Tạ Nhị sắc mặt trắng bệch, hắn chợt nhớ lại cảnh Tú Tú bị vu oan ngày hôm nay.

Cách làm… chẳng khác gì năm xưa hắn bị hãm hại.

“Vu oan… là ngươi vu oan sao…”

17

Tạ gia.

Tạ Nhị hai mắt đỏ ngầu, giận dữ chắn đường ta:

“Vậy ra các người ai nấy đều biết, chỉ giấu một mình ta?”

Ta mím môi, ra dấu:

“Chúng ta đã từng khuyên ngươi.”

Ánh mắt hắn như tóe lửa:

“Nhưng không nói rõ với ta! Nếu ta biết chính nàng ta hại ta ra nông nỗi này, ta sao có thể…”

Ta nhìn hắn, có phần bất đắc dĩ:

“Vì nàng là người ngươi từng yêu. Ngươi sẽ đau lòng, tức giận, không kiềm chế được.”

Hắn gào lớn:

“Vô lý! Ai nói ta yêu nàng ta!”

“Ta sao có thể mất lý trí vì nàng ta!”

Ta bình tĩnh nhìn hắn, ra hiệu:

“Cũng giống như lúc này, ngươi không kiềm chế được, bởi vì là nàng, nên không thể chịu nổi.”

Thân người hắn chấn động, như nhớ lại những chuyện mình đã làm suốt thời gian qua vì Mạnh Thanh.

Đột nhiên, hắn siết lấy tay ta:

“Không, không! Ta không thích nàng ta!”

“Là ta sai rồi! Tú Tú, là ta sai! Ta không nên đem đồ của muội cho Mạnh Thanh!”

“Ta nhận sai rồi, chúng ta quay về như trước, được không?”

“Muội từng hứa sẽ gả cho ta, muội sẽ không giận ta, đúng không?”

Ta cố gắng rút tay về, nghiêm túc ra dấu:

“Tạ Nhị, ngươi nhận sai, ta nhận.”

“Chúng ta có thể như xưa… nhưng ta sẽ không gả cho ngươi. Ta từng nói rồi.”

Hắn lắp bắp:

“Nhưng ta thích muội mà! Chẳng phải muội cũng thích ta sao?”

Ta chau mày:

“Ngươi thật sự thích ta sao?”

“Từ lúc vào kinh, chưa lần nào ngươi chọn ta một cách kiên định.”

“Ngươi không tin ta, coi thường ta, khinh rẻ ta, thương hại ta.”

“Tạ Nhị, ngươi tự hỏi lòng mình, ngươi thật sự thích ta ư?”

Hắn đứng lặng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Ta… ta không phải…”

Ta khẽ thở dài, không muốn dây dưa thêm, lách người rời đi.

Tạ Nhị ngồi sụp xuống đất, lệ tuôn như suối, gần như tan vỡ.

“Không phải thế này… sao lại thành ra thế này…”

Gió lạnh rít gào, vạn vật tĩnh lặng.

Không rõ đã co ro bao lâu, chợt một bàn tay vỗ nhẹ lên vai hắn.

Hắn ngẩng đầu:

“Đại ca…”

“Đại ca, đệ làm hỏng tất cả rồi…”

Tạ Tuấn nhìn xuống, nhẹ giọng:

“Hỏng thì hỏng. Mọi thứ… đều có thể làm lại.”

Ánh mắt Tạ Nhị lóe sáng:

“Đại ca, đệ thề, đệ không hề thích Mạnh Thanh, đệ chỉ muốn chọc tức Tú Tú thôi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tạ Tuấn trầm mặc một lúc:

“Không thích cũng tốt.”

“Lúc tìm nhân chứng, ta còn biết thêm một chuyện.”

“Mạnh Thanh… sớm đã không giữ thân vì ngươi.”

“Sau khi Tạ gia bị tịch biên, nàng đã gả chồng. Chỉ là phu quân bạc mệnh…”

“Về sau theo phụ thân vào kinh, nàng liền giấu kín chuyện ấy.”

Tạ Nhị môi run rẩy:

“Cái… gì…”

Hắn thấy bản thân mình thật nực cười, vì một nữ nhân như vậy mà đối xử tệ với Tú Tú.

Hắn siết lấy tay đại ca, như hồi nhỏ đòi thứ gì đó:

“Đại ca… Tú Tú giận ta rồi. Huynh giúp đệ được không?”

Tạ Tuấn luôn chiều hắn, mọi thứ hắn muốn, đại ca đều cho.

“Dù sao huynh cũng không thích nàng… để nàng cho đệ đi, đệ muốn cưới nàng…”

Tạ Tuấn rút tay về, mặt hiện rõ vẻ giận:

“A Lâm, Tú Tú không phải vật sở hữu, chẳng có chuyện để hay không để.”

“Còn nữa, ta thích Tú Tú.”

Tạ Nhị trừng lớn mắt, tay rũ xuống:

“Sao… sao lại như vậy…”

Tạ Tuấn nhẹ giọng:

“Từ lần đầu tiên nàng nắm tay ta… ta đã động lòng.”

“Hai năm trước, chính tay ta đẩy ngươi về phía nàng, là ta cam tâm buông bỏ, A Lâm.”

“Nhưng ngươi không biết trân trọng.”

“Lần này… ta sẽ không thả tay nữa.”

Tạ Nhị khẽ cười, mà lòng như vỡ nát.

Phải rồi… Là chính hắn buông tay trước.

18

Tạ Nhị không còn mặt mũi nào đối diện mọi người, liền dọn ra khỏi Tạ phủ.

Cả nhà họ Mạnh – ba người – bị phán lưu đày đến Bắc Dư.

Nghe nói, trên đường đi, ba người gặp cướp vây đ.á.n.h.

Lúc được tìm thấy, cả ba đều đã tắt thở, trên người chi chít vết thương, c.h.ế.t rất t.h.ả.m thương.

Lại một năm mới đến, kinh thành lác đác tuyết rơi.

Tấm hoành phi trước đại môn Tạ phủ đã sớm dán câu đối xuân đỏ thắm.

Trong viện, mấy tiểu đồng đang treo l.ồ.ng đèn đỏ, vài nha hoàn thì bưng khay đầy hạt dưa, kẹo mứt đưa vào tiền sảnh.

“Lão gia, phu nhân, Đại công t.ử và Nhị công t.ử vẫn nói không trở về ạ.”

Trong sảnh, Tạ lão gia và Tạ Tuấn đã uống mấy chén rượu.

Phu nhân cùng vài tiểu nha hoàn ngồi bên lò sưởi, vừa hong tay vừa hâm rượu.

“Không về thì thôi, chuẩn bị ấm rượu mang đến cho nó cũng được.”

Ta đứng nơi cửa sổ, ngẩng đầu nhìn muôn ngàn pháo hoa đồng loạt nổ vang trên bầu trời.

Một chiếc lò sưởi tay bất chợt được nhét vào lòng bàn tay, ta quay sang—

Tạ Tuấn chẳng biết từ lúc nào đã đến bên cạnh.

Lòng ta khẽ ấm lên, liền lật tay nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, rồi viết lên lòng bàn tay ấy:

“Ta muốn thử một lần.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tạ Tuấn hôm nay uống không ít, hơi men vương đầy khóe mắt, hắn nghiêng người lại gần ta, lắc lư hỏi:

“Thử một lần… thử điều gì?”

Ta cong môi cười khẽ, tiếp tục viết vào tay hắn:

“Thử một lần… thích chàng.”

-HẾT-
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện