Chương 6:

11.

 "Không cần cân nhắc đâu, chốt đơn!" Tôi nhanh nhảu vươn tay giật lấy Liễm Dương Châu trong tay Âu Thần Dật, động tác nhanh đến mức như sợ hắn sẽ hối hận.

Thanh Huyền kéo tôi sang một bên, vẻ mặt lo lắng:  "Tiểu sư thúc, không thể đưa Quỷ Đan được! Quỷ Mẫu là thực thể bất t.ử bất diệt, toàn bộ tu vi cả đời đều nằm trong Quỷ Đan. Nó là đại bổ đối với mọi loài tà ma ngoại đạo, thậm chí là vật phẩm để hồi sinh tà thần. 

Tên ma cà rồng này lấy Quỷ Đan, không chừng là đang âm mưu một kế hoạch khủng khiếp nào đó!"

Tôi nháy mắt với Thanh Huyền một cái. 

Thanh Huyền từ nhỏ đã thế, tính tình cương trực, trung hậu, hồi bé chẳng ít lần bị tôi và Linh Vũ lừa. 

Sư huynh nói cậu ta có "trái tim xích t.ử", còn chúng tôi thì bảo cậu ta là đồ ngốc nghếch. Bị chúng tôi lừa 100 lần, thì lần thứ 101 vẫn cứ mắc mưu như thường.

Nhưng Thanh Huyền chẳng bao giờ giận. 

Sư huynh từng hỏi cậu ta tại sao biết rõ bị chúng tôi lừa mà vẫn cứ tình nguyện mắc bẫy. 

Thanh Huyền đã trả lời rất nghiêm túc: "Sư phụ, con biết xác suất lớn là các muội ấy lừa con, nhưng vạn nhất thì sao? Vạn nhất là thật thì sao? Nếu sư muội thực sự rơi xuống sông, nếu tiểu sư thúc thực sự bị rắn c.ắ.n thì sao? Giống như cậu bé chăn cừu nói dối vậy, chỉ cần một lần là thật thôi, thì hậu quả sẽ vô cùng rắc rối. Dù sao con chạy một chuyến cũng chẳng tốn bao nhiêu sức, các muội ấy không sao là tốt rồi."

Thấy tôi nháy mắt liên tục, Thanh Huyền bừng tỉnh đại ngộ:  "À, tiểu sư thúc, người..."

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu ta: "Đúng vậy, không có kẻ thù vĩnh viễn, mục tiêu của chúng ta hiện giờ đều là giải quyết Quỷ Mẫu, đương nhiên có thể tạm thời hợp tác. Có điều Quỷ Mẫu quá mạnh, mấy người chúng ta e là không gánh nổi, cậu mau gọi cứu viện đi."

Thanh Huyền hiểu ý, móc điện thoại ra bắt đầu nhắn tin. 

Hì hì, tên ma cà rồng này không biết đâu, môn phái của chúng tôi vẫn còn một vị Lão tổ từ nghìn năm trước. 

Chờ Linh Tố sư tổ đến, thì dù là Quỷ Mẫu hay Quỷ Sát, ngay cả Âu Thần Dật cũng sẽ bị luyện thành một viên đan d.ư.ợ.c thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

12.

Ngậm Liễm Dương Châu đi trên con đường ven thôn, tôi bắt đầu hối hận vì đã hợp tác với Âu Thần Dật. 

Viên châu này hiệu quả thì tốt thật, nhưng phải ngậm trong miệng. 

Vị đắng chát thì thôi đi, quan trọng nhất là nó... to quá. 

Nó to cỡ một quả quýt đường, ngậm vào là gần như không thể nói chuyện được.

Tống Phỉ Phỉ ngậm viên châu, suốt dọc đường cứ nháy mắt ra hiệu, múa tay múa chân với tôi. 

Con bé này thế mà biết cả thủ ngữ, tiếc là tôi chẳng hiểu một chữ nào.

Thanh Huyền thì đi đứng vô cùng cẩn trọng, thần sắc cảnh giác, ánh mắt sắc như chim ưng không ngừng quét qua môi trường xung quanh. 

Tôi nhả viên châu trong miệng ra:  "Cứ thế này không ổn, chúng ta phải nghĩ cách tìm ra Quỷ Mẫu trước. Tôi đã tra tài liệu, thị trấn này có hơn 3 vạn người, tính một nửa là phụ nữ thì khoảng 1,5 vạn. Chân thân của Quỷ Mẫu đang ẩn mình trong số 1,5 vạn người đó."  

"Quỷ t.h.a.i ký sinh trong bụng tất cả phụ nữ, hút tinh huyết và sinh cơ của họ, chỉ trong 3 ngày là có thể phá bụng chui ra. Lúc đó cả thị trấn sẽ thành một tòa quỷ thành. Thời gian không còn nhiều, phải khẩn trương lên."

Thanh Huyền vẻ mặt nghiêm trọng, cậu ta nhả viên châu ra rồi nhíu c.h.ặ.t mày:  "Tiểu sư thúc, chúng ta phải nghĩ cách ép Quỷ Mẫu lộ diện. Chúng ta không tìm thấy họ, thì hãy để họ tự tìm đến chúng ta."

Đây đúng là một cách. 

Tôi và Âu Thần Dật có thể làm mồi nhử, Quỷ Mẫu chắc chắn sẽ chỉ huy thuộc hạ đến bắt chúng tôi. 

Chỉ cần bà ta hành động, chúng tôi chắc chắn sẽ lần ra dấu vết.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện