Trước kia khi Tạ gia sa sút, quả thực hắn từng nghĩ tới chuyện cưới Mạnh Thanh, thậm chí lúc mới hồi kinh, nghe nói nàng chưa xuất giá, lòng cũng từng d.a.o động.
Nhưng nay, tại sao trong lòng hắn lại chẳng thấy chút vui mừng nào? Hình bóng Tú Tú bỗng dưng hiện lên trong đầu hắn.
Mấy năm cùng nàng nương tựa, hắn đã quen có nàng bên cạnh, cũng… có phần thích nàng.
Tú Tú đối với hắn chắc chắn cũng có tình ý, bằng không sao lại theo hắn ngàn dặm về kinh, thậm chí từng gật đầu chấp thuận gả cho hắn?
Chuyện hôm qua, chắc nàng nhìn thấy hắn bênh vực Mạnh Thanh nên ghen tuông rồi.
Chỉ là nàng cũng thật chẳng hiểu chuyện gì cả, một cánh diều thôi mà ầm ĩ đến mức ấy…
Ngón tay hắn khựng lại — cánh diều… Sao đại ca lại tặng nàng cánh diều?
Chỉ nghĩ thoáng một chút, hắn liền tự lý giải:
Đại ca vốn lãnh đạm, xưa nay chẳng nói mấy câu với Tú Tú, chắc chắn không phải là vì động tâm, mà là… thương hại.
Phải, đại ca công cao hiển hách, đường quan lộ rộng mở, tương lai tất sẽ cưới một thiên kim khuê các. Làm sao lại chọn một người như Tú Tú?
Người cưới Tú Tú, chỉ có thể là hắn.
Thu lại cảm xúc, hắn không vội đáp lời Mạnh lão gia.
Hắn quyết định sẽ dùng Mạnh Thanh để khiến Tú Tú ghen, để nàng học được rằng không nên nổi tính khí trẻ con như vậy.
Nghĩ sao làm vậy.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Mấy hôm liền, hắn đều tới Mạnh phủ, lại còn cố ý thân mật với Mạnh Thanh trước mặt Tú Tú.
Có lần gặp nhau trên phố, Tú Tú để ý một tấm vải, Mạnh Thanh cũng muốn.
Và hắn — vẫn như trước — đem tấm vải trao cho Mạnh Thanh.
Hắn nói:
“Tú Tú, thân phận muội nay đã khác xưa, phải học cách rộng lượng mới được.”
Sau này nàng sẽ là chính thê của quan lớn, không thể cứ nhỏ nhen như thế được.
Nhưng nhìn bóng lưng nàng lặng lẽ, buồn bã rời đi, tim hắn lại mềm xuống.
Hắn bắt đầu nghĩ, có lẽ mình đã hơi quá đáng rồi.
Nhưng thực tế chứng minh, hắn đoán đúng — quả thật Tú Tú ghen rồi.
Tối hôm đó, hắn vừa về phủ, nàng liền vội vàng chắn trước mặt.
“Tạ Nhị, huynh đừng đến Mạnh phủ nữa, đừng quá gần gũi với Mạnh Thanh.”
Nàng gấp đến vậy… chứng tỏ trong lòng nàng có hắn.
Tạ Nhị khẽ thở phào. Nhưng ngay lúc đó, hắn lại nhớ tới lời của đại ca mấy hôm trước:
“A Lâm, tránh xa nhà họ Mạnh, tránh xa Mạnh Thanh.”
Tại sao cả hai người họ đều nói những lời giống nhau?
Trong đầu hắn bỗng hiện lên hình ảnh cánh diều mà đại ca tặng cho Tú Tú…
Còn có ánh mắt nàng nhìn đại ca hôm đó…
Bọn họ… Ngón tay hắn siết c.h.ặ.t, trắng bệch cả khớp, tức giận nhìn Tú Tú:
“Muội thì biết cái gì.”
Hắn và Mạnh Thanh vốn chẳng có gì, cần gì đến lượt cả hai người họ thay nhau khuyên răn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn tới Mạnh phủ, là để kết giao với các mối quan hệ thân cận của Mạnh lão gia.
Sau này đều là quan lại cùng triều, kẻ trên người dưới như dây leo quấn gốc, chỉ khi cắm rễ sâu, Tạ gia mới không tái gặp tai ương.
Đây là đạo lý hắn ngộ ra sau bao năm bị chèn ép tại Bắc Dư.
Còn đại ca thì cô ngạo lạnh lùng, chẳng buồn kết giao bè cánh.
Vậy thì việc này… chỉ có hắn lo liệu.
Tú Tú… hiểu cái gì chứ.
15
Hôm ấy, sau khi nhà họ Mạnh rời đi, Tạ Tuấn nói với chúng ta rằng: Năm xưa, rất có thể Tạ gia đã thay Mạnh gia gánh tội.
Mà vật chứng khiến tội danh của Tạ gia bị định đoạt, chính là bức thư họa do Mạnh Thanh cố ý mượn tay Tạ Nhị để đưa vào phủ họ Tạ, hòng vu oan giá họa.
Lão gia và phu nhân cũng nói, sau khi ra khỏi ngục mới biết, năm đó người đứng ra bảo lãnh họ, vốn không phải Mạnh gia, mà là mấy vị tri huyện, tri phủ nơi kế cận Nhạn thành.
Ngay cả người bảo vệ họ trong ngục, cũng là cố nhân của lão gia.
Còn Mạnh gia thì sao? Chẳng những sớm đã cao chạy xa bay khỏi Nhạn thành, lại còn thăng quan tiến chức, nhập kinh làm quan.
Một tội danh mưu nghịch, khiến Tạ gia khổ sở triền miên, lụn bại suốt năm năm… Vậy mà họ lại dám lớn tiếng nói đã có “ân tình” với Tạ gia, còn muốn kết thông gia với Tạ gia?
Thật sự vô sỉ đến cùng cực.
Nhìn thấy Tạ Nhị ngày ngày lui tới Mạnh gia, lão gia và phu nhân trong lòng lo lắng khôn nguôi.
Nhưng lúc này, nhân chứng quan trọng mới vừa có manh mối, nếu để Tạ Nhị biết, lấy tính tình thẳng băng của hắn, tất sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ.
Lại thêm… Tạ Nhị vốn có tình cảm với Mạnh Thanh. Nếu để hắn hay biết chính người hắn yêu lại là kẻ gây ra tất thảy mọi bi kịch, chỉ sợ hắn khó lòng chịu đựng nổi.
Thế là, Tạ Tuấn tự mình đến khuyên răn.
Ngay cả ta cũng vội vã khuyên hắn nên tránh xa Mạnh gia một chút.
Nhưng hắn chẳng những không nghe, lại còn vì Mạnh Thanh mà nhiều lần tranh cãi với ta.
Ta thất vọng, Tạ Tuấn nói sẽ âm thầm giám sát hắn, ta liền không nói thêm nữa.
Hắn có vẻ cũng giận ta, dần dần tỏ ra lạnh nhạt, hờ hững.
Cho đến ngày mồng mười tháng tư, trong cung tổ chức Thưởng Hoa Yến.
Tạ gia dẫn ta cùng nhập yến.
Trong ngự hoa viên, Mạnh Thanh cố ý đụng vào ta, nhét một mảnh tơ lụa rách nát vào trong lòng ta.
Ngay khoảnh khắc ấy, thái giám liền giữ c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Tìm được kẻ phá hỏng cống phẩm thêu của Thượng phương cục rồi!”
Khi đó không ai nhìn rõ hành động của Mạnh Thanh, ngay cả phu nhân đứng bên cạnh ta cũng không thấy gì.
Mảnh tơ lụa rách trong lòng ta trở nên đặc biệt chướng mắt.
Cống phẩm bị phá hoại, tang chứng vật chứng đầy đủ — Mạnh Thanh muốn đưa ta vào chỗ c.h.ế.t.
Trên điện, ta bị cung nhân áp xuống bên dưới.
Phía trên, Hoàng thượng và Hoàng hậu sắc mặt giận dữ, long nhan thịnh nộ.
Mạnh Thanh khẽ cong khóe môi, bước lên giả vờ xin tội giúp ta:
“Hoàng thượng, Hoàng hậu bớt giận. Tỳ nữ này không phải khuê nữ nhà quan, mà là ân nhân của Tạ gia.”
“Nàng ta là một kẻ câm, xuất thân thấp hèn, chưa từng thấy qua vật quý như thế, chắc hẳn cũng không phải cố ý.”
Nhưng nay, tại sao trong lòng hắn lại chẳng thấy chút vui mừng nào? Hình bóng Tú Tú bỗng dưng hiện lên trong đầu hắn.
Mấy năm cùng nàng nương tựa, hắn đã quen có nàng bên cạnh, cũng… có phần thích nàng.
Tú Tú đối với hắn chắc chắn cũng có tình ý, bằng không sao lại theo hắn ngàn dặm về kinh, thậm chí từng gật đầu chấp thuận gả cho hắn?
Chuyện hôm qua, chắc nàng nhìn thấy hắn bênh vực Mạnh Thanh nên ghen tuông rồi.
Chỉ là nàng cũng thật chẳng hiểu chuyện gì cả, một cánh diều thôi mà ầm ĩ đến mức ấy…
Ngón tay hắn khựng lại — cánh diều… Sao đại ca lại tặng nàng cánh diều?
Chỉ nghĩ thoáng một chút, hắn liền tự lý giải:
Đại ca vốn lãnh đạm, xưa nay chẳng nói mấy câu với Tú Tú, chắc chắn không phải là vì động tâm, mà là… thương hại.
Phải, đại ca công cao hiển hách, đường quan lộ rộng mở, tương lai tất sẽ cưới một thiên kim khuê các. Làm sao lại chọn một người như Tú Tú?
Người cưới Tú Tú, chỉ có thể là hắn.
Thu lại cảm xúc, hắn không vội đáp lời Mạnh lão gia.
Hắn quyết định sẽ dùng Mạnh Thanh để khiến Tú Tú ghen, để nàng học được rằng không nên nổi tính khí trẻ con như vậy.
Nghĩ sao làm vậy.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Mấy hôm liền, hắn đều tới Mạnh phủ, lại còn cố ý thân mật với Mạnh Thanh trước mặt Tú Tú.
Có lần gặp nhau trên phố, Tú Tú để ý một tấm vải, Mạnh Thanh cũng muốn.
Và hắn — vẫn như trước — đem tấm vải trao cho Mạnh Thanh.
Hắn nói:
“Tú Tú, thân phận muội nay đã khác xưa, phải học cách rộng lượng mới được.”
Sau này nàng sẽ là chính thê của quan lớn, không thể cứ nhỏ nhen như thế được.
Nhưng nhìn bóng lưng nàng lặng lẽ, buồn bã rời đi, tim hắn lại mềm xuống.
Hắn bắt đầu nghĩ, có lẽ mình đã hơi quá đáng rồi.
Nhưng thực tế chứng minh, hắn đoán đúng — quả thật Tú Tú ghen rồi.
Tối hôm đó, hắn vừa về phủ, nàng liền vội vàng chắn trước mặt.
“Tạ Nhị, huynh đừng đến Mạnh phủ nữa, đừng quá gần gũi với Mạnh Thanh.”
Nàng gấp đến vậy… chứng tỏ trong lòng nàng có hắn.
Tạ Nhị khẽ thở phào. Nhưng ngay lúc đó, hắn lại nhớ tới lời của đại ca mấy hôm trước:
“A Lâm, tránh xa nhà họ Mạnh, tránh xa Mạnh Thanh.”
Tại sao cả hai người họ đều nói những lời giống nhau?
Trong đầu hắn bỗng hiện lên hình ảnh cánh diều mà đại ca tặng cho Tú Tú…
Còn có ánh mắt nàng nhìn đại ca hôm đó…
Bọn họ… Ngón tay hắn siết c.h.ặ.t, trắng bệch cả khớp, tức giận nhìn Tú Tú:
“Muội thì biết cái gì.”
Hắn và Mạnh Thanh vốn chẳng có gì, cần gì đến lượt cả hai người họ thay nhau khuyên răn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn tới Mạnh phủ, là để kết giao với các mối quan hệ thân cận của Mạnh lão gia.
Sau này đều là quan lại cùng triều, kẻ trên người dưới như dây leo quấn gốc, chỉ khi cắm rễ sâu, Tạ gia mới không tái gặp tai ương.
Đây là đạo lý hắn ngộ ra sau bao năm bị chèn ép tại Bắc Dư.
Còn đại ca thì cô ngạo lạnh lùng, chẳng buồn kết giao bè cánh.
Vậy thì việc này… chỉ có hắn lo liệu.
Tú Tú… hiểu cái gì chứ.
15
Hôm ấy, sau khi nhà họ Mạnh rời đi, Tạ Tuấn nói với chúng ta rằng: Năm xưa, rất có thể Tạ gia đã thay Mạnh gia gánh tội.
Mà vật chứng khiến tội danh của Tạ gia bị định đoạt, chính là bức thư họa do Mạnh Thanh cố ý mượn tay Tạ Nhị để đưa vào phủ họ Tạ, hòng vu oan giá họa.
Lão gia và phu nhân cũng nói, sau khi ra khỏi ngục mới biết, năm đó người đứng ra bảo lãnh họ, vốn không phải Mạnh gia, mà là mấy vị tri huyện, tri phủ nơi kế cận Nhạn thành.
Ngay cả người bảo vệ họ trong ngục, cũng là cố nhân của lão gia.
Còn Mạnh gia thì sao? Chẳng những sớm đã cao chạy xa bay khỏi Nhạn thành, lại còn thăng quan tiến chức, nhập kinh làm quan.
Một tội danh mưu nghịch, khiến Tạ gia khổ sở triền miên, lụn bại suốt năm năm… Vậy mà họ lại dám lớn tiếng nói đã có “ân tình” với Tạ gia, còn muốn kết thông gia với Tạ gia?
Thật sự vô sỉ đến cùng cực.
Nhìn thấy Tạ Nhị ngày ngày lui tới Mạnh gia, lão gia và phu nhân trong lòng lo lắng khôn nguôi.
Nhưng lúc này, nhân chứng quan trọng mới vừa có manh mối, nếu để Tạ Nhị biết, lấy tính tình thẳng băng của hắn, tất sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ.
Lại thêm… Tạ Nhị vốn có tình cảm với Mạnh Thanh. Nếu để hắn hay biết chính người hắn yêu lại là kẻ gây ra tất thảy mọi bi kịch, chỉ sợ hắn khó lòng chịu đựng nổi.
Thế là, Tạ Tuấn tự mình đến khuyên răn.
Ngay cả ta cũng vội vã khuyên hắn nên tránh xa Mạnh gia một chút.
Nhưng hắn chẳng những không nghe, lại còn vì Mạnh Thanh mà nhiều lần tranh cãi với ta.
Ta thất vọng, Tạ Tuấn nói sẽ âm thầm giám sát hắn, ta liền không nói thêm nữa.
Hắn có vẻ cũng giận ta, dần dần tỏ ra lạnh nhạt, hờ hững.
Cho đến ngày mồng mười tháng tư, trong cung tổ chức Thưởng Hoa Yến.
Tạ gia dẫn ta cùng nhập yến.
Trong ngự hoa viên, Mạnh Thanh cố ý đụng vào ta, nhét một mảnh tơ lụa rách nát vào trong lòng ta.
Ngay khoảnh khắc ấy, thái giám liền giữ c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Tìm được kẻ phá hỏng cống phẩm thêu của Thượng phương cục rồi!”
Khi đó không ai nhìn rõ hành động của Mạnh Thanh, ngay cả phu nhân đứng bên cạnh ta cũng không thấy gì.
Mảnh tơ lụa rách trong lòng ta trở nên đặc biệt chướng mắt.
Cống phẩm bị phá hoại, tang chứng vật chứng đầy đủ — Mạnh Thanh muốn đưa ta vào chỗ c.h.ế.t.
Trên điện, ta bị cung nhân áp xuống bên dưới.
Phía trên, Hoàng thượng và Hoàng hậu sắc mặt giận dữ, long nhan thịnh nộ.
Mạnh Thanh khẽ cong khóe môi, bước lên giả vờ xin tội giúp ta:
“Hoàng thượng, Hoàng hậu bớt giận. Tỳ nữ này không phải khuê nữ nhà quan, mà là ân nhân của Tạ gia.”
“Nàng ta là một kẻ câm, xuất thân thấp hèn, chưa từng thấy qua vật quý như thế, chắc hẳn cũng không phải cố ý.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









