Hoàng hậu khẽ nhướng mi:

“Đã không phải là nữ quan, sao lại được vào cung?”

“Xuất thân thấp hèn mà có thể hủy hoại tâm huyết của đại sư Thiên Công sao?”

“Loại người này, nếu Tạ đại nhân không quản, thì để bổn cung dạy dỗ cho tốt! Người đâu!”

Lời còn chưa dứt, nhiều giọng nói cùng lúc vang lên:

“Thỉnh Hoàng hậu nương nương thứ tội!”

Đó là giọng của Tạ Nhị.

Hắn bước lên quỳ gối, thưa:

“Cầu xin Hoàng hậu nương nương tha cho Tú Tú. Nàng sinh trưởng nơi thôn dã, khó tránh khỏi không hiểu lễ nghi, xin nương nương nhẹ tay.”

Lời này thốt ra, chính là thừa nhận ta có tội.

Ta siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, muốn ra hiệu hắn lấy giấy b.út cho ta, nhưng hắn lại giữ tay ta lại, ra hiệu đừng chọc giận Hoàng hậu thêm nữa.

Hai mắt ta đỏ ửng, đúng lúc ấy, giọng nói của Tạ Tuấn vang lên sau lưng:

“Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Tú Tú là thê t.ử chưa cưới của vi thần, hẳn có thể coi là nữ quyến quan gia.”

“Xin nương nương hãy để nàng tự mình phân trần. Nếu quả thật là nàng làm, vi thần xin thay thê t.ử chịu tội.”

Tạ Nhị nghe đại ca xưng “thê t.ử” một tiếng lại một tiếng, sắc mặt càng thêm u ám.

Hoàng hậu cười lạnh:

“Nhân chứng vật chứng tại chỗ, còn có gì để biện minh?”

Tạ Tuấn quỳ xuống, khí định thần nhàn, giọng nói vững vàng:

“Lời ấy e là chưa thỏa đáng. Nếu chỉ vì tang vật ở trong tay liền không cho phép phân trần, thì há chẳng phải, vu hãm giá họa lại trở thành thủ đoạn không ai bẻ nổi?”

Một lời dứt khoát, lại dám chất vấn ngay cả Hoàng hậu, toàn điện tức thì lặng ngắt như tờ.

Hoàng thượng lại hiện chút tán thưởng nơi khóe mắt.

“Chuẩn.”

16

“Đừng sợ.”

Tạ Tuấn sắc mặt dịu đi, đưa tay đỡ ta dậy, ánh mắt thoáng qua một tia ấm áp.

“Tú Tú, muội cứ ra dấu đi, ta sẽ thay muội nói rõ.”

Ta gật đầu, đôi tay vốn còn run rẩy dần dần ổn định trở lại.

Tạ Tuấn nhìn ta, cất giọng vang dội:

“Tú Tú nói, nàng không hề có động cơ hủy hoại phẩm vật thêu quý giá.”

“Bởi vì...”

Hắn nhìn tay ta ra dấu, ánh mắt khẽ lay động, khóe môi lại hiện một nụ cười nhè nhẹ.

“Bởi vì, bức thêu ấy vốn là nàng cùng phu nhân của Thiên Công đại sư thêu nên.”

Lời vừa dứt, trong điện vang lên tiếng xôn xao nghị luận.

“Sao có thể?”

Phía thượng tọa lập tức truyền chỉ:

“Truyền Thiên Công đại sư vào điện.”

Chẳng bao lâu, Thiên Công đại sư cùng phu nhân cùng đến, nhìn ta gật đầu khẽ:

“Nhờ chiếc diều giấy mà kết duyên, mới biết Tú Tú cô nương cũng có tay nghề thêu thùa khéo léo, nên đã mời cùng chung tay hoàn thành bức thêu.”

Chúng thần vẫn còn hoài nghi, nhất là Mạnh Thanh, nàng ngẩng cao đầu, vẻ mặt kiêu căng:

“Nàng ta chỉ là một kẻ câm, sao có thể thêu được vật quý như thế?”

“Ta nghe nói Tạ đại nhân có giao hảo với Thiên Công đại sư, chẳng phải sợ Hoàng thượng và Hoàng hậu trách phạt nên mới bao che cho nàng ta sao?”

Tạ Tuấn ánh mắt sắc lạnh, như lưỡi d.a.o phóng thẳng về phía Mạnh Thanh:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Lời này thật dễ thốt, nhưng đây là tội khi quân, ai dám bịa đặt?”

Mạnh Thanh bị ánh mắt ấy làm cho hoảng loạn, bàn tay siết c.h.ặ.t khăn tay, lòng chợt dấy lên bất an.

Ta liếc nhìn Mạnh Thanh, kéo nhẹ tay Tạ Tuấn, ra hiệu tiếp lời.

Tạ Tuấn khẽ cười:

“Tú Tú nói, nàng có thể khôi phục lại bức thêu.”

Lúc này, Hoàng hậu đã ngờ rằng mình bị kẻ khác lợi dụng, đành nén giận, hạ lệnh:

“Truyền kim chỉ đến.”

Ta cầm kim lên, lòng dần bình ổn lại.

Kim châm qua lụa, từng mũi từng đường mượt mà như nước chảy mây trôi.

Chỉ một tuần trà, chỗ hỏng kia đã nở rộ thành một đoá mai sống động như thật.

Thái giám nâng bức thêu lên, quần thần kinh ngạc thán phục:

“Thêu lưỡng diện! Thủ pháp thật tinh diệu!”

Lúc này, sự thật đã không cần nhiều lời.

Hoàng hậu sắc mặt trầm xuống, đảo mắt nhìn quanh:

“Bổn cung thật sự đã trách oan, nhưng là ai cả gan dám vu hãm như thế?”

Ta cúi đầu hành lễ, rồi ra dấu:

“Kẻ ấy tưởng đã tính toán không kẽ hở, nào ngờ phu nhân Thiên Công đại sư tinh ý, mỗi sợi chỉ dùng trong cống phẩm đều được rắc huỳnh phấn.”

“Trời vừa tối, ánh sáng huỳnh quang sẽ hiện lên. Kẻ phá hỏng phẩm vật, tay ắt dính đầy huỳnh phấn.”

“Xin nương nương chờ thêm một nén nhang, đến lúc ấy hung thủ tất sẽ lộ mặt.”

Tạ Tuấn vừa dứt lời, sắc mặt Mạnh Thanh tái nhợt như giấy, nàng bối rối vò khăn tay, ánh mắt hoảng hốt.

Mỗi khắc trôi qua là một đòn t.r.a t.ấ.n, trời càng tối, nàng càng bất an.

Cuối cùng, chưa đợi thái giám hành sự, nàng đã tự mình quỳ rạp xuống đất:

“Hoàng hậu nương nương thứ tội… thần nữ biết sai rồi… xin tha mạng…”

Mạnh lão gia cũng vội quỳ theo:

“Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, tiểu nữ tuổi còn nhỏ, ngu dại hồ đồ, xin người rộng lượng tha tội!”

Lão vừa quỳ xuống, mấy vị quan lại quanh đó cũng nối nhau cầu xin cho Mạnh Thanh.

Mạnh gia vào kinh đã năm năm, sớm đã ăn sâu bám rễ trong triều đình.

Vừa rồi còn hùa theo chỉ trích ta, giờ lại ra mặt cầu xin.

Mạnh Thanh liếc ta một cái đầy thách thức, tưởng mình vẫn nắm phần thắng.

Nàng đâu biết, Tạ Tuấn vốn đã chờ sẵn cái cớ để lật lại án xưa, mà Mạnh gia lại tự đưa đầu ra chịu tội.

Tội lỗi Mạnh gia gây ra, há có thể dễ dàng bỏ qua? “Thỉnh Hoàng thượng vì Tạ gia mà rửa sạch oan khuất! Xin nghiêm trị Mạnh gia!”

Tạ Tuấn lời như châu ngọc, tiếng dội khắp điện.

Chúng thần còn chưa hiểu đầu đuôi, Tạ Nhị cũng định lên tiếng cầu tình:

“Đại ca, Mạnh cô nương đã biết lỗi, chuyện này bỏ qua đi…”

Tạ Tuấn quát lạnh:

“Câm miệng!”

Đến khi cựu hạ nhân Mạnh gia, với khuôn mặt đầy thương tích bước lên, kể rõ chuyện vu oan mưu nghịch năm xưa, mọi chuyện sáng tỏ.

Mạnh gia ba người quỳ xuống van lạy, cầu xin Hoàng thượng tha tội, cầu xin Tạ Nhị nói giúp:

“Tạ Lâm! Chẳng phải ngươi thích Thanh nhi sao? Van ngươi cầu tình giúp, ta sẽ để Thanh nhi gả cho ngươi!”

“Tạ gia các ngươi đã chịu tội rồi, cần gì khiến chúng ta phải chịu thêm lần nữa…”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện