Thẩm mẫu liếc mắt trừng Thẩm Vân Phong, ra hiệu cho hắn.
Lúc này Thẩm Vân Phong mới đứng dậy, chắp tay vái ta:
“Là ta không biết nặng nhẹ, thất thố, xin phu nhân lượng thứ.”
Lưng hắn cúi rất thấp.
Trông có vẻ thành tâm thành ý.
Ta còn có thể nói gì nữa đây.
Sự đã đến nước này, dĩ nhiên là chọn tha thứ cho hắn.
Ta tự tay đỡ Thẩm Vân Phong dậy:
“Phu thê vốn là một thể, hà tất phải nói những lời này, nhà mẹ đẻ của ta ở Trường An, cũng không xa.”
“Nếu chàng thật lòng tạ lỗi, sau này cứ đưa ta về thêm mấy chuyến là được.”
Thẩm Vân Phong lại quay sang xin lỗi phụ thân và a nương.
A nương hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng vẫn mềm lòng.
Nữ nhi đã gả đi như nước hắt đi.
Điều bà có thể làm cho ta, nhiều nhất cũng chỉ là gõ nhắc bằng lời nói.
Trên mặt Thẩm mẫu đã có chút không giữ được thể diện.
Chỉ có thể nghiến răng trừng nhi t.ử mình, hạ thấp mặt mũi mà bồi tội.
7
Khi trở về Thẩm phủ, ta và Thẩm Vân Phong ngồi chung một cỗ xe.
Sắc mặt hắn không vui, cũng chẳng nói lời nào.
Đã phải sống chung với nhau, không thể cứ mãi bất hòa.
Ta chủ động mở lời trước:
“Những lời phụ mẫu ta nói, chàng đừng để trong lòng. Chàng cứ yên tâm, ta đối với chàng không hề có ý nghĩ vượt quá bổn phận.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng trầm trầm:
“Ta biết, nàng là một cô nương tốt.”
Hai bên đường phố người qua kẻ lại ồn ào náo nhiệt.
Nhưng giọng nói của hắn lại vô cùng bình lặng:
“A Lam cũng là một cô nương tốt, chỉ là nàng ấy… quá thiếu cảm giác an toàn.”
“Nàng đừng trách nàng ấy.”
Ta gật đầu phụ họa:
“So với những nữ t.ử trong hậu viện suốt ngày treo nụ cười, giở trò tâm cơ, ta càng thích kiểu người thẳng thắn như Mạnh cô nương.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, chân thành nói:
“Hôm đó ta nói khâm phục chàng dám đối kháng với thế tục. Cũng như vậy, ta cũng khâm phục sự không sợ hãi của nàng ấy.”
Một cô nương nhà chài nghèo khó, theo phu quân tới Trường An.
Khoác lên mình váy áo hoa lệ rườm rà.
Ăn được những sơn hào hải vị trước kia chưa từng nếm thử.
Vừa tự ti kiểm điểm bản thân.
Vừa kiêu ngạo xua đuổi tình địch.
Ngày tháng trôi qua, nàng ta tưởng rằng mình đã không còn khác gì những quý nữ kia.
Nàng ta trang điểm tỉ mỉ, ở yến tiệc khéo léo giao thiệp.
Nhưng chẳng có một ai để ý đến nàng ta.
Khi ấy, e rằng nàng ta đã hiểu ra.
Một người quan trọng nhất là phải nhận rõ thân phận của mình.
Một khi làm ra chuyện vượt khuôn phép,
Thứ chờ đợi nàng ta phần lớn không phải là tán thưởng, mà là châm chọc, cười nhạo và cô lập.
Nàng ta chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương, đơn độc chèo thuyền vượt sông giữa tầng lớp thế tục mà thôi.
Lần đầu tiên, Thẩm Vân Phong nhìn ta từ đầu đến chân, quan sát trọn vẹn.
Hắn nói: “Thôi Ỷ Trinh, nàng thật sự rất khác người.”
Ta quay mặt đi, không đáp lời.
Thực ra, ta lại khác nàng ta bao nhiêu chứ.
Sóng gió thế tục cuộn trào, chỉ có thể tự mình chèo thuyền vượt qua.
Sắp đến Thẩm phủ, Thẩm Vân Phong mới nói cho ta biết.
Mạnh Lam m.a.n.g t.h.a.i rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta giật mình, trái tim đã héo tàn của ta trong khoảnh khắc ấy cỏ dại điên cuồng mọc lên.
“Thật sao?”
Hắn gật đầu: “Đã cho đại phu bắt mạch, hơn một tháng rồi.”
Ta hiểu ra.
Hôm đó hắn không thể rút thân về nhà ngoại, hẳn là đã biết tin Mạnh Lam có thai.
Ta nói: “Chúc mừng chàng sắp làm phụ thân.”
Đôi mắt hắn cong lên, lộ ra niềm vui sướng của người lần đầu sắp làm phụ thân.
“A Lam vụng về, thân thể nàng ấy còn cần nàng chăm sóc nhiều.”
Ta đáp: “Đó là điều đương nhiên.”
Ta sợ mình đồng ý quá nhanh sẽ khiến hắn nghĩ nhiều.
Liền bổ sung thêm:
“Ta cũng là mẫu thân trên danh nghĩa của đứa trẻ này. Sau này khi đứa trẻ ra đời, nếu Mạnh cô nương muốn tự mình nuôi dưỡng, như vậy lại càng tốt.”
Thiếp thất không có tư cách nuôi con.
Đều phải đưa đến trước mặt chính thất để dạy dỗ.
Ta bày tỏ thái độ của mình.
Cũng là nói rõ, tuyệt đối không tranh giành đứa trẻ này với nàng ta.
Thẩm Vân Phong chân thành cảm tạ ta.
Ta nói: “Là điều nên làm.”
Trời cao phù hộ, mong Mạnh Lam sinh nở thuận lợi.
Tốt nhất là một lần sinh được nhi t.ử, bình an lớn lên.
Để nàng ta bớt phải chịu khổ một chút.
8
Sau khi Mạnh Lam mang thai.
Mọi chuyện của nàng ta liền trở thành chuyện lớn nhất trong phủ.
Thẩm mẫu sợ ta nghĩ nhiều, đặc biệt gọi ta đến trước mặt:
“Đứa trẻ ấy thô lỗ, con đừng chấp nhặt với nàng.”
“Cứ đợi thêm một thời gian, đợi đến khi Phong nhi không chịu nổi nữa, ngày tốt của con sẽ tới.”
Ta hiểu được ý ngầm trong lời Thẩm mẫu.
Mặt lập tức nóng bừng, đỏ ửng lên.
Thẩm mẫu lộ ra vẻ đã hiểu rõ, lại an ủi thêm mấy câu.
Ta cũng nhân cơ hội bày tỏ, tuyệt đối sẽ không làm những chuyện tiểu nhân mờ ám.
Xin bà cứ hoàn toàn yên tâm.
Đại phu bên ngoài dù y thuật có giỏi đến đâu, cũng không bằng Thái y viện.
Ta bảo Tiểu Lê lấy thẻ bài của Thôi phủ.
Sau khi giải thích rõ ràng với Thẩm Vân Phong và Thẩm mẫu, liền mời Thân Điển Ngự tới chẩn trị.
Thẩm mẫu còn khen ta có phong thái chủ mẫu, rộng lượng khoan dung.
Nhưng rơi vào trong mắt Mạnh Lam, lại thành ta không có lòng tốt.
Thân Điển Ngự vừa bước vào cửa, liền bị nàng ta ném một chiếc bình hoa, trúng thẳng vào vai trái.
“Ngươi là thứ gì, cũng xứng đến bắt mạch cho ta sao?”
“Thôi Ỷ Trinh, ta cần gì ngươi giả nhân giả nghĩa!”
“Cút đi, các người đều cút hết ra ngoài!”
Nàng ta như một kẻ tâm thần phát điên, gào thét cuồng nộ.
Thẩm Vân Phong ở bên cạnh ôm c.h.ặ.t lấy Mạnh Lam, cẩn thận an ủi.
Không lâu sau, Mạnh Lam trong vòng tay hắn cuối cùng cũng yên lặng lại.
Hắn thở phào một hơi, vội vàng cho người đi mời đại phu khác, cứu chữa Thân Điển Ngự.
Đánh đập quan viên triều đình, nặng thì đáng c.h.é.m.
Thân Điển Ngự tuổi đã cao, vai trái bị đập đến trật khớp.
Lúc nắn xương đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Suýt chút nữa thì mất cả mạng già.
Ta vừa liên tục xin lỗi bồi lễ, vừa lén nhét vào tay áo Thân Điển Ngự năm nghìn lượng ngân phiếu.
Cầm ngân phiếu trong tay, rốt cuộc Thân Điển Ngự cũng không nói gì.
Sau khi nắn xương xong, ông ta hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
Lúc này Thẩm Vân Phong mới đứng dậy, chắp tay vái ta:
“Là ta không biết nặng nhẹ, thất thố, xin phu nhân lượng thứ.”
Lưng hắn cúi rất thấp.
Trông có vẻ thành tâm thành ý.
Ta còn có thể nói gì nữa đây.
Sự đã đến nước này, dĩ nhiên là chọn tha thứ cho hắn.
Ta tự tay đỡ Thẩm Vân Phong dậy:
“Phu thê vốn là một thể, hà tất phải nói những lời này, nhà mẹ đẻ của ta ở Trường An, cũng không xa.”
“Nếu chàng thật lòng tạ lỗi, sau này cứ đưa ta về thêm mấy chuyến là được.”
Thẩm Vân Phong lại quay sang xin lỗi phụ thân và a nương.
A nương hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng vẫn mềm lòng.
Nữ nhi đã gả đi như nước hắt đi.
Điều bà có thể làm cho ta, nhiều nhất cũng chỉ là gõ nhắc bằng lời nói.
Trên mặt Thẩm mẫu đã có chút không giữ được thể diện.
Chỉ có thể nghiến răng trừng nhi t.ử mình, hạ thấp mặt mũi mà bồi tội.
7
Khi trở về Thẩm phủ, ta và Thẩm Vân Phong ngồi chung một cỗ xe.
Sắc mặt hắn không vui, cũng chẳng nói lời nào.
Đã phải sống chung với nhau, không thể cứ mãi bất hòa.
Ta chủ động mở lời trước:
“Những lời phụ mẫu ta nói, chàng đừng để trong lòng. Chàng cứ yên tâm, ta đối với chàng không hề có ý nghĩ vượt quá bổn phận.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng trầm trầm:
“Ta biết, nàng là một cô nương tốt.”
Hai bên đường phố người qua kẻ lại ồn ào náo nhiệt.
Nhưng giọng nói của hắn lại vô cùng bình lặng:
“A Lam cũng là một cô nương tốt, chỉ là nàng ấy… quá thiếu cảm giác an toàn.”
“Nàng đừng trách nàng ấy.”
Ta gật đầu phụ họa:
“So với những nữ t.ử trong hậu viện suốt ngày treo nụ cười, giở trò tâm cơ, ta càng thích kiểu người thẳng thắn như Mạnh cô nương.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, chân thành nói:
“Hôm đó ta nói khâm phục chàng dám đối kháng với thế tục. Cũng như vậy, ta cũng khâm phục sự không sợ hãi của nàng ấy.”
Một cô nương nhà chài nghèo khó, theo phu quân tới Trường An.
Khoác lên mình váy áo hoa lệ rườm rà.
Ăn được những sơn hào hải vị trước kia chưa từng nếm thử.
Vừa tự ti kiểm điểm bản thân.
Vừa kiêu ngạo xua đuổi tình địch.
Ngày tháng trôi qua, nàng ta tưởng rằng mình đã không còn khác gì những quý nữ kia.
Nàng ta trang điểm tỉ mỉ, ở yến tiệc khéo léo giao thiệp.
Nhưng chẳng có một ai để ý đến nàng ta.
Khi ấy, e rằng nàng ta đã hiểu ra.
Một người quan trọng nhất là phải nhận rõ thân phận của mình.
Một khi làm ra chuyện vượt khuôn phép,
Thứ chờ đợi nàng ta phần lớn không phải là tán thưởng, mà là châm chọc, cười nhạo và cô lập.
Nàng ta chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương, đơn độc chèo thuyền vượt sông giữa tầng lớp thế tục mà thôi.
Lần đầu tiên, Thẩm Vân Phong nhìn ta từ đầu đến chân, quan sát trọn vẹn.
Hắn nói: “Thôi Ỷ Trinh, nàng thật sự rất khác người.”
Ta quay mặt đi, không đáp lời.
Thực ra, ta lại khác nàng ta bao nhiêu chứ.
Sóng gió thế tục cuộn trào, chỉ có thể tự mình chèo thuyền vượt qua.
Sắp đến Thẩm phủ, Thẩm Vân Phong mới nói cho ta biết.
Mạnh Lam m.a.n.g t.h.a.i rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta giật mình, trái tim đã héo tàn của ta trong khoảnh khắc ấy cỏ dại điên cuồng mọc lên.
“Thật sao?”
Hắn gật đầu: “Đã cho đại phu bắt mạch, hơn một tháng rồi.”
Ta hiểu ra.
Hôm đó hắn không thể rút thân về nhà ngoại, hẳn là đã biết tin Mạnh Lam có thai.
Ta nói: “Chúc mừng chàng sắp làm phụ thân.”
Đôi mắt hắn cong lên, lộ ra niềm vui sướng của người lần đầu sắp làm phụ thân.
“A Lam vụng về, thân thể nàng ấy còn cần nàng chăm sóc nhiều.”
Ta đáp: “Đó là điều đương nhiên.”
Ta sợ mình đồng ý quá nhanh sẽ khiến hắn nghĩ nhiều.
Liền bổ sung thêm:
“Ta cũng là mẫu thân trên danh nghĩa của đứa trẻ này. Sau này khi đứa trẻ ra đời, nếu Mạnh cô nương muốn tự mình nuôi dưỡng, như vậy lại càng tốt.”
Thiếp thất không có tư cách nuôi con.
Đều phải đưa đến trước mặt chính thất để dạy dỗ.
Ta bày tỏ thái độ của mình.
Cũng là nói rõ, tuyệt đối không tranh giành đứa trẻ này với nàng ta.
Thẩm Vân Phong chân thành cảm tạ ta.
Ta nói: “Là điều nên làm.”
Trời cao phù hộ, mong Mạnh Lam sinh nở thuận lợi.
Tốt nhất là một lần sinh được nhi t.ử, bình an lớn lên.
Để nàng ta bớt phải chịu khổ một chút.
8
Sau khi Mạnh Lam mang thai.
Mọi chuyện của nàng ta liền trở thành chuyện lớn nhất trong phủ.
Thẩm mẫu sợ ta nghĩ nhiều, đặc biệt gọi ta đến trước mặt:
“Đứa trẻ ấy thô lỗ, con đừng chấp nhặt với nàng.”
“Cứ đợi thêm một thời gian, đợi đến khi Phong nhi không chịu nổi nữa, ngày tốt của con sẽ tới.”
Ta hiểu được ý ngầm trong lời Thẩm mẫu.
Mặt lập tức nóng bừng, đỏ ửng lên.
Thẩm mẫu lộ ra vẻ đã hiểu rõ, lại an ủi thêm mấy câu.
Ta cũng nhân cơ hội bày tỏ, tuyệt đối sẽ không làm những chuyện tiểu nhân mờ ám.
Xin bà cứ hoàn toàn yên tâm.
Đại phu bên ngoài dù y thuật có giỏi đến đâu, cũng không bằng Thái y viện.
Ta bảo Tiểu Lê lấy thẻ bài của Thôi phủ.
Sau khi giải thích rõ ràng với Thẩm Vân Phong và Thẩm mẫu, liền mời Thân Điển Ngự tới chẩn trị.
Thẩm mẫu còn khen ta có phong thái chủ mẫu, rộng lượng khoan dung.
Nhưng rơi vào trong mắt Mạnh Lam, lại thành ta không có lòng tốt.
Thân Điển Ngự vừa bước vào cửa, liền bị nàng ta ném một chiếc bình hoa, trúng thẳng vào vai trái.
“Ngươi là thứ gì, cũng xứng đến bắt mạch cho ta sao?”
“Thôi Ỷ Trinh, ta cần gì ngươi giả nhân giả nghĩa!”
“Cút đi, các người đều cút hết ra ngoài!”
Nàng ta như một kẻ tâm thần phát điên, gào thét cuồng nộ.
Thẩm Vân Phong ở bên cạnh ôm c.h.ặ.t lấy Mạnh Lam, cẩn thận an ủi.
Không lâu sau, Mạnh Lam trong vòng tay hắn cuối cùng cũng yên lặng lại.
Hắn thở phào một hơi, vội vàng cho người đi mời đại phu khác, cứu chữa Thân Điển Ngự.
Đánh đập quan viên triều đình, nặng thì đáng c.h.é.m.
Thân Điển Ngự tuổi đã cao, vai trái bị đập đến trật khớp.
Lúc nắn xương đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Suýt chút nữa thì mất cả mạng già.
Ta vừa liên tục xin lỗi bồi lễ, vừa lén nhét vào tay áo Thân Điển Ngự năm nghìn lượng ngân phiếu.
Cầm ngân phiếu trong tay, rốt cuộc Thân Điển Ngự cũng không nói gì.
Sau khi nắn xương xong, ông ta hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









