GIỚI THIỆU:
Ta cùng hai vị công t.ử Tạ gia lưu lạc năm năm, nếm đủ phong sương, lội qua gian khổ.
Đến ngày rửa sạch oan khuất, hai vị lão nhân Tạ gia vì báo ơn, muốn ta chọn một người để gả.
Tạ Nhị lòng vẫn vương vấn người cũ, trong mắt hắn, ta chẳng qua là kẻ quê mùa thô kệch lại còn câm lặng.
Tạ Đại công t.ử thì ít lời trầm tĩnh, suốt năm năm, lời hắn nói với ta đếm trên đầu ngón tay.
Nay hắn công cao chấn quốc, quan lộ hanh thông, ta nào dám làm bẩn danh tiếng của hắn? Vội vàng đưa tay làm dấu:
“Không cần đâu.”
“Nếu muốn tạ ơn, chi bằng thưởng cho chút bạc vụn là được.”
Tạ Nhị nghe thế, phì cười khinh miệt:
“Nàng vốn thô lậu quen rồi, đại ca sao chịu nổi? Vậy để ta cưới—”
Hắn còn chưa nói dứt lời, liền bị một giọng nam trong trẻo, lạnh lùng ngắt lời:
“Nàng nói, chọn ta.”
Tạ Nhị ở bên cạnh, sắc mặt lập tức biến đổi, mắt đỏ lên như lửa:
“Đại ca! Nàng đâu có nói chọn huynh!”
01
Hai vị lão nhân Tạ gia không hiểu thủ ngữ, chẳng phân được lời ai là thật.
Lại thấy ta vẫn đứng ngây ra tại chỗ, chỉ cảm thấy bầu không khí lúc này có điều không ổn.
Phu nhân vội đứng ra hòa giải:
“Xem hai lão già chúng ta kìa, mừng quá hóa hồ đồ mất rồi!”
“Tú Tú cứ ở lại đây nghỉ ngơi, việc này chẳng cần gấp gáp, cứ thong thả mà tính.”
Dứt lời liền kéo ta vào hậu viện.
Phủ Tạ gia ở kinh thành là hoàng thượng mới ban thưởng.
Phòng ta ở nằm sát ngay chỗ chủ viện, bên trong thanh nhã ấm áp, thơm ngát dìu dịu.
Màn thêu hồng, giường chạm trổ, bàn lê hoa, trâm ngọc, áo gấm, lụa là — mọi thứ đều được sắp xếp tỉ mỉ, cẩn trọng.
Ta thoáng hoảng hốt, bèn viết ba chữ trong lòng bàn tay phu nhân:
“Quá quý giá.”
Phu nhân khẽ vuốt lọn tóc rũ trên trán ta, chưa kịp nói đã nước mắt lưng tròng:
“So với những gì con đã làm vì Tạ gia, chừng ấy có đáng là gì…”
“Tú Tú à, ân tình con dành cho nhà chúng ta… thật sâu nặng.”
Nhìn dáng vẻ ấy của bà, cổ họng ta cũng nghẹn ngào.
Nếu nói ta có ơn với Tạ gia, thì Tạ gia đối với ta nào phải không ơn nặng tựa núi?
Từ khi chào đời, ta câm điếc bẩm sinh, cha mẹ chán ghét, chẳng mảy may yêu thương.
Năm mười hai tuổi, Bắc Dư xảy ra tuyết tai, cha mẹ đem ta bán rẻ như một món hàng.
Lão buôn người thấy ta ít nói tưởng là hiền lành, không biết ta là người câm, bèn dắt theo hơn mười cô gái đi về phương Nam, định bán lấy giá cao.
Nào ngờ khi đi ngang Nhạn Thành, ta gặp mưa lớn, nhiễm phong hàn, ngã bệnh.
Mời lang trung tới mới phát hiện ta là kẻ câm, lại còn sốt cao không lui. Lão thấy không đáng bỏ bạc chữa trị, bèn mắng một tiếng rồi ném ta giữa bùn lầy.
Hôm ấy trời mưa như trút, ta co ro trong vũng bùn, lạnh đến thấu xương, đau đớn rã rời.
Khi cái c.h.ế.t cận kề, chính Tạ phu nhân đã đưa ta về phủ.
Phu nhân nhân hậu, lão gia là Tri huyện Nhạn Thành, liêm khiết cương trực, được bách tính ngợi khen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai vị công t.ử trong phủ — đại công t.ử Tạ Tuấn, tuấn mỹ như thần tiên, nhưng tính tình lạnh nhạt, từng tự tay c.h.é.m đứt tay tặc nhân ngoài thành, khiến tôi tớ trong phủ vừa kính vừa sợ.
Nhị công t.ử Tạ Lâm cùng tuổi với ta, ba tuổi làm thơ, bảy tuổi đã đối đáp trôi chảy, là tài t.ử nổi danh, được gọi là Tạ Nhị Thiếu, từng đề thơ ca tụng danh kỹ đệ nhất Nhạn Thành – Mạnh Thanh.
Hai người tính nết khác nhau, nhưng đều là người tốt.
Sau khi ta khỏi bệnh, phu nhân thấy ta thêu thùa khéo léo, liền để ta làm vá may trong phủ.
Tạ gia chẳng thiếu tiền, đồ chủ nhân dùng hễ sờn cũ là thay mới.
Nhưng ta đã nhận tiền tháng, tất phải làm việc.
Thấy tay áo Tạ Nhị rách, lại nghe nói hắn thích hoa sen, ta bèn thêu một đóa bạch liên lên chỗ rách.
Tạ Nhị thấy hoa thêu sống động, khen rằng:
“Dẫn chỉ sinh hoa, thế gian khéo tay.”
Nghe phu nhân kể ta là kẻ câm, chàng cũng xót xa than:
“Thật đáng thương. Mẫu thân nên thương nàng nhiều hơn.”
Từ đó, phu nhân càng chăm lo cho ta chu đáo hơn.
Y phục của cả nhà đều giao cho ta may vá.
Lão gia thích trúc, phu nhân yêu mai, đại công t.ử ít lời, y phục không thêu gì cả.
Giao đến, lão gia phu nhân đều hài lòng.
Đại công t.ử chỉ liếc nhìn, “Ừm” một tiếng, rồi không nói gì thêm.
Phu nhân dặn ta chớ để tâm:
“Tính Tuấn nhi xưa nay vốn vậy, chẳng mặn mà cũng chẳng ghét bỏ ai.”
Ta sao lại để bụng?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trước kia ở Bắc Dư, cha mẹ ghét ta câm, hàng xóm ức h.i.ế.p vì ta chẳng biết nói.
Nhưng Tạ phủ — ngay cả hạ nhân cũng đối xử với ta thật tốt.
Có người khen tay ta khéo, có người nhắc ta giữ mắt kẻo tổn, có người bảo ta gầy quá, nên ăn thêm chút.
Nhớ lại khi bị bán, sợ hãi, hoang mang, sợ mất cha mẹ, sợ rời khỏi nhà.
Nhưng rời nhà rồi mới biết: bên ngoài không đáng sợ như ta từng nghĩ.
Ta chỉ mong được ở lại Tạ phủ trọn kiếp.
Song, đời vốn chẳng chiều lòng người.
Những tháng ngày tốt đẹp ấy, chỉ kéo dài vỏn vẹn hai năm.
Tạ gia gặp họa, chỉ trong một đêm.
02
Tạ gia bị phán tội bất thần, cả nhà cùng gia nô đều bị giam vào ngục.
Chỉ mình ta, vì chưa ký khế ước nhập phủ, nên may mắn thoát nạn.
Ta vội vã dò hỏi khắp nơi, mới hay nguyên do là bởi một bức thư họa.
Bức họa kia vốn là của Thành vương – phản đảng kinh thành, lại qua tay Tạ nhị công t.ử mới lọt vào Tạ phủ, khiến cả nhà bị liên đới định tội.
Nhưng Tạ lão gia xưa nay liêm chính, trung hậu thẳng ngay.
Tội danh bất thần kia, chớ nói ta không tin, ngay cả bách tính Nhạn Thành cũng chẳng ai tin.
Ta sốt ruột vô cùng, nhưng lại không có cách nào xoay chuyển.
Án phán quá gấp, ngục giam kín như thùng sắt, không ai được vào thăm.
Mấy ngày sau, trong nha môn truyền ra tin: cho phép gia nô nộp bạc chuộc người.
Ta len theo gia đình quản sự, mới có thể vào được ngục, gặp lại lão gia cùng phu nhân.
Hai người thần sắc tiều tụy, nhưng may thân thể không tổn thương.
Ta cùng hai vị công t.ử Tạ gia lưu lạc năm năm, nếm đủ phong sương, lội qua gian khổ.
Đến ngày rửa sạch oan khuất, hai vị lão nhân Tạ gia vì báo ơn, muốn ta chọn một người để gả.
Tạ Nhị lòng vẫn vương vấn người cũ, trong mắt hắn, ta chẳng qua là kẻ quê mùa thô kệch lại còn câm lặng.
Tạ Đại công t.ử thì ít lời trầm tĩnh, suốt năm năm, lời hắn nói với ta đếm trên đầu ngón tay.
Nay hắn công cao chấn quốc, quan lộ hanh thông, ta nào dám làm bẩn danh tiếng của hắn? Vội vàng đưa tay làm dấu:
“Không cần đâu.”
“Nếu muốn tạ ơn, chi bằng thưởng cho chút bạc vụn là được.”
Tạ Nhị nghe thế, phì cười khinh miệt:
“Nàng vốn thô lậu quen rồi, đại ca sao chịu nổi? Vậy để ta cưới—”
Hắn còn chưa nói dứt lời, liền bị một giọng nam trong trẻo, lạnh lùng ngắt lời:
“Nàng nói, chọn ta.”
Tạ Nhị ở bên cạnh, sắc mặt lập tức biến đổi, mắt đỏ lên như lửa:
“Đại ca! Nàng đâu có nói chọn huynh!”
01
Hai vị lão nhân Tạ gia không hiểu thủ ngữ, chẳng phân được lời ai là thật.
Lại thấy ta vẫn đứng ngây ra tại chỗ, chỉ cảm thấy bầu không khí lúc này có điều không ổn.
Phu nhân vội đứng ra hòa giải:
“Xem hai lão già chúng ta kìa, mừng quá hóa hồ đồ mất rồi!”
“Tú Tú cứ ở lại đây nghỉ ngơi, việc này chẳng cần gấp gáp, cứ thong thả mà tính.”
Dứt lời liền kéo ta vào hậu viện.
Phủ Tạ gia ở kinh thành là hoàng thượng mới ban thưởng.
Phòng ta ở nằm sát ngay chỗ chủ viện, bên trong thanh nhã ấm áp, thơm ngát dìu dịu.
Màn thêu hồng, giường chạm trổ, bàn lê hoa, trâm ngọc, áo gấm, lụa là — mọi thứ đều được sắp xếp tỉ mỉ, cẩn trọng.
Ta thoáng hoảng hốt, bèn viết ba chữ trong lòng bàn tay phu nhân:
“Quá quý giá.”
Phu nhân khẽ vuốt lọn tóc rũ trên trán ta, chưa kịp nói đã nước mắt lưng tròng:
“So với những gì con đã làm vì Tạ gia, chừng ấy có đáng là gì…”
“Tú Tú à, ân tình con dành cho nhà chúng ta… thật sâu nặng.”
Nhìn dáng vẻ ấy của bà, cổ họng ta cũng nghẹn ngào.
Nếu nói ta có ơn với Tạ gia, thì Tạ gia đối với ta nào phải không ơn nặng tựa núi?
Từ khi chào đời, ta câm điếc bẩm sinh, cha mẹ chán ghét, chẳng mảy may yêu thương.
Năm mười hai tuổi, Bắc Dư xảy ra tuyết tai, cha mẹ đem ta bán rẻ như một món hàng.
Lão buôn người thấy ta ít nói tưởng là hiền lành, không biết ta là người câm, bèn dắt theo hơn mười cô gái đi về phương Nam, định bán lấy giá cao.
Nào ngờ khi đi ngang Nhạn Thành, ta gặp mưa lớn, nhiễm phong hàn, ngã bệnh.
Mời lang trung tới mới phát hiện ta là kẻ câm, lại còn sốt cao không lui. Lão thấy không đáng bỏ bạc chữa trị, bèn mắng một tiếng rồi ném ta giữa bùn lầy.
Hôm ấy trời mưa như trút, ta co ro trong vũng bùn, lạnh đến thấu xương, đau đớn rã rời.
Khi cái c.h.ế.t cận kề, chính Tạ phu nhân đã đưa ta về phủ.
Phu nhân nhân hậu, lão gia là Tri huyện Nhạn Thành, liêm khiết cương trực, được bách tính ngợi khen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai vị công t.ử trong phủ — đại công t.ử Tạ Tuấn, tuấn mỹ như thần tiên, nhưng tính tình lạnh nhạt, từng tự tay c.h.é.m đứt tay tặc nhân ngoài thành, khiến tôi tớ trong phủ vừa kính vừa sợ.
Nhị công t.ử Tạ Lâm cùng tuổi với ta, ba tuổi làm thơ, bảy tuổi đã đối đáp trôi chảy, là tài t.ử nổi danh, được gọi là Tạ Nhị Thiếu, từng đề thơ ca tụng danh kỹ đệ nhất Nhạn Thành – Mạnh Thanh.
Hai người tính nết khác nhau, nhưng đều là người tốt.
Sau khi ta khỏi bệnh, phu nhân thấy ta thêu thùa khéo léo, liền để ta làm vá may trong phủ.
Tạ gia chẳng thiếu tiền, đồ chủ nhân dùng hễ sờn cũ là thay mới.
Nhưng ta đã nhận tiền tháng, tất phải làm việc.
Thấy tay áo Tạ Nhị rách, lại nghe nói hắn thích hoa sen, ta bèn thêu một đóa bạch liên lên chỗ rách.
Tạ Nhị thấy hoa thêu sống động, khen rằng:
“Dẫn chỉ sinh hoa, thế gian khéo tay.”
Nghe phu nhân kể ta là kẻ câm, chàng cũng xót xa than:
“Thật đáng thương. Mẫu thân nên thương nàng nhiều hơn.”
Từ đó, phu nhân càng chăm lo cho ta chu đáo hơn.
Y phục của cả nhà đều giao cho ta may vá.
Lão gia thích trúc, phu nhân yêu mai, đại công t.ử ít lời, y phục không thêu gì cả.
Giao đến, lão gia phu nhân đều hài lòng.
Đại công t.ử chỉ liếc nhìn, “Ừm” một tiếng, rồi không nói gì thêm.
Phu nhân dặn ta chớ để tâm:
“Tính Tuấn nhi xưa nay vốn vậy, chẳng mặn mà cũng chẳng ghét bỏ ai.”
Ta sao lại để bụng?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trước kia ở Bắc Dư, cha mẹ ghét ta câm, hàng xóm ức h.i.ế.p vì ta chẳng biết nói.
Nhưng Tạ phủ — ngay cả hạ nhân cũng đối xử với ta thật tốt.
Có người khen tay ta khéo, có người nhắc ta giữ mắt kẻo tổn, có người bảo ta gầy quá, nên ăn thêm chút.
Nhớ lại khi bị bán, sợ hãi, hoang mang, sợ mất cha mẹ, sợ rời khỏi nhà.
Nhưng rời nhà rồi mới biết: bên ngoài không đáng sợ như ta từng nghĩ.
Ta chỉ mong được ở lại Tạ phủ trọn kiếp.
Song, đời vốn chẳng chiều lòng người.
Những tháng ngày tốt đẹp ấy, chỉ kéo dài vỏn vẹn hai năm.
Tạ gia gặp họa, chỉ trong một đêm.
02
Tạ gia bị phán tội bất thần, cả nhà cùng gia nô đều bị giam vào ngục.
Chỉ mình ta, vì chưa ký khế ước nhập phủ, nên may mắn thoát nạn.
Ta vội vã dò hỏi khắp nơi, mới hay nguyên do là bởi một bức thư họa.
Bức họa kia vốn là của Thành vương – phản đảng kinh thành, lại qua tay Tạ nhị công t.ử mới lọt vào Tạ phủ, khiến cả nhà bị liên đới định tội.
Nhưng Tạ lão gia xưa nay liêm chính, trung hậu thẳng ngay.
Tội danh bất thần kia, chớ nói ta không tin, ngay cả bách tính Nhạn Thành cũng chẳng ai tin.
Ta sốt ruột vô cùng, nhưng lại không có cách nào xoay chuyển.
Án phán quá gấp, ngục giam kín như thùng sắt, không ai được vào thăm.
Mấy ngày sau, trong nha môn truyền ra tin: cho phép gia nô nộp bạc chuộc người.
Ta len theo gia đình quản sự, mới có thể vào được ngục, gặp lại lão gia cùng phu nhân.
Hai người thần sắc tiều tụy, nhưng may thân thể không tổn thương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









