Hắn đã tính hết mọi thứ, trước cả khi chúng ta về nhà, thư của hắn đã đến.
Vì gấp gáp, thư chỉ viết ngắn gọn hai câu:
“Ta theo quân tiến kinh trước, A Lâm dẫn Tú Tú theo sau, đã gửi thư cho cha mẹ.”
“Về nhà đi.”
Ngoài lá thư, còn có một bọc tiền đi đường.
Chúng ta vẫn đang vui vẻ thì Phương nương t.ử bất ngờ buông một câu lạnh lùng:
“Tú Tú cũng theo đi sao? Tạ gia các người tính để con bé đi với thân phận gì?”
Ta khựng lại một chút, vội vàng xua tay ra hiệu đừng nói thế.
Tạ Nhị lại chỉ cười khẽ, nói:
“Phương nương t.ử yên tâm.”
“Ta về sẽ xin cha mẹ, cưới Tú Tú làm vợ.”
Câu này vừa thốt ra, không chỉ ta sững sờ, ngay cả Phương nương t.ử cũng giật mình.
“Ngươi phải giữ lời đấy.”
Tạ Nhị vỗ n.g.ự.c đảm bảo:
“Tất nhiên rồi. Ta sao có thể phụ Tú Tú được.”
Và thế là, ta vẫn cùng Tạ Nhị tiến kinh.
Một là vì chắc chắn phải đi thăm hai vị lão gia Tạ gia.
Hai là… ta muốn nói rõ với Tạ Nhị.
Ta không muốn hắn vì báo ân mà cưới ta.
Xe ngựa lắc lư chầm chậm, khi vào kinh thì vừa vặn đầu xuân.
Mùa xuân kinh thành vẫn còn hơi lạnh, nhưng khắp nơi đầy sức sống.
Có người gánh hàng rao bán bánh dầu, có người rao mài d.a.o kéo, tiếng rao lanh lảnh vang khắp phố, vô cùng náo nhiệt.
Tạ Nhị thấy ta mở to mắt nhìn quanh, khóe mắt cong lên ý cười, vén rèm xe lên, chỉ vào gánh bán bánh dầu:
“Muốn ăn không?”
Ta gật đầu liên tục, hắn xoa đầu ta, nhảy xuống xe gọi to:
“Ông chủ! Một cái bánh dầu!”
“Có ngay!”
Hắn cầm bánh dầu, đang định lên xe, thì bị một nam nhân gọi lại:
“Tạ nhị thiếu gia!”
“Lục Xung?”
Người nọ mặc áo gấm sang trọng, hóa ra là cố nhân ở Nhạn Châu.
Tạ Nhị ánh mắt sáng lên, đưa bánh dầu cho ta:
“Tú Tú, đợi ta một chút.”
Nói rồi liền cùng người kia vào t.ửu lâu.
Ta ăn xong bánh dầu, lại xuống xe mua thêm một chén sữa đậu nành, vẫn không thấy Tạ Nhị ra.
Bèn xuống xe đi tìm.
Khi đến gần phòng bao, ta vừa định đẩy cửa thì nghe thấy họ nhắc đến mình.
“Nghe nói lúc huynh cùng huynh trưởng lưu đày đến Bắc Dư, được một cô nương câm cứu giúp, là vị cô nương trên xe đó sao?”
“Huynh dẫn cô ta về kinh làm gì? Cho ít tiền là xong, chẳng lẽ định cưới thật?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ngón tay ta siết c.h.ặ.t, bàn tay đang đặt trên cánh cửa cũng dừng lại.
Ngay sau đó, giọng Tạ Nhị vang lên:
“Nàng đã vì Tạ gia chúng ta, vì hai huynh đệ chúng ta, bỏ ra quá nhiều. Đại ca ta có quân công, sau này nhất định phải cưới người môn đăng hộ đối. Tự nhiên là ta cưới nàng.”
Người kia bật cười:
“Lời ấy sai rồi. Nghe nói đại ca huynh đang điều tra lại vụ án mưu phản năm xưa của Tạ gia, nếu lật lại được, huynh có thể quay lại quan trường.”
“Với tài học của Tạ nhị thiếu gia huynh, tam giáp cũng chắc chắn có phần. Đến lúc đó, đại ca có công danh, huynh cũng có chức tước.”
Tạ Nhị im lặng một lúc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nếu có thể rửa oan, được trở lại khoa cử thì thật quá tốt.”
Người kia bỗng hạ thấp giọng, mỉm cười mờ ám:
“Huynh biết không? Tiểu thư Mạnh gia cũng ở kinh thành đấy.”
Tạ Nhị giọng chợt cao hơn:
“Mạnh Thanh?”
“Chính là nàng. Mạnh thái thú thăng mấy cấp liền, giờ đã là nội các học sĩ tứ phẩm rồi.”
“Mạnh tiểu thư, vẫn chưa gả cho ai đâu.”
Giọng Tạ Nhị thoáng chút khàn khàn:
“Nàng… vẫn chưa lấy chồng…”
“Đúng vậy! Tạ nhị thiếu, nghe ta một câu — cưới vợ phải thận trọng. Trong kinh này làm gì có ai cưới một cô nương câm?”
“Không thể nói chuyện, lại chẳng hiểu lễ nghi kinh thành, sau này làm sao hòa nhập được với giới quý tộc? Làm sao làm hiền thê giúp phu quân?”
Trong phòng lại rơi vào im lặng.
Một lúc lâu sau, mới nghe giọng Tạ Nhị:
“Tú Tú quả là thô lậu, không thể sánh với tiểu thư khuê các…”
“Nhưng ta cũng không thể phụ nàng. Nếu thật có ngày đó, ít nhất… ta cũng phải để nàng làm bình thê…”
09
Một nỗi chua xót dâng lên nơi n.g.ự.c, ta lặng lẽ lùi bước rời khỏi đó.
Nói không đau lòng là giả.
Mấy năm cùng nhau hoạn nạn, ta vẫn luôn cho rằng giữa ta và Tạ Nhị, ít ra cũng là tri kỷ trong hoạn nạn.
Nhưng lại chẳng ngờ, trong mắt hắn, ta chỉ là mấy chữ: “thô lậu”, “không thể phụ bạc”.
Ta quả thật là "thô lậu".
Năm năm ở Bắc Dư, ta coi bạc còn quý hơn mạng, từng đồng từng cắc đều tính toán tỉ mỉ.
Ngày ngày xoay vần với củi gạo dầu muối, chắt chiu từng chút một.
Nhưng chuyện “phụ bạc” thì thật chẳng liên quan gì đến ta.
Trong lòng hắn còn nhớ người cũ, vậy cứ cưới nàng ta là được.
Ta cũng chưa từng nói muốn gả cho hắn.
Người bạn kia nói không sai — năm năm tương trợ, ta vì bọn họ cũng chỉ bỏ ra trăm lượng bạc, nếu muốn cảm tạ, cho chút tiền là đủ.
Nhưng hai vị lão nhân gia nhà họ Tạ trọng tình nghĩa, ban tặng ta nhiều thứ tốt đẹp, lại nhất quyết muốn ta chọn một người để gả.
“Tú Tú, dù là Tuấn nhi hay Lâm nhi, chỉ cần con nguyện ý, chúng ta sẽ làm chủ cho con.”
“Kiệu hoa tám người khiêng, danh chính ngôn thuận. Con yên tâm, con trai nhà họ Tạ chỉ cưới một vợ, tuyệt đối không phụ con.”
“Nếu con không muốn gả, thì làm con gái Tạ gia cũng được.”
Họ thật lòng đối xử tốt với ta, mà ta cũng không thể không hiểu chuyện.
Hôm đó tan rã trong không vui, sau đó Tạ Nhị tìm ta, sắc mặt hắn căng thẳng:
“Yên tâm, ta sẽ không phụ muội…”
Ta nhíu mày, ra hiệu:
“Không cần, ta không gả cho huynh.”
Hắn hiếm khi nổi giận:
“Không gả cho ta? Chẳng lẽ muội thật sự muốn gả cho đại ca ta?”
“Ta nói cho nàng biết, đại ca ta không hiểu thủ ngữ, chỉ là hiểu nhầm muội chọn huynh ấy nên mới đồng ý.”
“Muội đừng làm khó huynh ấy!”
Ta mím môi, ra hiệu: “Ta biết.”
Ta không gả cho hắn, cũng sẽ không gả cho Tạ Tuấn.
Tạ Tuấn đã chịu quá nhiều khổ cực, mới có được ngày hôm nay.
Giờ vất vả lắm mới lập công nơi chiến trường, tiền đồ rộng mở, sau này ắt sẽ cưới được người môn đăng hộ đối, từng bước thăng tiến.
Vì gấp gáp, thư chỉ viết ngắn gọn hai câu:
“Ta theo quân tiến kinh trước, A Lâm dẫn Tú Tú theo sau, đã gửi thư cho cha mẹ.”
“Về nhà đi.”
Ngoài lá thư, còn có một bọc tiền đi đường.
Chúng ta vẫn đang vui vẻ thì Phương nương t.ử bất ngờ buông một câu lạnh lùng:
“Tú Tú cũng theo đi sao? Tạ gia các người tính để con bé đi với thân phận gì?”
Ta khựng lại một chút, vội vàng xua tay ra hiệu đừng nói thế.
Tạ Nhị lại chỉ cười khẽ, nói:
“Phương nương t.ử yên tâm.”
“Ta về sẽ xin cha mẹ, cưới Tú Tú làm vợ.”
Câu này vừa thốt ra, không chỉ ta sững sờ, ngay cả Phương nương t.ử cũng giật mình.
“Ngươi phải giữ lời đấy.”
Tạ Nhị vỗ n.g.ự.c đảm bảo:
“Tất nhiên rồi. Ta sao có thể phụ Tú Tú được.”
Và thế là, ta vẫn cùng Tạ Nhị tiến kinh.
Một là vì chắc chắn phải đi thăm hai vị lão gia Tạ gia.
Hai là… ta muốn nói rõ với Tạ Nhị.
Ta không muốn hắn vì báo ân mà cưới ta.
Xe ngựa lắc lư chầm chậm, khi vào kinh thì vừa vặn đầu xuân.
Mùa xuân kinh thành vẫn còn hơi lạnh, nhưng khắp nơi đầy sức sống.
Có người gánh hàng rao bán bánh dầu, có người rao mài d.a.o kéo, tiếng rao lanh lảnh vang khắp phố, vô cùng náo nhiệt.
Tạ Nhị thấy ta mở to mắt nhìn quanh, khóe mắt cong lên ý cười, vén rèm xe lên, chỉ vào gánh bán bánh dầu:
“Muốn ăn không?”
Ta gật đầu liên tục, hắn xoa đầu ta, nhảy xuống xe gọi to:
“Ông chủ! Một cái bánh dầu!”
“Có ngay!”
Hắn cầm bánh dầu, đang định lên xe, thì bị một nam nhân gọi lại:
“Tạ nhị thiếu gia!”
“Lục Xung?”
Người nọ mặc áo gấm sang trọng, hóa ra là cố nhân ở Nhạn Châu.
Tạ Nhị ánh mắt sáng lên, đưa bánh dầu cho ta:
“Tú Tú, đợi ta một chút.”
Nói rồi liền cùng người kia vào t.ửu lâu.
Ta ăn xong bánh dầu, lại xuống xe mua thêm một chén sữa đậu nành, vẫn không thấy Tạ Nhị ra.
Bèn xuống xe đi tìm.
Khi đến gần phòng bao, ta vừa định đẩy cửa thì nghe thấy họ nhắc đến mình.
“Nghe nói lúc huynh cùng huynh trưởng lưu đày đến Bắc Dư, được một cô nương câm cứu giúp, là vị cô nương trên xe đó sao?”
“Huynh dẫn cô ta về kinh làm gì? Cho ít tiền là xong, chẳng lẽ định cưới thật?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ngón tay ta siết c.h.ặ.t, bàn tay đang đặt trên cánh cửa cũng dừng lại.
Ngay sau đó, giọng Tạ Nhị vang lên:
“Nàng đã vì Tạ gia chúng ta, vì hai huynh đệ chúng ta, bỏ ra quá nhiều. Đại ca ta có quân công, sau này nhất định phải cưới người môn đăng hộ đối. Tự nhiên là ta cưới nàng.”
Người kia bật cười:
“Lời ấy sai rồi. Nghe nói đại ca huynh đang điều tra lại vụ án mưu phản năm xưa của Tạ gia, nếu lật lại được, huynh có thể quay lại quan trường.”
“Với tài học của Tạ nhị thiếu gia huynh, tam giáp cũng chắc chắn có phần. Đến lúc đó, đại ca có công danh, huynh cũng có chức tước.”
Tạ Nhị im lặng một lúc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nếu có thể rửa oan, được trở lại khoa cử thì thật quá tốt.”
Người kia bỗng hạ thấp giọng, mỉm cười mờ ám:
“Huynh biết không? Tiểu thư Mạnh gia cũng ở kinh thành đấy.”
Tạ Nhị giọng chợt cao hơn:
“Mạnh Thanh?”
“Chính là nàng. Mạnh thái thú thăng mấy cấp liền, giờ đã là nội các học sĩ tứ phẩm rồi.”
“Mạnh tiểu thư, vẫn chưa gả cho ai đâu.”
Giọng Tạ Nhị thoáng chút khàn khàn:
“Nàng… vẫn chưa lấy chồng…”
“Đúng vậy! Tạ nhị thiếu, nghe ta một câu — cưới vợ phải thận trọng. Trong kinh này làm gì có ai cưới một cô nương câm?”
“Không thể nói chuyện, lại chẳng hiểu lễ nghi kinh thành, sau này làm sao hòa nhập được với giới quý tộc? Làm sao làm hiền thê giúp phu quân?”
Trong phòng lại rơi vào im lặng.
Một lúc lâu sau, mới nghe giọng Tạ Nhị:
“Tú Tú quả là thô lậu, không thể sánh với tiểu thư khuê các…”
“Nhưng ta cũng không thể phụ nàng. Nếu thật có ngày đó, ít nhất… ta cũng phải để nàng làm bình thê…”
09
Một nỗi chua xót dâng lên nơi n.g.ự.c, ta lặng lẽ lùi bước rời khỏi đó.
Nói không đau lòng là giả.
Mấy năm cùng nhau hoạn nạn, ta vẫn luôn cho rằng giữa ta và Tạ Nhị, ít ra cũng là tri kỷ trong hoạn nạn.
Nhưng lại chẳng ngờ, trong mắt hắn, ta chỉ là mấy chữ: “thô lậu”, “không thể phụ bạc”.
Ta quả thật là "thô lậu".
Năm năm ở Bắc Dư, ta coi bạc còn quý hơn mạng, từng đồng từng cắc đều tính toán tỉ mỉ.
Ngày ngày xoay vần với củi gạo dầu muối, chắt chiu từng chút một.
Nhưng chuyện “phụ bạc” thì thật chẳng liên quan gì đến ta.
Trong lòng hắn còn nhớ người cũ, vậy cứ cưới nàng ta là được.
Ta cũng chưa từng nói muốn gả cho hắn.
Người bạn kia nói không sai — năm năm tương trợ, ta vì bọn họ cũng chỉ bỏ ra trăm lượng bạc, nếu muốn cảm tạ, cho chút tiền là đủ.
Nhưng hai vị lão nhân gia nhà họ Tạ trọng tình nghĩa, ban tặng ta nhiều thứ tốt đẹp, lại nhất quyết muốn ta chọn một người để gả.
“Tú Tú, dù là Tuấn nhi hay Lâm nhi, chỉ cần con nguyện ý, chúng ta sẽ làm chủ cho con.”
“Kiệu hoa tám người khiêng, danh chính ngôn thuận. Con yên tâm, con trai nhà họ Tạ chỉ cưới một vợ, tuyệt đối không phụ con.”
“Nếu con không muốn gả, thì làm con gái Tạ gia cũng được.”
Họ thật lòng đối xử tốt với ta, mà ta cũng không thể không hiểu chuyện.
Hôm đó tan rã trong không vui, sau đó Tạ Nhị tìm ta, sắc mặt hắn căng thẳng:
“Yên tâm, ta sẽ không phụ muội…”
Ta nhíu mày, ra hiệu:
“Không cần, ta không gả cho huynh.”
Hắn hiếm khi nổi giận:
“Không gả cho ta? Chẳng lẽ muội thật sự muốn gả cho đại ca ta?”
“Ta nói cho nàng biết, đại ca ta không hiểu thủ ngữ, chỉ là hiểu nhầm muội chọn huynh ấy nên mới đồng ý.”
“Muội đừng làm khó huynh ấy!”
Ta mím môi, ra hiệu: “Ta biết.”
Ta không gả cho hắn, cũng sẽ không gả cho Tạ Tuấn.
Tạ Tuấn đã chịu quá nhiều khổ cực, mới có được ngày hôm nay.
Giờ vất vả lắm mới lập công nơi chiến trường, tiền đồ rộng mở, sau này ắt sẽ cưới được người môn đăng hộ đối, từng bước thăng tiến.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









