5
Khi Ôn Hữu Việt ra ngoài, tôi đã nằm trên giường, để trống một khoảng lớn bên trái.
Thấy tôi nhắm mắt, anh ta đi quanh phòng vài vòng rồi mới vén chăn, nhẹ nhàng trèo lên.
Nghĩ đến tin nhắn lúc nãy của Ôn Chi Kiều, tôi bực mình, xoay người tát một phát lên mặt anh ta.
"Chát!" Một tiếng vang lên, Ôn Hữu Việt ngẩn người, rồi nắm lấy lòng bàn tay tôi, vô thức cúi đầu hôn nhẹ, giống như một con ch.ó trung thành.
Tôi không rút tay ra được, dưới ánh đèn mờ ảo, nhìn gương mặt đẹp đến hút hồn của anh ta, tôi ra lệnh: "Hầu hạ em, biết làm không?"
Ôn Hữu Việt mím môi, bàn tay đang nắm tay tôi run rẩy vì dùng lực, nhưng mãi không nhúc nhích.
Chờ một lúc, tôi mất hứng, rũ mắt: "Bỏ đi, buông tay."
Như thể hạ quyết tâm, anh ta đột ngột kéo mạnh tôi lại, cúi người phủ xuống.
Anh ta cẩn trọng hôn lên trán, lên đôi mắt, rồi dọc theo sống mũi xuống đôi môi, thậm chí cả sau tai cũng không bỏ sót.
Anh ta gục đầu xuống, mái tóc đen không ngừng run rẩy.
Tôi há miệng thở dốc, âm thanh trong cổ họng chẳng thể kìm nén, từng tiếng một đủ để khiến bất cứ người đàn ông nào cũng phải mất kiểm soát.
Quả nhiên, Ôn Hữu Việt ngẩng đầu, bịt miệng tôi lại, lúng túng ra hiệu: "Ninh Ninh, đừng kêu như vậy, anh chịu không nổi."
Tôi cứ thích đấy, c.ắ.n mạnh vào yết hầu anh ta: "Mua đồ chưa?"
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Tôi đã thấy rồi, tuy chưa từng thử với Ôn Chi Kiều nhưng tôi đã thấy kích cỡ lộ ra từ túi quần hắn.
Của Ôn Hữu Việt lớn hơn hẳn một vòng.
...
Khi tỉnh dậy, tôi thản nhiên chấp nhận mọi sự hỗn loạn, thậm chí thấy trải nghiệm này rất tốt, không hề lỗ.
Ý thức phục vụ của Ôn Hữu Việt rất cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm qua tôi chẳng nhớ mình ngất đi hay ngủ thiếp đi nữa.
Vén chăn lên xem, ngoại trừ những vết xanh tím khắp người thì cơ thể rất sảng khoái, được lau rửa sạch sẽ.
Không biết Ôn Hữu Việt đã đi đâu, rõ ràng lúc sáng nửa tỉnh nửa mê, tôi vẫn cảm thấy một luồng hơi ấm luôn dính c.h.ặ.t sau lưng.
Lúc này, điện thoại nhận được một đoạn video từ cô bạn thân Lê Lạc ở Paris, nhìn là biết quay lén.
"Đây chẳng phải vị hôn phu câm của cậu sao? Chạy sang Paris từ bao giờ mà đứng đây múa may điên cuồng thế này?"
Cô ấy khựng lại, chấn động: "Thế đêm qua cậu ngủ với ai?!"
Tôi nhìn Ôn Chi Kiều trong video, bên cạnh hắn có không ít người, trong đó có một người bạn từ nhỏ, và dĩ nhiên là cả Hứa Trinh.
Người bạn kia có vẻ hiểu chuyện, dùng thủ ngữ hỏi Ôn Chi Kiều: "Cậu thực sự thấy cách này ổn sao? Anh Hữu Việt quyến rũ hơn cậu nhiều, cậu không sợ Tuyên Ninh biết sự thật xong sẽ quay sang thích anh cậu à?"
Ôn Chi Kiều tự tin đầy mình: "Không đâu, anh tôi không lộ sơ hở đâu. Năm mười ba tuổi tôi không muốn học đàn, lần nào cũng là anh ấy giả danh tôi đi học, ngay cả bố mẹ cũng chẳng nhận ra!"
"Hơn nữa, Tuyên Ninh theo đuôi tôi từ năm năm tuổi, cô ta thích tôi thế nào tôi còn không biết sao? Tôi chỉ là không thích tính cách của cô ta, sửa được là tốt rồi!"
Người bạn kia gãi đầu: "Không đúng lắm, cô ta mà yêu cậu thật thì sao lại không phân biệt được cậu và anh Hữu Việt chứ?"
Ôn Chi Kiều ngẩn ra, bật dậy rồi lại ngồi xuống, nhìn chằm chằm đối phương, ra hiệu thật mạnh: "Đó là vì anh tôi quá hiểu tôi, lúc anh ấy giả làm tôi đến bố mẹ còn không phân biệt nổi, Tuyên Ninh không nhận ra chẳng phải bình thường sao?"
Tôi tắt video, nhẹ nhàng trả lời câu hỏi của Lê Lạc: "Ôn Hữu Việt."
Viết ra ba chữ này, tôi chống cằm, cảm thấy có chút thú vị.
Tôi kể sơ qua tình hình hai anh em cho cô ấy nghe.
Lê Lạc lập tức nổi giận, muốn đi đ.á.n.h Ôn Chi Kiều trút giận cho tôi.
Tôi trấn an cô ấy: "Cậu cứ coi như không biết gì đi, mình vẫn chưa chơi đủ."
Lê Lạc cẩn thận quan sát sắc mặt tôi, xác định tôi không hề đau lòng mới cung kính tiễn tôi.
Dĩ nhiên là vui rồi! Trước đây, tôi và Ôn Hữu Việt tiếp xúc không nhiều, ánh mắt tôi cũng hiếm khi đặt lên người anh ta.
So với Ôn Chi Kiều, anh ta giống như một tảng băng trôi, ngoài việc biết thở và biết làm việc thì dường như chẳng có chút hơi thở sống động nào của con người.
Ngay cả vài lần tiếp xúc hay nói chuyện hiếm hoi, anh ta cũng không bao giờ nhìn kỹ vào mắt tôi, luôn giữ khoảng cách một mét.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Đặc biệt là nhìn dáng vẻ Ôn Hữu Việt ra sức kìm nén, thở dốc mà không dám phát ra một tia âm thanh nào, thực sự khiến người ta mê mẩn.
Khi Ôn Hữu Việt ra ngoài, tôi đã nằm trên giường, để trống một khoảng lớn bên trái.
Thấy tôi nhắm mắt, anh ta đi quanh phòng vài vòng rồi mới vén chăn, nhẹ nhàng trèo lên.
Nghĩ đến tin nhắn lúc nãy của Ôn Chi Kiều, tôi bực mình, xoay người tát một phát lên mặt anh ta.
"Chát!" Một tiếng vang lên, Ôn Hữu Việt ngẩn người, rồi nắm lấy lòng bàn tay tôi, vô thức cúi đầu hôn nhẹ, giống như một con ch.ó trung thành.
Tôi không rút tay ra được, dưới ánh đèn mờ ảo, nhìn gương mặt đẹp đến hút hồn của anh ta, tôi ra lệnh: "Hầu hạ em, biết làm không?"
Ôn Hữu Việt mím môi, bàn tay đang nắm tay tôi run rẩy vì dùng lực, nhưng mãi không nhúc nhích.
Chờ một lúc, tôi mất hứng, rũ mắt: "Bỏ đi, buông tay."
Như thể hạ quyết tâm, anh ta đột ngột kéo mạnh tôi lại, cúi người phủ xuống.
Anh ta cẩn trọng hôn lên trán, lên đôi mắt, rồi dọc theo sống mũi xuống đôi môi, thậm chí cả sau tai cũng không bỏ sót.
Anh ta gục đầu xuống, mái tóc đen không ngừng run rẩy.
Tôi há miệng thở dốc, âm thanh trong cổ họng chẳng thể kìm nén, từng tiếng một đủ để khiến bất cứ người đàn ông nào cũng phải mất kiểm soát.
Quả nhiên, Ôn Hữu Việt ngẩng đầu, bịt miệng tôi lại, lúng túng ra hiệu: "Ninh Ninh, đừng kêu như vậy, anh chịu không nổi."
Tôi cứ thích đấy, c.ắ.n mạnh vào yết hầu anh ta: "Mua đồ chưa?"
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Tôi đã thấy rồi, tuy chưa từng thử với Ôn Chi Kiều nhưng tôi đã thấy kích cỡ lộ ra từ túi quần hắn.
Của Ôn Hữu Việt lớn hơn hẳn một vòng.
...
Khi tỉnh dậy, tôi thản nhiên chấp nhận mọi sự hỗn loạn, thậm chí thấy trải nghiệm này rất tốt, không hề lỗ.
Ý thức phục vụ của Ôn Hữu Việt rất cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm qua tôi chẳng nhớ mình ngất đi hay ngủ thiếp đi nữa.
Vén chăn lên xem, ngoại trừ những vết xanh tím khắp người thì cơ thể rất sảng khoái, được lau rửa sạch sẽ.
Không biết Ôn Hữu Việt đã đi đâu, rõ ràng lúc sáng nửa tỉnh nửa mê, tôi vẫn cảm thấy một luồng hơi ấm luôn dính c.h.ặ.t sau lưng.
Lúc này, điện thoại nhận được một đoạn video từ cô bạn thân Lê Lạc ở Paris, nhìn là biết quay lén.
"Đây chẳng phải vị hôn phu câm của cậu sao? Chạy sang Paris từ bao giờ mà đứng đây múa may điên cuồng thế này?"
Cô ấy khựng lại, chấn động: "Thế đêm qua cậu ngủ với ai?!"
Tôi nhìn Ôn Chi Kiều trong video, bên cạnh hắn có không ít người, trong đó có một người bạn từ nhỏ, và dĩ nhiên là cả Hứa Trinh.
Người bạn kia có vẻ hiểu chuyện, dùng thủ ngữ hỏi Ôn Chi Kiều: "Cậu thực sự thấy cách này ổn sao? Anh Hữu Việt quyến rũ hơn cậu nhiều, cậu không sợ Tuyên Ninh biết sự thật xong sẽ quay sang thích anh cậu à?"
Ôn Chi Kiều tự tin đầy mình: "Không đâu, anh tôi không lộ sơ hở đâu. Năm mười ba tuổi tôi không muốn học đàn, lần nào cũng là anh ấy giả danh tôi đi học, ngay cả bố mẹ cũng chẳng nhận ra!"
"Hơn nữa, Tuyên Ninh theo đuôi tôi từ năm năm tuổi, cô ta thích tôi thế nào tôi còn không biết sao? Tôi chỉ là không thích tính cách của cô ta, sửa được là tốt rồi!"
Người bạn kia gãi đầu: "Không đúng lắm, cô ta mà yêu cậu thật thì sao lại không phân biệt được cậu và anh Hữu Việt chứ?"
Ôn Chi Kiều ngẩn ra, bật dậy rồi lại ngồi xuống, nhìn chằm chằm đối phương, ra hiệu thật mạnh: "Đó là vì anh tôi quá hiểu tôi, lúc anh ấy giả làm tôi đến bố mẹ còn không phân biệt nổi, Tuyên Ninh không nhận ra chẳng phải bình thường sao?"
Tôi tắt video, nhẹ nhàng trả lời câu hỏi của Lê Lạc: "Ôn Hữu Việt."
Viết ra ba chữ này, tôi chống cằm, cảm thấy có chút thú vị.
Tôi kể sơ qua tình hình hai anh em cho cô ấy nghe.
Lê Lạc lập tức nổi giận, muốn đi đ.á.n.h Ôn Chi Kiều trút giận cho tôi.
Tôi trấn an cô ấy: "Cậu cứ coi như không biết gì đi, mình vẫn chưa chơi đủ."
Lê Lạc cẩn thận quan sát sắc mặt tôi, xác định tôi không hề đau lòng mới cung kính tiễn tôi.
Dĩ nhiên là vui rồi! Trước đây, tôi và Ôn Hữu Việt tiếp xúc không nhiều, ánh mắt tôi cũng hiếm khi đặt lên người anh ta.
So với Ôn Chi Kiều, anh ta giống như một tảng băng trôi, ngoài việc biết thở và biết làm việc thì dường như chẳng có chút hơi thở sống động nào của con người.
Ngay cả vài lần tiếp xúc hay nói chuyện hiếm hoi, anh ta cũng không bao giờ nhìn kỹ vào mắt tôi, luôn giữ khoảng cách một mét.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Đặc biệt là nhìn dáng vẻ Ôn Hữu Việt ra sức kìm nén, thở dốc mà không dám phát ra một tia âm thanh nào, thực sự khiến người ta mê mẩn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









