Sáng hôm sau, trong làn nắng nhạt vừa phủ khắp ngoại môn, ba người Tô Giảng có lẽ đã đi trước, Lăng Thiên vừa chuẩn bị đi đến dược điền thì phát hiện phía trước đã có một thân ảnh nằm hờ hững trên tảng đá lớn.
Trần Sương ngửa mặt nhìn bầu trời, một tay gối sau đầu, một tay khẽ lắc hũ rượu trống rỗng, dáng vẻ nhàn tản như kẻ đứng ngoài thế tục, chẳng mảy may bận tâm đến sự đời.
Thấy vậy, hắn bước lại gần, ôm quyền hành lễ, nói với giọng thành kính:
“À… Trần sư huynh, đa tạ hôm qua đã ra tay giúp sư đệ giải vây.”
Trần Sương hơi nghiêng đầu, ánh mắt liếc nhìn hắn, giọng nói lười nhác vang lên:
“Thôi bỏ đi… coi như đó là thù lao ngươi còn thiếu ta.”
Lăng Thiên nghe vậy cũng không nhiều lời, thò tay vào vòng trữ vật, lấy ra một hũ rượu thượng hạng rồi thuận tay ném về phía Trần Sương:
“Trần sư huynh, mời.”
Trần Sương giơ tay chụp lấy một cách nhẹ nhàng, động tác tưởng chừng tùy ý nhưng vô cùng chuẩn xác. Vừa mở nắp bình, hương rượu theo gió tản ra, ánh mắt hắn lập tức sáng lên, khóe môi nhếch thành một nụ cười hiếm thấy.
Trần Sương ngửa đầu uống một hơi, tiếng nuốt ực vang lên, sau đó bật cười ha hả đầy sảng khoái:
“Rượu ngon! Ha ha… Làm ta đợi tiểu tử ngươi mãi!”
Hắn nhìn Trần Sương, chỉ khẽ lắc đầu cười bất lực. Thế nhưng rong lòng lại âm thầm vơi đi vài phần cảnh giác, cũng dâng lên cảm giác cảm phục đầy khó tả.
Cơn gió buổi sớm khẽ thổi qua, lá cây xào xạc trên đỉnh đầu. Hai người, một đứng một nằm, cứ như vậy ở lại giữa khoảng tĩnh lặng ngắn ngủi, trước khi một ngày mới tại Dược Đan Môn chính thức bắt đầu…
Và cứ như thế, năm tháng nơi ngoại môn lặng lẽ trôi đi, không ồn ào cũng chẳng náo nhiệt, nhưng từng ngày trôi qua lại trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của hắn.
Mỗi khi trời còn chưa sáng hẳn, sương sớm còn phủ mờ cả dược điền, Lăng Thiên đã cùng Tô Giảng, Lục Thanh và Hạo Đình ra khỏi căn nhà gỗ nhỏ tiến đến dược điền.
Tiếng chim núi vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng gió thổi qua từng tán lá, tạo nên một khung cảnh thanh tĩnh đến lạ kỳ. Hắn xách thùng nước từ con suối gần đó, tỉ mỉ tưới từng gốc linh thảo non, tay còn lại cẩn thận nhổ đi từng bụi cỏ dại mọc chen vào.
Thỉnh thoảng, có vài gốc linh thảo xuất hiện dấu hiệu héo úa, linh khí suy yếu. Những lúc như vậy, hắn lại lật quyển “Bản Thảo Lục” ra xem, đối chiếu từng dòng chữ, từng bức họa giản lược, tìm cách điều chỉnh đất, nước và ánh sáng cho phù hợp…
Có lần, suýt chút nữa hắn đã làm hỏng một gốc Huyền Tâm Lan vì tưới quá nhiều nước, may nhờ Tô Giảng phát hiện kịp thời, mới tránh được một phen bị Hàn chấp sự trách phạt.
“May mà có Tô sư huynh,” hắn thở dài, lau đi giọt mồ hôi trên trán.
Tô Giảng chỉ cười nhẹ:
“Làm lâu rồi thì quen, Lăng sư đệ đừng đa tâm. Sau này ngươi cũng sẽ làm được thôi.”
Những câu nói bình dị như vậy, theo thời gian, lại khiến lòng hắn cảm thấy ấm hơn giữa chốn tông môn rộng lớn này.
Buổi trưa, mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh núi, ánh nắng trải vàng lên khắp dược điền. Cả bọn tụ lại dưới gốc cây lớn gần đó, ăn chút lương khô, uống vài ngụm nước suối mát lạnh.
Lục Thanh thì luôn là người nói nhiều nhất, kể đủ thứ chuyện trong ngoài tông môn, Hạo Đình phần lớn im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới chen vào một, hai câu ngắn gọn. Còn Lăng Thiên thì ngồi một bên, vừa nghe vừa suy ngẫm, ánh mắt nhìn về những dãy núi xa mờ bên ngoài ngoại môn.
Có lúc, ngay trên tảng đá gần đó, Trần Sương xuất hiện từ lúc nào không ai hay biết. Hắn nằm dài nhìn trời, miệng ngậm cọng cỏ, bên cạnh là một bình rượu đã vơi quá nửa.
Đến chiều tà, khi ánh nắng dần tắt sau rặng núi, hắn lại ngồi dưới gốc cây, khoanh chân vận công tu luyện. Từng sợi linh khí mỏng manh trong trời đất bị hắn dẫn vào kinh mạch, chậm rãi lưu chuyển khắp cơ thể.
Và khi xung quanh không còn một ai, hắn liền lấy viên yêu đan [Luyện khí tầng ba] có từ trước trong vòng trữ vật… hấp thụ từng luồng linh khí trong đó. Có những hôm, hắn chìm trong trạng thái nhập định hàng canh giờ liền, đến khi mở mắt ra, trăng đã treo cao giữa trời lúc nào không hay.
Buổi tối là khoảng thời gian hiếm hoi cả nhóm thực sự thảnh thơi. Bọn họ gom góp chút đồ ăn, nấu một vài món đơn giản, đôi lúc còn có thêm chút thịt khô hoặc cá bắt được từ suối… vừa ăn uống, vừa trò chuyện đủ chuyện trên trời dưới đất.
Thỉnh thoảng, hắn lại lôi ra vài hũ rượu ngon cất trong vòng trữ vật mời Trần Sương, còn tên ấy thì ngoài cười lớn, lại càng tỏ ra thoải mái với hắn hơn vài phần.
Mỗi tháng… đến kỳ giao nộp linh thảo, cả nhóm lại cẩn thận bó từng gốc lại, dùng bọc vải gói kỹ, mang tới gặp Hàn chấp sự.
Người này quanh năm mặt lạnh, giọng nói không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt luôn nhìn thấu từng sai sót nhỏ nhất trong số linh thảo mà bọn họ giao đến.
“Lần này chất lượng tốt hơn lần trước…” — Hàn chấp sự thản nhiên nói… rồi ném ra một túi linh thạch, tài nguyên nhỏ.
“Tiếp tục giữ vững!”
Dù chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng với đệ tử ngoại môn như hắn, lại chẳng khác nào một lời khích lệ.
Khi nhận được tài nguyên tu luyện… hắn lại đổi một ít vật dụng cần thiết, sách vở hoặc đan dược bổ trợ, dùng để tăng cường thể chất và linh lực.
Cứ thế, ngày nối ngày, tháng nối tháng, bốn mùa trong ngoại môn luân chuyển không ngừng. Mùa xuân có hoa linh nở rộ khắp dược điền; hạ thì nắng cháy, linh thảo càng thêm rục rỡ dưới ánh nắng; thu đến, lá vàng phủ kín lối đi; còn mùa đông lại lạnh lẽo, sương giá giăng đầy mỗi sớm…
Cho đến một ngày nọ, Lăng Thiên đứng giữa dược điền, nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Vừa như bình yên, vừa như sắp có điều gì đó sắp sửa thay đổi.
Một năm…
Khi hắn giật mình nhìn lại, một năm làm đệ tử ngoại môn của Dược Đan Môn… đã lặng lẽ trôi qua từ lúc nào không hay…
Trần Sương ngửa mặt nhìn bầu trời, một tay gối sau đầu, một tay khẽ lắc hũ rượu trống rỗng, dáng vẻ nhàn tản như kẻ đứng ngoài thế tục, chẳng mảy may bận tâm đến sự đời.
Thấy vậy, hắn bước lại gần, ôm quyền hành lễ, nói với giọng thành kính:
“À… Trần sư huynh, đa tạ hôm qua đã ra tay giúp sư đệ giải vây.”
Trần Sương hơi nghiêng đầu, ánh mắt liếc nhìn hắn, giọng nói lười nhác vang lên:
“Thôi bỏ đi… coi như đó là thù lao ngươi còn thiếu ta.”
Lăng Thiên nghe vậy cũng không nhiều lời, thò tay vào vòng trữ vật, lấy ra một hũ rượu thượng hạng rồi thuận tay ném về phía Trần Sương:
“Trần sư huynh, mời.”
Trần Sương giơ tay chụp lấy một cách nhẹ nhàng, động tác tưởng chừng tùy ý nhưng vô cùng chuẩn xác. Vừa mở nắp bình, hương rượu theo gió tản ra, ánh mắt hắn lập tức sáng lên, khóe môi nhếch thành một nụ cười hiếm thấy.
Trần Sương ngửa đầu uống một hơi, tiếng nuốt ực vang lên, sau đó bật cười ha hả đầy sảng khoái:
“Rượu ngon! Ha ha… Làm ta đợi tiểu tử ngươi mãi!”
Hắn nhìn Trần Sương, chỉ khẽ lắc đầu cười bất lực. Thế nhưng rong lòng lại âm thầm vơi đi vài phần cảnh giác, cũng dâng lên cảm giác cảm phục đầy khó tả.
Cơn gió buổi sớm khẽ thổi qua, lá cây xào xạc trên đỉnh đầu. Hai người, một đứng một nằm, cứ như vậy ở lại giữa khoảng tĩnh lặng ngắn ngủi, trước khi một ngày mới tại Dược Đan Môn chính thức bắt đầu…
Và cứ như thế, năm tháng nơi ngoại môn lặng lẽ trôi đi, không ồn ào cũng chẳng náo nhiệt, nhưng từng ngày trôi qua lại trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của hắn.
Mỗi khi trời còn chưa sáng hẳn, sương sớm còn phủ mờ cả dược điền, Lăng Thiên đã cùng Tô Giảng, Lục Thanh và Hạo Đình ra khỏi căn nhà gỗ nhỏ tiến đến dược điền.
Tiếng chim núi vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng gió thổi qua từng tán lá, tạo nên một khung cảnh thanh tĩnh đến lạ kỳ. Hắn xách thùng nước từ con suối gần đó, tỉ mỉ tưới từng gốc linh thảo non, tay còn lại cẩn thận nhổ đi từng bụi cỏ dại mọc chen vào.
Thỉnh thoảng, có vài gốc linh thảo xuất hiện dấu hiệu héo úa, linh khí suy yếu. Những lúc như vậy, hắn lại lật quyển “Bản Thảo Lục” ra xem, đối chiếu từng dòng chữ, từng bức họa giản lược, tìm cách điều chỉnh đất, nước và ánh sáng cho phù hợp…
Có lần, suýt chút nữa hắn đã làm hỏng một gốc Huyền Tâm Lan vì tưới quá nhiều nước, may nhờ Tô Giảng phát hiện kịp thời, mới tránh được một phen bị Hàn chấp sự trách phạt.
“May mà có Tô sư huynh,” hắn thở dài, lau đi giọt mồ hôi trên trán.
Tô Giảng chỉ cười nhẹ:
“Làm lâu rồi thì quen, Lăng sư đệ đừng đa tâm. Sau này ngươi cũng sẽ làm được thôi.”
Những câu nói bình dị như vậy, theo thời gian, lại khiến lòng hắn cảm thấy ấm hơn giữa chốn tông môn rộng lớn này.
Buổi trưa, mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh núi, ánh nắng trải vàng lên khắp dược điền. Cả bọn tụ lại dưới gốc cây lớn gần đó, ăn chút lương khô, uống vài ngụm nước suối mát lạnh.
Lục Thanh thì luôn là người nói nhiều nhất, kể đủ thứ chuyện trong ngoài tông môn, Hạo Đình phần lớn im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới chen vào một, hai câu ngắn gọn. Còn Lăng Thiên thì ngồi một bên, vừa nghe vừa suy ngẫm, ánh mắt nhìn về những dãy núi xa mờ bên ngoài ngoại môn.
Có lúc, ngay trên tảng đá gần đó, Trần Sương xuất hiện từ lúc nào không ai hay biết. Hắn nằm dài nhìn trời, miệng ngậm cọng cỏ, bên cạnh là một bình rượu đã vơi quá nửa.
Đến chiều tà, khi ánh nắng dần tắt sau rặng núi, hắn lại ngồi dưới gốc cây, khoanh chân vận công tu luyện. Từng sợi linh khí mỏng manh trong trời đất bị hắn dẫn vào kinh mạch, chậm rãi lưu chuyển khắp cơ thể.
Và khi xung quanh không còn một ai, hắn liền lấy viên yêu đan [Luyện khí tầng ba] có từ trước trong vòng trữ vật… hấp thụ từng luồng linh khí trong đó. Có những hôm, hắn chìm trong trạng thái nhập định hàng canh giờ liền, đến khi mở mắt ra, trăng đã treo cao giữa trời lúc nào không hay.
Buổi tối là khoảng thời gian hiếm hoi cả nhóm thực sự thảnh thơi. Bọn họ gom góp chút đồ ăn, nấu một vài món đơn giản, đôi lúc còn có thêm chút thịt khô hoặc cá bắt được từ suối… vừa ăn uống, vừa trò chuyện đủ chuyện trên trời dưới đất.
Thỉnh thoảng, hắn lại lôi ra vài hũ rượu ngon cất trong vòng trữ vật mời Trần Sương, còn tên ấy thì ngoài cười lớn, lại càng tỏ ra thoải mái với hắn hơn vài phần.
Mỗi tháng… đến kỳ giao nộp linh thảo, cả nhóm lại cẩn thận bó từng gốc lại, dùng bọc vải gói kỹ, mang tới gặp Hàn chấp sự.
Người này quanh năm mặt lạnh, giọng nói không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt luôn nhìn thấu từng sai sót nhỏ nhất trong số linh thảo mà bọn họ giao đến.
“Lần này chất lượng tốt hơn lần trước…” — Hàn chấp sự thản nhiên nói… rồi ném ra một túi linh thạch, tài nguyên nhỏ.
“Tiếp tục giữ vững!”
Dù chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng với đệ tử ngoại môn như hắn, lại chẳng khác nào một lời khích lệ.
Khi nhận được tài nguyên tu luyện… hắn lại đổi một ít vật dụng cần thiết, sách vở hoặc đan dược bổ trợ, dùng để tăng cường thể chất và linh lực.
Cứ thế, ngày nối ngày, tháng nối tháng, bốn mùa trong ngoại môn luân chuyển không ngừng. Mùa xuân có hoa linh nở rộ khắp dược điền; hạ thì nắng cháy, linh thảo càng thêm rục rỡ dưới ánh nắng; thu đến, lá vàng phủ kín lối đi; còn mùa đông lại lạnh lẽo, sương giá giăng đầy mỗi sớm…
Cho đến một ngày nọ, Lăng Thiên đứng giữa dược điền, nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Vừa như bình yên, vừa như sắp có điều gì đó sắp sửa thay đổi.
Một năm…
Khi hắn giật mình nhìn lại, một năm làm đệ tử ngoại môn của Dược Đan Môn… đã lặng lẽ trôi qua từ lúc nào không hay…
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









