Ngay sau đó… Lạc Sở Hàn thấy vậy, trong mắt liền lóe lên tia mừng rỡ như vừa nắm được cọng rơm cứu mạng, lập tức bước lên một bước, ôm quyền nói:

“Chấp sự đại nhân… tên Lăng Thiên này vô cớ động thủ đánh người, thỉnh ngài làm chủ công bằng cho đệ tử!”

Hàn chấp sự nhíu mày, ánh mắt dời sang Lăng Thiên.

“Ngươi là… đệ tử mới gia nhập ngoại môn sao?”

“Vâng.” – Lăng Thiên bình tĩnh đáp.

“Vậy… tại sao lại ra tay với đồng môn?” — Hàn chấp sự liền nói tiếp.

Lăng Thiên không hề hoảng loạn, chậm rãi cúi đầu nói:

“Bẩm, chấp sự đại nhân… là hai kẻ này chủ động chặn đường, tên Sở Hàn kia động thủ khiêu khích trước. Đệ tử chỉ là phòng vệ.”

Hai tên đệ tử đứng sau Lạc Sở Hàn lập tức kêu oan:

“Hắn nói bậy, rõ ràng là tên Lăng Thiên đó ra tay trước!”

Không khí nhất thời rối loạn, tiếng xì xào xung quanh cũng vang lên…

Ngay lúc đó, một giọng nói lười nhác lại vang lên từ phía sau:

“Ta thấy rõ…?”

Tất cả nghe theo âm thanh, quay đầu nhìn lại…

Trần Sương vẫn ngồi trên tảng đá, tay cầm bầu rượu, ánh mắt hờ hững nhìn về phía Hàn chấp sự.

“Là hai tên kia chặn đường trước, sau đó tên Sở Hàn cũng xuất hiện. Tiểu tử kia chưa kịp làm gì, thì bọn họ đã vây hắn lại rồi.”

Hàn chấp sự nhìn sang Trần Sương thật lâu, trong mắt ánh lên vẻ phức tạp.

“Trần Sương… ngươi cũng ở đây sao?”

“Ở đây hay không… có ảnh hưởng đến việc ngươi xử lý chuyện này đâu chứ?” – Trần Sương nhếch môi cười.

Sắc mặt Hàn chấp sự hơi trầm xuống, vẻ lại có chút kiêng dè, nhưng không nói gì thêm, lại quay sang Lạc Sở Hàn:

“Ngoại môn cấm tư đấu. Ngươi tụ tập gây náo loạn… ảnh hưởng đến sinh hoạt, công việc của đệ tử khác là đã phạm quy.”

Lạc Sở Hàn giật mình:

“Chấp sự đại nhân! Nhưng đệ tử…”

“Không cần nhiều lời.”

Hàn chấp sự khẽ vung tay:

“Phạt ngươi ba ngày không được tiến vào dược điền, một tháng không được lĩnh tài nguyên. Nếu còn tái phạm, trực tiếp trục xuất khỏi ngoại môn.”

Lạc Sở Hàn mặt lập tức trắng bệch:

“Chấp sự đại nhân…!”

Nhưng khi Lạc Sở Hàn còn chưa nói xong, Hàn chấp sự đã lạnh lùng quay sang hai tên kia:

“Còn các ngươi, phạt gấp đôi.”

Hai tên kia sợ đến mức quỳ sụp xuống…

Tiếp đó, ánh mắt Hàn chấp sự lại chuyển về phía Lăng Thiên, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt.

“Ngươi là đệ tử mới… lần này ta sẽ không trách phạt. Nhưng nhớ kỹ — ở ngoại môn, cho dù bị khiêu khích cũng không được tùy tiện gây ra động tĩnh lớn. Hiểu chưa?”

“Đệ tử đã rõ.” — Lăng Thiên cúi người, ôm quyền đáp lễ.

Sau lời đó, Hàn chấp sự quay người rời đi, chỉ để lại một câu vang vọng giữa không trung:

“Được rồi… giải tán ở đây đi!”

Nghe vậy, đám đông lập tức tản ra…

Trần Sương lúc này mới cười khẽ một tiếng:

“Tiểu tử… ngươi đúng là dễ gây chuyện hơn ta nghĩ đấy.”

Nói xong, Trần Sương nhàn nhạt liếc nhìn Sở Hàn đang đứng cách đó không xa, ánh mắt không hề mang theo cảm xúc, nhưng lại khiến người ta có cảm giác như đang bị một lưỡi dao lạnh vô hình kề sát cổ họng.

“Ở ngoại môn này, nếu còn để ta thấy ngươi vô cớ gây chuyện với tên tiểu tử Lăng Thiên…” — giọng hắn trầm thấp, không lớn, nhưng từng chữ lại nặng như đá — “…thì đừng trách ta không nể tình vị trưởng lão phía sau ngươi.”

Lạc Sở Hàn biến sắc, nắm tay siết chặt đến trắng bệch, nhưng cuối cùng vẫn không dám mở miệng đáp lại nửa lời.

Trần Sương khẽ hừ một tiếng, ống tay áo phất nhẹ một cái, linh lực quanh người hắn tán đi, quay người chậm rãi rời khỏi nơi này.

Thân ảnh cao gầy của hắn khuất dần giữa con đường lát đá dẫn về phía tán rừng, để lại phía sau một mảnh yên lặng nặng nề.

Lăng Thiên đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Trần Sương một lát, rồi cúi người ôm quyền! Không có ai đáp lại, chỉ có tiếng gió lay động cành lá xào xạc. Nhưng trong lòng Lăng Thiên lại thầm ghi nhớ phần ân tình này.

Thấy mọi chuyện kết thúc, đám đệ tử ngoại môn đứng xung quanh cũng dần tản ra. Có kẻ còn ngoái đầu nhìn lại, thì thầm bàn tán, có kẻ thì lắc đầu cảm thán, chỉ trong chốc lát, nơi đây đã thưa người đi rất nhiều.

Ngay khi đó, ba người Tô Giảng từ trong đám đông nhanh chóng chạy tới.

Tô Giảng liếc nhìn Lăng Thiên từ trên xuống dưới một lượt, thấy hắn chỉ dính chút bụi bẩn, trên người không có thương thế gì nghiêm trọng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Lăng sư đệ… ngươi không sao chứ?”

Lục Thanh ở bên cạnh cũng phụ họa, ánh mắt vẫn còn mang theo chút sợ hãi:

“Phải đó, lúc nãy thấy tên Sở Hàn định thi triển công pháp, ta còn tưởng ngươi xong đời rồi. May mà Trần sư huynh tới kịp…”

Lăng Thiên chỉ khẽ cười nhạt, phủi đi lớp bụi dính trên tay áo, giọng bình thản:

“À… Để các sư huynh phải lo lắng rồi…!”

Nói đến đây, ánh mắt hắn chợt lạnh đi vài phần.

Tô Giảng nhìn vẻ mặt của hắn, trong lòng khẽ giật mình. Lúc bình thường, Lăng Thiên không phải loại người thích gây chuyện, nhưng nếu đã bị dồn đến đường cùng, thì nhất định sẽ không lùi bước.

“Vậy… ngươi định làm gì?” — Tô Giảng cẩn thận hỏi.

“Không gì cả?” — Lăng Thiên đáp — “Chỉ cần cố gắng tu luyện thật tốt ở ngoại môn này. Nếu một ngày nào đó hắn còn dám tìm ta gây chuyện… thì ta sẽ để hắn hiểu, không phải ai cũng có thể bắt nạt.”

Nói xong, hắn cúi xuống nhặt lại thùng nước bị ném đổ khi nãy, quay người đi tiếp về phía sân sau, nơi mấy vạt linh thảo đang chờ được tưới nước. Để lại ba người Tô Giảng đứng đó, trong lòng lộ rõ vẻ khó hiểu, cũng có chút cảm thán…

Gió nhẹ thổi qua, lay động từng ngọn cỏ non. Phía xa, bóng dáng Lạc Sở Hàn đã không còn thấy nữa, nhưng trong không khí, một loại áp lực vô hình vẫn còn vương lại.

Còn ở một góc khác của Dược Đan Môn, sau khi rời đi, Lạc Sở Hàn nghiến răng ken két, ánh mắt tràn đầy oán độc.

“Lăng Thiên… hôm nay có tên Trần Sương cứu ngươi… nhưng sau này, ta muốn xem ai còn có thể bảo vệ ngươi được nữa!”

Âm thanh đó theo gió tan đi, hệt như một lời thề độc vừa được gieo xuống…
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện