9.

Tôi và Thanh Huyền lập tức bật dậy. Thanh Huyền hơi khom lưng, hạ thấp trọng tâm, sẵn sàng chiến đấu.

Cậu nhìn Âu Thần Dật với ánh mắt đầy cảnh giác và phòng bị.

Tống Phỉ Phỉ thì định làm một cú "cá chép quẫy đuôi" để đứng lên... nhưng không thành công.

Cuối cùng cô ấy lầu bầu c.h.ử.i rủa rồi phủi m.ô.n.g lồm cồm bò dậy.

"Đồ ma cà rồng nhà anh, dám ra tay với Linh Châu của tụi này à? Hôm nay không phải anh c.h.ế.t thì cũng là anh tiêu đời!!!"

Âu Thần Dật thong thả vuốt lại lọn tóc mái trước trán:

"Linh Châu, em thật là đồ vô tâm, tôi đến đây để giúp em mà."

Tôi ngước đầu nheo mắt nhìn hắn.

Lúc này đã là hoàng hôn, ráng chiều nhuộm một tầng vàng kim lên cả khu rừng.

Âu Thần Dật đứng trên cành cây, gương mặt tuấn mỹ tắm mình trong ánh nắng cam rực rỡ, làn da trắng đến mức gần như trong suốt.

"Anh không sợ ánh nắng nữa à?"

Đôi mắt phượng dài hẹp của Âu Thần Dật lộ ra một tia cười ý nhị:

"Linh Châu, nhờ có m.á.u của em mà tôi đã trở thành ma cà rồng duy nhất không sợ ánh mặt trời. Chúng ta đúng là một cặp trời sinh mà!"

Hóa ra sau nghi lễ "Sơ ủng" (nụ hôn đầu của ma cà rồng) ngày hôm đó, Âu Thần Dật đã bất chấp nguy cơ bị tro bụi bay biến mà c.ắ.n c.h.ặ.t vào cổ tôi.

Máu của tôi chứa đựng dương khí và linh khí, khi chảy vào cơ thể Âu Thần Dật đã thay đổi hoàn toàn thể chất của hắn.

Âu Thần Dật hiện tại, tuy vẫn là ma cà rồng, nhưng đã mất đi rất nhiều đặc tính của loài này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Âm khí và linh khí, t.ử khí và sinh khí cùng đan xen luân chuyển trong người anh ta.

Tìm thấy sự sống trong cái c.h.ế.t, Âu Thần Dật bây giờ mạnh hơn trước đây không chỉ một chút.

10.

Và tôi, cũng nhờ vậy mà có được một phần năng lượng của ma cà rồng. Sức mạnh và tốc độ tăng trưởng vượt bậc, cả răng nanh, và khứu giác nhạy bén gấp trăm lần.

Nhưng vì lượng m.á.u ma cà rồng đi vào cơ thể không nhiều, cộng thêm linh lực bản thân tôi quá mạnh mẽ, nên dù có được những khả năng này, về bản chất tôi vẫn không phải là ma cà rồng thực sự, không cần hút m.á.u người để tồn tại.

Tôi sực nhận ra vấn đề, nhìn Âu Thần Dật trân trối.

Hèn gì đám đàn bà mang quỷ t.h.a.i kia lại nói tôi thơm.

Đối với quỷ t.h.a.i mà nói, những kẻ vừa có âm khí lại vừa có linh khí như tôi và Âu Thần Dật chính là đại bổ phẩm tốt nhất.

Một khi ăn được chúng tôi, quỷ t.h.a.i có thể thuận lợi tiến hóa thành Quỷ Vương, hiệu lệnh vạn quỷ.

"Anh xuất hiện chỉ tổ làm tụi này c.h.ế.t nhanh hơn thôi!"

Tôi cạn lời nhìn Âu Thần Dật. Hơi thở trên người tôi sẽ liên tục thu hút đám quỷ t.h.a.i trong trấn.

Giờ cộng thêm một Âu Thần Dật nữa, nhóm chúng tôi chẳng khác nào đom đóm trong đêm trường, hay ngọn hải đăng giữa biển cả, nổi bật đến mức không thể nổi bật hơn.

Âu Thần Dật nhảy xuống cây đi về phía chúng tôi, xòe lòng bàn tay đưa cho tôi mấy viên châu xám xịt:

"Đây là Liễm Dương Châu, mang theo bên người có thể thu hồi dương khí, khiến đám Quỷ Sát và quỷ t.h.a.i trong trấn không chú ý đến chúng ta."

"Linh Châu, tôi đến đây để hợp tác với em. Chúng tôi cần Quỷ Đan của Quỷ Mẫu."

"Các người giúp tôi lấy Quỷ Đan, tôi giúp các người cứu người dân cả trấn này. Nếu không, đến ngày quỷ t.h.a.i ra đời, tất cả người trong trấn sẽ trở thành thức ăn cho chúng."

"Một viên đan đổi một thành phố, em cân nhắc xem?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện