Ta mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt vô thức nhìn về con diều trong tay nàng.
Đầu ngón tay đã siết đến mức tứa m.á.u, nhưng ta không hay biết.
Nàng thấy bộ dáng ấy của ta, trong mắt lướt qua một tia khinh thường.
“Con diều này là người Tạ gia tặng ngươi phải không?”
“Đây là tác phẩm của Đại sư Thiên Vân ở xưởng Thiên Công,
được đích thân Hoàng thượng khen ngợi, ngàn vàng khó cầu.”
“Nếu không vì ngươi có chút ơn nghĩa với Tạ gia,
loại đồ như thế, đến nhìn ngươi cũng không có tư cách.”
“Nhưng ngươi tin không? Nếu ta mở miệng, món này sẽ là của ta.”
Dứt lời, nàng mỉm cười xinh đẹp, quay đầu về phía sau ta:
“A Lâm, từ lâu ta đã muốn ngắm nhìn tác phẩm của Thiên Vân đại sư.
Con diều này có thể tặng ta được không? Ta muốn mang về thưởng thức kỹ một chút.”
Hôm nay là ngày vui của Tạ Nhị, tâm trạng hắn rất tốt.
Nhìn thấy ta, mắt hắn sáng lên, rồi quay sang Mạnh Thanh cười nói:
“Chỉ là con diều thôi, nàng thích thì lấy đi.”
Mạnh Thanh hài lòng liếc ta đầy khiêu khích.
Sắc mặt ta thay đổi, vội ra hiệu:
“Không được! Đây là của ta!”
Tạ Nhị nhíu mày, Mạnh Thanh liền kéo tay hắn, làm nũng:
“A Lâm, chàng còn nhớ con diều chàng tặng ta khi mới quen không?
Sau khi chàng đi lâu, nó hỏng mất, từ đó ta không thả diều nữa…
Chàng có thể tặng cái này cho ta không?”
Ánh mắt Tạ Nhị mềm xuống, dường như hồi tưởng lại chuyện xưa:
“Tất nhiên là nhớ, ngày đó A Thanh thích cùng ta thả diều nhất, khi đó chúng ta…”
Hắn dừng lại chốc lát rồi nói:
“Nàng đã thích, thì lấy đi.”
Rồi quay sang dịu dàng với ta:
“Tú Tú, con diều này tặng A Thanh, nàng ấy là khách.”
“Nếu muội thích, sau này ta mua cho muội cái khác.”
Ta vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y Mạnh Thanh, không chịu buông.
Mạnh Thanh khẽ nhếch môi cười, bỗng đỏ cả hốc mắt:
“A Lâm… đau…”
Tạ Nhị không nhịn được nữa, dùng sức gỡ tay ta ra, quát lớn:
“Tú Tú, muội xưa nay rộng lượng, sao hôm nay lại bướng bỉnh như thế!”
“A Thanh, chúng ta đi.”
Tay bị bẻ ra, bất lực buông xuống.
Ta lặng lẽ nhìn con diều mỗi lúc một xa…
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khoé mắt nóng rực, không thể kìm được nước mắt.
Nàng nói đúng.
Người như nàng, muốn gì cũng dễ dàng.
Còn ta, sao có thể sánh cùng nàng?
Lại càng không đủ tư cách để mơ tưởng đến con trai nhà họ Tạ.
Trước mắt mờ đi vì nước mắt.
Một chiếc khăn tay trắng tinh lặng lẽ đưa đến trước mặt ta.
“Đừng khóc.”
11
Ta ngẩng đầu, ngây ngẩn nhìn người trước mặt.
Gương mặt hắn lạnh lùng nghiêm nghị, mà ánh mắt lại dịu dàng như nước.
Là Tạ Tuấn.
Còn chưa kịp phản ứng, bàn tay xương khớp rõ ràng kia đã nhẹ nhàng đưa lên, tỉ mỉ lau nước mắt trên mặt ta.
“Nếu không cam tâm, thì đi giành lại.”
Cổ họng ta nghẹn lại, vội ra hiệu bằng tay:
“Có thể sao?”
Hắn cúi mắt nhìn ta, giữa chân mày thoáng ánh sáng dịu dàng:
“Tất nhiên. Đó là vật của muội.”
Ta mím môi, lại ra hiệu:
“Nhưng Mạnh Thanh nói con diều này rất quý… ta không xứng…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Tạ Tuấn dần lạnh đi, giọng nói cũng mang theo vài phần giận dữ:
“Xứng hay không, ai nói mới tính?”
“Năm xưa ta bị giam cầm, có người bảo ta là nghịch thần tặc t.ử, không xứng làm người;
Có người nói ta là nô lệ hèn kém, được sống đã là ân huệ;
Lại có kẻ nói ta xiềng xích trói thân, số mệnh như vậy, chỉ có thể chờ c.h.ế.t.”
“Nếu ta thật sự nghe theo lời thiên hạ, e rằng hôm nay chỉ còn nắm xương khô.”
“Cho nên, bất luận thân ở nơi nào, muội là ai, đều do lòng mình và sự lựa chọn mà định đoạt.”
“Năm ấy ta như đống bùn nát, muội chưa từng khinh rẻ ta.
Vậy nay, càng không được xem nhẹ bản thân mình.”
“Tú Tú, đó là vật của muội.”
“Thích rồi, thì phải giữ thật c.h.ặ.t.”
Ánh mắt hắn sáng rực, phản chiếu rõ ràng dáng vẻ ta trong đó.
Thích rồi, thì phải giữ thật c.h.ặ.t.
Tim ta không khỏi run lên, siết c.h.ặ.t t.a.y áo, khẽ ngẩng đầu:
“Huynh nói đúng, đó là của ta.”
Ánh mắt hắn khẽ động, lướt qua một nụ cười không cách nào che giấu:
“Đi đi, ta ở phía sau muội.”
***********
Tại tiền viện.
Mạnh Thanh và Tạ Nhị đứng dưới gốc cây, không biết đang nói gì.
Tạ Nhị trông thấy ta từ xa, bước nhanh mấy bước đến, từ sau lưng lấy ra một con diều mới.
Hắn hất cằm lên, vẻ mặt có chút không được tự nhiên:
“Được rồi, đừng giận nữa.”
“Vừa rồi ta đã sai người đi mua một cái mới.”
Ta không thèm liếc mắt, bước thẳng đến đoạt lại con diều từ tay Mạnh Thanh.
Mạnh Thanh sững sờ trong thoáng chốc, sau đó lập tức phản ứng, mắt đỏ hoe đầy ủy khuất:
“Ngươi… ngươi sao có thể cướp đồ của ta!”
Sắc mặt Tạ Nhị cũng trầm xuống:
“Tú Tú!”
Ta trừng mắt nhìn hắn, không hề yếu thế, vung tay ra hiệu:
“Là nàng ta cướp đồ của ta!”
Tạ Nhị không hiểu vì sao ta lại cố chấp với con diều ấy.
Sắc mặt hắn càng lúc càng tối, nén giận, đưa con diều mới đến trước mặt ta:
“Tú Tú, ta đã nói, đã mua cho muội cái mới rồi…”
Ta lập tức hất con diều kia rơi xuống đất, đối mặt với hắn, từng động tác rõ ràng, mạnh mẽ:
“Ta cũng nói rất nhiều lần, ta muốn đồ của ta!”
Mạnh Thanh không hiểu ta ra hiệu gì, nhưng nhìn thấy sắc mặt Tạ Nhị mỗi lúc một khó coi, nàng chẳng ngại khiến mọi chuyện rối thêm.
Nàng đưa tay lên che mặt, bắt đầu khóc lóc lớn hơn.
Tiếng khóc dẫn cả các vị trưởng bối ở tiền sảnh đến.
Hôm nay, cả nhà họ Mạnh đến chúc mừng.
Phu phụ họ Mạnh thấy con gái mình khóc đến đáng thương như vậy, vội bước lên hỏi:
“Chuyện gì thế này…”
Mạnh Thanh chỉ vào ta, khóc không thành tiếng:
“Nàng… nàng cướp con diều của con…”
Sắc mặt Tạ lão gia và phu nhân thoáng thay đổi, thấy ta và Tạ Nhị đang giằng co, ánh mắt đồng loạt rơi lên người ta:
“Tú Tú, có đúng như vậy không?”
Mắt ta cay xè, ra hiệu:
“Con diều là của con. Là nàng ấy cướp.”
Hai người liếc nhìn nhau, mỗi bên nói một lời, liền quay sang hỏi Tạ Nhị:
“A Lâm, con nói xem, rốt cuộc là chuyện gì?”
Tạ Nhị mặt mày căng cứng, nhưng vẫn kể lại đầu đuôi:
“Con diều vốn là của Tú Tú,
Nhưng A Thanh rất thích, lại là khách, nên con tự ý tặng nàng ấy.”
Đầu ngón tay đã siết đến mức tứa m.á.u, nhưng ta không hay biết.
Nàng thấy bộ dáng ấy của ta, trong mắt lướt qua một tia khinh thường.
“Con diều này là người Tạ gia tặng ngươi phải không?”
“Đây là tác phẩm của Đại sư Thiên Vân ở xưởng Thiên Công,
được đích thân Hoàng thượng khen ngợi, ngàn vàng khó cầu.”
“Nếu không vì ngươi có chút ơn nghĩa với Tạ gia,
loại đồ như thế, đến nhìn ngươi cũng không có tư cách.”
“Nhưng ngươi tin không? Nếu ta mở miệng, món này sẽ là của ta.”
Dứt lời, nàng mỉm cười xinh đẹp, quay đầu về phía sau ta:
“A Lâm, từ lâu ta đã muốn ngắm nhìn tác phẩm của Thiên Vân đại sư.
Con diều này có thể tặng ta được không? Ta muốn mang về thưởng thức kỹ một chút.”
Hôm nay là ngày vui của Tạ Nhị, tâm trạng hắn rất tốt.
Nhìn thấy ta, mắt hắn sáng lên, rồi quay sang Mạnh Thanh cười nói:
“Chỉ là con diều thôi, nàng thích thì lấy đi.”
Mạnh Thanh hài lòng liếc ta đầy khiêu khích.
Sắc mặt ta thay đổi, vội ra hiệu:
“Không được! Đây là của ta!”
Tạ Nhị nhíu mày, Mạnh Thanh liền kéo tay hắn, làm nũng:
“A Lâm, chàng còn nhớ con diều chàng tặng ta khi mới quen không?
Sau khi chàng đi lâu, nó hỏng mất, từ đó ta không thả diều nữa…
Chàng có thể tặng cái này cho ta không?”
Ánh mắt Tạ Nhị mềm xuống, dường như hồi tưởng lại chuyện xưa:
“Tất nhiên là nhớ, ngày đó A Thanh thích cùng ta thả diều nhất, khi đó chúng ta…”
Hắn dừng lại chốc lát rồi nói:
“Nàng đã thích, thì lấy đi.”
Rồi quay sang dịu dàng với ta:
“Tú Tú, con diều này tặng A Thanh, nàng ấy là khách.”
“Nếu muội thích, sau này ta mua cho muội cái khác.”
Ta vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y Mạnh Thanh, không chịu buông.
Mạnh Thanh khẽ nhếch môi cười, bỗng đỏ cả hốc mắt:
“A Lâm… đau…”
Tạ Nhị không nhịn được nữa, dùng sức gỡ tay ta ra, quát lớn:
“Tú Tú, muội xưa nay rộng lượng, sao hôm nay lại bướng bỉnh như thế!”
“A Thanh, chúng ta đi.”
Tay bị bẻ ra, bất lực buông xuống.
Ta lặng lẽ nhìn con diều mỗi lúc một xa…
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khoé mắt nóng rực, không thể kìm được nước mắt.
Nàng nói đúng.
Người như nàng, muốn gì cũng dễ dàng.
Còn ta, sao có thể sánh cùng nàng?
Lại càng không đủ tư cách để mơ tưởng đến con trai nhà họ Tạ.
Trước mắt mờ đi vì nước mắt.
Một chiếc khăn tay trắng tinh lặng lẽ đưa đến trước mặt ta.
“Đừng khóc.”
11
Ta ngẩng đầu, ngây ngẩn nhìn người trước mặt.
Gương mặt hắn lạnh lùng nghiêm nghị, mà ánh mắt lại dịu dàng như nước.
Là Tạ Tuấn.
Còn chưa kịp phản ứng, bàn tay xương khớp rõ ràng kia đã nhẹ nhàng đưa lên, tỉ mỉ lau nước mắt trên mặt ta.
“Nếu không cam tâm, thì đi giành lại.”
Cổ họng ta nghẹn lại, vội ra hiệu bằng tay:
“Có thể sao?”
Hắn cúi mắt nhìn ta, giữa chân mày thoáng ánh sáng dịu dàng:
“Tất nhiên. Đó là vật của muội.”
Ta mím môi, lại ra hiệu:
“Nhưng Mạnh Thanh nói con diều này rất quý… ta không xứng…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Tạ Tuấn dần lạnh đi, giọng nói cũng mang theo vài phần giận dữ:
“Xứng hay không, ai nói mới tính?”
“Năm xưa ta bị giam cầm, có người bảo ta là nghịch thần tặc t.ử, không xứng làm người;
Có người nói ta là nô lệ hèn kém, được sống đã là ân huệ;
Lại có kẻ nói ta xiềng xích trói thân, số mệnh như vậy, chỉ có thể chờ c.h.ế.t.”
“Nếu ta thật sự nghe theo lời thiên hạ, e rằng hôm nay chỉ còn nắm xương khô.”
“Cho nên, bất luận thân ở nơi nào, muội là ai, đều do lòng mình và sự lựa chọn mà định đoạt.”
“Năm ấy ta như đống bùn nát, muội chưa từng khinh rẻ ta.
Vậy nay, càng không được xem nhẹ bản thân mình.”
“Tú Tú, đó là vật của muội.”
“Thích rồi, thì phải giữ thật c.h.ặ.t.”
Ánh mắt hắn sáng rực, phản chiếu rõ ràng dáng vẻ ta trong đó.
Thích rồi, thì phải giữ thật c.h.ặ.t.
Tim ta không khỏi run lên, siết c.h.ặ.t t.a.y áo, khẽ ngẩng đầu:
“Huynh nói đúng, đó là của ta.”
Ánh mắt hắn khẽ động, lướt qua một nụ cười không cách nào che giấu:
“Đi đi, ta ở phía sau muội.”
***********
Tại tiền viện.
Mạnh Thanh và Tạ Nhị đứng dưới gốc cây, không biết đang nói gì.
Tạ Nhị trông thấy ta từ xa, bước nhanh mấy bước đến, từ sau lưng lấy ra một con diều mới.
Hắn hất cằm lên, vẻ mặt có chút không được tự nhiên:
“Được rồi, đừng giận nữa.”
“Vừa rồi ta đã sai người đi mua một cái mới.”
Ta không thèm liếc mắt, bước thẳng đến đoạt lại con diều từ tay Mạnh Thanh.
Mạnh Thanh sững sờ trong thoáng chốc, sau đó lập tức phản ứng, mắt đỏ hoe đầy ủy khuất:
“Ngươi… ngươi sao có thể cướp đồ của ta!”
Sắc mặt Tạ Nhị cũng trầm xuống:
“Tú Tú!”
Ta trừng mắt nhìn hắn, không hề yếu thế, vung tay ra hiệu:
“Là nàng ta cướp đồ của ta!”
Tạ Nhị không hiểu vì sao ta lại cố chấp với con diều ấy.
Sắc mặt hắn càng lúc càng tối, nén giận, đưa con diều mới đến trước mặt ta:
“Tú Tú, ta đã nói, đã mua cho muội cái mới rồi…”
Ta lập tức hất con diều kia rơi xuống đất, đối mặt với hắn, từng động tác rõ ràng, mạnh mẽ:
“Ta cũng nói rất nhiều lần, ta muốn đồ của ta!”
Mạnh Thanh không hiểu ta ra hiệu gì, nhưng nhìn thấy sắc mặt Tạ Nhị mỗi lúc một khó coi, nàng chẳng ngại khiến mọi chuyện rối thêm.
Nàng đưa tay lên che mặt, bắt đầu khóc lóc lớn hơn.
Tiếng khóc dẫn cả các vị trưởng bối ở tiền sảnh đến.
Hôm nay, cả nhà họ Mạnh đến chúc mừng.
Phu phụ họ Mạnh thấy con gái mình khóc đến đáng thương như vậy, vội bước lên hỏi:
“Chuyện gì thế này…”
Mạnh Thanh chỉ vào ta, khóc không thành tiếng:
“Nàng… nàng cướp con diều của con…”
Sắc mặt Tạ lão gia và phu nhân thoáng thay đổi, thấy ta và Tạ Nhị đang giằng co, ánh mắt đồng loạt rơi lên người ta:
“Tú Tú, có đúng như vậy không?”
Mắt ta cay xè, ra hiệu:
“Con diều là của con. Là nàng ấy cướp.”
Hai người liếc nhìn nhau, mỗi bên nói một lời, liền quay sang hỏi Tạ Nhị:
“A Lâm, con nói xem, rốt cuộc là chuyện gì?”
Tạ Nhị mặt mày căng cứng, nhưng vẫn kể lại đầu đuôi:
“Con diều vốn là của Tú Tú,
Nhưng A Thanh rất thích, lại là khách, nên con tự ý tặng nàng ấy.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









