1
Mặc dù Ôn Chi Kiều khuyết tật ngôn ngữ bẩm sinh, nhưng Ôn gia lại hết mực cưng chiều.
Vì thế, chỉ cần hắn không vui, Ôn gia chẳng ai dám lên tiếng.
Tôi đứng tựa cửa nhìn hắn, nếu nói nhà họ Ôn còn ai trị được hắn, chắc chắn là người đàn ông đang ngồi trong góc kia.
Trưởng t.ử nhà họ Ôn, cũng là anh trai sinh đôi của Ôn Chi Kiều: Ôn Hữu Việt.
"Anh, anh giúp em với!"
Ôn Chi Kiều làm nũng với anh trai, tay không ngừng ra hiệu: "Em không thích Tuyên Ninh, kết hôn với hạng phụ nữ đó, đời em coi như xong!"
"Cô ta còn mạnh mẽ hơn cả mẹ, cái gì cũng muốn quản, em mới không thèm lấy thêm một bà mẹ về nhà đâu."
Ở nhà họ Ôn, trừ thân tín, chẳng mấy ai chịu học thủ ngữ của Ôn Chi Kiều.
Dẫu có muốn nịnh bợ, họ cũng chỉ hiểu được vài câu đơn giản.
Bởi vậy, những gì hắn vừa khoa chân múa tay, ngoài Ôn Hữu Việt ra, đa số đều chẳng hiểu gì.
Ôn Hữu Việt ngẩng đầu nhìn hắn, cùng một gương mặt nhưng thần thái và khí chất lại khác biệt một trời một vực.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Nếu Ôn Chi Kiều là con công nhỏ vô ưu vô lo, tùy hứng và ngây ngô.
Thì Ôn Hữu Việt chính là con sói đầu đàn được nhà họ Ôn nuôi dưỡng, âm hiểm lạnh lùng, cao cao tại thượng, nhìn thấu chúng sinh.
Anh ta vê nhẹ chiếc nhẫn trên tay, nhìn đứa em trai ngu xuẩn trước mắt: "Vậy em muốn thế nào? Hủy bỏ đính hôn?"
Hôn sự này nếu có thể hủy, từ mười mấy năm trước đã chẳng còn tồn tại.
Vốn tưởng chỉ là lời than vãn của Ôn Chi Kiều như mọi khi, tôi đã quen rồi, định cầm ly rượu rời đi.
Nào ngờ giây sau, mắt hắn sáng rực, vươn tay: "Thế thì cũng không cần, anh à, dù sao nửa năm nữa mới cưới, em đã thấy qua bản lĩnh của anh rồi, hay là... anh đóng giả em, giúp em mài bớt tính khí của Tuyên Ninh đi."
"Tốt nhất là điều giáo cô ta thành kiểu người như Trinh Trinh ấy, lúc đó em mới miễn cưỡng kết hôn với cô ta."
Ôn Hữu Việt đưa tay khẽ vỗ lên má em trai, cười như không: "Đã vậy, sao không cưới luôn Trinh Trinh mà em thích cho xong, mắc gì phải phí sức thế này?"
Ôn Chi Kiều nhíu mày, cười hì hì: "Thế sao được, ông nội với bố mẹ đ.á.n.h ch/ết em mất, Hứa Trinh nuôi để chơi thì được, kết hôn thì bỏ đi, môn không đăng hộ không đối mà."
Thú thật, nghe những lời này, tôi chẳng thấy phẫn nộ là bao.
Chuyện Ôn Chi Kiều thích sinh viên nghèo vốn chẳng còn là tin mới.
Trước khi đính hôn, hắn thường xuyên đưa cô ta đến các buổi tiệc tùng, có lẽ là để dằn mặt tôi, khiến tôi biết khó mà lui.
Có vài lần, hắn nghênh ngang công khai dẫn theo Hứa Trinh, chủ yếu muốn làm nhục tôi.
Chiếc váy tôi chấm, hắn chẳng nói chẳng rằng bắt Hứa Trinh mặc thử, vì hắn biết tôi chưa bao giờ mua lại đồ người khác đã mặc qua.
Tại buổi đấu giá, sợi dây chuyền tôi định mua làm quà tặng, lại bị hắn tùy tiện ném cho Hứa Trinh làm đồ chơi.
Tôi từng nghĩ hắn yêu Hứa Trinh sâu đậm đến nhường nào.
Hóa ra, con công nhỏ này lại bạc bẽo hơn bất cứ ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi chỉ tò mò, một Ôn Hữu Việt vốn luôn nuông chiều em trai, gần như đòi gì được nấy, liệu có đồng ý chuyện nực cười này không? Tôi mang theo ánh mắt dò xét, đặt lên người anh ta.
Dẫu đang mặc bộ vest kín cổng cao tường, nhưng vóc dáng cao lớn vẫn toát ra cảm giác sức mạnh chẳng thể che giấu.
Anh ta giơ tay nới lỏng cà vạt, đường vai áo vest kéo căng, xương quai xanh ẩn hiện sau cổ áo sơ mi...
Tôi khẽ lắc đầu.
Ôn Chi Kiều đúng là đồ ngu, hắn nên là người hiểu anh trai mình nhất mới phải.
Ôn Hữu Việt là người cực kỳ nguyên tắc, bao năm qua trừ công việc ra, anh ta chưa từng tiếp xúc với phụ nữ, lấy đâu ra kinh nghiệm mà đóng giả em trai để đối phó với tôi?
2
Tôi cứ tưởng Ôn Hữu Việt sẽ từ chối.
Nhưng giây sau, tôi thấy anh ta trầm ngâm hồi lâu, rồi nghiêm túc hỏi lại: "A Kiều, em chắc chứ?"
Ôn Chi Kiều như bị hỏi khó bất ngờ, không kịp phản ứng.
Ngón tay anh trai hắn chậm rãi gõ lên đầu gối, lặp lại lần nữa: "Để anh đóng giả em, ở cạnh Tuyên Ninh nửa năm, em chắc chắn chứ?"
Thấy anh trai vẻ mặt khó xử, Ôn Chi Kiều vội vàng: "Em với Tuyên Ninh, chúng em chẳng làm gì cả, em không chịu đâu! Thế nên lúc anh ở cạnh cô ta cũng chẳng cần lo phải ứng phó với mấy hành động thân mật, vạn nhất cô ta có yêu cầu gì quá đáng, anh cứ từ chối là được, đơn giản lắm!"
Ôn Hữu Việt nhìn hắn, chợt nở nụ cười kỳ lạ.
Ngoài dự tính, anh ta đồng ý: "Được, anh giúp em."
Tôi siết c.h.ặ.t ly rượu, khẽ cười mỉa.
Ôn Hữu Việt quả nhiên yêu chiều đứa em trai này đến cực hạn.
Ngay cả chuyện hạ mình thế thân như thế này cũng không hề do dự mà gật đầu.
Ôn Chi Kiều đi đi lại lại trong phòng, trông có vẻ vẫn chưa yên tâm.
Tôi cứ ngỡ hắn lo lắng về trình độ giả câm của Ôn Hữu Việt.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Nào ngờ hắn ngồi phịch xuống, hỏi đầy nghi hoặc: "Anh, anh sẽ không thích Tuyên Ninh đâu, đúng không?"
"Nửa năm sau anh phải trả cô ta lại cho em, người kết hôn với Tuyên Ninh chỉ có thể là em thôi!"
"Anh sẽ nhớ kỹ điều này chứ?"
Hắn muốn một sự chắc chắn tuyệt đối, vì bản tính Ôn Hữu Việt vốn bạc bẽo, trong mắt trong tim chưa từng chứa nổi ai.
Ngay cả sự sủng ái vô bờ bến dành cho đứa em trai này, cũng chỉ vì cảm giác mắc nợ mà thôi.
Ôn Hữu Việt trả lời thế nào tôi chẳng buồn quan tâm, xoay người rời đi.
Với tôi, gả cho ai cũng chẳng khác gì nhau, chỉ cần đối tượng liên hôn là người nhà họ Ôn là đủ.
Nếu họ đã muốn chơi, tôi cũng không ngại cùng họ chơi một ván.
Để tôi xem, đến cuối trò chơi này...
Ai sẽ ch/ết trong tay ai.
Mặc dù Ôn Chi Kiều khuyết tật ngôn ngữ bẩm sinh, nhưng Ôn gia lại hết mực cưng chiều.
Vì thế, chỉ cần hắn không vui, Ôn gia chẳng ai dám lên tiếng.
Tôi đứng tựa cửa nhìn hắn, nếu nói nhà họ Ôn còn ai trị được hắn, chắc chắn là người đàn ông đang ngồi trong góc kia.
Trưởng t.ử nhà họ Ôn, cũng là anh trai sinh đôi của Ôn Chi Kiều: Ôn Hữu Việt.
"Anh, anh giúp em với!"
Ôn Chi Kiều làm nũng với anh trai, tay không ngừng ra hiệu: "Em không thích Tuyên Ninh, kết hôn với hạng phụ nữ đó, đời em coi như xong!"
"Cô ta còn mạnh mẽ hơn cả mẹ, cái gì cũng muốn quản, em mới không thèm lấy thêm một bà mẹ về nhà đâu."
Ở nhà họ Ôn, trừ thân tín, chẳng mấy ai chịu học thủ ngữ của Ôn Chi Kiều.
Dẫu có muốn nịnh bợ, họ cũng chỉ hiểu được vài câu đơn giản.
Bởi vậy, những gì hắn vừa khoa chân múa tay, ngoài Ôn Hữu Việt ra, đa số đều chẳng hiểu gì.
Ôn Hữu Việt ngẩng đầu nhìn hắn, cùng một gương mặt nhưng thần thái và khí chất lại khác biệt một trời một vực.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Nếu Ôn Chi Kiều là con công nhỏ vô ưu vô lo, tùy hứng và ngây ngô.
Thì Ôn Hữu Việt chính là con sói đầu đàn được nhà họ Ôn nuôi dưỡng, âm hiểm lạnh lùng, cao cao tại thượng, nhìn thấu chúng sinh.
Anh ta vê nhẹ chiếc nhẫn trên tay, nhìn đứa em trai ngu xuẩn trước mắt: "Vậy em muốn thế nào? Hủy bỏ đính hôn?"
Hôn sự này nếu có thể hủy, từ mười mấy năm trước đã chẳng còn tồn tại.
Vốn tưởng chỉ là lời than vãn của Ôn Chi Kiều như mọi khi, tôi đã quen rồi, định cầm ly rượu rời đi.
Nào ngờ giây sau, mắt hắn sáng rực, vươn tay: "Thế thì cũng không cần, anh à, dù sao nửa năm nữa mới cưới, em đã thấy qua bản lĩnh của anh rồi, hay là... anh đóng giả em, giúp em mài bớt tính khí của Tuyên Ninh đi."
"Tốt nhất là điều giáo cô ta thành kiểu người như Trinh Trinh ấy, lúc đó em mới miễn cưỡng kết hôn với cô ta."
Ôn Hữu Việt đưa tay khẽ vỗ lên má em trai, cười như không: "Đã vậy, sao không cưới luôn Trinh Trinh mà em thích cho xong, mắc gì phải phí sức thế này?"
Ôn Chi Kiều nhíu mày, cười hì hì: "Thế sao được, ông nội với bố mẹ đ.á.n.h ch/ết em mất, Hứa Trinh nuôi để chơi thì được, kết hôn thì bỏ đi, môn không đăng hộ không đối mà."
Thú thật, nghe những lời này, tôi chẳng thấy phẫn nộ là bao.
Chuyện Ôn Chi Kiều thích sinh viên nghèo vốn chẳng còn là tin mới.
Trước khi đính hôn, hắn thường xuyên đưa cô ta đến các buổi tiệc tùng, có lẽ là để dằn mặt tôi, khiến tôi biết khó mà lui.
Có vài lần, hắn nghênh ngang công khai dẫn theo Hứa Trinh, chủ yếu muốn làm nhục tôi.
Chiếc váy tôi chấm, hắn chẳng nói chẳng rằng bắt Hứa Trinh mặc thử, vì hắn biết tôi chưa bao giờ mua lại đồ người khác đã mặc qua.
Tại buổi đấu giá, sợi dây chuyền tôi định mua làm quà tặng, lại bị hắn tùy tiện ném cho Hứa Trinh làm đồ chơi.
Tôi từng nghĩ hắn yêu Hứa Trinh sâu đậm đến nhường nào.
Hóa ra, con công nhỏ này lại bạc bẽo hơn bất cứ ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi chỉ tò mò, một Ôn Hữu Việt vốn luôn nuông chiều em trai, gần như đòi gì được nấy, liệu có đồng ý chuyện nực cười này không? Tôi mang theo ánh mắt dò xét, đặt lên người anh ta.
Dẫu đang mặc bộ vest kín cổng cao tường, nhưng vóc dáng cao lớn vẫn toát ra cảm giác sức mạnh chẳng thể che giấu.
Anh ta giơ tay nới lỏng cà vạt, đường vai áo vest kéo căng, xương quai xanh ẩn hiện sau cổ áo sơ mi...
Tôi khẽ lắc đầu.
Ôn Chi Kiều đúng là đồ ngu, hắn nên là người hiểu anh trai mình nhất mới phải.
Ôn Hữu Việt là người cực kỳ nguyên tắc, bao năm qua trừ công việc ra, anh ta chưa từng tiếp xúc với phụ nữ, lấy đâu ra kinh nghiệm mà đóng giả em trai để đối phó với tôi?
2
Tôi cứ tưởng Ôn Hữu Việt sẽ từ chối.
Nhưng giây sau, tôi thấy anh ta trầm ngâm hồi lâu, rồi nghiêm túc hỏi lại: "A Kiều, em chắc chứ?"
Ôn Chi Kiều như bị hỏi khó bất ngờ, không kịp phản ứng.
Ngón tay anh trai hắn chậm rãi gõ lên đầu gối, lặp lại lần nữa: "Để anh đóng giả em, ở cạnh Tuyên Ninh nửa năm, em chắc chắn chứ?"
Thấy anh trai vẻ mặt khó xử, Ôn Chi Kiều vội vàng: "Em với Tuyên Ninh, chúng em chẳng làm gì cả, em không chịu đâu! Thế nên lúc anh ở cạnh cô ta cũng chẳng cần lo phải ứng phó với mấy hành động thân mật, vạn nhất cô ta có yêu cầu gì quá đáng, anh cứ từ chối là được, đơn giản lắm!"
Ôn Hữu Việt nhìn hắn, chợt nở nụ cười kỳ lạ.
Ngoài dự tính, anh ta đồng ý: "Được, anh giúp em."
Tôi siết c.h.ặ.t ly rượu, khẽ cười mỉa.
Ôn Hữu Việt quả nhiên yêu chiều đứa em trai này đến cực hạn.
Ngay cả chuyện hạ mình thế thân như thế này cũng không hề do dự mà gật đầu.
Ôn Chi Kiều đi đi lại lại trong phòng, trông có vẻ vẫn chưa yên tâm.
Tôi cứ ngỡ hắn lo lắng về trình độ giả câm của Ôn Hữu Việt.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Nào ngờ hắn ngồi phịch xuống, hỏi đầy nghi hoặc: "Anh, anh sẽ không thích Tuyên Ninh đâu, đúng không?"
"Nửa năm sau anh phải trả cô ta lại cho em, người kết hôn với Tuyên Ninh chỉ có thể là em thôi!"
"Anh sẽ nhớ kỹ điều này chứ?"
Hắn muốn một sự chắc chắn tuyệt đối, vì bản tính Ôn Hữu Việt vốn bạc bẽo, trong mắt trong tim chưa từng chứa nổi ai.
Ngay cả sự sủng ái vô bờ bến dành cho đứa em trai này, cũng chỉ vì cảm giác mắc nợ mà thôi.
Ôn Hữu Việt trả lời thế nào tôi chẳng buồn quan tâm, xoay người rời đi.
Với tôi, gả cho ai cũng chẳng khác gì nhau, chỉ cần đối tượng liên hôn là người nhà họ Ôn là đủ.
Nếu họ đã muốn chơi, tôi cũng không ngại cùng họ chơi một ván.
Để tôi xem, đến cuối trò chơi này...
Ai sẽ ch/ết trong tay ai.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









