“Nhưng con đã lập tức mua lại một cái mới, vậy mà Tú Tú vẫn không chịu…”
Chưa nói hết câu, Mạnh Thanh đã trưng ra gương mặt tội nghiệp, phu nhân họ Mạnh thì lườm ta một cái sắc lẹm:
“Ta còn tưởng là vật quý giá gì, chỉ là một con diều thôi mà.
Quả nhiên là nha đầu nhà quê thiển cận, đến ngó cũng tiếc!”
“Bà nói ai là nha đầu câm?!”
13
Hai vị lão gia nhà họ Tạ giận dữ gầm lên, tiếng vang vọng trời đất, khiến phu nhân nhà họ Mạnh sợ đến run rẩy.
“Tú Tú là ân nhân của Tạ gia ta!”
“Nếu phu nhân còn buông lời vô lễ, thì đừng trách chúng ta mời người ra khỏi phủ!”
Ta cũng trừng to mắt, không ngờ họ lại giận còn hơn cả ta.
Tạ Phu nhân siết c.h.ặ.t t.a.y ta, dịu dàng trấn an, rồi lại lạnh mặt nhìn sang Mạnh Thanh:
“Hóa ra là cô đoạt vật của Tú Tú? Biết nó không thể nói, liền giở trò vu oan?”
“Mạnh tiểu thư giáo dưỡng bao năm, để đâu rồi?”
Sắc mặt Mạnh Thanh cứng lại, nàng không ngờ Tạ phu nhân lại đứng về phía ta như thế.
Tạ Lão gia đứng bên, ánh mắt càng lúc càng lạnh, trầm giọng quát lớn:
“Tạ Lâm, quỳ xuống.”
Tạ Nhị thần sắc khựng lại, mím môi:
“Cha!”
“Ta bảo quỳ!”
Tạ Nhị trầm mặc nhìn ta một cái, chậm rãi quỳ xuống.
Lão gia bước tới bên cây, bẻ một nhành trúc nhỏ, giơ tay quất mạnh lên lưng hắn.
Tạ Nhị đau đến rên khẽ, mọi người xung quanh đều sững lại, không dám lên tiếng.
Lão gia nặng nề thở ra một hơi:
“Năm xưa ta cùng mẫu thân ngươi bị giam trong ngục, không thấy ánh mặt trời.
Bạn bè thân thích xưa kia chẳng một ai tới, duy chỉ có Tú Tú.”
“Lúc hai huynh đệ các ngươi trọng thương, bị lưu đày nơi Bắc Dư, sống c.h.ế.t khó lường, ta và mẫu thân các ngươi cũng vô kế khả thi, chỉ có Tú Tú.”
“Một thân nữ nhi, tay trắng thân đơn, chỉ nói một câu: ‘Để con đi tìm.’”
“Lúc đó, ta đã nghĩ, nó có tấm lòng như thế, bất kể các ngươi sống c.h.ế.t ra sao, ta cũng xem nó là con gái của chính mình.”
“Ban đầu chẳng dám kỳ vọng, ai ngờ nó thật sự gửi thư về, từng năm đều như vậy.
Dù chỉ vài dòng bình an, nhưng ta cùng mẫu thân các ngươi đều nhờ đó mà gắng gượng sống tiếp.”
“Giờ các ngươi bình an trở về, bao khổ đau nó gánh chịu, không cần ta nhắc, trong lòng các ngươi cũng nên tự biết.”
“Đừng nói một con diều, dù là cả Tạ gia, nếu nó muốn, ta cũng dâng cho nó!”
“Ngươi phải nhớ, ân nghĩa ấy, không thể dùng tiền bạc hay vật ngoài thân để đền đáp!”
Ông dừng lại, lại quay sang chắp tay với Mạnh lão gia:
“Hôm nay Mạnh đại nhân có mặt, vậy xin ngài truyền lời giúp một tiếng.”
“Hai đứa con trai nhà ta, Tú Tú nếu để mắt tới ai, thì do nàng chọn trước.
Người còn lại, sau đó mới luận chuyện hôn sự.”
Mạnh lão gia nghe xong, trong lòng hiểu rõ — lập trường Tạ gia đã rõ ràng.
Dù Tạ Nhị có tình với Mạnh Thanh, nếu Tú Tú chọn hắn trước, thì mối này cũng không thành.
Mà hôm nay ông vốn đến để khơi lại chuyện xưa, đòi hôn sự cho con gái, trong lòng càng không thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông nhướng mày, cười lạnh:
“Lão đệ Tạ gia nặng lời rồi.
Theo ta thấy, lời Tạ Nhị cũng chẳng sai, chỉ là một con diều mà thôi, mua cái mới giống hệt là được.”
“Còn cô nương Tú Tú, có phần được đà lấn tới rồi.
Nữ nhi, xuất thân thấp hèn thì không sao, nhưng cũng phải dạy dỗ cho cẩn thận.”
“Chỉ là một con diều?”
Bên ngoài truyền đến giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo của Tạ Tuấn.
“Con diều ấy dùng thanh trúc mảnh là do chính tay Đại sư Thiên Vân của Thiên Công Phường gọt giũa.
Ai ai cũng biết, mấy năm gần đây ông chỉ chế tác riêng cho hoàng cung, ngoài ra không động thủ làm gì khác.”
“Còn hoa văn thêu trên lụa, là do phu nhân ông ta tự tay thêu, độc nhất vô nhị.
Mạnh đại nhân định mua ở đâu ra cái giống hệt?”
Tạ Nhị nghe vậy, cả người chấn động.
Hắn không ngờ con diều ấy lại quý giá đến thế.
Lại càng không ngờ… con diều ấy là đại ca tặng.
Hắn ngẩng đầu, bất giác nhìn sang — thì thấy Tú Tú đang chăm chú nhìn đại ca mình không chớp mắt.
Trái tim bỗng đau nhói, tựa như có thứ gì đó âm thầm rời khỏi tay hắn mà đi mất.
Sắc mặt Mạnh lão gia cũng chẳng tốt hơn là bao.
Hai lão nhân nhà họ Tạ bênh vực con nha đầu thấp kém kia thì thôi đi, chẳng lẽ ngay cả Tạ Tuấn cũng động lòng?
Ông ta xoay chuyển ý nghĩ, rồi lại thấy có lợi — nếu Tạ Tuấn để ý nàng ta, thì con gái mình gả cho Tạ Nhị cũng tốt.
Dù sao hắn cũng là thám hoa lang do Hoàng thượng đích thân tuyển chọn.
Mạnh lão gia nhìn sang Tạ Tuấn, ánh mắt vừa khinh thường, lại vừa đắc ý:
“Tạ gia quả là trọng tình trọng nghĩa, ân huệ biết báo.”
“Năm xưa ta bảo đảm cứu mạng song thân các ngươi, cũng xem như có công lao.
Ân này… không biết các ngươi định báo đáp thế nào?”
Tạ Tuấn nghe vậy, đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo, khẽ cười nhạt:
“Tạ gia ta vốn là người giữ lễ nghĩa, trọng tình nghĩa.”
“Có ân, ắt sẽ báo đáp gấp trăm lần.”
“Nhưng có thù… cũng quyết chẳng bỏ qua.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
14
Cả ba người nhà họ Mạnh gần như chật vật bỏ chạy.
Năm đó chuyện Tạ gia gánh tội thay người, bức tranh thư pháp kia, những kẻ liên quan đã sớm diệt khẩu, thiêu xác.
Tạ Tuấn… có phải đã nhận ra điều gì rồi không?
Nay Tạ gia đã không còn như xưa, bọn họ quyết định tìm cho nhà họ Mạnh một đường lui — tác thành mối hôn sự giữa Tạ Nhị và Mạnh Thanh.
Nếu hai nhà đã trở thành thông gia, sau này dẫu có chuyện bại lộ, Tạ gia cũng nể mặt thân thích mà nương tay, sẽ không lật tẩy hết mọi chuyện.
Dù sao thì tội cũng đã nhận, phạt cũng đã chịu, có cần thiết phải khiến nhà họ Mạnh chịu khổ thêm một lần?
Ngày hôm sau, họ liền mời Tạ Nhị tới phủ.
Huynh trưởng Tạ gia là người khôn khéo, nhưng người đệ đệ lại ngây ngô dại dột.
Lão gia nhà họ Mạnh nhìn Tạ Nhị, mặt mày nở nụ cười niềm nở:
“Hiền tế à, hôm qua có hơi náo động, lại làm lỡ việc chính.”
“Mời con đến đây, là để bàn chuyện hôn sự giữa con và Thanh nhi đó.”
Tạ Nhị thoáng ngẩn người.
Chưa nói hết câu, Mạnh Thanh đã trưng ra gương mặt tội nghiệp, phu nhân họ Mạnh thì lườm ta một cái sắc lẹm:
“Ta còn tưởng là vật quý giá gì, chỉ là một con diều thôi mà.
Quả nhiên là nha đầu nhà quê thiển cận, đến ngó cũng tiếc!”
“Bà nói ai là nha đầu câm?!”
13
Hai vị lão gia nhà họ Tạ giận dữ gầm lên, tiếng vang vọng trời đất, khiến phu nhân nhà họ Mạnh sợ đến run rẩy.
“Tú Tú là ân nhân của Tạ gia ta!”
“Nếu phu nhân còn buông lời vô lễ, thì đừng trách chúng ta mời người ra khỏi phủ!”
Ta cũng trừng to mắt, không ngờ họ lại giận còn hơn cả ta.
Tạ Phu nhân siết c.h.ặ.t t.a.y ta, dịu dàng trấn an, rồi lại lạnh mặt nhìn sang Mạnh Thanh:
“Hóa ra là cô đoạt vật của Tú Tú? Biết nó không thể nói, liền giở trò vu oan?”
“Mạnh tiểu thư giáo dưỡng bao năm, để đâu rồi?”
Sắc mặt Mạnh Thanh cứng lại, nàng không ngờ Tạ phu nhân lại đứng về phía ta như thế.
Tạ Lão gia đứng bên, ánh mắt càng lúc càng lạnh, trầm giọng quát lớn:
“Tạ Lâm, quỳ xuống.”
Tạ Nhị thần sắc khựng lại, mím môi:
“Cha!”
“Ta bảo quỳ!”
Tạ Nhị trầm mặc nhìn ta một cái, chậm rãi quỳ xuống.
Lão gia bước tới bên cây, bẻ một nhành trúc nhỏ, giơ tay quất mạnh lên lưng hắn.
Tạ Nhị đau đến rên khẽ, mọi người xung quanh đều sững lại, không dám lên tiếng.
Lão gia nặng nề thở ra một hơi:
“Năm xưa ta cùng mẫu thân ngươi bị giam trong ngục, không thấy ánh mặt trời.
Bạn bè thân thích xưa kia chẳng một ai tới, duy chỉ có Tú Tú.”
“Lúc hai huynh đệ các ngươi trọng thương, bị lưu đày nơi Bắc Dư, sống c.h.ế.t khó lường, ta và mẫu thân các ngươi cũng vô kế khả thi, chỉ có Tú Tú.”
“Một thân nữ nhi, tay trắng thân đơn, chỉ nói một câu: ‘Để con đi tìm.’”
“Lúc đó, ta đã nghĩ, nó có tấm lòng như thế, bất kể các ngươi sống c.h.ế.t ra sao, ta cũng xem nó là con gái của chính mình.”
“Ban đầu chẳng dám kỳ vọng, ai ngờ nó thật sự gửi thư về, từng năm đều như vậy.
Dù chỉ vài dòng bình an, nhưng ta cùng mẫu thân các ngươi đều nhờ đó mà gắng gượng sống tiếp.”
“Giờ các ngươi bình an trở về, bao khổ đau nó gánh chịu, không cần ta nhắc, trong lòng các ngươi cũng nên tự biết.”
“Đừng nói một con diều, dù là cả Tạ gia, nếu nó muốn, ta cũng dâng cho nó!”
“Ngươi phải nhớ, ân nghĩa ấy, không thể dùng tiền bạc hay vật ngoài thân để đền đáp!”
Ông dừng lại, lại quay sang chắp tay với Mạnh lão gia:
“Hôm nay Mạnh đại nhân có mặt, vậy xin ngài truyền lời giúp một tiếng.”
“Hai đứa con trai nhà ta, Tú Tú nếu để mắt tới ai, thì do nàng chọn trước.
Người còn lại, sau đó mới luận chuyện hôn sự.”
Mạnh lão gia nghe xong, trong lòng hiểu rõ — lập trường Tạ gia đã rõ ràng.
Dù Tạ Nhị có tình với Mạnh Thanh, nếu Tú Tú chọn hắn trước, thì mối này cũng không thành.
Mà hôm nay ông vốn đến để khơi lại chuyện xưa, đòi hôn sự cho con gái, trong lòng càng không thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông nhướng mày, cười lạnh:
“Lão đệ Tạ gia nặng lời rồi.
Theo ta thấy, lời Tạ Nhị cũng chẳng sai, chỉ là một con diều mà thôi, mua cái mới giống hệt là được.”
“Còn cô nương Tú Tú, có phần được đà lấn tới rồi.
Nữ nhi, xuất thân thấp hèn thì không sao, nhưng cũng phải dạy dỗ cho cẩn thận.”
“Chỉ là một con diều?”
Bên ngoài truyền đến giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo của Tạ Tuấn.
“Con diều ấy dùng thanh trúc mảnh là do chính tay Đại sư Thiên Vân của Thiên Công Phường gọt giũa.
Ai ai cũng biết, mấy năm gần đây ông chỉ chế tác riêng cho hoàng cung, ngoài ra không động thủ làm gì khác.”
“Còn hoa văn thêu trên lụa, là do phu nhân ông ta tự tay thêu, độc nhất vô nhị.
Mạnh đại nhân định mua ở đâu ra cái giống hệt?”
Tạ Nhị nghe vậy, cả người chấn động.
Hắn không ngờ con diều ấy lại quý giá đến thế.
Lại càng không ngờ… con diều ấy là đại ca tặng.
Hắn ngẩng đầu, bất giác nhìn sang — thì thấy Tú Tú đang chăm chú nhìn đại ca mình không chớp mắt.
Trái tim bỗng đau nhói, tựa như có thứ gì đó âm thầm rời khỏi tay hắn mà đi mất.
Sắc mặt Mạnh lão gia cũng chẳng tốt hơn là bao.
Hai lão nhân nhà họ Tạ bênh vực con nha đầu thấp kém kia thì thôi đi, chẳng lẽ ngay cả Tạ Tuấn cũng động lòng?
Ông ta xoay chuyển ý nghĩ, rồi lại thấy có lợi — nếu Tạ Tuấn để ý nàng ta, thì con gái mình gả cho Tạ Nhị cũng tốt.
Dù sao hắn cũng là thám hoa lang do Hoàng thượng đích thân tuyển chọn.
Mạnh lão gia nhìn sang Tạ Tuấn, ánh mắt vừa khinh thường, lại vừa đắc ý:
“Tạ gia quả là trọng tình trọng nghĩa, ân huệ biết báo.”
“Năm xưa ta bảo đảm cứu mạng song thân các ngươi, cũng xem như có công lao.
Ân này… không biết các ngươi định báo đáp thế nào?”
Tạ Tuấn nghe vậy, đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo, khẽ cười nhạt:
“Tạ gia ta vốn là người giữ lễ nghĩa, trọng tình nghĩa.”
“Có ân, ắt sẽ báo đáp gấp trăm lần.”
“Nhưng có thù… cũng quyết chẳng bỏ qua.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
14
Cả ba người nhà họ Mạnh gần như chật vật bỏ chạy.
Năm đó chuyện Tạ gia gánh tội thay người, bức tranh thư pháp kia, những kẻ liên quan đã sớm diệt khẩu, thiêu xác.
Tạ Tuấn… có phải đã nhận ra điều gì rồi không?
Nay Tạ gia đã không còn như xưa, bọn họ quyết định tìm cho nhà họ Mạnh một đường lui — tác thành mối hôn sự giữa Tạ Nhị và Mạnh Thanh.
Nếu hai nhà đã trở thành thông gia, sau này dẫu có chuyện bại lộ, Tạ gia cũng nể mặt thân thích mà nương tay, sẽ không lật tẩy hết mọi chuyện.
Dù sao thì tội cũng đã nhận, phạt cũng đã chịu, có cần thiết phải khiến nhà họ Mạnh chịu khổ thêm một lần?
Ngày hôm sau, họ liền mời Tạ Nhị tới phủ.
Huynh trưởng Tạ gia là người khôn khéo, nhưng người đệ đệ lại ngây ngô dại dột.
Lão gia nhà họ Mạnh nhìn Tạ Nhị, mặt mày nở nụ cười niềm nở:
“Hiền tế à, hôm qua có hơi náo động, lại làm lỡ việc chính.”
“Mời con đến đây, là để bàn chuyện hôn sự giữa con và Thanh nhi đó.”
Tạ Nhị thoáng ngẩn người.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









