Năm năm Bắc Dư, tuy số câu chúng ta trao đổi có thể đếm trên đầu ngón tay, nhưng ta biết, hắn là người quân t.ử đoan chính.

Ta sao có thể dùng ơn nghĩa để ràng buộc, gây họa cho hắn? Tạ Nhị nhìn ta, lúc này sắc mặt mới dịu đi đôi chút, cắt ngang những thủ ngữ chưa kịp ra hiệu:

“Được rồi, biết là được.”

“Ta sắp đi thi lại khoa cử, thời gian tới phải chuyên tâm đọc sách. Tú Tú, muội ngoan ngoãn chờ ta.”

Nói xong, hắn xoa đầu ta, vui vẻ rời đi.

Hắn vừa đi, liền có người gõ cửa phòng ta.

Ta mở cửa, không ngờ lại là Tạ Tuấn.

Hắn đứng ở cửa, thân hình tuấn tú, ánh mắt sâu thẳm dưới hàng mày kiếm nhìn thẳng ta, khí thế lạnh lùng lẫm liệt.

Nghe nói trên chiến trường, hắn một mình đấu mười người, ra tay tàn độc, ai nấy đều e dè ba phần.

Ta không sợ hắn, chỉ là bị ánh mắt ấy nhìn đến bối rối, trong lòng biết rõ: chắc chắn là đến vì chuyện “cưới ta”.

Vội ra hiệu:

“Huynh hiểu nhầm rồi, ta không nói…”

Ra hiệu được nửa chừng, lại chợt nhớ hắn không hiểu thủ ngữ.

Đành như trước kia, nắm lấy tay hắn, từng nét từng nét viết vào lòng bàn tay.

Viết được một nửa, liền nghe thấy một tiếng cười trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu.

“Tú Tú, ta hiểu thủ ngữ, biết muội chọn bạc.”

Ta ngẩng đầu kinh ngạc, chỉ thấy trên gương mặt lạnh lùng thường ngày của hắn, vậy mà có nét cười nhàn nhạt.

“Lúc hành quân, ta từng cứu một tiểu huynh đệ trong lúc nguy cấp.

Sau mới biết nhà hắn có một muội muội cũng giống muội,

thế là ta nhờ hắn dạy một ít thủ ngữ.”

Tim ta bất chợt lỡ nhịp, nhưng vẫn viết tiếp:

“Huynh đã biết, sao còn…”

“Bởi vì ta có tình ý với muội.”

Hắn nhìn ta chăm chú, bàn tay đầy vết chai siết c.h.ặ.t t.a.y ta hơn.

Ta kinh hoảng muốn rút ra, nhưng hắn lại càng nắm c.h.ặ.t.

“Tú Tú, muội ghét ta sao?”

Ta lắc đầu liên tục — ghét ư?

Không, ta sao có thể ghét hắn được.

Hắn chớp mắt nhẹ, đuôi mắt như nhuốm chút đỏ ửng:

“Vậy… muội thích A Lâm sao?”

Ta vội vàng lắc đầu:

“Không, ta không thích huynh ấy.”

Ánh mắt hắn chợt lóe lên, ẩn hiện tia sáng rạng rỡ.

“Nếu đã không thích đệ ấy…”

“Vậy có thể thử… thích ta không?”

10

Tạ Tuấn nói, hắn thích ta.

Thích ta ở điểm nào cơ chứ?

Từ nhỏ cha mẹ đã chán ghét ta, dân làng xem ta là điều xui xẻo, đi ngang qua cũng phải buông một câu mắng mới thấy thoải mái.

Ta không phải người khiến người khác yêu thích.

Gặp được Phương nương t.ử – người chịu dạy ta nghề thêu, ta liền ngoan ngoãn, chăm chỉ học cho giỏi.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Gặp được Tạ phu nhân – người cứu mạng ta, ta liền sống biết điều, lấy ơn báo ơn.

Nhưng gặp Tạ Tuấn… ta không hiểu.

Cũng không biết phải đối mặt thế nào với tình cảm của hắn.

Lại càng không dám.

Liên tiếp mấy ngày, mỗi lần trông thấy hắn từ xa, ta lại tránh né khắp nơi.

Cũng may gần đây hắn được bổ nhiệm làm Phó Hộ quân Tham lĩnh, lại bận rộn điều tra vụ án năm xưa của Tạ gia, nên không có thời gian đến tìm ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một ngày kia, ánh xuân rực rỡ chiếu khắp sân.

Ta vừa thức dậy thì đã thấy trên bàn một con diều vô cùng tinh xảo và một tờ giấy nhỏ.

Trên giấy viết:

“Lá liễu vừa xanh, là thời điểm lý tưởng để thả diều, đừng phụ thời tiết đẹp.”

“Tú Tú, đừng vì ta mà thấy khó xử.”

Ta cúi đầu chạm tay lên con diều.

Hắn tâm tư như vậy, sớm đã nhận ra sự trốn tránh của ta.

Con diều ấy làm rất khéo, xương bằng trúc xanh mảnh nhỏ, từng đoạn quấn tơ vàng, tơ bạc.

Lớp lụa bên ngoài mỏng như cánh ve, nhẹ rung liền như sống dậy.

Ta đã mấy ngày không ra khỏi phòng, nhìn con diều ấy cũng động lòng, bèn thật sự bước ra ngoài sân, thả diều lên trời.

Gió càng mạnh, diều bay càng cao.

Ngẩng đầu nhìn theo, ta bỗng nhớ lại những ngày gần đây, dù Tạ Tuấn không tới gặp, nhưng mỗi ngày vẫn gửi đồ đến.

Khi là một túi hạt dẻ rang đường,

Khi là một con tò he nhỏ vui nhộn,

Lúc lại là một quyển thoại bản đang thịnh hành…

Trước đây nhìn những món ấy, trong lòng ta luôn nặng trĩu.

Nhưng hôm nay, ngắm con diều bay càng lúc càng cao,

ta lại bất giác nhớ đến câu nói của Tạ Tuấn ngày ấy:

“Có thể thử... thích ta không?”

Thích ư? Ta thật sự có thể giống như con diều kia, bay cao đến vậy sao?

Lúc đang ngẩn người, chợt có tiếng gọi vang lên:

“Lão gia phu nhân! Nhị thiếu gia đỗ bảng vàng rồi!”

Ta hoàn hồn lại, đầu ngón tay khẽ động — dây diều đứt mất rồi.

Lòng ta rối bời, vội chạy theo hướng con diều rơi.

Chạy mãi, cuối cùng thấy được nó, nhưng có một cô nương đang cầm lấy.

Nàng nhìn ta từ trên xuống dưới:

“Ngươi chính là Tú Tú?”

Ta khựng bước, quên cả đáp lại.

Nàng xinh đẹp vô cùng, mày liễu mắt phượng, mặc áo choàng đỏ rực, rạng rỡ quý phái.

Thấy ta không trả lời, nàng chợt lấy tay che miệng khẽ cười một tiếng:

“Quả nhiên là một nha đầu câm, đến nói cũng không biết.”

Lòng ta chấn động, tay nắm lấy đoạn dây đứt càng siết c.h.ặ.t.

Nàng thấy rõ hành động của ta, đôi môi đỏ cong lên:

“Hôm nay A Lâm đỗ đạt, ta đến đây chúc mừng.”

“Chắc hẳn A Lâm đã từng nhắc đến ta.”

“Ta là Mạnh Thanh.”

Mạnh Thanh. Ta nhớ cái tên này.

Trước đây khi còn ở phủ, Tạ Nhị thường xuyên nhắc đến nàng, luôn là lời khen.

Nàng là người trong lòng của Tạ Nhị.

Ta không nói gì, chỉ giơ tay chỉ vào con diều trong tay nàng, ra hiệu: trả lại cho ta.

Nàng cúi mắt nhìn diều, nhưng chẳng thèm để ý đến ta, chỉ nói:

“Nghe nói ngươi nhờ theo hai vị công t.ử chạy nạn mấy năm,

liền đem ân nghĩa ra ép họ cưới ngươi làm vợ?”

Ta nhíu mày, định giải thích, nhưng nàng liền lạnh lùng ngắt lời:

“Hừ! Nếu nói đến ân tình, nhà họ Mạnh ta chẳng phải cũng từng giúp đỡ Tạ gia sao?

Năm đó nếu không nhờ phụ thân ta cầu xin, Tạ lão gia và phu nhân sao giữ được tính mạng?”

“Ngươi là một nha đầu câm, thật không biết xấu hổ!

Chỉ làm chút việc một nô tỳ nên làm, mà cũng mơ tưởng gả vào Tạ gia?”

“Ngươi có biết, giờ một người là thám hoa lang, một người là trụ cột triều đình,

ngươi lấy tư cách gì sánh với họ?

Lại càng không thể so với ta!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện