——Wait a minute baby(Đợi một chút, em yêu)

——I been knowing you too long(Anh với em quen nhau đã lâu rồi)

——Why you hiding something(Sao em lại giấu anh vậy)

——Thought we was through with fronting(Anh từng nghĩ chúng ta đã không còn phải che giấu gì nhau nữa)

——Why would I ever(Sao anh lại như vậy chứ)

——Baby I’d never(anh sẽ không bao giờ)

——Baby you you know exactly what I need to be(em biết rõ anh cần trở thành người như thế nào mà)

——So tell me(Vậy nên hãy nói với anh đi)



Trong phòng đang mở một bài hát tiếng nước ngoài, Lý Ánh Kiều mang mấy chai nước khoáng từ tủ lạnh nhà mình qua. Du Tân Dương đã mở cửa từ trước nhưng không ở trong phòng khách.

Cô đứng nguyên tại chỗ nhìn quanh một vòng, dùng con mắt bây giờ để đánh giá thì thẩm mỹ của anh Một Tháng Tư vẫn rất đi trước thời đại. Dù sao cũng là thiết kế cách đây mười mấy năm nhưng đặt ở hiện tại vẫn không lỗi thời, toàn bộ đồ đạc nhìn thấy được gần như đều làm bằng gỗ hồ đào đen, còn xây hẳn một bức tường ghép từ hơn trăm loại gỗ. Tuy hơn trăm giống gỗ khác nhau được cắt thành kích cỡ hoàn toàn giống nhau, xếp thành hình xương cá, trưng bày ngay chỗ cửa vào phòng khách.

Lý Ánh Kiều nhớ hồi nhỏ có lần cô cùng đám Du Tân Dương đi bắt tôm đồng về, lăn lộn cả ngày trên đồng ruộng, người dơ bẩn hết cả. Hôm đó đúng lúc Lý Xu Lị về quê thăm bà ngoại. Không ngờ mẹ lại về sớm như vậy, cửa tiệm cũng đóng rồi, cô đành để cái đầu đầy bùn đất, ngồi chồm hổm đáng thương ở cửa tiệm tạp hoá chờ mẹ về tắm cho. Bà Đường Tương nhìn không chịu nổi liền túm lấy cô, không cho phân trần đã xách về nhà mình tắm cùng.

Sức bà Đường Tương thật sự rất lớn, có lần cô bị anh Một Tháng Tư bắt quả tang rút nhầm van xe, hai người đều bị dì ấy xách cả đường về nhà mắng một trận. Cô từng nghĩ đàn ông trưởng thành mới khoẻ thế, không ngờ đến lượt phụ nữ trưởng thành thì cô cũng chẳng giãy giụa nổi. Hồi nhỏ cô luôn cho rằng các bà mẹ trong tiểu Họa Thành ai cũng khoẻ, thế nên cô cứ ăn thật nhiều, mong mình cũng khoẻ như họ.

Đó cũng là lần duy nhất cô bước vào ngôi nhà mà Du Tân Dương sống. Khi ấy tắm xong, cảm nhận được hương gỗ thoang thoảng từ những món đồ nội thất tinh xảo trong phòng, cô không tiếc lời thành thật khen ngợi Du Tân Dương: “Meo Meo, nhà cậu thơm quá, ba cậu giỏi nảy ra ý tưởng thật đó.”

Khi ấy tuy cô biết chuyện cậu ruột và anh Một Tháng Tư mâu thuẫn, thật ra cô vẫn luôn rất ngưỡng mộ Meo Meo có một người ba như vậy. Nhưng con người rồi sẽ lớn lên, đến khi học cấp ba, cô mới biết trên thế giới có nhiều loại cây là tài nguyên không thể tái sinh, cũng có nhiều loại là thực vật được bảo vệ cấp quốc gia, thế là lại thuận miệng nói: “Chú Du, chú làm vậy lãng phí lắm đó, nhà nước kêu gọi chúng ta bảo vệ cây mà.”

Khi đó Du Nhân Kiệt chẳng thấy áy náy, chỉ có sự ranh mãnh của con buôn: “Chặt cây của tư bản, tăng GDP cho xã hội chủ nghĩa, đây gọi là học Lôi Phong làm việc tốt mà không lưu tên.”

Lý Ánh Kiều “ồ” một tiếng, thì ra gỗ hồ đào đen được trồng nhiều ở Bắc Mỹ, nhưng thế thì sao? Chu Tiểu Lượng từng nói tài nguyên Trái Đất là hữu hạn. Đánh bắt quá độ sẽ khiến biển cạn kiệt, chặt cây quá mức chắc chắn cũng dẫn đến tuyệt chủng loài trong rừng, hơn nữa sau này khi tài nguyên ngày càng khan hiếm thì chỉ càng làm rộng thêm khoảng cách giàu nghèo. Cô còn hỏi vặn Du Nhân Kiệt có biết thuyết “Tổ chim bồ câu” không? Hồi ấy cô thấy mình đọc sách nhiều nhất, người ta nói gì cô cũng có thể phản bác theo góc nhìn của mình, kết quả là Du Nhân Kiệt lại bảo cô vừa non vừa thích khoe chữ nghĩa, khiến cô tức giận cả hai ngày trời không thèm nói chuyện với Du Tân Dương.

Về sau mới phát hiện, sách vở là thế giới lý tưởng, còn cuộc sống lại là khoảng xám, con người rất khó sống ra sắc màu tươi sáng, bởi vì quang phổ học chứng minh rồi: màu xám và bất cứ màu nào khác đều không thể pha ra đỏ thuần hay các màu sáng khác, chỉ có thể giảm độ bão hoà để ra những sắc độ khác nhau của màu xám.

Khi Du Tân Dương đi ra lấy nước, mặt mày cũng lem nhem, bọt trên đầu đã khô lại. Hai người chẳng nói gì, anh sợ bị cô nhìn thấy nên cầm chai nước khoáng trên bàn trà rồi chẳng nói câu nào mà quay lại phòng tắm ngay. Lý Ánh Kiều thấy buồn cười: Vậy thì sao cậu còn c** tr*n đi ra đây chứ? Nhưng cô cũng không định nán lại, xoay người đi mở cửa. Cửa không mở được. Cô xoay thêm mấy lần, bỗng một giọng nữ lạnh lùng máy móc vang lên: Lock activated, Unlock via mobile.

Tiếp theo là lặp lại bằng tiếng Trung: Đã khoá, vui lòng dùng điện thoại để mở.

Cùng lúc ấy, Lý Ánh Kiều nghe thấy trong nhà vệ sinh vọng ra một tiếng hít khí gấp gáp. Ai kia ôi ôi mấy tiếng liên tiếp, âm thanh nghẹn ở cổ họng, kiềm chế mà dồn dập. Cô không ngờ cậu ấy lại vội đến thế. Lý Ánh Kiều cuối cùng nhịn không nổi đành bật cười, lưng tựa vào cửa chính, cười rất lâu, nhưng cũng không phát ra tiếng.

Đợi đến khi người đi ra, cô đã ngừng cười, chuẩn bị kết thúc màn kịch câm này, mặt không biểu cảm, chẳng buồn nhìn anh mà nói: “Mở cửa, mình về đây.”

“Ghét mình đến vậy sao? Nhất định phải lấy nước đá.” Du Tân Dương quay lưng, đứng sau ghế sofa, tiện tay kéo một cái áo T-shirt mặc vào, không quay đầu lại, giọng nhàn nhạt nói.

“Cậu tự nhét vô tủ lạnh nhà mình đó,” cô cũng chẳng quay đầu, nói: “Trong nhà hết rồi, chỉ còn mấy chai này. Mở cửa, mình đi đây.”

“Đợi đã, mình nói với cậu chuyện này.” Anh nghiêm túc nói.

Lý Ánh Kiều lúc này mới quay lại nhìn anh: “Nói đi.”

“Cậu qua đây trước đã.” Anh đứng đó, không biết đang cố chấp điều gì nhưng thái độ kiên quyết.

Lý Ánh Kiều lười tranh cãi, đứng trước chiếc ghế đơn trước mặt anh, ra vẻ ‘có gì thì nói nhanh đi’. Ai ngờ anh bất ngờ nghiêng nửa người, đưa tay ôm chặt lấy má cô, giữ thật chặt, trên mặt hiếm hoi hiện ra nét đắc ý: “Lý Ánh Kiều, lạnh không?”

Lý Ánh Kiều hoàn toàn không phòng bị, cả người lập tức rùng mình một cái, thân thể không tự chủ run lên, nhưng vẫn cố cứng đầu nhìn chằm chằm anh nói: “Không lạnh, chán chết.”

Du Tân Dương không chịu buông tay, thấy cô định né mặt đi, lại bị anh cưỡng ép xoay lại, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình mà nói: “Cậu còn bướng à?”

Lý Ánh Kiều mắt không chớp nhìn anh. Nhớ lại ngày trước, mỗi lần cãi nhau, Du Tân Dương cũng chỉ tự giận dỗi hai ngày rồi thôi, Lý Ánh Kiều hình như chưa bao giờ chủ động dỗ dành, không ngờ nhiều năm qua rồi mà anh vẫn vậy, chỉ cần cho cái thang là lập tức bước xuống.

“Cậu không giận mình nữa à?” cô hỏi.

Nhạc nền vẫn đang vang, khúc nhạc blues lả lướt quấn lấy cả căn phòng, mỗi nốt nhạc dường như đều muốn phóng đại thêm thứ không khí mập mờ quấn quýt ấy, không ngừng bày tỏ những tâm tình của nam nữ đô thị.

——Why would I ever

——Why would I ever



Du Tân Dương rút tay bỏ vào túi, lòng bàn tay còn vương lại hơi ấm trên gương mặt cô, bất giác siết chặt lại. Giọng điệu vẫn cứng rắn: “Chứ không thì sao? Chẳng phải từ nhỏ cậu vẫn thế à?”

Lý Ánh Kiều vẫn nhìn anh chằm chằm: “Thật ra cậu có thể cứ tiếp tục giận, vốn dĩ mình định dỗ cậu. Nhưng dạo này bận quá—”

“Cậu nghe xem có thành ý không?” Anh lại bật cười, “Cái kiểu bắn mã hậu này có tầm xa ghê đấy, mình chờ được đến tết sang năm không?”

“Thật mà!” cô cũng cười, “Du Tân Dương, cậu tin mình đi, mình có cả một kế hoạch.”

“Tin cái gì,” Anh nói, “Tin mình có thể chờ đến tết sang năm à? Chờ cậu cá cược với người ta xong, chờ cậu đòi xong công bằng, nếu lúc đó mình còn chưa bị cậu làm tức chết. Đúng không?”

“Cậu còn biết cái gì nữa?” Lý Ánh Kiều hỏi ngược lại.

Lúc này hai người mỗi người chiếm một đầu tay vịn của chiếc ghế đơn ở giữa, quay lưng về nhau, không chạm vào lưng đối phương, nhưng lại kỳ lạ mà cảm nhận được hơi ấm của nhau.

Du Tân Dương nhìn vết xước trên sàn nhà đã có từ nhiều năm, ngẩn người, giọng bình thản: “Mình biết gì chứ, người ta ngang ngược đến trước mặt mình, mình còn phải gọi một tiếng “anh”. Người ta vì cậu mà đặt cược cả tương lai, mình chỉ là kẻ vô danh có thể nói được gì. Theo ý ông Trương kia thì giờ hai cậu chính là châu chấu trên cùng một sợi dây, mình muốn ép ông ta thì cũng phải lôi cả cậu vào.”

Lý Ánh Kiều bỗng nhớ ra buổi sáng Du Tân Dương ra ngoài, cô ngoái đầu nhìn anh, người đàn ông cong lưng, không quay đầu lại. Cô nói: “Xem ra cậu vẫn chưa hết giận.”

“Đâu dám.”

“Cậu đừng thế.” Cô hít sâu một hơi, quay đầu nói, “Mình thấy cậu vẫn còn đang giận, vốn dĩ mình định chờ cậu bình tĩnh rồi mới tìm cậu nói chuyện. Hôm nay rõ ràng cũng không phải lúc, đợi khi nào cậu thật sự bình tâm rồi chúng ta lại nói chuyện. Du Tân Dương, mở khoá cửa đi.”

Nói xong, cô vừa đứng dậy thì cổ tay bỗng bị người kia nắm chặt. Lòng bàn tay đã chẳng còn cái lạnh buốt như bị ngâm trong nước đá, lúc này nó khô ráo và nóng bỏng giam chặt lấy cô, hơi ấm từng chút thấm qua da thịt, ngay cả nhịp tim cũng đập dồn dập dưới sự kìm giữ ấy. Trong lồng ngực cô dâng lên một cơn nóng rực, khẽ giãy giụa nhưng hoàn toàn không thoát ra được, quay đầu nhìn anh, phát hiện anh vẫn tựa lưng vào ghế quay mặt đi, nhưng lại nắm trúng tay cô chuẩn xác.

Du Tân Dương kéo cô lại gần, bắp tay đột ngột căng chặt, gân xanh nổi lên dưới da. Ánh mắt anh bình tĩnh đến sắc bén, như một tướng sĩ trung thành quyết ý chống lại thượng cấp, biết rõ là con đường chết, cũng phải liều một phen. Anh chưa từng dùng biểu cảm này nhìn cô: “Vậy mình nói cho cậu biết, mình vĩnh viễn không thể bình tĩnh nhìn nhận chuyện này! Tại sao cậu cảm thấy mình có thể bình tĩnh để nói chuyện với cậu? Bình tĩnh để nói chuyện gì cơ? Nói có đồng ý làm bạn giường của cậu không? Một tuần lên giường mấy lần? Gặp nhau là làm đúng không. Mình hiểu, quy tắc trong cái giới này là như vậy. Cậu ở Bắc Kinh cũng chơi với người ta như vậy phải không—”

“Buông tay! Mình không thể nói với cậu, hôm nay mình phát hiện cậu điên thật rồi.” Lý Ánh Kiều cố giằng ra nhưng hoàn toàn không thoát được, cô ngẩng đầu, muốn nuốt xuống cơn tức: “Du Tân Dương, nếu cậu không muốn chúng ta cắt đứt hoàn toàn thì cậu buông tay ngay, đừng ép mình nói lời khó nghe.”

Anh lặng lẽ tựa đó, nhìn cô ra sức muốn thoát khỏi tay mình, thật ra trong lòng rất hoảng, nhưng hôm nay ghen tuông đã lấn át lý trí. Vốn anh nghĩ Trương Tông Hàm với cô nhiều nhất chỉ là quan hệ cấp trên – cấp dưới, vốn nghĩ cô chịu nhiều ấm ức dưới tay anh ta, nhưng giờ nhìn lại, cũng chẳng rõ đây là ấm ức hay là trêu đùa. Du Tân Dương một tay giữ chặt cô, một tay xoay mặt cô lại, lần nữa đối diện với mình: “Trốn cái gì, sao không dám nhìn mình? Cậu thích anh ta mà lúc quay về đối với mình thế này thế kia, có phải vậy không?”

Cô im lặng.

“Sao không phủ nhận,” Tim anh chợt trầm xuống, khớp ngón tay lại siết chặt cằm cô, ngoan cố nhìn vào mắt cô, “Lý Ánh Kiều, nói không phải đi!”

Thật ra anh cũng biết càng như vậy, cô càng sẽ không thốt một lời.

Du Tân Dương: “Sao không cắn mình? Mình còn tưởng cậu sẽ tức đến mức cắn mình giống như cắn Lương Mai năm đó—”

Chưa dứt lời, Lý Ánh Kiều lao đến. Thật sự cắn chặt lấy môi dưới của anh, mang theo cơn giận chất chứa không chỗ trút, càng giống một sự trừng phạt từ trên cao. Một tay cô bị kìm chặt, tay kia nắm chặt cổ áo anh, mũi răng sắc nhọn hung hăng cắn sâu vào môi anh. Cô không nhắm mắt, cứ thế lạnh lùng nhìn anh. Cho dù trong tiếng nhạc trữ tình đầy ám muội nhưng chẳng thấy được chút tình tứ nào, cũng không xen lẫn chút d*c v*ng nào, chỉ có cảnh cáo lạnh lẽo, giống như muốn cắn từ người anh ra một miếng thịt vậy.

Thế mà Du Tân Dương lại bình tĩnh trở lại. Anh bỗng siết lấy gáy cô, không cho kháng cự mà ép sâu nụ hôn này, chậm rãi dùng đầu lưỡi tách ra khớp răng cắn chặt kia. Cho đến khi anh nhận ra chiếc gáy căng cứng của cô trong lòng bàn tay nóng rực đang dần thả lỏng, anh mới hơi lui ra, dùng chóp mũi chạm vào chóp mũi cô, khẽ nói: “Sau này đừng bình tĩnh, ai cũng đừng bình tĩnh. Mình sợ nhất là cậu bình tĩnh suy nghĩ rồi không cần mình nữa. Hơn nữa, mình thật sự không tìm được nhiều lý do để gặp cậu, lần sau chắc chắn cậu sẽ đề phòng rồi.”

Hồi lâu, trong phòng không ai lên tiếng, chỉ còn âm nhạc trong loa vẫn ngân nga:

——have you seen us (Chẳng lẽ em không nhìn thấy hai chúng ta)

——we got that love (Chúng ta có được tình yêu)

Rất hợp cảnh.

“Phì——”

Có người bật cười, cô chế nhạo: “Bài gì dở thế này, nghe không hiểu gì hết.”

“Không phải sao?”

“Cái gì?”

“We got that love.” Anh cúi đầu nhìn mắt cô, “Don’t you?” (Không thừa nhận sao?)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện