Tâm sao chẳng hối? Tim sao chẳng đau? Tội lỗi này quá nặng, nặng đến mức hắn chỉ muốn dùng cái c.h.ế.t để tạ tội.
C.h.ế.t — thì dễ lắm.
Ta cũng từng nghĩ đến cái c.h.ế.t.
Nhưng đến khi vượt qua rồi, ngoái đầu nhìn lại, mới hiểu: trên đời này chẳng có gì là không qua được.
Ai lại không từng sai? Sai thì sửa.
Tạ gia tuy suy tàn, nhưng người vẫn còn sống.
Chỉ cần sống, nhất định sẽ có đường xoay chuyển.
Ta đem bánh bao còn ấm và lọ t.h.u.ố.c nhét vào tay hắn, từng chữ từng chữ viết rõ ràng:
“Tuấn.”
“Lão gia và phu nhân mong một ngày cả nhà đoàn tụ.”
Ánh mắt Tạ Tuấn đỏ ngầu, như nhiễm m.á.u.
Thật lâu, thật lâu sau, hắn khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn ngào:
“Được.”
4
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khi rời đi, tuyết lại dày thêm một tầng.
Dưới chân phát ra tiếng “kẽo kẹt” nặng nề, bụng ta cũng kêu lên òng ọc, đúng lúc hợp thời.
Ta không dám nói cho họ biết, bạc ta mang theo chẳng còn lại bao nhiêu.
Họ ở trong ấy vốn đã khổ, đến sống còn chưa chắc, nói ra chỉ khiến họ thêm lo.
Ta thở dài một hơi — chỉ cần họ còn sống, những chuyện khác, để ta gánh là được rồi.
Dân chúng Bắc Dư sống bằng săn b.ắ.n, thịt thì ăn, da thì làm áo giữ ấm.
Trong thành có nhiều tiệm may nhận da, giao cho nữ thợ thêu chế y phục, bán ra bên ngoài.
Từ nhỏ, ta đã khéo tay, lại thường theo mẫu thân đến các tiệm thêu bán da lông.
Khi ấy, ta quen một thợ thêu họ Phương.
Lúc đó ta rất mê xem nàng làm việc, nghĩ bụng: nếu sau này ta cũng thành một thợ thêu giỏi, kiếm nhiều bạc, cha mẹ sẽ không còn chán ghét ta là đứa câm nữa.
Thế là mỗi khi rảnh, ta nhặt những mảnh vụn người ta bỏ, lén luyện tập ngày đêm.
Thêu được một tấm, lại mang tới cho nàng xem.
Nàng thấy ta chỉ là một tiểu cô nương, lại chịu học hỏi, nên cũng bằng lòng chỉ dạy.
Lâu ngày thành thân quen.
Nói đúng ra, Phương nương t.ử xem như nửa người thầy của ta.
Dựa vào ký ức, ta tìm đến nhà nàng.
Gõ nhẹ vòng cửa, chẳng bao lâu, “két” một tiếng cửa mở ra.
Người ra mở cửa dung mạo diễm lệ, vừa trông thấy ta thì cặp mắt phượng chợt trợn tròn.
Ta còn chưa kịp nói gì, nàng đã kêu to một tiếng, kéo ta vào trong:
“Con nha đầu thối! Ngươi chạy đi đâu vậy hả?!”
Hóa ra sau khi ta bị bán đi, nàng từng đi tìm ta.
Tính nàng nóng nảy, còn vì ta mà cãi nhau lớn với cha mẹ ta.
“Cha mẹ ngươi, thật chẳng ra gì! Vạn lần đừng có quay lại cái nơi đó nữa!”
Lòng ta cảm động, vội làm dấu tay:
“Ta sẽ không quay lại nữa.”
Sau đó, ta kể rõ chuyện Tạ gia, tỉ mỉ từng chút một.
Cuối lời, ta nhờ nàng tìm giúp ít việc thêu, không dám mở miệng xin ở nhờ.
Ta liếc nhìn vào trong nhà — nhớ năm xưa nàng từng có ý trung nhân, chỉ e nay đã thành thân, e là bất tiện.
Nàng như đoán được tâm tư, khẽ cười tự giễu:
“Cái tên đó chạy rồi.”
“Lừa sạch bạc của ta.”
Tim ta chùng xuống, nhớ lại năm nào hai người còn quấn quýt không rời, sao lại thành ra thế?
Nhưng nàng chẳng muốn nhắc lại, cười cợt đổi giọng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi cứ an tâm ở lại đây.”
“Việc làm, để ta lo.”
04
Cứ thế, ta an ổn ở lại.
Phương nương t.ử tìm cho ta một việc thêu mẫu hoa văn.
Một mẫu được mười văn tiền, tính theo từng chiếc, làm càng nhiều càng kiếm được nhiều.
Thợ thêu tay nhanh thì một ngày làm được hai mẫu, một tháng cũng kiếm được nửa lượng bạc.
Vì muốn kiếm thêm tiền, ta làm suốt ngày không nghỉ, đêm lại chong đèn thêu thùa.
Phương nương t.ử nhìn vào, nhiều lần muốn nói lại thôi.
Nửa tháng sau, cuối cùng cũng có tin.
Người ta nói bên ngoài thì cấm thăm nuôi, nhưng ngầm thì vẫn có cách thông qua.
Ta đem nửa lượng bạc chắt chiu được, nhờ mối quan hệ của Phương nương t.ử, mua hai tấm vải vụn và ba tấm lông thỏ.
Trời lạnh thế này, thân thể Tạ Tuấn và Tạ Lâm lại còn thương tích, lòng ta thấp thỏm không yên.
Lại thức liền hai đêm, dùng vải vụn may thành hai chiếc áo lót.
Lông thỏ phải dùng tiết kiệm, ta cắt ra may vào n.g.ự.c, bụng và đầu gối – những chỗ cần giữ ấm nhất.
Còn dư một tấm lông thỏ, ta dùng vải tốt may thành một đôi bao tay.
Đó là để biếu quan sai.
Hai chiếc áo lót ta cố tình may bằng vải vụn, chắp vá khắp nơi, quan sai nhìn cũng chướng mắt chẳng muốn lấy.
Còn đôi bao tay bằng lông thỏ, ta làm cực kỳ tinh xảo và ấm áp, bên ngoài chẳng mua được đâu.
Còn lại một trăm văn tiền, ta cũng đem đi lo lót.
Nghĩ chắc là được.
Phương nương t.ử miệng thì lẩm bẩm:
"Con bé ngốc này, rốt cuộc là vì tên nam nhân nào mà ngươi phải chân tình đến thế?"
Nói gì thì nói, nàng cũng nhất quyết đòi đi cùng ta.
Hôm đó, ta lại được gặp Tạ Tuấn và Tạ Lâm.
Một thước cách biệt, xa xa nhìn nhau, không lời mà hơn ngàn lời.
Tạ Tuấn trông đã có tinh thần hơn trước, Tạ Lâm cũng không còn mang bộ dạng muốn c.h.ế.t nữa.
Ta không kìm được, khóe môi khẽ cong lên.
Phương nương t.ử bỗng ghé vào tai ta, cười trêu:
"Bảo sao ngươi liều mạng thế, hai huynh đệ này đúng là mặt mày tuấn tú thật ~
Nói nghe coi, ai là lang quân trong lòng ngươi? Ta thấy cái tên mặt lạnh kia nhìn ngươi…"
Mặt ta lập tức đỏ ửng, vội vàng xua tay:
"Không, không phải!
Họ… là huynh trưởng."
Phương nương t.ử nghiêng mặt, liếc ta một cái sắc lẻm:
"Huynh trưởng thì càng tốt.
Ta chỉ sợ sau này ngươi… không có chỗ để khóc thôi."
Lúc đó ta không hiểu ý nàng.
Ta thật ra không cảm thấy mình làm gì to tát. Chỉ là…
Gió nổi lên, ta nghĩ họ có áo ấm mặc.
Tuyết rơi xuống, ta nghĩ họ ăn có no không.
Giống như hồi còn ở Tạ gia — ta thêu vá, họ bình an.
Cứ vậy, tháng nào ta cũng mang quần áo và thức ăn vào.
Gặp năm mới, còn nấu một vò rượu ngon để họ đón Tết.
Đến năm thứ tư, cuối cùng có tin tốt.
Tân đế đăng cơ, đại xá thiên hạ.
Tội nặng giảm, tội nhẹ miễn.
Tạ Tuấn và Tạ Lâm thuộc tội nhẹ, lẽ ra phải được phóng thích.
Nhưng Bắc Dư là nơi núi cao hoàng đế xa, quan phủ không chịu trực tiếp thả người, chỉ cho chuộc tội bằng tiền.
C.h.ế.t — thì dễ lắm.
Ta cũng từng nghĩ đến cái c.h.ế.t.
Nhưng đến khi vượt qua rồi, ngoái đầu nhìn lại, mới hiểu: trên đời này chẳng có gì là không qua được.
Ai lại không từng sai? Sai thì sửa.
Tạ gia tuy suy tàn, nhưng người vẫn còn sống.
Chỉ cần sống, nhất định sẽ có đường xoay chuyển.
Ta đem bánh bao còn ấm và lọ t.h.u.ố.c nhét vào tay hắn, từng chữ từng chữ viết rõ ràng:
“Tuấn.”
“Lão gia và phu nhân mong một ngày cả nhà đoàn tụ.”
Ánh mắt Tạ Tuấn đỏ ngầu, như nhiễm m.á.u.
Thật lâu, thật lâu sau, hắn khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn ngào:
“Được.”
4
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khi rời đi, tuyết lại dày thêm một tầng.
Dưới chân phát ra tiếng “kẽo kẹt” nặng nề, bụng ta cũng kêu lên òng ọc, đúng lúc hợp thời.
Ta không dám nói cho họ biết, bạc ta mang theo chẳng còn lại bao nhiêu.
Họ ở trong ấy vốn đã khổ, đến sống còn chưa chắc, nói ra chỉ khiến họ thêm lo.
Ta thở dài một hơi — chỉ cần họ còn sống, những chuyện khác, để ta gánh là được rồi.
Dân chúng Bắc Dư sống bằng săn b.ắ.n, thịt thì ăn, da thì làm áo giữ ấm.
Trong thành có nhiều tiệm may nhận da, giao cho nữ thợ thêu chế y phục, bán ra bên ngoài.
Từ nhỏ, ta đã khéo tay, lại thường theo mẫu thân đến các tiệm thêu bán da lông.
Khi ấy, ta quen một thợ thêu họ Phương.
Lúc đó ta rất mê xem nàng làm việc, nghĩ bụng: nếu sau này ta cũng thành một thợ thêu giỏi, kiếm nhiều bạc, cha mẹ sẽ không còn chán ghét ta là đứa câm nữa.
Thế là mỗi khi rảnh, ta nhặt những mảnh vụn người ta bỏ, lén luyện tập ngày đêm.
Thêu được một tấm, lại mang tới cho nàng xem.
Nàng thấy ta chỉ là một tiểu cô nương, lại chịu học hỏi, nên cũng bằng lòng chỉ dạy.
Lâu ngày thành thân quen.
Nói đúng ra, Phương nương t.ử xem như nửa người thầy của ta.
Dựa vào ký ức, ta tìm đến nhà nàng.
Gõ nhẹ vòng cửa, chẳng bao lâu, “két” một tiếng cửa mở ra.
Người ra mở cửa dung mạo diễm lệ, vừa trông thấy ta thì cặp mắt phượng chợt trợn tròn.
Ta còn chưa kịp nói gì, nàng đã kêu to một tiếng, kéo ta vào trong:
“Con nha đầu thối! Ngươi chạy đi đâu vậy hả?!”
Hóa ra sau khi ta bị bán đi, nàng từng đi tìm ta.
Tính nàng nóng nảy, còn vì ta mà cãi nhau lớn với cha mẹ ta.
“Cha mẹ ngươi, thật chẳng ra gì! Vạn lần đừng có quay lại cái nơi đó nữa!”
Lòng ta cảm động, vội làm dấu tay:
“Ta sẽ không quay lại nữa.”
Sau đó, ta kể rõ chuyện Tạ gia, tỉ mỉ từng chút một.
Cuối lời, ta nhờ nàng tìm giúp ít việc thêu, không dám mở miệng xin ở nhờ.
Ta liếc nhìn vào trong nhà — nhớ năm xưa nàng từng có ý trung nhân, chỉ e nay đã thành thân, e là bất tiện.
Nàng như đoán được tâm tư, khẽ cười tự giễu:
“Cái tên đó chạy rồi.”
“Lừa sạch bạc của ta.”
Tim ta chùng xuống, nhớ lại năm nào hai người còn quấn quýt không rời, sao lại thành ra thế?
Nhưng nàng chẳng muốn nhắc lại, cười cợt đổi giọng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi cứ an tâm ở lại đây.”
“Việc làm, để ta lo.”
04
Cứ thế, ta an ổn ở lại.
Phương nương t.ử tìm cho ta một việc thêu mẫu hoa văn.
Một mẫu được mười văn tiền, tính theo từng chiếc, làm càng nhiều càng kiếm được nhiều.
Thợ thêu tay nhanh thì một ngày làm được hai mẫu, một tháng cũng kiếm được nửa lượng bạc.
Vì muốn kiếm thêm tiền, ta làm suốt ngày không nghỉ, đêm lại chong đèn thêu thùa.
Phương nương t.ử nhìn vào, nhiều lần muốn nói lại thôi.
Nửa tháng sau, cuối cùng cũng có tin.
Người ta nói bên ngoài thì cấm thăm nuôi, nhưng ngầm thì vẫn có cách thông qua.
Ta đem nửa lượng bạc chắt chiu được, nhờ mối quan hệ của Phương nương t.ử, mua hai tấm vải vụn và ba tấm lông thỏ.
Trời lạnh thế này, thân thể Tạ Tuấn và Tạ Lâm lại còn thương tích, lòng ta thấp thỏm không yên.
Lại thức liền hai đêm, dùng vải vụn may thành hai chiếc áo lót.
Lông thỏ phải dùng tiết kiệm, ta cắt ra may vào n.g.ự.c, bụng và đầu gối – những chỗ cần giữ ấm nhất.
Còn dư một tấm lông thỏ, ta dùng vải tốt may thành một đôi bao tay.
Đó là để biếu quan sai.
Hai chiếc áo lót ta cố tình may bằng vải vụn, chắp vá khắp nơi, quan sai nhìn cũng chướng mắt chẳng muốn lấy.
Còn đôi bao tay bằng lông thỏ, ta làm cực kỳ tinh xảo và ấm áp, bên ngoài chẳng mua được đâu.
Còn lại một trăm văn tiền, ta cũng đem đi lo lót.
Nghĩ chắc là được.
Phương nương t.ử miệng thì lẩm bẩm:
"Con bé ngốc này, rốt cuộc là vì tên nam nhân nào mà ngươi phải chân tình đến thế?"
Nói gì thì nói, nàng cũng nhất quyết đòi đi cùng ta.
Hôm đó, ta lại được gặp Tạ Tuấn và Tạ Lâm.
Một thước cách biệt, xa xa nhìn nhau, không lời mà hơn ngàn lời.
Tạ Tuấn trông đã có tinh thần hơn trước, Tạ Lâm cũng không còn mang bộ dạng muốn c.h.ế.t nữa.
Ta không kìm được, khóe môi khẽ cong lên.
Phương nương t.ử bỗng ghé vào tai ta, cười trêu:
"Bảo sao ngươi liều mạng thế, hai huynh đệ này đúng là mặt mày tuấn tú thật ~
Nói nghe coi, ai là lang quân trong lòng ngươi? Ta thấy cái tên mặt lạnh kia nhìn ngươi…"
Mặt ta lập tức đỏ ửng, vội vàng xua tay:
"Không, không phải!
Họ… là huynh trưởng."
Phương nương t.ử nghiêng mặt, liếc ta một cái sắc lẻm:
"Huynh trưởng thì càng tốt.
Ta chỉ sợ sau này ngươi… không có chỗ để khóc thôi."
Lúc đó ta không hiểu ý nàng.
Ta thật ra không cảm thấy mình làm gì to tát. Chỉ là…
Gió nổi lên, ta nghĩ họ có áo ấm mặc.
Tuyết rơi xuống, ta nghĩ họ ăn có no không.
Giống như hồi còn ở Tạ gia — ta thêu vá, họ bình an.
Cứ vậy, tháng nào ta cũng mang quần áo và thức ăn vào.
Gặp năm mới, còn nấu một vò rượu ngon để họ đón Tết.
Đến năm thứ tư, cuối cùng có tin tốt.
Tân đế đăng cơ, đại xá thiên hạ.
Tội nặng giảm, tội nhẹ miễn.
Tạ Tuấn và Tạ Lâm thuộc tội nhẹ, lẽ ra phải được phóng thích.
Nhưng Bắc Dư là nơi núi cao hoàng đế xa, quan phủ không chịu trực tiếp thả người, chỉ cho chuộc tội bằng tiền.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









