Cuối cùng còn nói:
“Mạnh thị tính tình nông cạn, vừa không có lòng dung người, lại chẳng có nhà mẹ đẻ đáng tin, nàng ta lấy gì mà so với con?”
“Chỉ là con không muốn dùng những thủ đoạn bẩn thỉu đó thôi.”
“Nữ nhi tự xét dung mạo và học vấn đều xuất sắc, Thẩm Vân Phong yêu con, chỉ là chuyện sớm hay muộn.”
A nương lúc này mới ngừng khóc, liên tục gật đầu.
“Được, được, được, như vậy mới là nữ nhi Thôi gia của ta.”
Phụ thân thì trầm lặng.
Không như mẫu thân khóc lóc, nhưng trong mắt lại càng nhiều lo lắng.
Ông đã mất đi một nữ nhi.
Không thể nào chịu đựng thêm nỗi đau tóc bạc tiễn tóc xanh nữa.
“Nếu chịu ủy khuất thì cứ nói, vi phụ làm quan cả đời, cùng lắm liều cái mặt già này, cầu Hoàng thượng ban cho một đạo hôn thư hòa ly là được.”
Hòa ly, hòa ly.
Nghe thì hay lắm.
Chia tay thì mỗi bên tự an vui.
Nhưng đó chỉ là đối với nam nhân.
Nữ t.ử nếu hòa ly trở về nhà mẹ đẻ.
Chưa nói đến việc nhà mẹ có thể thản nhiên tiếp nhận hay không.
Chỉ riêng thế tục, cũng sẽ nhổ nước bọt, châm chọc nàng không giữ khuôn phép.
Nếu thật sự hòa ly.
Thứ chờ đợi nữ t.ử, e rằng chỉ còn con đường cắt tóc đi tu làm ni cô mà thôi.
Ta không muốn song thân lo lắng.
Lại an ủi thêm một hồi, mọi người mới buông được nỗi buồn, không khí dần náo nhiệt trở lại.
Dùng xong bữa trưa, ta yên ổn ngủ một giấc trên chiếc giường nhỏ trong khuê phòng.
Đến khi Tiểu Lê gọi ta dậy, đã gần đến hoàng hôn.
Có lẽ vì vừa tỉnh ngủ.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà mờ ảo, ta lại thấy hơi buồn.
Ai, vẫn là không nỡ rời nhà.
Mẫu thân thấy vậy, lập tức lên tiếng bảo ta ở lại.
“Con cứ ở thêm mấy ngày, bên Thẩm gia, tự có ta đi nói.”
Ta suy nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng ý.
Đã khổ tâm lấy lòng, mà vẫn không đổi được sự tôn trọng.
Vậy thì ta cũng giống như Thẩm mẫu, chỉ coi mình là người ngoài.
Chỉ cần không hòa ly, không sinh con.
Họ coi ta như người vô hình cũng được.
6
Ta ở nhà ba ngày.
Ngủ đến khi tự tỉnh, rồi lại cùng mẫu thân đi xem hí kịch.
Xem xong hí, buổi chiều lại cùng Dung Hi thả diều.
Dung Hi mới bảy tuổi, thân hình nhỏ nhắn, vẫn chưa lớn hẳn, giọng nói non nớt:
“Tiểu cô cô, cô chạy nhanh hơn chút, để diều bay cao cao lên.”
Ta và Dung Hi cùng nắm dây diều, chạy đuổi nhau trong vườn hoa.
Tẩu tẩu theo sau, cười nói:
“Trinh nhi thích trẻ con như vậy, không chừng sớm muộn gì cũng sinh một đứa đi.”
Nghe lời này, ta bỗng thấy phiền lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây là đứa con thứ hai của tẩu tẩu.
Đứa đầu là t.h.a.i nam, chưa đầy một tuổi đã yểu mệnh.
Một năm sau, tẩu tẩu lại “Lam Điền chủng ngọc”, liều mạng sinh ra Dung Hi.
Nàng có phần tiếc nuối.
Nếu sinh thêm được một nhi t.ử, cũng coi như có lời ăn nói với Thôi gia.
Nhưng trớ trêu thay, lại sinh ra nữ nhi.
Thế nên, nàng lại liều mạng điều dưỡng thân thể.
Xem những bát t.h.u.ố.c đen sì, đắng chát như cơm mà uống.
Thề phải sinh cho huynh trưởng ta một đích t.ử.
Tẩu tẩu xuất thân danh môn, rất đoan trang.
Nhưng huynh trưởng đối với nàng luôn nhạt nhẽo.
Nhất là sau khi sinh Dung Hi.
Không biết vì sao, huynh trưởng không mấy khi tới phòng tẩu tẩu nữa.
Mỗi tháng mùng một, rằm, như điểm danh mà ghé qua.
Thời gian còn lại đều ngủ ở phòng tiểu thiếp.
Ta thật lòng thích người như tẩu tẩu.
Cũng phẫn nộ trước hành vi của huynh trưởng.
Nhưng ta không thể làm gì cả.
Chỉ vì, ta cũng là nữ t.ử.
Cũng bị ánh mắt thế tục, tam tòng tứ đức trói buộc.
Sống tạm bợ, không được thở dốc.
Ta chưa nói với tẩu tẩu được mấy câu, quản gia đã tới bẩm báo, nói Thẩm mẫu dẫn theo Thẩm Vân Phong tới.
Khi ta tới nơi, trong đại sảnh đã là một bầu không khí hòa thuận.
A nương và Thẩm mẫu qua lại xã giao, nói toàn lời khách sáo.
Thẩm mẫu nói:
“Đều tại bà già này trí nhớ kém, chỉ mải lo cầu siêu niệm kinh cho lão tướng quân, vậy mà quên mất chuyện lớn như hồi môn, tội quá tội quá.”
Bà đem lão tướng quân ra làm cớ, người đã mất là lớn.
Mẫu thân ta tự nhiên cũng khó mà nói gì, chỉ có thể gõ cạnh nhắc khéo:
“Tuổi già hay quên mà, đến tuổi chúng ta thì chẳng phải chỉ có thể ăn chay niệm Phật, cầu phúc cho con cái bình an đó sao.”
“Chỉ là hiền tế, hẳn là dạo này quân vụ bận rộn, nên mới không rảnh bận tâm.”
Ý ngoài lời là: Ngươi già rồi hay quên, ta có thể bỏ qua. Nhi t.ử ngươi còn khỏe mạnh như vậy, chẳng lẽ cũng quý nhân đa vong sao? Nụ cười của Thẩm mẫu khựng lại, nhưng phản ứng rất nhanh:
“Cái nghịch t.ử này, từ khi trở về đã lĩnh chức nhàn, suốt ngày chỉ biết qua lại với những kẻ chẳng ra thể thống gì.”
“Thân gia mẫu, ta cũng không giấu bà, nhi tức Trinh nhi này, ta thích đến vạn phần.”
“Cho nên, vừa ra khỏi Phật đường, nghe được chuyện này, ta liền dẫn nghịch t.ử này tới đây thỉnh tội.”
Thẩm mẫu đem sự thật bày ra ngoài sáng, khiến người ta thật sự khó mà bắt lỗi.
Điều này cũng là nói với ta.
Trước khi thành hôn, ngươi đã biết rõ đức hạnh của Thẩm Vân Phong rồi.
Tự mình không giữ được phu quân, thì trách được ai?
A nương nghẹn lời, sắc mặt rất khó coi.
Phụ thân là ngoại nam, không tiện đứng ra.
Ta thở dài một tiếng, gượng cười:
“Mẫu thân nói quá lời rồi, là con ham chơi nhất thời, muốn ở nhà thêm mấy ngày.”
“Làm mẫu thân lo lắng, ngược lại là lỗi của Trinh nhi.”
“Mạnh thị tính tình nông cạn, vừa không có lòng dung người, lại chẳng có nhà mẹ đẻ đáng tin, nàng ta lấy gì mà so với con?”
“Chỉ là con không muốn dùng những thủ đoạn bẩn thỉu đó thôi.”
“Nữ nhi tự xét dung mạo và học vấn đều xuất sắc, Thẩm Vân Phong yêu con, chỉ là chuyện sớm hay muộn.”
A nương lúc này mới ngừng khóc, liên tục gật đầu.
“Được, được, được, như vậy mới là nữ nhi Thôi gia của ta.”
Phụ thân thì trầm lặng.
Không như mẫu thân khóc lóc, nhưng trong mắt lại càng nhiều lo lắng.
Ông đã mất đi một nữ nhi.
Không thể nào chịu đựng thêm nỗi đau tóc bạc tiễn tóc xanh nữa.
“Nếu chịu ủy khuất thì cứ nói, vi phụ làm quan cả đời, cùng lắm liều cái mặt già này, cầu Hoàng thượng ban cho một đạo hôn thư hòa ly là được.”
Hòa ly, hòa ly.
Nghe thì hay lắm.
Chia tay thì mỗi bên tự an vui.
Nhưng đó chỉ là đối với nam nhân.
Nữ t.ử nếu hòa ly trở về nhà mẹ đẻ.
Chưa nói đến việc nhà mẹ có thể thản nhiên tiếp nhận hay không.
Chỉ riêng thế tục, cũng sẽ nhổ nước bọt, châm chọc nàng không giữ khuôn phép.
Nếu thật sự hòa ly.
Thứ chờ đợi nữ t.ử, e rằng chỉ còn con đường cắt tóc đi tu làm ni cô mà thôi.
Ta không muốn song thân lo lắng.
Lại an ủi thêm một hồi, mọi người mới buông được nỗi buồn, không khí dần náo nhiệt trở lại.
Dùng xong bữa trưa, ta yên ổn ngủ một giấc trên chiếc giường nhỏ trong khuê phòng.
Đến khi Tiểu Lê gọi ta dậy, đã gần đến hoàng hôn.
Có lẽ vì vừa tỉnh ngủ.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà mờ ảo, ta lại thấy hơi buồn.
Ai, vẫn là không nỡ rời nhà.
Mẫu thân thấy vậy, lập tức lên tiếng bảo ta ở lại.
“Con cứ ở thêm mấy ngày, bên Thẩm gia, tự có ta đi nói.”
Ta suy nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng ý.
Đã khổ tâm lấy lòng, mà vẫn không đổi được sự tôn trọng.
Vậy thì ta cũng giống như Thẩm mẫu, chỉ coi mình là người ngoài.
Chỉ cần không hòa ly, không sinh con.
Họ coi ta như người vô hình cũng được.
6
Ta ở nhà ba ngày.
Ngủ đến khi tự tỉnh, rồi lại cùng mẫu thân đi xem hí kịch.
Xem xong hí, buổi chiều lại cùng Dung Hi thả diều.
Dung Hi mới bảy tuổi, thân hình nhỏ nhắn, vẫn chưa lớn hẳn, giọng nói non nớt:
“Tiểu cô cô, cô chạy nhanh hơn chút, để diều bay cao cao lên.”
Ta và Dung Hi cùng nắm dây diều, chạy đuổi nhau trong vườn hoa.
Tẩu tẩu theo sau, cười nói:
“Trinh nhi thích trẻ con như vậy, không chừng sớm muộn gì cũng sinh một đứa đi.”
Nghe lời này, ta bỗng thấy phiền lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây là đứa con thứ hai của tẩu tẩu.
Đứa đầu là t.h.a.i nam, chưa đầy một tuổi đã yểu mệnh.
Một năm sau, tẩu tẩu lại “Lam Điền chủng ngọc”, liều mạng sinh ra Dung Hi.
Nàng có phần tiếc nuối.
Nếu sinh thêm được một nhi t.ử, cũng coi như có lời ăn nói với Thôi gia.
Nhưng trớ trêu thay, lại sinh ra nữ nhi.
Thế nên, nàng lại liều mạng điều dưỡng thân thể.
Xem những bát t.h.u.ố.c đen sì, đắng chát như cơm mà uống.
Thề phải sinh cho huynh trưởng ta một đích t.ử.
Tẩu tẩu xuất thân danh môn, rất đoan trang.
Nhưng huynh trưởng đối với nàng luôn nhạt nhẽo.
Nhất là sau khi sinh Dung Hi.
Không biết vì sao, huynh trưởng không mấy khi tới phòng tẩu tẩu nữa.
Mỗi tháng mùng một, rằm, như điểm danh mà ghé qua.
Thời gian còn lại đều ngủ ở phòng tiểu thiếp.
Ta thật lòng thích người như tẩu tẩu.
Cũng phẫn nộ trước hành vi của huynh trưởng.
Nhưng ta không thể làm gì cả.
Chỉ vì, ta cũng là nữ t.ử.
Cũng bị ánh mắt thế tục, tam tòng tứ đức trói buộc.
Sống tạm bợ, không được thở dốc.
Ta chưa nói với tẩu tẩu được mấy câu, quản gia đã tới bẩm báo, nói Thẩm mẫu dẫn theo Thẩm Vân Phong tới.
Khi ta tới nơi, trong đại sảnh đã là một bầu không khí hòa thuận.
A nương và Thẩm mẫu qua lại xã giao, nói toàn lời khách sáo.
Thẩm mẫu nói:
“Đều tại bà già này trí nhớ kém, chỉ mải lo cầu siêu niệm kinh cho lão tướng quân, vậy mà quên mất chuyện lớn như hồi môn, tội quá tội quá.”
Bà đem lão tướng quân ra làm cớ, người đã mất là lớn.
Mẫu thân ta tự nhiên cũng khó mà nói gì, chỉ có thể gõ cạnh nhắc khéo:
“Tuổi già hay quên mà, đến tuổi chúng ta thì chẳng phải chỉ có thể ăn chay niệm Phật, cầu phúc cho con cái bình an đó sao.”
“Chỉ là hiền tế, hẳn là dạo này quân vụ bận rộn, nên mới không rảnh bận tâm.”
Ý ngoài lời là: Ngươi già rồi hay quên, ta có thể bỏ qua. Nhi t.ử ngươi còn khỏe mạnh như vậy, chẳng lẽ cũng quý nhân đa vong sao? Nụ cười của Thẩm mẫu khựng lại, nhưng phản ứng rất nhanh:
“Cái nghịch t.ử này, từ khi trở về đã lĩnh chức nhàn, suốt ngày chỉ biết qua lại với những kẻ chẳng ra thể thống gì.”
“Thân gia mẫu, ta cũng không giấu bà, nhi tức Trinh nhi này, ta thích đến vạn phần.”
“Cho nên, vừa ra khỏi Phật đường, nghe được chuyện này, ta liền dẫn nghịch t.ử này tới đây thỉnh tội.”
Thẩm mẫu đem sự thật bày ra ngoài sáng, khiến người ta thật sự khó mà bắt lỗi.
Điều này cũng là nói với ta.
Trước khi thành hôn, ngươi đã biết rõ đức hạnh của Thẩm Vân Phong rồi.
Tự mình không giữ được phu quân, thì trách được ai?
A nương nghẹn lời, sắc mặt rất khó coi.
Phụ thân là ngoại nam, không tiện đứng ra.
Ta thở dài một tiếng, gượng cười:
“Mẫu thân nói quá lời rồi, là con ham chơi nhất thời, muốn ở nhà thêm mấy ngày.”
“Làm mẫu thân lo lắng, ngược lại là lỗi của Trinh nhi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









