Trong khi Lăng Thiên đang trên đường đi múc nước từ con suối bên cạnh dược viên, hắn bỗng cảm nhận được một luồng khí quen thuộc. Động tác trong tay khẽ dừng lại. Hắn ngẩng đầu lên — trước mặt đã có hai tên đệ tử ngoại môn đứng chắn ngang.

Hắn đặt thùng nước xuống đất, chắp tay ôm quyền, giọng nói bình thản:

“À… Không biết hai vị sư huynh tìm tiểu đệ có chuyện gì sao?”

Còn chưa dứt lời, phía sau hai người kia bỗng xuất hiện thêm một bóng người. Khuôn mặt ấy… quen thuộc đến mức khiến hắn suýt bật cười.

Người kia khoanh tay, nhếch mép, giọng điệu mỉa mai như gặp lại cố nhân:

“Ây dô… ta cứ tưởng ai, hóa ra là tên Lăng Thiên ngươi. Không ngờ với khả năng của ngươi… cũng có ngày chui được vào Dược Đan Môn đấy, ha ha…”

Ánh mắt Lăng Thiên khẽ lóe lên một tia lạnh lẽo, khóe môi cong nhẹ:

“Ồ… thì ra là nhị thiếu gia của Lạc gia, kẻ lúc trước bị ta đánh cho bò dưới đất đấy sao?”

Thì ra người đó là Lạc Sở Hàn — [Luyện Khí tầng ba], nhị thiếu gia của Lạc gia… không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Hai tên đệ tử ngoại môn bên cạnh liền biến sắc, ánh mắt nhìn về phía Lạc Sở Hàn, như chờ lệnh.

Gân xanh trên trán Lạc Sở Hàn khẽ giật giật, nụ cười méo đi thấy rõ…

Thấy cảnh tượng trước mắt, không ít đệ tử ngoại môn của Dược Đan Môn dừng lại, vây thành một vòng xung quanh để xem chuyện. Tiếng bàn tán xì xào lập tức vang lên không ngớt.

Nhóm của Tô Giảng cũng nghe thấy động tĩnh, liền vội vàng chen vào trong đám đông. Khi thấy rõ đứng giữa vòng người chính là Lăng Thiên, đối diện hắn là Sở Hàn cùng hai tên đệ tử khác, sắc mặt cả nhóm lập tức thay đổi.

“Người đó là ai vậy?” — một đệ tử nào đó thấp giọng hỏi.

“Ngươi không biết sao? Hắn là Lạc Sở Hàn đó. Nghe nói năm ngoái, hắn được một vị trưởng lão nội môn đặc cách đưa thẳng vào ngoại môn, không cần tham gia khảo thí…” — giọng đệ tử khác đáp, ánh mắt đầy kiêng dè.

“Hình như Lạc gia có chút quan hệ với vị trưởng lão nội môn kia, bảo sao lại dám kiêu ngạo như vậy…”

“Vậy còn người đối diện hắn là ai? Mới đến mà dám đụng vào tên Sở Hàn kia ư?”

“Nghe nói là đệ tử mới, tên Lăng Thiên…”

Những câu thì thầm truyền đi trong không khí, khiến bầu không gian càng thêm ngột ngạt.

Lạc Sở Hàn đứng giữa đám đông, nghe những lời đó, trong lòng vừa đắc ý lại vừa căm tức… nhìn Lăng Thiên, cười lạnh:

“Nghe thấy chứ? Chuyện lúc trước còn chưa tính xổ với ngươi… Hôm nay nếu không dạy dỗ ngươi một bài học, sau này ta còn mặt mũi nào ở ngoại môn nữa chứ?”

Lăng Thiên vẫn đứng thẳng, thần sắc điềm tĩnh, không chút sợ hãi, thản nhiên đáp:

“Ta cũng không có hứng thú gây chuyện...”

“Ngươi…!”

Lạc Sở Hàn nghiến răng, linh lực trong cơ thể bắt đầu chuyển động. Một luồng khí thế mơ hồ tỏa ra, rõ ràng cao hơn hai tên kia một bậc.

“Nếu đã vậy…” — Sở Hàn chậm rãi bước lên — “ta sẽ tự tay thử xem, ngươi mạnh miệng được bao lâu!”

Vừa dứt lời, Lạc Sở Hàn đã không thể nhịn thêm, linh lực trong đan điền cuộn lên, thân hình lao vút tới như một mũi tên rời cung.

Những quyền ảnh liên tiếp đánh ra, chiêu thức tuy thô nhưng mang theo khí thế hung mãnh, ép Lăng Thiên phải liên tục lùi lại, vừa né tránh vừa ra tay chống đỡ.

Hai người nhanh chóng tung chiêu với nhau, trong chốc lát đã giao đấu hơn chục chiêu. Áp lực từ những đòn tấn công dồn dập khiến mặt đất dưới chân Lăng Thiên rung lên khe khẽ, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, bình tĩnh quan sát từng động tác của đối phương.

Chỉ chờ đúng khoảnh khắc sơ hở khi Lạc Sở Hàn đổi chiêu chậm lại nửa nhịp, Lăng Thiên bỗng xoay người, chân như roi quật ngang…

“Bốp!”

Một cú đá mạnh mẽ giáng thẳng vào ngực Lạc Sở Hàn, thân hình hắn ta văng ra xa vài trượng, lăn mấy vòng trên mặt đất đầy bụi.

Tiếng xôn xao lập tức nổi lên giữa đám đệ tử ngoại môn. Vài tiếng cười khẽ vang lên đầy châm chọc.

Lạc Sở Hàn nghiến răng bò dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận, sát ý trên người dần lộ ra, hai tay bắt đầu kết ấn, hiển nhiên là chuẩn bị thi triển công pháp… Bầu không khí trong nháy mắt trở nên vô cùng căng thẳng.

Ngay lúc không khí căng thẳng đến cực điểm, một tiếng “cộp” vang lên.

Một bầu rượu lăn từ trên tảng đá xuống.

Giọng nói lười nhác của Trần Sương vang lên, không lớn nhưng lại đủ cho tất cả nghe:

“Đánh nhau thì đi ra xa một chút… làm phiền ta uống rượu đấy.”

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía Trần Sương.

Lạc Sở Hàn nhíu mày khi nhìn thấy Trần Sương, sắc mặt có thêm phần kiêng dè:

“Trần Sương… chuyện này không liên quan tới ngươi.”

Trần Sương nhếch mép, uống thêm một ngụm rượu, ánh mắt liếc nhìn hắn, thản nhiên nói:

“Nhưng… tiểu tử kia lại là người của ta.”

Cả đám đông lập tức ồ lên.

Ánh mắt Lạc Sở Hàn thay đổi hẳn.

“Người của ngươi?” — Lạc Sở Hàn cười gằn — “Một kẻ chỉ biết say rượu như ngươi cũng đòi chống lưng cho hắn?”

Ngay giây tiếp theo…

Một luồng linh áp [Trúc Cơ cảnh] đáng sợ bỗng trút xuống như một ngọn núi vô hình. Không ít đệ tử xung quanh run rẩy, có kẻ trực tiếp quỳ sụp xuống đất.

Gió xung quanh lặng ngắt như bị đóng băng.

Trần Sương vẫn ngồi yên trên tảng đá, nhưng ánh mắt đã lạnh đi:

“Ngươi… có ý kiến gì sao?”

Không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Lạc Sở Hàn mặt tái mét, mồ hôi lạnh rịn đầy trán. Khi đối diện luồng linh áp ấy, nhận ra mình đang đối mặt với thứ gì, nhưng vẫn cố bình tĩnh quan sát…

Ngay khi linh áp của Trần Sương bộc phát, giữa không trung bỗng vang lên một tiếng quát trầm thấp:

“Đủ rồi…!”

Âm thanh tuy không lớn, nhưng lại như lưỡi dao sắc cắt ngang bầu không khí nặng nề. Luồng linh áp kia lập tức bị chặn lại giữa không trung, rồi tan biến như chưa từng tồn tại.

Một thân ảnh từ xa chậm rãi bước tới.

Đó là một lão nam tử trung niên, vận ngoại bào màu xám nhạt của chấp sự ngoại môn, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt sắc lạnh quét nhìn toàn bộ đám đông…

Không cần người khác nhắc, tất cả đệ tử xung quanh đều vội vàng lui ra, lần lượt cúi đầu hành lễ:

“Bái kiến… Hàn chấp sự.”

Người đến là Hàn chấp sự — [Trúc Cơ sơ kỳ], người thay mặt Tĩnh Trưởng Lão giám sát khu đệ tử nam ngoại môn…
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện