3

Hôm sau, tôi nghe tin Ôn Hữu Việt đã ra nước ngoài, dự định ở lại nửa năm.

Không ngoài dự đoán, người đang ở trong nước lúc này đã đổi thành Ôn Chi Kiều thực sự.

Dẫu sao Ôn Hữu Việt bình thường dù ít nói nhưng cũng không phải kẻ câm.

Vạn nhất ngày nào đó vô tình chạm mặt sẽ rất khó diễn kịch, ra nước ngoài là cách bảo toàn nhất.

Khoảng mười giờ tối, tôi ngồi ở phòng khách biệt thự, kiên nhẫn chờ đợi.

Căn biệt thự này là do nhà họ Ôn mua cho tôi và Ôn Chi Kiều từ trước khi đính hôn.

Có điều Ôn Chi Kiều rất ít khi tới đây, có thể nói là gần như không bao giờ.

Hắn nói không sai, tôi có tính cách mạnh mẽ, có ham muốn kiểm soát cực độ với những người và vật thuộc về mình.

Tôi theo đuôi Ôn Chi Kiều từ năm năm tuổi, cũng sớm biết mình sẽ gả cho hắn.

Tôi mặc nhiên coi hắn là vật sở hữu của mình.

Đến khi hiểu chuyện, từ việc hắn kết giao bạn bè đến gu ăn mặc, tôi đều không kìm lòng được mà muốn thuần hóa hắn.

Tôi muốn huấn luyện hắn thành một người chồng chỉ sống vì tôi.

Lúc nhỏ hắn còn ngoan ngoãn nghe lời, bảo hắn uống nước ở 26 độ, hắn tuyệt đối không uống ở 20 độ.

Tiếc là sau khi lớn lên, con công nhỏ bắt đầu phản kháng.

Hắn có đủ tự tin, vì nhà họ Ôn chính là chỗ dựa của hắn.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Hắn có thể nuôi chim hoàng yến, có thể ăn diện như một thằng nhóc tóc vàng khiến tôi chán ghét, cũng có thể tùy ý ra vào những chốn phong hoa tuyết nguyệt.

Trong lúc tôi đang cân nhắc phải làm gì tiếp theo.

Cửa biệt thự vang lên tiếng nhập mã khóa.

Cửa mở, tôi ngẩng đầu nhìn qua, tầm mắt chạm với người đàn ông vừa bước vào.

Sai rồi, tôi thầm nhủ, thói quen của Ôn Chi Kiều là bước chân trái vào cửa trước.

Dù vậy, tôi không nói gì, lặng lẽ quan sát Ôn Hữu Việt trước mắt.

Tôi rất tò mò, anh ta định dùng cách nào để dạy dỗ tôi thành một Hứa Trinh thứ hai, luôn nghe lời và coi Ôn Chi Kiều là cả bầu trời.

"Về muộn thế?"

Tôi khoanh tay, hờ hững hỏi.

Đối mặt với sự chất vấn của tôi, anh ta không hề trợn mắt hay tức tối hỏi tôi lấy quyền gì mà quản nhiều như thế giống Ôn Chi Kiều.

Anh ta ngẩn ra một lúc, mới lóng ngóng ra hiệu: "Không cần cô quản."

Thủ ngữ học khá nhanh, nghe nói lúc Ôn Chi Kiều học, Ôn Hữu Việt cũng học cùng.

Có điều chắc là chưa thích nghi được với thân phận mới, ra hiệu xong, anh ta lại nhìn thẳng vào tôi.

Ôn Chi Kiều không nói với anh ta sao? Con công nhỏ đó chưa bao giờ dám nhìn tôi như vậy.

Hắn luôn vội vàng né tránh khi tôi nhìn thẳng, rồi khinh khỉnh ra hiệu: "Bớt quyến rũ tôi đi, tôi không mắc bẫy đâu."

Hắn luôn nghĩ tôi thèm khát hắn.

Cứ như chỉ cần hắn gật đầu hiến thân, tôi sẽ cam tâm tình nguyện ch/ết vì hắn vậy.

Phải, tôi cũng không ít lần muốn ăn sạch sành sanh tên câm nhỏ đó, dù sao sớm muộn gì cũng là người của mình, hưởng thụ sớm chút thôi.

Tôi vỗ vỗ vị trí sofa bên cạnh, hất cằm: "Lại đây."

Đối diện với giọng điệu ra lệnh của tôi, Ôn Hữu Việt lại tiếp nhận rất tốt, chẳng thấy có vấn đề gì.

Ánh mắt tôi dõi theo đến khi anh ta ngồi xuống mới bắt đầu đ.á.n.h giá một lượt.

Chẳng hiểu sao, mái tóc vàng và khuyên tai này đặt trên mặt Ôn Hữu Việt lại càng khiến người ta chướng mắt.

Tôi nhíu mày, buột miệng: "Tôi đã nói chưa nhỉ, tôi không thích dáng vẻ này của anh."

"Tóc, khuyên tai, rồi cả màu áo này nữa, nhìn chẳng có chút ham muốn nào."

Nếu là trước kia, Ôn Chi Kiều sẽ cười lớn, ra hiệu thật nhanh: "Thế là đúng rồi, thiếu gia đây là đang đề phòng cô đấy!"

Còn Ôn Hữu Việt thần sắc nhàn nhạt, cúi đầu nhìn lại mình, vụng về bắt chước: "Cô thích hay không liên quan gì đến tôi?"

Chiêu thức thì giống đấy, nhưng nói ra lại thiếu đi vài phần tự tin.

Tôi quay đầu, không thử thách anh ta nữa.

Dù sao thời gian còn dài, tôi sẽ từ từ chơi đùa cho đến khi anh ta chín muồi.

4

Những ngày kế tiếp, Ôn Hữu Việt luôn có mặt tại biệt thự đúng giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khác với Ôn Chi Kiều, anh ta làm rất nhiều việc.

Ba bữa cơm ngon miệng, một bó hoa tươi mỗi ngày, và thi thoảng là những món trang sức đắt tiền.

Tôi hơi thắc mắc, phải chăng anh ta định đổi chiêu bài, dùng sự dịu dàng để làm mềm lòng và cảm hóa tôi?

Dù vậy, điều đó chẳng ngăn được việc tôi kiên trì soi mói và thuần hóa anh ta.

Ánh mắt là một loại quyền lực vô hình.

Tôi thường xuyên nhìn chằm chằm vào cách ăn mặc của Ôn Hữu Việt để bày tỏ sự không hài lòng.

Cuối cùng, đến lần thứ ba, anh ta xuất hiện với một dáng vẻ hoàn toàn khác.

Tóc đen rủ xuống che đi đôi lông mày đẹp đẽ, lỗ tai sạch trơn, ngay cả màu vest và cà vạt cũng là kiểu tôi thích.

Lúc này, tôi vừa bước ra từ phòng tắm, chân trần chạm đất.

Chiếc áo choàng lụa không che hết đôi chân trắng muốt ẩn hiện, phía trên là đường cong cơ thể quyến rũ.

Ôn Hữu Việt đứng ở huyền quan, vừa chạm mắt tôi đã vô thức quay đi.

Tôi ngước nhìn, kéo cổ anh ta xuống, hôn lên môi: "Ngoan lắm, em thích dáng vẻ hiện tại của anh."

Dạo gần đây, tôi thường xuyên thưởng cho anh ta như thế.

Hễ anh ta làm tôi vui, tôi sẽ ban thưởng.

Khi thì một nụ hôn, khi thì bắt anh ta giặt tay đồ lót của mình, lúc lại cho phép anh ta nằm cạnh giường.

Anh ta luôn lẳng lặng làm theo.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Nhưng đây là lần đầu tôi hôn môi anh ta.

Anh ta chấn động, như sực nhớ ra điều gì liền đẩy tôi ra.

Tôi khó chịu: "Anh thế này làm em không vui."

"Lại đây, hôn em."

Yết hầu Ôn Hữu Việt trượt lên xuống, anh ta nhìn tôi, ánh mắt cuộn trào u ám.

Anh ta không cúi đầu hôn, mà cúi người tìm đôi dép lê đặt trước mặt tôi.

Sau đó, anh ta quỳ một gối, nâng chân tôi lên, ân cần đi dép vào.

Lúc bấy giờ anh ta mới đứng dậy, nâng lấy mặt tôi.

Nụ hôn giáng xuống như bão tố, muốn nuốt chửng tất cả, mang theo khát khao và d.ụ.c vọng.

Khoảnh khắc này, tôi tin chắc dự cảm của mình là đúng — Ôn Hữu Việt đang quyến rũ tôi.

Anh ta vờ như làm bỏng tay để lộ ra cơ bắp săn chắc, tỏ vẻ đáng thương chờ tôi vừa mắng vừa bôi t.h.u.ố.c giúp.

Anh ta dùng thủ ngữ, nhìn tôi đầy khát cầu nhưng chẳng thể thốt thành lời, giống như thú cưng đang chờ đợi được ban ơn.

Ôn Hữu Việt buông tôi ra, nhìn tôi bằng ánh mắt tối tăm rồi quay người vào phòng tắm.

Điện thoại anh ta để trên bàn không chút phòng bị, hiện lên hàng loạt tin nhắn.

Người gửi là Ôn Hữu Việt.

Tôi bấm vào xem, là Ôn Chi Kiều gửi tới.

"Anh, sao rồi?"

"Tuyên Ninh khó nhằn lắm đúng không?"

"Cô ta có tính kiểm soát quá mạnh, anh nhất định đừng thuận theo ý cô ta!"

"Cô ta bảo anh đi đông, anh phải đi tây."

"Cô ta không thích anh mặc vest vàng, anh càng phải mặc cho cô ta xem, để cô ta biết em không dễ bị dắt mũi đâu!"

"Nhưng anh chắc chắn lợi hại hơn em, dưới tay anh quản bao nhiêu người đều ngoan ngoãn, Tuyên Ninh chắc chắn chẳng là gì đối với anh."

"Đúng rồi, cô ta không ép anh làm chuyện... thân mật gì chứ?"

"Anh cứ trực tiếp từ chối là được, dù sao cô ta cũng quen bị em từ chối rồi."

"Nếu cô ta muốn đụng chạm, anh cứ rời khỏi biệt thự luôn!"

"Cô ta... dù sao cũng không đuổi theo đâu, Tuyên Ninh sĩ diện lắm!"

"Anh, sao anh không nói gì?"

"Không xảy ra chuyện gì chứ?"

"Hay là em gọi video xem thử?"

Tôi chạm vào vết hôn trên cổ, nhớ lại dáng vẻ si mê của người đàn ông vừa rồi, bắt chước giọng điệu của Ôn Hữu Việt, trả lời ngắn gọn: "Không cần, mọi chuyện tiến triển thuận lợi."

Ôn Chi Kiều yên tâm, gửi thêm mấy tấm ảnh hắn vui chơi cùng Hứa Trinh ở Paris.

"Chờ kết hôn rồi em sẽ không ở bên Hứa Trinh nữa, thời gian này coi như em bù đắp cho cô ấy, anh phải giữ kín bí mật cho em đấy!"

Tôi xóa sạch lịch sử trò chuyện, tắt điện thoại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện