Hỏi ra mới biết là nhờ Mạnh thái thú đứng ra bảo lãnh, thêm nữa những nha sai trong ngục đều là cựu thuộc hạ của Tạ lão gia, nên họ mới được giữ thân bình an.

Ta thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt nhìn quanh nhưng chẳng thấy hai vị công t.ử.

Phu nhân bỗng ôm mặt, nức nở không thành tiếng:

“Hai con ta… biết phải làm sao đây…”

Thì ra, dân chúng cùng các huyện lân cận ở Nhạn Thành đồng loạt dâng sớ kêu oan.

Tội danh mưu nghịch chỉ dựa vào một bức họa, chứng cứ lại không rõ ràng, nên Tạ gia mới được miễn tội c.h.ế.t.

Nhưng đã thoát c.h.ế.t thì tội sống cũng không nhẹ.

Hai vị lão nhân Tạ gia tuổi cao sức yếu, bị phạt mỗi người mười trượng, giam giữ trong ngục.

Hai vị công t.ử mỗi người lãnh thay mười trượng cho cha mẹ, lập tức lưu đày đến Bắc Dư.

“Hai đứa nó… mỗi đứa lãnh mười trượng vì chúng ta… bị phát lưu tới Bắc Dư rồi…”

Phu nhân vừa khóc vừa thở dốc, nước mắt tuôn như suối.

Bắc Dư ư? Ta nắm tay phu nhân, vội vàng viết vào lòng bàn tay bà:

“Hai vị công t.ử bị lưu đày tới Bắc Dư thật sao?”

Phu nhân ngã ngồi xuống đất:

“Phải… Bắc Dư ấy, đất cằn sương rét… bọn trẻ làm sao sống nổi…”

“Chi bằng… để vợ chồng già chúng ta c.h.ế.t cho xong…”

Ta cắt lời bà, lại viết vào tay:

“Con đi.”

Bà tròn xoe mắt, run giọng hỏi:

“Tú Tú… con nói gì cơ?”

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, từng nét từng chữ viết thật rõ:

“Con đi tìm họ.”

Nước mắt bà càng tuôn mãnh liệt, muốn nói gì đó mà không thốt thành lời.

Tạ lão gia bên cạnh khẽ lau đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:

“Tú Tú, con không cần làm thế… con là thân nữ nhi, nơi đó… gian nan hiểm trở…”

Ta viết tiếp:

“Bắc Dư là quê hương con.”

“Con sinh ra ở đó, con không sợ.”

Phu nhân c.ắ.n môi, ánh mắt dâng đầy hi vọng lẫn lo âu:

“Tú Tú, con…”

Ta lại viết:

“Con chỉ qua đó nhìn một chút, không mạo hiểm.”

“Chỉ muốn tìm cách gặp được họ, báo bình an về cho hai người.”

Lão gia mắt đỏ hoe, thân thể khẽ run, bỗng quỳ sụp xuống trước ta:

“Tú Tú, ơn nghĩa này, Tạ Xuyên Bách ta ghi tạc trong lòng.”

“Nếu Tạ Tuấn, Tạ Lâm nhờ con mà giữ được một mạng, ấy là phúc của bọn trẻ. Nếu chẳng thể, thì cũng tuyệt đối không thể để con đ.á.n.h đổi cả mạng sống.”

“Chuyến này hiểm trở trùng trùng, ngàn vạn lần phải đặt an nguy của mình lên trên hết.”

“Nếu Tạ gia có ngày rửa được nỗi oan này, nhất định… sẽ báo đáp sâu nặng.”

Ta vội đỡ ông dậy, trong mắt cay xè, muốn nói với ông rằng: đừng cảm ơn con.

Muốn nói, Tạ gia là người tốt, người tốt ắt có trời thương.

Muốn nói, con chịu ơn Tạ gia, dù lấy mạng mình báo đáp cũng không hối tiếc.

Nhưng cuối cùng, ngàn lời vạn chữ, cũng chỉ hóa thành bốn chữ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ngàn vạn bảo trọng.”

02

Khi đến Bắc Dư, đã là hai tháng sau.

Trong tay ta bạc vụn chẳng còn bao nhiêu, dù cố sức chạy gấp, vẫn muộn hơn so đoàn áp giải tội nhân bị lưu đày đến trọn một tháng.

Bắc Dư đất đóng băng, trời rét cắt da, gió lạnh như d.a.o, thổi rát cả mặt.

Tội nhân bị lưu đày đều bị đưa đến cực bắc Bắc Dư khai hoang đốn củi, làm khổ dịch.

Thường ngày không cho người ngoài tới gần, ngay cả mặt cũng chẳng được thấy.

May mắn là ta đến vào dịp năm hết Tết đến.

Chỉ duy nhất ngày mồng Một Tết, mới được phép đưa y phục và thức ăn vào.

Nghe nói nơi đó ăn chẳng no, mặc chẳng ấm, ta sờ lại túi tiền bên hông — chẳng còn là bao.

Không mua nổi áo bông, đành chỉ mua hai chiếc bánh bao và một lọ t.h.u.ố.c trị thương.

Cùng ta đến thăm người thân bị lưu đày không phải ít.

Có vợ con tìm chồng, có cha mẹ thương con, có huynh đệ vạn dặm tương phùng, ai nấy đều như ta — vượt ngàn dặm mà đến.

Dĩ nhiên, nhiều người lưu đày hơn lại không ai thăm nom.

Khắp nơi là tội nhân lấm lem dơ bẩn nằm co quắp, ta chẳng thể gọi tên họ, lại không thể cất tiếng.

Chỉ có thể đến gần từng người một, nhìn kỹ từng người, mà mỗi lần nhìn, tim ta như bị siết lại.

Ta không dám tưởng tượng, hai vị công t.ử phong hoa tuyệt thế thuở nào, nay sẽ ra nông nỗi gì.

Bước chân ta nặng nề, gấp gáp. Mãi đến khi ánh mắt dừng lại một chỗ không xa, bỗng khựng lại.

Chỉ thấy một thân ảnh dính đầy m.á.u bùn, nằm sõng soài trong hố nước lạnh lẽo.

Gương mặt trắng bệch như xác gỗ mục, không còn sinh khí.

Tim ta siết lại, vội bước nhanh tới, lấy nước đút cho hắn, rồi xé bánh bao thành từng mẩu nhỏ, cẩn thận đút vào miệng.

Yết hầu hắn khẽ chuyển, gần như theo bản năng mà nhào tới c.ắ.n lấy bánh bao, nhét đầy vào miệng.

Một đoạn cánh tay thò ra khỏi áo tù ngắn cũ, chằng chịt những vết thương rớm m.á.u.

Ta cố nén chua xót trong lòng, vội lấy t.h.u.ố.c bôi vào.

Hắn bỗng khựng lại, toàn thân run rẩy co rúm, như cảnh giác, lại như bất an.

Ta lập tức nắm tay hắn, từ tốn viết một chữ:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Tuấn.”

Tạ Tuấn toàn thân cứng đờ, ánh mắt dừng lại trên mặt ta.

Ta nhìn hắn, tiếp tục viết vào lòng bàn tay:

“Lão gia và phu nhân, vẫn an ổn.”

Ánh mắt hắn bỗng sáng lên, yết hầu khẽ nghẹn, cuối cùng khó khăn bật ra hai tiếng khàn đục:

“Tú… Tú?”

Ta mỉm cười — may thay, người hầu trong Tạ phủ vốn không nhiều, hắn vẫn còn nhớ ta.

Ta lại viết thêm một chữ — “Nhị”, hỏi Tạ Lâm ở đâu.

Hắn nhìn sang bên phải — quả thật có một người nằm đó.

Tạ Lâm chẳng khá hơn là bao, ngay cả bánh bao đưa tới miệng cũng chẳng buồn ăn.

Đôi mắt vô hồn, tuyệt vọng đến cùng cực, tựa như đã hạ quyết tâm tìm đến cái c.h.ế.t.

Thời gian không còn nhiều, ta lại quay về bên Tạ Tuấn, lặng lẽ viết:

“Ta sẽ nghĩ cách mang thêm thức ăn, quần áo vào.”

“Người này…” — ta chỉ Tạ Lâm — “Huynh khuyên huynh ấy đi.”

Hắn từng là thiếu niên đắc chí, gió xuân đầy n.g.ự.c.

Vậy mà chỉ vì một bức thư họa, khiến cha mẹ chịu ngục hình, huynh đệ bị lưu đày, chính mình rơi vào lao tù.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện