Âm nhạc trong phòng vẫn đang tiếp tục, chỉ là đã tự động chuyển sang bài tiếp theo, một bài hát tiếng Trung đến từ một ban nhạc đang rất nổi trong nước.

Hồi tiểu học Lý Ánh Kiều từng hát bài này trong buổi tiệc đêm giao thừa, chỉ có điều, sau khi hát xong thì cô không chịu hát nữa. Cô cũng không hiểu lúc ấy mình vì sao cứ phải ganh đua với Du Tân Dương, Du Nhân Kiệt đăng ký lớp học nhảy đường phố cho anh thì sau giờ học Lý Ánh Kiều lại lén lút đến ngồi trước cửa tiệm băng đĩa ở Tiểu Hoạ Thành, để dành nửa tháng tiền ăn sáng mà Lý Xu Lị cho là đủ để mua một cuộn băng về học.

Ban đầu, cô vốn định là sang năm mới sẽ lên sân khấu thể hiện thật nổi bật. Lương Mai nghe cô hát xong còn hỏi em có chắc chắn muốn lên sân khấu không? Lý Ánh Kiều gật đầu cái rụp, cô nhất định phải lên để đấu với Du Tân Dương. Vậy mà Lương Mai cũng không ngăn cản, dù sao lớp họ cũng chẳng có tiết mục gì khác, đành liều để Lý Ánh Kiều lên sân khấu. Thế nhưng sau khi hát xong, tất cả thầy trò đều im lặng, trái ngược rõ rệt với tràng pháo tay nồng nhiệt khi Du Tân Dương nhảy xong, chào đón Lý Ánh Kiều lại là một khoảng lặng chết chóc.

Lũ học trò ngày thường trên lớp thầy cô quát mắng thế nào cũng chẳng chịu yên tĩnh, lúc ấy dưới sự khống chế của giọng hát cô lại im thin thít đến kỳ lạ. Nhưng Lý Ánh Kiều chẳng thấy có gì, cái mà người khác không dám làm thì cô làm, không sợ người ta đánh giá. Cả đời người bình thường vốn là trong hết bức tường này đến bức tường khác không thể phá vỡ mà tìm cho mình một cánh cửa sổ, ít nhất cô đã loại bỏ sớm một bức tường. Chỉ là cô chẳng hiểu, rõ ràng mẹ nói cô hát rất hay. Sau này lớn lên, biết đến từ “cái kén thông tin” thì cô mới hiểu được.

Tất nhiên, cô vẫn nghe thấy một vài tràng vỗ tay lác đác, người khởi đầu lúc này đang đứng ngay trước mặt cô, chiếc loa vẫn không ngừng phát ra bài “Chim Gai” mà cô đã hát năm ấy.

— Cơn gió trên trời bị ai đẩy ra, bàn tay ấm áp là tình yêu của anh.

— Giống như định mệnh của chim gai, bi thương nhưng dũng cảm.

— Trời trong xanh, lòng thật buồn, bàn tay nắm chặt quyết không buông…

Lời ca đến nay cô vẫn còn thuộc làu làu, nghe đến suýt nữa thì ngân nga theo, nhưng nhìn vẻ mặt muốn cười nhưng không cười của Du Tân Dương, Lý Ánh Kiều lại nhịn, chỉ lặng lẽ nhìn anh.

Thật ra cô từng nghĩ chờ anh nguôi giận, bản thân cũng bình tĩnh lại rồi sẽ tìm anh nói chuyện. Nhưng anh nói không sai, nếu bản thân cô đã bình tĩnh, rất có thể lại thấy phiền phức mà bỏ anh, bởi vì bao năm trải qua phong ba bão táp ở Convey, cô đã mệt mỏi kiệt quệ. Cái kiểu mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ, thỉnh thoảng phải đánh trận chiến dư luận thương hiệu, sự hỗn loạn hoang mang ấy khiến cô không dám mơ ước nhiều, chỉ mong mỗi ngày trôi qua yên ổn, bình an, phẳng lặng, cô cũng chẳng còn sức đâu để ứng phó những việc dư thừa, mà Du Tân Dương – trong số đàn ông đối với cô chính là kẻ phiền toái nhất – lại yếu tố bất định quá nhiều——

Lúc này lại chuyển sang một bài hát khác, là bài ngoại văn cô chưa từng nghe. Vẫn là nhạc trữ tình thơ mộng, giai điệu như những ngón tay tình nhân mơ hồ khẽ khàng lướt qua, trong nhịp điệu dường như còn có tiếng thở gấp gáp đầy gợi cảm, càng làm cho cảnh tượng này thêm nồng nhiệt. Hai người nhìn nhau, lặng yên mà cũng bồng bột, trong sáng mà cũng cháy bỏng, ngọn lửa âm ỉ cứ thế lan tràn. Âm nhạc trong phòng quấn lấy họ trong t*nh d*c yêu hận, khiến bầu không khí trở nên đục ngầu.

“Chúng ta có sao?” Cô nhìn anh nói, “Ở Bắc Kinh mình vốn chơi như vậy đấy.”

Anh không đáp, ánh mắt hơi nghiêng đi, vẫn nửa ngồi trên tay vịn sofa, tay vẫn siết lấy cô, chỉ là lực đã lỏng nhiều, anh không dám nắm quá chặt, sợ làm cô đau thật.

Lý Ánh Kiều khẽ giật, cổ tay nhúc nhích. Du Tân Dương giống như cái bẫy thú, gần như theo bản năng lại siết chặt, lòng bàn tay khô ráo gần như bao trọn phần cổ tay cô. Chênh lệch thể lực nam nữ vẫn luôn tồn tại, nếu anh không buông, cô thật sự không thể dễ dàng rút ra. Người cô bị giam g*** h** ch*n anh, cô đành nâng cổ tay lên, nhàn nhạt nhắc: “Du Tân Dương, cậu định nắm thế này cả đêm? Ban đêm còn muốn chung giường nữa hả?”

Người bị gọi tên cuối cùng ngẩng đầu, ánh mắt rất bình lặng, càng giống như biển sâu trong màn đêm, chẳng thấy sóng gợn mà chỉ nghe thấy thủy triều cùng một vùng cuộn trào đen thẳm: “Mình nói được thì sao?”

“Hết hạn rồi.” Cô nói.

“…” Anh cứng họng.

Hai người cứ thế giằng co cứng ngắc suốt hai mươi phút, Lý Ánh Kiều như con kiến dọn nhà, từng chút một dịch từ phía sofa sang tủ tivi, rồi từng chút một lê đến chỗ cửa gỗ ở huyền quan. Du Tân Dương vẫn siết lấy cổ tay cô, mặc cho cô giãy giụa thế nào, tóm lại là không mở cửa. Bàn tay anh giống như chiếc còng ấm áp mang nhiệt độ cơ thể, hễ cô vùng vẫy một chút, da thịt lại càng nóng thêm một phần.

Cô bất đắc dĩ: “Điện thoại đâu, đừng làm loạn nữa, mình muốn về nhà.”

Du Tân Dương thoải mái dang rộng vòng tay, cúi đầu nhìn cô cười nói: “Tự mò đi, chỉ có hai cái túi thôi.”

Lý Ánh Kiều liếc qua hai cái túi quần duy nhất trên người anh, quay đầu đi: “Không mò, cậu tự lấy ra.”

Anh im lặng, lưng dựa vào tường gỗ, cúi đầu nhìn cô, hiếm khi hiện ra bộ dáng mặt dày như vậy. Lồng ngực thì mở rộng, cố tình bắt cô phải tự mò.

Lý Ánh Kiều thẳng thừng mò vào túi bên trái của anh, túi trống. Cô lại chuyển sang túi bên phải, nhưng bị anh phản tay khóa chặt, mười ngón đan xen, anh cười nói: “Được rồi được rồi, mình mở cửa.”

Lý Ánh Kiều liếc anh một cái, “Nhanh lên.”

“Điện thoại ở trong phòng ngủ, để mình lên lầu lấy, chờ chút.” Du Tân Dương đứng thẳng dậy, giả như định buông tay ra, nhưng ngay khoảnh khắc cúi đầu nhìn cô thì bỗng bế ngang cô lên.

Trọng tâm đột ngột lệch đi khiến cô gái không kịp phòng bị, kêu khẽ một tiếng kinh hãi.

“Du Tân Dương!”

Ai đó bị đấm mạnh hai cái sau lưng “bụp bụp” như tiếng trống oan ức. Nhưng anh vẫn chưa thấy đủ, lại còn đòi bàn tay cô đánh tiếp để trút giận. Người kia chẳng biết đã nguôi giận hay chưa, dứt khoát hung hăng cắn vào vai cổ anh, cùng với hơi thở nóng hổi như chú cá vàng thiếu oxy, từng ngụm từng ngụm phả nơi hõm cổ anh, giống như sau kiếp nạn còn sống sót mà thở hổn hển, đến đây mới chịu dừng lại. Không khí vừa rồi căng thẳng đến bùng nổ, trong phút chốc chỉ còn lại sự im lặng nóng rực.

Rất lâu không ai lên tiếng, cũng chẳng nghe thấy bước chân. Du Tân Dương ôm cô đứng giữa phòng khách, ánh trăng rọi từ cửa sổ vào, chân chẳng dám dịch lấy một bước, cứ đứng nguyên như vậy thật lâu.

Trong phòng khách mới vang lên tiếng nói, khẽ đến mức chẳng thể nhỏ hơn, mang theo hơi thở ái muội giữa nam nữ.

“Sợ không?”

“Cái gì?”

“Mình đã bước lên cầu thang thật rồi, một chân đã nhấc lên.”

“Tốt nhất là hai chân cậu cùng nhấc một lúc.”

“Không được, thế là ngã đấy. Lý Ánh Kiều, mình hỏi cậu lần cuối, có lên lầu không?”

“Cậu phiền thật đấy, thích lên thì lên đi. Làm nhiều trò lặp lại thế làm gì.”

“Ai bắt đầu trước? Hết hạn là ai nói.”

“…” Cô nghẹn lời.

Sự lãng mạn của anh Một Tháng Tư quả thật là ở khắp nơi, ngay cả trần nhà tầng hai cũng gắn loa, lúc này lại vang lên đoạn giai điệu nhẹ nhàng “wait a minute baby”.

Du Tân Dương vừa đẩy cửa phòng ngủ, Lý Ánh Kiều lập tức ngẩng đầu hôn anh, phản ứng của anh hoàn toàn không ngoài dự đoán, thậm chí còn khẽ “ưm” một tiếng, tay vô thức giữ chặt sau gáy cô, miệng nói: “Đợi đã, mình kéo rèm cái.”

Thực tế, trong quá trình kéo rèm hai người cũng chẳng rảnh rỗi. Du Tân Dương bị cô quấn chặt lấy hôn. Anh chẳng dám né vì sợ cô giận, đành xoay người ôm hôn lại cô, lại còn vừa ứng phó với bàn tay bàn chân không yên của cô vừa kéo rèm. Ban đầu anh chỉ đáp lại nhè nhẹ, đến khi rèm buông kín kẽ, anh dứt khoát nâng mặt cô lên, không chút do dự mà làm sâu thêm nụ hôn này, cuối cùng dứt khoát bế cô đặt lên chiếc bàn học thuở nhỏ, chậm rãi hôn tiếp.

Hơi thở của Lý Ánh Kiều rối loạn hết cả, ngược lại anh thì chưa. Hôn được một lát, anh chống tay lên bàn để cô từ từ bình ổn lại, thấy cô dần thở đều, anh lại chẳng hề kiêng dè cúi đầu hôn xuống dây dưa thêm vài lần. Lúc này chính anh cũng thở gấp, bế cô vào phòng tắm.

Ngay sau đó, cả hai mới nhớ ra hôm nay mất nước.

Lý Ánh Kiều tựa vào vai anh cười: “Hôm nay mình tới đây làm gì chứ.”

“Không uổng công đâu.” Du Tân Dương cúi đầu ghé bên tai cô nói một câu khiến cô đỏ mặt tim đập loạn.

Lý Ánh Kiều cảm giác mình như một con bù nhìn rơm, anh chỉ vô tình vẩy sang chút tàn lửa đã khiến cô cháy sạch không còn sót gì, đầu hàng vô điều kiện.

Tai anh cũng đỏ đến gần như nhỏ máu, nhưng vẫn khàn giọng truy vấn: “Có muốn không? Mình có thể thử.”

Trong phòng chẳng còn âm thanh nào khác, chỉ còn lại vài tiếng ẩm ướt dính dính——

Tựa như ánh trăng bị mưa làm ướt rơi xuống mặt đá xanh vắng vẻ, có người dùng ngón tay khẽ gạt hồ nước ướt át lan dần lên bờ.



Đêm đó Lý Ánh Kiều trằn trọc không ngủ.

Từ lúc cô nắm tay anh đặt lên eo mình, từ lúc anh trở tay ôm chặt lấy eo cô, cô vùi trong lòng anh cố hết sức kìm nén hô hấp, như một con cá bị thủy triều hất lên bờ, hoảng loạn chờ đợi con sóng tiếp theo ập đến. Cho đến khi cô ngừng thở dồn dập, lấy tay che mắt, lại chôn mặt vào ngực anh.

Chỉ có sau khi trải qua rồi, cô mới biết chuyện này buồn cười đến mức nào. Thật ra cô và anh đều không biết phải duy trì loại quan hệ này ra sao. Buồn cười hơn nữa là, cho đến khi rời đi, cô và Du Tân Dương cũng không một lần nhìn thẳng vào mắt nhau, người này còn quay đi nhanh hơn người kia.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện