kỳ vọng gì vào vai trò người cha, nhưng đối với thế giới vẫn tràn đầy sự ngây thơ và tò mò.
Bởi vì Du Tân Dương sinh ra bên bờ biển, khi ấy anh nghĩ nếu thế giới là đại dương, thì tàu hỏa chính là con cá voi nhân hậu và biết kiềm chế, nó nuốt anh và mẹ vào bụng để đến được một vùng biển khác, nhưng nó lại trái với bản tính của loài vật mà không hề nhai nuốt, chờ đến nơi lại an toàn nhả ra, rồi xoay mình lấy sống lưng chẻ sóng, đi đón những con người khác đang tò mò với thế giới.
Một phát minh như vậy, sao có thể không vĩ đại? Sau này ở ga Phong Đàm, anh nhìn Lý Ánh Kiều một mình xách hành lý bước lên chuyến tàu đi về phương Bắc, mở ra hành trình học tập. Sự vĩ đại của đoàn tàu chính là, bất kỳ ai ngồi lên cùng một chuyến tàu hoả hay phương tiện giao thông đều trở nên công bằng mà bị động, không ai có thể khiến máy bay dừng lại, cũng không ai có thể khiến tàu hỏa chạy ngược chiều được cả.
Anh thường nghĩ, con cá voi nhân hậu kiềm chế kia sẽ đưa cô đến bất kỳ nơi nào cô muốn, để cô có tiền đồ rộng lớn.
Từ nhỏ Đường Tương đã truyền cho anh tư tưởng, câu bà nói nhiều nhất chính là đàn ông chỉ làm chậm trễ tiền đồ rộng lớn của phụ nữ, nếu phụ nữ chỉ coi đàn ông như liều thuốc xoa dịu cảm xúc, thì sự nghiệp của người phụ nữ ấy nhất định sẽ không tệ, cũng không dễ phải chịu khổ. Không chịu khổ rất quan trọng, bởi vì người biết chịu khổ thì sẽ mãi mãi phải chịu khổ.
Cho nên khi đó Đường Tương nói với anh rằng mẹ chưa từng nói thẳng ra, thật ra ngay từ đầu bà cũng phản đối không phải vì Lý Vũ Thanh mà là vì tính cách của Kiều Kiều. Kiều Kiều là tính cách mà bà ngưỡng mộ nhất, nhưng lại là tính cách mà bà không muốn trở thành bạn đời của con trai. Ở điểm này, bà thẳng thắn thừa nhận sự ích kỷ của mình.
Rốt cuộc ngay trong đêm nay Du Tân Dương hiểu ra sự giới hạn của mẹ mình. Bà vẫn là người phụ nữ có ý thức đi trước thời đại khi ấy, nhưng bà cũng không hoàn hảo đến mức toàn diện, bởi vì gốc rễ vẫn nằm trong mảnh đất cổ hủ này, bà không thể thật sự làm được như phụ nữ độc lập hiện nay, có thể khách quan mà nhìn nhận tinh thần và nhân cách của Lý Ánh Kiều.
Nhưng anh không để ý, Lý Ánh Kiều coi trọng sự nghiệp hơn hay coi trọng anh hơn, hoặc nói có lẽ anh còn không lọt vào danh sách hạng 1-2-3-4. Đứng trước anh thậm chí còn có rất nhiều người, Lý Xu Lị thì chắc chắn là số một, Lương Mai có lẽ là thứ hai, nếu anh có thể miễn cưỡng xếp thứ ba trong lòng cô, anh cũng thấy mình đã giỏi lắm rồi.
Du Tân Dương nhìn điện thoại: 5 giờ rưỡi sáng.
Anh gửi cho Lý Ánh Kiều một tin: Chào buổi sáng, ngủ ngon.
Hai người đã một tuần không gặp, thậm chí Lý Ánh Kiều không nhắn cho anh một câu. Chiều thứ năm, Du Tân Dương đến văn phòng khu du lịch, chỉ có Ngô Quyên ở đó, anh hỏi cô ấy xin thông tin chiêu thương của Tiểu Họa Thành. Trước khi đi anh mới hỏi: “Sếp Kiều nhà các cô đâu?”
Ngô Quyên nói không biết, gần đây sếp Kiều thần thần bí bí, đi trễ về sớm, giống như sợ gặp phải kẻ thù nào đó ở khu du lịch vậy.
Du Tân Dương không chắc Lý Ánh Kiều còn ngại ngùng? Hay là bình tĩnh lại rồi.
Tối hôm đó, anh cùng Tôn Thái Hòa chơi xong một trận cầu lông trong sân, nhờ cậu ta hẹn người ra ngoài giúp mình. Tôn Thái Hòa vỗ cây vợt vào ngực anh, khinh bỉ nói: “Đồ cùi bắp. Lý Ánh Kiều khó theo đuổi vậy sao? Bọn tôi sắp thoát ế rồi đấy.”
Du Tân Dương mở cốp xe, đưa cho cậu ta một chai nước: “Ai vậy.”
“Không nói cho cậu biết.” Tôn Thái Hòa nhận được tin nhắn trả lời của Lý Ánh Kiều, nhìn anh với ánh mắt thương hại: “Cô ấy hỏi tôi cậu có ở đó không, trả lời sao giờ?”
Du Tân Dương ngồi trên cốp xe đang mở, sốt ruột đá anh ta một cái: “Cậu có nói tôi có ở đây không?”
Một giây sau, Tôn Thái Hòa trả lời dứt khoát: “Ồ, cô ấy nói không có thời gian.”
“…Cậu nói thế nào.”
“Dĩ nhiên tôi nói cậu không ở đây rồi.”
“…Thế giờ cậu nói tôi ở đây đi.”
Điện thoại Tôn Thái Hòa lại vang lên, anh ta liếc qua màn hình, cau mày: “Cô ấy nói cũng không có thời gian, thế cô ấy hỏi làm cái khỉ gì chứ.”
“Người ta gặp cậu thì chào hi chào bye, cả quy trình đủ bộ, cậu còn quở trách cô ấy? Không cần mặt mũi nữa hả, tôi cho cậu mượn mặt nạ biến sắc của kịch Tứ Xuyên, coi như ủng hộ dự án phi di sản văn hóa.” Du Tân Dương liếc cậu ta một cái, đóng cốp xe rồi xoay người vào trong xe lấy điện thoại. Quả nhiên, trên điện thoại hiện một thông báo tin nhắn chưa đọc.
Tôn Thái Hòa lười tranh luận, chào hi chào bye rồi ra vẻ đáng ăn đòn mà cưỡi xe đạp màu vàng đi mất.
Du Tân Dương trở lại trong xe, nhìn tin nhắn hiển thị ngang màn hình.
Kiều: “Meo.”
Anh dựa vào ghế lái, nghĩ ngợi một lúc rồi trả lời: “Rất bận sao?”
Kiều: “Không bận.”
Điều này khiến Du Tân Dương hơi bất ngờ, cô không tiếp lời thuận theo ý anh.
321: “Cho cậu cái cớ mà không nhận à?”
321: “Mình làm cậu thấy khó chịu sao?”
Bên kia nhanh chóng trả lời: “Bởi vì không muốn lừa cậu, cũng không muốn qua loa với cậu.”
Kiều: “Không có đâu, meo, cậu rất tốt. Tốt ngoài sức tưởng tượng của mình.”
321: “Nhưng cậu lại bình tĩnh rồi đúng không?”
Cô không trả lời ngay lập tức. Du Tân Dương đợi vài phút, xuống xe sập cửa, ngửa đầu tựa vào đó ngắm trăng, đột nhiên lại muốn cưỡi xe đạp công cộng trở về.
Màn hình lại sáng lên.
Kiều: “Gặp mặt nói, được không?”
—
Du Tân Dương lái xe về Tiểu Họa Thành, Lý Ánh Kiều hẹn anh ở bến tàu phía sau Tiểu Họa Thành, chính là bến tàu gần Cảng Điên nồng nặc mùi cá ươn tôm thối ấy. Hồi nhỏ bọn họ từng thả diều ở đó, khi ấy nơi này vẫn là cửa ngõ vận tải thuyền bè của sông Phong Đàm, ở ven bờ thường xuyên nghe đủ loại tiếng tàu thuyền, các khu tập thể bên sông hầu hết đều đã sửa thành cửa hàng buôn bán.
Sau này đổi đường sông, tuyến đường vận tải đều chuyển về mấy thành phố cảng lớn của Khánh Nghi, thuyền bè qua đây cũng ít dần, hàng quán ven bờ làm ăn ngày càng sa sút, lần lượt đóng cửa ra ngoài mưu sinh. Ngược lại, Tiểu Họa Thành lại trở thành nơi cho nhiều sinh viên học viện mỹ thuật địa phương tới vẽ ký họa, phong cảnh cũng coi như khá đẹp, sau đó được quy hoạch thành khu du lịch.
Du Tân Dương không đi thẳng tới bến nhỏ, anh muốn vòng từ Cảng Điên qua, nhưng chưa đi hết con hẻm thì đã đứng lại. Hai bên tường đá trong hẻm xây bằng gạch, chật hẹp bức bối như mặt sông kia, rêu xanh như một đám lính trinh sát lặng lẽ rạp mình ở góc tường ẩm ướt, trong khe đá xanh phảng phất thứ mùi tanh ẩm quen thuộc.
Lý Ánh Kiều đang dựa ở đó. Dạo này trời đã trở lạnh, quả nhiên cô cũng nghe hiểu những lời nói lộn xộn của anh, bên ngoài còn mặc thêm một chiếc cardigan màu be oversize, chỉ để lộ một đoạn eo trắng mịn. Quần jean ống thẳng màu đen gọn gàng phủ đến mắt cá, dáng người thẳng tắp thon dài, trên đầu còn đội chiếc mũ bóng chày màu đen gần như cùng kiểu với anh lúc này.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cô đang lôi từ trong túi ra một cái bật lửa. Liếc thấy anh đứng đó, cô chỉ dừng lại một giây rồi làm như chẳng có chuyện gì, cúi đầu tránh gió, một tay châm điếu thuốc ngậm trên môi.
Khác hẳn với dáng vẻ đêm đó.
Hôm ấy khi rời đi, cả hai đều rất ngượng ngùng, thậm chí có chút chật vật. Lúc ấy tay anh vẫn chưa rút ra, cô dựa trán lên vai anh, hơi thở khe khẽ nhẹ nhàng của cô rơi trên xương quai xanh của anh, nhưng lại dứt khoát từ chối đối mặt hay nói chuyện với anh.
Anh cũng cứng ngắc không dám động, giữa hai người rơi vào một sự im lặng kỳ quái. Đến khi cảm giác được hình như cô không còn run lẩy bẩy nữa, anh mới khẽ “ừm?” một tiếng, ý hỏi anh có thể ra chưa, hay là cô muốn thêm nữa, anh vẫn có thể tiếp tục.
“…Được rồi.” Giọng cô nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn, hiếm hoi biết bao.
Sau đó anh đưa cô tới cửa, lời nói của hai người cũng giống như cây đàn tỳ bà bị đứt dây—— “Hạt châu rơi trên mâm ngọc, tiếng lộn xộn vang loạn cả một khúc.”
Lý Ánh Kiều nói: “Vậy, mình về trước đây… sắp muộn rồi.”
Anh cũng hiểu, biết cô nói là mai còn phải đi làm. Anh nói: “Ừ, ban ngày ban đêm chênh lệch nhiệt độ lớn, cậu nhớ mang thêm đôi giày nữa.”
Cô đáp rất nhanh: “Biết rồi, đang mang đây.”
Nói xong liền chạy biến, còn nhanh hơn lúc tiểu học trốn trực nhật.
—
Hai người ngồi song song trên bậc thang nối với bến tàu bỏ hoang, ngẩng đầu nhìn mặt sông yên ả, gió sông thổi bay lọn tóc trên vai cô, quệt qua vai anh. Du Tân Dương liếc sang một cái, rồi lại không biểu cảm mà quay đi: “Nói cái gì thế?”
Lý Ánh Kiều chẳng biết mua từ đâu về một túi bánh đường trắng, giấy bọc nilon bên ngoài bị cô xé loạt xoạt, Du Tân Dương cảm giác bên cạnh mình như có một con chuột ăn không ngừng. Cô tự bẻ một miếng nhét vào miệng rồi hỏi anh có ăn không.
Anh nói không ăn.
Lý Ánh Kiều liền đưa miếng bánh áp vào môi anh: “Ăn một miếng đi, bà Xuân Trân làm đó.”
Du Tân Dương chống chân xuống bậc thang bên dưới, cánh tay đặt lên bậc thang bên trên, sau đó không nhúc nhích nữa, chỉ ngoan ngoãn há miệng để mặc cô nhét miếng bánh vào.
Lý Ánh Kiều đội mũ lưỡi trai, ánh mắt cong thành vầng trăng khuyết, giọng điệu tự nhiên lại trôi chảy, chẳng còn chút ngượng ngùng nào của đêm đó: “Cậu làm gì như chó thế, nhai đi, ngon lắm.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









