Lý Ánh Kiều nói xong, Du Tân Dương lười nhác chống một tay sang bên cạnh, đưa tay kia ra, ngẩng đầu chậm rãi đưa miếng bánh đường vào miệng, vừa thong thả nhai vừa không nói lời nào mà nhìn chằm chằm cô. Cô thì vẫn không chịu nhìn thẳng vào anh, từ sau lần hand job tối hôm đó, hai người chưa từng thật sự đối diện nhau.
Lý Ánh Kiều nhìn mặt sông yên ả không xa, nói: “Bà Xuân Trân không nhớ mình nữa, bà không nhận ra mình là Lý Ánh Kiều.”
“Bà nhớ đấy.” Du Tân Dương cũng thu lại ánh mắt, nhai vài cái rồi nuốt bánh đường xuống, nói: “Chỉ là cách cậu gợi mở không đúng thôi.”
“Mình còn đến tiệm của Bồ Đinh, nhờ chú ấy cạo vôi răng cho mình,” Lý Ánh Kiều không quay đầu mà tiếp tục nói, “Chú ấy hỏi mình có cái răng khôn cần nhổ không? Mình bảo mình tin được kỹ thuật bây giờ của chú à? Chú ấy bảo mình tin đi. Sao tin được chứ. Mình bị ám ảnh tâm lý rồi, ngày đó chú ấy để sót bông gòn trong lợi mình, đến giờ mình vẫn còn nhớ rõ, khi đó mình thường tỉnh dậy nửa đêm nôn ra máu cục. Mình còn tưởng mình mắc bệnh nan y, ban đêm trốn trong chăn mặc kệ tất cả mà ăn vặt đủ kiểu.”
Anh chậm rãi nuốt miếng bánh đường, khóe miệng kéo lên cười một chút.
“Cạo vôi xong, mình còn chạy xe đạp công cộng một vòng quanh sông Phong Đàm, chỗ khách sạn quốc doanh ngày xưa bây giờ biến thành một ngân hàng rồi, nhưng hai cây cột La Mã hồi nhỏ chúng mình từng ôm vẫn còn, mình còn ôm thử, chắc giờ hai bọn mình ôm xuể rồi đấy. À đúng rồi, chợ nông sản thì vẫn còn, cậu nói xem điều này chứng tỏ cái gì, dân chúng tầng chót như bọn mình mới là kiên cường nhất.”
Du Tân Dương không nói gì, lặng lẽ nghe cô nói, lúc này anh lại lấy thêm một miếng bánh đường trong túi, im lặng xé ra từng mảnh mà ăn.
Lý Ánh Kiều tựa đầu lên vai anh nhưng vẫn không chịu nhìn anh: “Hôm đó mình đi ngang qua trường Phong Đàm, cổng lớn của trường bây giờ hoành tráng lắm. Cậu còn nhớ ngày đầu nhập học không, ba cậu phanh xe hỏng, cứ chạy vòng vòng ở cổng trường trường Phong Đàm, mình với Diệu Gia lúc đầu còn tưởng ông ấy không tìm thấy cổng, haha. Ba cậu thật sự có rất nhiều tiết mục, ông ấy mà xây kênh chắc nổi tiếng thật đó…… À, tuyến xe buýt 58 ngừng chạy rồi, bây giờ mọi người đều đi thẳng ra ga tàu cao tốc, tuyến đó chẳng còn ai chạy nữa. Meo, cậu nói xem sao thế giới lại thay đổi nhanh thế.”
Du Tân Dương cúi đầu, không biểu cảm liếc cái đầu đang tựa trên vai mình, cuối cùng mở miệng: “Cậu rất hoài niệm quá khứ?”
“Tất nhiên. Sao lại không chứ? Trước đây chúng mình tốt như thế. Lương Mai với Chu Tiểu Lượng cũng còn ở Phong Đàm, các ba mẹ đều còn trẻ như vậy.”
“Là hoài niệm quá khứ? Hay là hối hận rồi. Lý Ánh Kiều, rốt cuộc cậu muốn nói gì với mình, thôi bỏ đi phải không?” Anh nghiêng đầu, bả vai căng cứng.
Cuối cùng vẫn cố nhịn không hất đầu cô ra, giọng lạnh xuống: “Vậy thì đừng tựa lên vai mình.”
“Keo kiệt.” Cô trừng mắt mắng một câu, ngay sau đó ngẩng đầu dậy.
Sợi tóc lướt qua mắt anh, mùi dầu gội nồng đậm, chính là mùi hương đêm đó khi cô vùi trong ngực anh r*n r* bảo anh tiếp tục.
Du Tân Dương càng lạnh lùng: “Cánh tay cũng đừng dính vào mình.”
Lý Ánh Kiều dứt khoát dịch sang bên cạnh nửa thân người.
Du Tân Dương cũng tiếp tục: “Chân.”
Lý Ánh Kiều lại thu chân về, xác định mình không hề chạm vào anh chút nào.
Mặt Du Tân Dương càng căng cứng, dứt khoát quay hẳn mặt đi, khóe mắt cũng không chứa nổi cô.
Trên cây dường như còn hai con ve đơn độc kêu, có người tháo mũ xuống, cái đầu liền bị bẻ ngược trở lại một cách không cho phép kháng cự. Trong tiếng ve thưa thớt, hơi thở dồn dập của hai người lại quấn vào nhau, khẽ khàng hôn lên môi nhau. Có người trêu chọc mở mắt, có người cam chịu nhắm mắt, cùng với ngọn lửa kìm nén không nổi, mạnh mẽ siết lấy gáy cô, thành thục giành thế chủ động. Nụ hôn còn hung dữ hơn trước, tàn nhẫn hơn trước, gần như không cho cô lấy một giây để thở.
Cho đến khi tiếng ve hoàn toàn ngừng lại……
Hai người lại yên tĩnh ngồi thêm một lúc, không hôn nữa, cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn mặt sông phía xa.
Ánh trăng phủ lên mọi ngóc ngách của Tiểu Họa Thành khiến tất cả trở nên mềm mại. Du Tân Dương cảm thấy Lý Ánh Kiều vốn luôn cứng rắn cũng bị ánh trăng này làm mềm đi. Đêm hôm đó anh ở phòng khách hồi tưởng lại, vô số khoảnh khắc bỗng dưng hiện ra cùng một ý nghĩ: thì ra Lý Ánh Kiều cũng có thể mềm mại như thế.
“Lạnh không?” Lúc này Du Tân Dương mới phát hiện cô đi dép lê, gió bến tàu rất lớn.
Cô lắc đầu, nói cũng tạm, còn nhón mũi chân cho anh xem, linh hoạt cử động ngón cái cho anh nhìn, bắt chước giọng điệu hồi nhỏ: “Xin chào, đội trưởng Meo Meo, mình là ngón chân cái của Lý Ánh Kiều, dài quá nhỉ!” Ngón chân cái của cô quả thật rất dài, từ nhỏ cô luôn lấy đó làm niềm kiêu hãnh, khoe với anh vô số lần.
Anh liếc mắt nhìn, cười quay đầu đi: “Nhảm nhí.”
“Nhảm nhí.” Gần như đồng thanh, cô đoán trước được.
“Không nhảm bằng cậu.” Lại là đồng thanh.
“Hừ.”
“Ha.”
“Hứ.”
“Chậc.”
Tất cả đều là đồng thanh ăn khớp, hai người cứ thế cướp lời qua lại chẳng đầu chẳng cuối.
Một lúc sau, lại nghiêm túc: “Thật ra mấy năm trước ở Bắc Kinh, mình từng gọi điện cho Lương Mai, mình nói mình muốn về nhà, mình không muốn phấn đấu nữa. Cậu đoán Lương Mai nói gì.”
“Ngoài khích tướng cậu ra thì Lương Mai còn có thể nói gì nữa.” Thực ra lần anh đến tỉnh G đưa hàng cứu trợ đã rất muốn nói với Lương Mai rồi: cô không thể dùng cách của cô Đàm để đối xử với Lý Ánh Kiều.
Làm vậy chỉ càng đẩy cô xa khỏi chúng ta, ngay cả Chu Tiểu Lượng cũng hiểu rất rõ, nếu không đạt mục tiêu của Lương Mai, Lý Ánh Kiều tuyệt đối sẽ không chịu đầu hàng, càng không thể từ Bắc Kinh trở về.
Thế thì mục tiêu của Lương Mai là gì? Thế nào mới được tính là gây dựng thành công? Thế nào mới được tính là thay đổi thế giới? Cái này quá mơ hồ, hơn nữa chỉ hoàn toàn dựa vào một câu nói của Lương Mai, tiêu chuẩn của cô ấy lại là gì? Du Tân Dương hỏi thẳng như vậy, Lý Ánh Kiều không nói câu nào.
Anh nghiêng đầu nhìn cô, giọng bất chợt thấp xuống: “Năm đó thi vào lớp 10 cậu thiếu năm điểm, Lương Mai bận xử lý hậu sự của cô Đàm, ngay cả chuyện khuyên cậu nhập học vào trường Phong Đàm cũng là Chu Tiểu Lượng làm thay. Khi đó mình với Chu Tiểu Lượng đi tìm mẹ cậu thương lượng, cậu ngẩn ngơ, mình biết cậu đang chờ điện thoại của Lương Mai.”
Anh ngừng lại, vành mũ sụp xuống che mi mắt. Khi đó anh từng nói một câu ngông cuồng, anh nói có bốn mươi ngàn tệ thôi mà, sau này chính câu nói ấy lại đâm ngược lại anh. Doanh thu cả đêm cao nhất nhóm nhảy ngầm cũng chỉ được hai nghìn đô một buổi, trừ các khoản chia chác và chi phí, một đêm anh chỉ được chia năm mươi đô. Một tháng cho dù nhảy kín lịch, nhảy gãy cả lưng, cũng chỉ được một nghìn năm trăm đô, gom học phí còn không đủ, huống chi anh còn phải lo chi phí sinh hoạt.
Cũng là lúc đó, anh mới biết mình nói lời tổn thương đến mức nào. Mấy năm ấy, thật ra có rất nhiều chuyện anh không dám nhớ lại, càng nhớ lại anh càng cảm thấy lúc đó Lý Ánh Kiều vốn không thể thích anh được. Nụ hôn trên sân trượt tuyết càng giống như một trò đùa nghịch của thiếu nữ tuổi dậy thì.
“Lương Mai không đánh cậu đúng không?” anh hỏi.
Cô vẫn không nói gì, cố chấp nhìn anh, hy vọng từ miệng anh nghe được một vài đáp án. Nhưng nhìn dáng vẻ tối nay, Lý Ánh Kiều định nói chuyện với anh đến sáng rồi. Du Tân Dương liếc nhìn điện thoại, hỏi cô: “Ngày mai phải đi làm không? Nếu không thì để lần sau nói tiếp, hơi muộn rồi.”
“Không, Meo. Mình phát hiện so với hôn, mình càng thích nói chuyện với cậu hơn, hoá ra có rất nhiều chuyện cậu vẫn luôn biết, cũng đều thấy hết. Cậu chỉ không nói ra đúng không?”
“Không phải cậu luôn coi mình là kẻ thù của nhân dân sao?”
“Ai bảo lúc đó cậu cứ giúp Lương Mai tịch thu truyện tranh của mình.”
Thật ra Du Tân Dương cũng rất rõ, Lý Ánh Kiều chưa bao giờ coi anh như một cá thể độc lập để đối xử cả. Anh là con trai của kẻ thù không đội trời chung của cô – Du Nhân Kiệt, cũng là kẻ thay Lương Mai tịch thu truyện tranh của cô. Từ nhỏ cô đã cho rằng, anh là kẻ thù của nhân dân, anh sẽ bán đứng cô, anh cùng phe với Du Nhân Kiệt, cùng phe với Lương Mai. Dù sao thì một trong hai người đó làm cô không vui, người đầu tiên bị cô trút giận chính là anh.
“Chẳng qua cậu chỉ muốn Lương Mai thừa nhận cậu khá giỏi, lúc trước cô ấy không nhìn lầm người. Kỳ thi vào cấp ba cậu chờ điện thoại của cô ấy nhưng không được, sau kỳ thi đại học cậu tưởng chắc chắn có thể chờ được, kết quả Lương Mai còn xé hết thư từ của chúng ta, cô ấy hoàn toàn làm tổn thương cậu. Cậu cứ luôn ép bản thân nhất định phải thành danh ở Bắc Kinh, cho dù cả đời này không liên lạc với bọn mình thì cậu cũng không chịu trở về.”
Giọng Du Tân Dương đè rất thấp, thật ra bến tàu không có ai. Hai người đều đội một chiếc mũ bóng chày màu đen, nhìn từ phía sau, trông chẳng khác nào hai đặc công đang bí mật bàn mưu một vụ ám sát cấp quốc gia chứ không phải đang thổ lộ tình cảm.
“Cho đến lần này, cậu và Trương Tông Hài đánh cược, nếu không phải anh ta đến moi chuyện từ mình thì cả đời này mình cũng sẽ không biết cậu đã cược như thế. Cậu sẽ hôn mình, nhưng cậu sẽ không nói với mình những gì cậu gặp phải ở bên ngoài, đúng không?”
“Mình không có ép cậu. Chỉ là đôi khi, mình cảm thấy cậu đang trốn tránh tình cảm của chúng ta. Mình và Lương Mai cũng giống nhau, cậu không dám thừa nhận, thật ra cậu rất cần sự công nhận của Lương Mai. Cậu cũng không dám thừa nhận tình cảm dành cho mình, nhưng mình cảm nhận được, Lý Ánh Kiều, bây giờ cậu thích mình. Nếu không thì tối nay ngay cả nhìn vào mắt mình cậu cũng không dám nhìn quá ba giây, bởi vì cậu phát hiện d*c v*ng và nhu cầu của cậu phơi bày trước mặt kẻ từ nhỏ đã bị cậu liệt vào danh sách kẻ thù của nhân dân, đúng không?”
Lý Ánh Kiều bất ngờ ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào anh, lần này chống đỡ được năm giây.
Du Tân Dương cũng im lặng nhìn cô năm giây, cô lại không nhịn được quay đầu đi, anh rốt cuộc bật cười thành tiếng: “Lý Ánh Kiều, cậu bị mình lừa khai ra rồi.”
Thậm chí anh còn rất ung dung, khác hẳn vẻ lạnh lùng xưa nay, dứt khoát nghiêng đầu lại gần, mang theo tiếng thở vừa kiềm chế vừa khiến người ta không thể bỏ qua, thấp giọng hỏi: “Ngại rồi, hả?”
Lý Ánh Kiều dài dài thở một hơi.
Du Tân Dương cười đến mức được đằng chân lân đằng đầu, tay còn đặt lên sau đầu cô xoa nhẹ, trấn an: “…Xong rồi, bây giờ mình hơi lo bảo hiểm dưỡng lão của cậu sẽ bị người ta lừa mất. Sao cậu lại có chút đáng yêu thế này, Lý Ánh Kiều.”
“Cậu đừng có liến thoắng nữa,” Cuối cùng cô cũng mở miệng, trừng anh, từng chữ từng chữ nghiêm túc nói, “Mình đang suy nghĩ.”
Anh rút tay lại, suýt nữa thì bật cười. Thế là giả vờ đứng dậy muốn đi: “Thế thì không nói nữa, mình đi đây.”
“Vậy sao? Thế mình cũng không suy nghĩ chuyện chúng ta có nên bắt đầu một mối quan hệ yêu đương bình thường nữa nhé.”
Lần đầu tiên Lý Ánh Kiều đối diện, nghe thấy anh đứng đó thấp giọng chửi một câu th* t*c: “Mẹ nó.” Thật sự quá bất ngờ, cô ngẩng đầu nhìn anh, không dám tin lời này lại có thể nói ra từ miệng anh.
Du Tân Dương “khụ”, “hừ”, “ừm, “há” một tiếng rồi lại ngồi xuống.
Lý Ánh Kiều: “Cậu đi đi, không phải mọc chân rồi sao?”
Anh phớt lờ sự châm chọc của cô, chỉ hững hờ liếc cô: “Cắm rễ rồi, không được à? Nếu cậu còn nhắc nữa, mình sẽ coi như wifi tự động kết nối.”
Lý Ánh Kiều bật cười, nhìn anh nói: “Nhưng mà cậu đoán sai rồi, Lương Mai không dùng phép khích tướng với mình. Ngược lại cô ấy còn nói với mình rằng không ai có thể thay đổi thế giới, cái có thể thay đổi chỉ là cuộc đời của chính mình.”
Thật ra cô chưa bao giờ có loại cảm nhận như vậy, trải qua sự im lặng chết chóc ở đêm diễn văn nghệ đầu năm tiểu học, cô tưởng rằng mình đã chiến thắng được sự xấu hổ. Nhưng lần đó khi cô gọi điện cho Lương Mai ở Bắc Kinh, Lương Mai đã nói với cô: Tất cả mọi người trên thế giới này khi sinh ra có hình thái khác nhau, có người đẹp, có người dựa vào tài hoa, có người nhờ vào cha mẹ, nói chung phần lớn đều thiếu hụt. Duy chỉ có một thứ là mỗi người đều được đầy đủ từ khi sinh ra.
Chính là sự xấu hổ. Thế giới này chính là một sân chơi khổng lồ, em chỉ có không ngừng đánh đổi sự xấu hổ của mình, không bị tình cảm trói buộc, không bị thế tục đồng hóa, không bị ánh mắt b*p ch*t, thì mới thực sự đổi được một tấm vé vào cửa mở ra cuộc đời em. Nếu không thì tại sao con người luôn sợ cái gì thì cái đó lại đến, Trời Phật nhất định là người tốt sao? Có lẽ Ngài ấy chính là một con thú dữ hung ác, sự xấu hổ khiến con người có đủ loại vết thương, mùi máu tươi vô tình lộ ra, mới không ngừng hấp dẫn con thú dữ này khuấy động mưa gió trong số phận em.”
Cô cũng từng tưởng rằng mình sẽ thẳng thắn. Lúc ở quán nướng nói những lời to tát ấy, cô chưa bao giờ nghĩ sau khi sự việc thật sự xảy ra, cô lại thấy lúng túng. Khi d*c v*ng và nhu cầu của cô từng lớp từng lớp bị Du Tân Dương vạch trần, cô thật sự có chút luống cuống, nhất là với thái độ không cầu báo đáp, gần như thành kính chỉ vì cô mà phục vụ. Cái sự xấu hổ đã biến mất từ lâu ngay trong khoảnh khắc được anh thỏa mãn mà bùng phát trở lại, bởi vì sao anh có thể bất chấp bản thân mình như thế chứ?
Thế nên cô đã suy nghĩ suốt một tuần, cô phát hiện mình để tâm đến cảm nhận của Du Tân Dương hơn cô tưởng, đêm hôm đó cô cũng trằn trọc trở mình mãi.
Khi hai người rời khỏi bến tàu, trời đã hơi tảng sáng, hai người cùng quay về.
Bà cụ Xuân Trân dậy rất sớm, đã nằm ở ven đường bắt đầu tắm nắng.
Trong tay Lý Ánh Kiều còn nửa túi bánh đường ăn dở, vừa định mang qua chỗ bà thì Du Tân Dương từ phía sau vòng qua bà giống như muốn dọa bà một cái. Cô thầm nghĩ người này thật trẻ con, ngay cả cụ bà mà cũng muốn trêu à? Nhưng lại thấy anh duỗi tay giật một cái cửa cuốn, tiếng sắt “xịch xịch” vang lên đột ngột, Lý Ánh Kiều vừa muốn chất vấn anh kéo cửa cuốn của người ta làm gì, nhưng cô lại thấy đôi môi của cụ bà trên ghế thái sư hơi động đậy rồi nói: “Là Kiều Kiều đó hả?”
Lý Ánh Kiều sững sờ đứng tại chỗ.
……
Năm giờ sáng, phố Xuyên Minh, bậc đá xanh và bến tàu của Tiểu Họa Thành chìm trong bình minh yên bình. Mà con sông ấy vẫn như một tấm lụa mới tinh phẳng phiu trải rộng. Nhật nguyệt mây trăng tựa như chiếc bàn ủi, ủi phẳng hết thảy những sờn cũ của năm tháng.
“Đã nói cách gợi mở của cậu không đúng rồi mà.”
“Mắt bà Xuân Trân không nhìn thấy được sao?”
“Ừ, nhưng tai bà không nghễnh ngãng đâu. Đôi khi mình nói mình là Lý Ánh Kiều, bà còn đáp lại rằng mình là đàn ông.”
“Hóa ra trước đây cậu không hề nói với mình là cậu lén lút sau lưng mình lấy lòng bà cụ Xuân Trân.”
“Ừ nè.”
“Ừ nà.”
“Cậu có muốn quay về ngủ thêm chút nữa không?”
“Chào buổi sáng, ngủ ngon, bạn trai.”
Lý Ánh Kiều nhìn mặt sông yên ả không xa, nói: “Bà Xuân Trân không nhớ mình nữa, bà không nhận ra mình là Lý Ánh Kiều.”
“Bà nhớ đấy.” Du Tân Dương cũng thu lại ánh mắt, nhai vài cái rồi nuốt bánh đường xuống, nói: “Chỉ là cách cậu gợi mở không đúng thôi.”
“Mình còn đến tiệm của Bồ Đinh, nhờ chú ấy cạo vôi răng cho mình,” Lý Ánh Kiều không quay đầu mà tiếp tục nói, “Chú ấy hỏi mình có cái răng khôn cần nhổ không? Mình bảo mình tin được kỹ thuật bây giờ của chú à? Chú ấy bảo mình tin đi. Sao tin được chứ. Mình bị ám ảnh tâm lý rồi, ngày đó chú ấy để sót bông gòn trong lợi mình, đến giờ mình vẫn còn nhớ rõ, khi đó mình thường tỉnh dậy nửa đêm nôn ra máu cục. Mình còn tưởng mình mắc bệnh nan y, ban đêm trốn trong chăn mặc kệ tất cả mà ăn vặt đủ kiểu.”
Anh chậm rãi nuốt miếng bánh đường, khóe miệng kéo lên cười một chút.
“Cạo vôi xong, mình còn chạy xe đạp công cộng một vòng quanh sông Phong Đàm, chỗ khách sạn quốc doanh ngày xưa bây giờ biến thành một ngân hàng rồi, nhưng hai cây cột La Mã hồi nhỏ chúng mình từng ôm vẫn còn, mình còn ôm thử, chắc giờ hai bọn mình ôm xuể rồi đấy. À đúng rồi, chợ nông sản thì vẫn còn, cậu nói xem điều này chứng tỏ cái gì, dân chúng tầng chót như bọn mình mới là kiên cường nhất.”
Du Tân Dương không nói gì, lặng lẽ nghe cô nói, lúc này anh lại lấy thêm một miếng bánh đường trong túi, im lặng xé ra từng mảnh mà ăn.
Lý Ánh Kiều tựa đầu lên vai anh nhưng vẫn không chịu nhìn anh: “Hôm đó mình đi ngang qua trường Phong Đàm, cổng lớn của trường bây giờ hoành tráng lắm. Cậu còn nhớ ngày đầu nhập học không, ba cậu phanh xe hỏng, cứ chạy vòng vòng ở cổng trường trường Phong Đàm, mình với Diệu Gia lúc đầu còn tưởng ông ấy không tìm thấy cổng, haha. Ba cậu thật sự có rất nhiều tiết mục, ông ấy mà xây kênh chắc nổi tiếng thật đó…… À, tuyến xe buýt 58 ngừng chạy rồi, bây giờ mọi người đều đi thẳng ra ga tàu cao tốc, tuyến đó chẳng còn ai chạy nữa. Meo, cậu nói xem sao thế giới lại thay đổi nhanh thế.”
Du Tân Dương cúi đầu, không biểu cảm liếc cái đầu đang tựa trên vai mình, cuối cùng mở miệng: “Cậu rất hoài niệm quá khứ?”
“Tất nhiên. Sao lại không chứ? Trước đây chúng mình tốt như thế. Lương Mai với Chu Tiểu Lượng cũng còn ở Phong Đàm, các ba mẹ đều còn trẻ như vậy.”
“Là hoài niệm quá khứ? Hay là hối hận rồi. Lý Ánh Kiều, rốt cuộc cậu muốn nói gì với mình, thôi bỏ đi phải không?” Anh nghiêng đầu, bả vai căng cứng.
Cuối cùng vẫn cố nhịn không hất đầu cô ra, giọng lạnh xuống: “Vậy thì đừng tựa lên vai mình.”
“Keo kiệt.” Cô trừng mắt mắng một câu, ngay sau đó ngẩng đầu dậy.
Sợi tóc lướt qua mắt anh, mùi dầu gội nồng đậm, chính là mùi hương đêm đó khi cô vùi trong ngực anh r*n r* bảo anh tiếp tục.
Du Tân Dương càng lạnh lùng: “Cánh tay cũng đừng dính vào mình.”
Lý Ánh Kiều dứt khoát dịch sang bên cạnh nửa thân người.
Du Tân Dương cũng tiếp tục: “Chân.”
Lý Ánh Kiều lại thu chân về, xác định mình không hề chạm vào anh chút nào.
Mặt Du Tân Dương càng căng cứng, dứt khoát quay hẳn mặt đi, khóe mắt cũng không chứa nổi cô.
Trên cây dường như còn hai con ve đơn độc kêu, có người tháo mũ xuống, cái đầu liền bị bẻ ngược trở lại một cách không cho phép kháng cự. Trong tiếng ve thưa thớt, hơi thở dồn dập của hai người lại quấn vào nhau, khẽ khàng hôn lên môi nhau. Có người trêu chọc mở mắt, có người cam chịu nhắm mắt, cùng với ngọn lửa kìm nén không nổi, mạnh mẽ siết lấy gáy cô, thành thục giành thế chủ động. Nụ hôn còn hung dữ hơn trước, tàn nhẫn hơn trước, gần như không cho cô lấy một giây để thở.
Cho đến khi tiếng ve hoàn toàn ngừng lại……
Hai người lại yên tĩnh ngồi thêm một lúc, không hôn nữa, cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn mặt sông phía xa.
Ánh trăng phủ lên mọi ngóc ngách của Tiểu Họa Thành khiến tất cả trở nên mềm mại. Du Tân Dương cảm thấy Lý Ánh Kiều vốn luôn cứng rắn cũng bị ánh trăng này làm mềm đi. Đêm hôm đó anh ở phòng khách hồi tưởng lại, vô số khoảnh khắc bỗng dưng hiện ra cùng một ý nghĩ: thì ra Lý Ánh Kiều cũng có thể mềm mại như thế.
“Lạnh không?” Lúc này Du Tân Dương mới phát hiện cô đi dép lê, gió bến tàu rất lớn.
Cô lắc đầu, nói cũng tạm, còn nhón mũi chân cho anh xem, linh hoạt cử động ngón cái cho anh nhìn, bắt chước giọng điệu hồi nhỏ: “Xin chào, đội trưởng Meo Meo, mình là ngón chân cái của Lý Ánh Kiều, dài quá nhỉ!” Ngón chân cái của cô quả thật rất dài, từ nhỏ cô luôn lấy đó làm niềm kiêu hãnh, khoe với anh vô số lần.
Anh liếc mắt nhìn, cười quay đầu đi: “Nhảm nhí.”
“Nhảm nhí.” Gần như đồng thanh, cô đoán trước được.
“Không nhảm bằng cậu.” Lại là đồng thanh.
“Hừ.”
“Ha.”
“Hứ.”
“Chậc.”
Tất cả đều là đồng thanh ăn khớp, hai người cứ thế cướp lời qua lại chẳng đầu chẳng cuối.
Một lúc sau, lại nghiêm túc: “Thật ra mấy năm trước ở Bắc Kinh, mình từng gọi điện cho Lương Mai, mình nói mình muốn về nhà, mình không muốn phấn đấu nữa. Cậu đoán Lương Mai nói gì.”
“Ngoài khích tướng cậu ra thì Lương Mai còn có thể nói gì nữa.” Thực ra lần anh đến tỉnh G đưa hàng cứu trợ đã rất muốn nói với Lương Mai rồi: cô không thể dùng cách của cô Đàm để đối xử với Lý Ánh Kiều.
Làm vậy chỉ càng đẩy cô xa khỏi chúng ta, ngay cả Chu Tiểu Lượng cũng hiểu rất rõ, nếu không đạt mục tiêu của Lương Mai, Lý Ánh Kiều tuyệt đối sẽ không chịu đầu hàng, càng không thể từ Bắc Kinh trở về.
Thế thì mục tiêu của Lương Mai là gì? Thế nào mới được tính là gây dựng thành công? Thế nào mới được tính là thay đổi thế giới? Cái này quá mơ hồ, hơn nữa chỉ hoàn toàn dựa vào một câu nói của Lương Mai, tiêu chuẩn của cô ấy lại là gì? Du Tân Dương hỏi thẳng như vậy, Lý Ánh Kiều không nói câu nào.
Anh nghiêng đầu nhìn cô, giọng bất chợt thấp xuống: “Năm đó thi vào lớp 10 cậu thiếu năm điểm, Lương Mai bận xử lý hậu sự của cô Đàm, ngay cả chuyện khuyên cậu nhập học vào trường Phong Đàm cũng là Chu Tiểu Lượng làm thay. Khi đó mình với Chu Tiểu Lượng đi tìm mẹ cậu thương lượng, cậu ngẩn ngơ, mình biết cậu đang chờ điện thoại của Lương Mai.”
Anh ngừng lại, vành mũ sụp xuống che mi mắt. Khi đó anh từng nói một câu ngông cuồng, anh nói có bốn mươi ngàn tệ thôi mà, sau này chính câu nói ấy lại đâm ngược lại anh. Doanh thu cả đêm cao nhất nhóm nhảy ngầm cũng chỉ được hai nghìn đô một buổi, trừ các khoản chia chác và chi phí, một đêm anh chỉ được chia năm mươi đô. Một tháng cho dù nhảy kín lịch, nhảy gãy cả lưng, cũng chỉ được một nghìn năm trăm đô, gom học phí còn không đủ, huống chi anh còn phải lo chi phí sinh hoạt.
Cũng là lúc đó, anh mới biết mình nói lời tổn thương đến mức nào. Mấy năm ấy, thật ra có rất nhiều chuyện anh không dám nhớ lại, càng nhớ lại anh càng cảm thấy lúc đó Lý Ánh Kiều vốn không thể thích anh được. Nụ hôn trên sân trượt tuyết càng giống như một trò đùa nghịch của thiếu nữ tuổi dậy thì.
“Lương Mai không đánh cậu đúng không?” anh hỏi.
Cô vẫn không nói gì, cố chấp nhìn anh, hy vọng từ miệng anh nghe được một vài đáp án. Nhưng nhìn dáng vẻ tối nay, Lý Ánh Kiều định nói chuyện với anh đến sáng rồi. Du Tân Dương liếc nhìn điện thoại, hỏi cô: “Ngày mai phải đi làm không? Nếu không thì để lần sau nói tiếp, hơi muộn rồi.”
“Không, Meo. Mình phát hiện so với hôn, mình càng thích nói chuyện với cậu hơn, hoá ra có rất nhiều chuyện cậu vẫn luôn biết, cũng đều thấy hết. Cậu chỉ không nói ra đúng không?”
“Không phải cậu luôn coi mình là kẻ thù của nhân dân sao?”
“Ai bảo lúc đó cậu cứ giúp Lương Mai tịch thu truyện tranh của mình.”
Thật ra Du Tân Dương cũng rất rõ, Lý Ánh Kiều chưa bao giờ coi anh như một cá thể độc lập để đối xử cả. Anh là con trai của kẻ thù không đội trời chung của cô – Du Nhân Kiệt, cũng là kẻ thay Lương Mai tịch thu truyện tranh của cô. Từ nhỏ cô đã cho rằng, anh là kẻ thù của nhân dân, anh sẽ bán đứng cô, anh cùng phe với Du Nhân Kiệt, cùng phe với Lương Mai. Dù sao thì một trong hai người đó làm cô không vui, người đầu tiên bị cô trút giận chính là anh.
“Chẳng qua cậu chỉ muốn Lương Mai thừa nhận cậu khá giỏi, lúc trước cô ấy không nhìn lầm người. Kỳ thi vào cấp ba cậu chờ điện thoại của cô ấy nhưng không được, sau kỳ thi đại học cậu tưởng chắc chắn có thể chờ được, kết quả Lương Mai còn xé hết thư từ của chúng ta, cô ấy hoàn toàn làm tổn thương cậu. Cậu cứ luôn ép bản thân nhất định phải thành danh ở Bắc Kinh, cho dù cả đời này không liên lạc với bọn mình thì cậu cũng không chịu trở về.”
Giọng Du Tân Dương đè rất thấp, thật ra bến tàu không có ai. Hai người đều đội một chiếc mũ bóng chày màu đen, nhìn từ phía sau, trông chẳng khác nào hai đặc công đang bí mật bàn mưu một vụ ám sát cấp quốc gia chứ không phải đang thổ lộ tình cảm.
“Cho đến lần này, cậu và Trương Tông Hài đánh cược, nếu không phải anh ta đến moi chuyện từ mình thì cả đời này mình cũng sẽ không biết cậu đã cược như thế. Cậu sẽ hôn mình, nhưng cậu sẽ không nói với mình những gì cậu gặp phải ở bên ngoài, đúng không?”
“Mình không có ép cậu. Chỉ là đôi khi, mình cảm thấy cậu đang trốn tránh tình cảm của chúng ta. Mình và Lương Mai cũng giống nhau, cậu không dám thừa nhận, thật ra cậu rất cần sự công nhận của Lương Mai. Cậu cũng không dám thừa nhận tình cảm dành cho mình, nhưng mình cảm nhận được, Lý Ánh Kiều, bây giờ cậu thích mình. Nếu không thì tối nay ngay cả nhìn vào mắt mình cậu cũng không dám nhìn quá ba giây, bởi vì cậu phát hiện d*c v*ng và nhu cầu của cậu phơi bày trước mặt kẻ từ nhỏ đã bị cậu liệt vào danh sách kẻ thù của nhân dân, đúng không?”
Lý Ánh Kiều bất ngờ ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào anh, lần này chống đỡ được năm giây.
Du Tân Dương cũng im lặng nhìn cô năm giây, cô lại không nhịn được quay đầu đi, anh rốt cuộc bật cười thành tiếng: “Lý Ánh Kiều, cậu bị mình lừa khai ra rồi.”
Thậm chí anh còn rất ung dung, khác hẳn vẻ lạnh lùng xưa nay, dứt khoát nghiêng đầu lại gần, mang theo tiếng thở vừa kiềm chế vừa khiến người ta không thể bỏ qua, thấp giọng hỏi: “Ngại rồi, hả?”
Lý Ánh Kiều dài dài thở một hơi.
Du Tân Dương cười đến mức được đằng chân lân đằng đầu, tay còn đặt lên sau đầu cô xoa nhẹ, trấn an: “…Xong rồi, bây giờ mình hơi lo bảo hiểm dưỡng lão của cậu sẽ bị người ta lừa mất. Sao cậu lại có chút đáng yêu thế này, Lý Ánh Kiều.”
“Cậu đừng có liến thoắng nữa,” Cuối cùng cô cũng mở miệng, trừng anh, từng chữ từng chữ nghiêm túc nói, “Mình đang suy nghĩ.”
Anh rút tay lại, suýt nữa thì bật cười. Thế là giả vờ đứng dậy muốn đi: “Thế thì không nói nữa, mình đi đây.”
“Vậy sao? Thế mình cũng không suy nghĩ chuyện chúng ta có nên bắt đầu một mối quan hệ yêu đương bình thường nữa nhé.”
Lần đầu tiên Lý Ánh Kiều đối diện, nghe thấy anh đứng đó thấp giọng chửi một câu th* t*c: “Mẹ nó.” Thật sự quá bất ngờ, cô ngẩng đầu nhìn anh, không dám tin lời này lại có thể nói ra từ miệng anh.
Du Tân Dương “khụ”, “hừ”, “ừm, “há” một tiếng rồi lại ngồi xuống.
Lý Ánh Kiều: “Cậu đi đi, không phải mọc chân rồi sao?”
Anh phớt lờ sự châm chọc của cô, chỉ hững hờ liếc cô: “Cắm rễ rồi, không được à? Nếu cậu còn nhắc nữa, mình sẽ coi như wifi tự động kết nối.”
Lý Ánh Kiều bật cười, nhìn anh nói: “Nhưng mà cậu đoán sai rồi, Lương Mai không dùng phép khích tướng với mình. Ngược lại cô ấy còn nói với mình rằng không ai có thể thay đổi thế giới, cái có thể thay đổi chỉ là cuộc đời của chính mình.”
Thật ra cô chưa bao giờ có loại cảm nhận như vậy, trải qua sự im lặng chết chóc ở đêm diễn văn nghệ đầu năm tiểu học, cô tưởng rằng mình đã chiến thắng được sự xấu hổ. Nhưng lần đó khi cô gọi điện cho Lương Mai ở Bắc Kinh, Lương Mai đã nói với cô: Tất cả mọi người trên thế giới này khi sinh ra có hình thái khác nhau, có người đẹp, có người dựa vào tài hoa, có người nhờ vào cha mẹ, nói chung phần lớn đều thiếu hụt. Duy chỉ có một thứ là mỗi người đều được đầy đủ từ khi sinh ra.
Chính là sự xấu hổ. Thế giới này chính là một sân chơi khổng lồ, em chỉ có không ngừng đánh đổi sự xấu hổ của mình, không bị tình cảm trói buộc, không bị thế tục đồng hóa, không bị ánh mắt b*p ch*t, thì mới thực sự đổi được một tấm vé vào cửa mở ra cuộc đời em. Nếu không thì tại sao con người luôn sợ cái gì thì cái đó lại đến, Trời Phật nhất định là người tốt sao? Có lẽ Ngài ấy chính là một con thú dữ hung ác, sự xấu hổ khiến con người có đủ loại vết thương, mùi máu tươi vô tình lộ ra, mới không ngừng hấp dẫn con thú dữ này khuấy động mưa gió trong số phận em.”
Cô cũng từng tưởng rằng mình sẽ thẳng thắn. Lúc ở quán nướng nói những lời to tát ấy, cô chưa bao giờ nghĩ sau khi sự việc thật sự xảy ra, cô lại thấy lúng túng. Khi d*c v*ng và nhu cầu của cô từng lớp từng lớp bị Du Tân Dương vạch trần, cô thật sự có chút luống cuống, nhất là với thái độ không cầu báo đáp, gần như thành kính chỉ vì cô mà phục vụ. Cái sự xấu hổ đã biến mất từ lâu ngay trong khoảnh khắc được anh thỏa mãn mà bùng phát trở lại, bởi vì sao anh có thể bất chấp bản thân mình như thế chứ?
Thế nên cô đã suy nghĩ suốt một tuần, cô phát hiện mình để tâm đến cảm nhận của Du Tân Dương hơn cô tưởng, đêm hôm đó cô cũng trằn trọc trở mình mãi.
Khi hai người rời khỏi bến tàu, trời đã hơi tảng sáng, hai người cùng quay về.
Bà cụ Xuân Trân dậy rất sớm, đã nằm ở ven đường bắt đầu tắm nắng.
Trong tay Lý Ánh Kiều còn nửa túi bánh đường ăn dở, vừa định mang qua chỗ bà thì Du Tân Dương từ phía sau vòng qua bà giống như muốn dọa bà một cái. Cô thầm nghĩ người này thật trẻ con, ngay cả cụ bà mà cũng muốn trêu à? Nhưng lại thấy anh duỗi tay giật một cái cửa cuốn, tiếng sắt “xịch xịch” vang lên đột ngột, Lý Ánh Kiều vừa muốn chất vấn anh kéo cửa cuốn của người ta làm gì, nhưng cô lại thấy đôi môi của cụ bà trên ghế thái sư hơi động đậy rồi nói: “Là Kiều Kiều đó hả?”
Lý Ánh Kiều sững sờ đứng tại chỗ.
……
Năm giờ sáng, phố Xuyên Minh, bậc đá xanh và bến tàu của Tiểu Họa Thành chìm trong bình minh yên bình. Mà con sông ấy vẫn như một tấm lụa mới tinh phẳng phiu trải rộng. Nhật nguyệt mây trăng tựa như chiếc bàn ủi, ủi phẳng hết thảy những sờn cũ của năm tháng.
“Đã nói cách gợi mở của cậu không đúng rồi mà.”
“Mắt bà Xuân Trân không nhìn thấy được sao?”
“Ừ, nhưng tai bà không nghễnh ngãng đâu. Đôi khi mình nói mình là Lý Ánh Kiều, bà còn đáp lại rằng mình là đàn ông.”
“Hóa ra trước đây cậu không hề nói với mình là cậu lén lút sau lưng mình lấy lòng bà cụ Xuân Trân.”
“Ừ nè.”
“Ừ nà.”
“Cậu có muốn quay về ngủ thêm chút nữa không?”
“Chào buổi sáng, ngủ ngon, bạn trai.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









