Ông ta có quan hệ riêng thân thiết với phụ thân ta, hôm nay không trách tội.

Ra ngoài cũng sẽ không nói thêm điều gì.

Mấy tháng sau đó, Thẩm Vân Phong gần như không đi nhận chức.

Hắn cả ngày ở trong phủ, ở bên cạnh Mạnh Lam.

Nghe nói tâm trạng của Mạnh Lam rất không ổn định.

Một khắc cũng không rời được Thẩm Vân Phong.

Thẩm phủ rất lớn.

Mạnh Lam không muốn nhìn thấy ta, ta cũng không muốn dây dưa quá nhiều với nàng ta.

Dù sao cũng có Thẩm mẫu và Thẩm Vân Phong trông nom, hẳn là sẽ không xảy ra sai sót gì.

Có lúc tình cờ gặp Thẩm Vân Phong.

Cũng chỉ gật đầu chào nhau.

Tháng tám đến, cây quế vàng trồng trong tiểu viện đã nở hoa.

Hương thơm rất đỗi quyến rũ.

Thẩm mẫu mỗi ngày ngoài việc lo lắng cho cái bụng của Mạnh Lam, thì chỉ ăn chay niệm Phật.

Cũng chẳng có mấy khi rảnh gặp ta.

Ta vui vẻ hưởng sự thanh nhàn.

Cùng Tiểu Lê và mấy nha hoàn ủ rượu quế, còn làm thêm chút bánh quế.

Ban đêm vẫn còn hơi nóng.

Ta dứt khoát nằm trên giường trong gác, ngửi hương quế mà chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ ban ngày ngủ nhiều.

Đêm đến trằn trọc mãi không ngủ được.

Ta liền mở mắt ngắm trăng.

Vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy Thẩm Vân Phong.

Ta giật mình: “Sao chàng lại ở đây?”

Hắn cười: “Đây cũng là nhà của ta, sao ta lại không thể ở đây?”

Ta nghĩ lại cũng phải, lại hỏi:

“Sao không ở bên Mạnh cô nương, nàng ấy ngủ rồi sao?”

Thẩm Vân Phong không trả lời, chỉ hỏi ta:

“Nghe nói nàng đã ủ rượu quế, không biết ta có phúc phần được nếm thử không?”

Ta có chút do dự.

“Thế nào, không nỡ sao?”

Ta đáp: “Cũng không phải, chỉ là mới ủ được ba ngày, còn chưa ngấm vị.”

“Không sao.”

Lời đã nói đến mức này, ta liền bảo Tiểu Lê đào một vò ra.

9

Ánh trăng mờ ảo.

Trên gác, ta và hắn mỗi người một chén.

Hắn ngửa đầu uống cạn, nơi cổ họng phát ra một tiếng sảng khoái.

“Không ngờ, ở bên nàng lại dễ chịu đến vậy.”

Lời ấy rơi vào tai ta, như gặp đại địch.

Kiểu cảm khái này, không giống phong cách của hắn.

Ta dè dặt mở lời: “Chàng… có tâm sự gì sao?”

Hắn khẽ cười một tiếng, giọng nói mang theo chút mệt mỏi:

“Không có gì, ta chỉ là… hơi mệt thôi.”

Là cãi nhau với Mạnh Lam rồi sao? “Ta nghe đại phu nói, nữ nhân khi mang thai, cảm xúc đều có phần không ổn định.”

“Chàng chịu đựng thêm chút là được.”

Hắn không đáp, lại uống liền ba chén.

Hơi rượu lan tỏa.

Ta khuyên hắn uống ít lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn mắt say lờ đờ, kể cho ta nghe chuyện quá khứ giữa hắn và Mạnh Lam.

Câu chuyện của họ, ta đã nghe từ miệng người khác vô số lần.

Vị tiểu tướng quân trẻ tuổi, tài năng xuất chúng, phụng mệnh đi tiễu phỉ.

Rơi vào cạm bẫy của giặc, liều c.h.ế.t g.i.ế.c ra, nhảy xuống sông sâu.

Trong lúc cửu t.ử nhất sinh, một cô nương nhà chài lưới đã cứu hắn.

Cô nương nhà chài giọng rất lớn, làm việc thì vô cùng lanh lẹ.

Cứ chữa trị cho hắn một ngày, liền tính tiền khám một ngày.

Đại phu khám bệnh hai mươi văn.

Nàng liền nhân đôi, thu bốn mươi văn.

Bốc t.h.u.ố.c mười lăm văn, nàng liền lấy ba mươi văn.

Đợi đến khi hắn sắp khỏi, nàng “xoẹt” một cái lấy ra sổ sách, từng khoản từng khoản đọc lên.

Đọc đến cuối cùng, nàng nói:

“Tổng cộng ngươi nợ ta năm mươi sáu lượng tám tiền, làm tròn thu sáu mươi lượng đi.”

Nàng xòe hai tay ra: “Đưa tiền.”

Thẩm Vân Phong câm lặng bật cười.

Nhìn hàm răng trắng của cô nương nhà chài, cùng đôi chân trần chưa mang giày.

Hắn bỗng nhiên muốn trêu chọc nàng một chút.

“Không có tiền, lấy thân báo đáp được không?”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, sắc đỏ lan từ mặt xuống tận đầu ngón chân của cô nương ấy.

“Ngươi… ngươi… tên háo sắc!”

Mạnh Lam chân trần, hoảng hốt chạy đi.

Trong lòng hắn khẽ động, nhìn theo bóng lưng nàng chạy ra ngoài, thật lâu không thể hoàn hồn.

Hắn liền đi theo.

Vừa hay nhìn thấy nàng chân trần, đứng trên thuyền kéo lưới.

Hắn nhảy lên thuyền, chỉ vào chân Mạnh Lam:

“Ở chỗ chúng ta, nếu đã nhìn thấy chân của nữ nhân, thì phải cưới người đó làm thê t.ử.”

Mạnh Lam nghe vậy, không hề để tâm.

“Nơi này ai mà chẳng nhìn thấy chân ta, vậy chẳng lẽ ta phải gả cho rất nhiều người sao?”

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Vân Phong như bị quỷ thần xui khiến, thốt lên:

“Đừng gả cho bọn họ, gả cho ta.”

Hoàng hôn buông xuống, ngư dân thu lưới.

Ngày ấy, hắn rơi vào lưới cá của nàng, được nàng cứu mạng.

Hôm nay, hắn lại rơi vào lưới tình của nàng, không thể tự thoát ra.

10

Giọng nói của Thẩm Vân Phong rất khẽ, mang theo hoài niệm và thở dài.

Ta chăm chú lắng nghe, chân thành nói: “Rất đẹp.”

Trong thời đại mà hôn nhân do phụ mẫu sắp đặt, mai mối định đoạt này, tình yêu giữa hắn và Mạnh Lam, quả thực có thể gọi là cảm động.

Hắn cụng chén với ta, không đợi ta đáp lại, đã uống cạn.

“Nhưng con người ta, sao lại có thể thay đổi lớn đến thế?”

Ánh nến lay động, hắn quay người đối diện với vầng trăng cô độc, bóng dáng lẻ loi.

“Ta đưa nàng về Trường An, cho nàng toàn bộ tình yêu và vinh hoa hưởng dùng không hết.”

“Ngoại trừ vị trí chính thê, mẫu thân ta dùng cái c.h.ế.t ép buộc, ta thật sự không thể.”

“Những thứ khác, ta đều đã vô điều kiện cho nàng.”

“Vì sao, nàng vẫn ngày ngày phát điên, gào thét, đập phá đồ đạc?”

“Trinh nhi, ta thật sự không hiểu.”

Thẩm Vân Phong quay lại nhìn ta, trong mắt cảm xúc cuộn trào:

“Vì sao nàng ấy không thể giống như nàng, hiểu chuyện hơn một chút.”

Có lẽ nhận ra ánh nhìn của mình quá mức nồng nhiệt, hắn hơi nghiêng người sang một bên:

“Có lẽ lời mẫu thân nói là đúng, môn đăng hộ đối, quả thật rất quan trọng.”

Ta nhíu mày.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện