7.

Thanh Huyền bật nhảy lên cao, dùng hết sức bình sinh ném viên đá trong tay về phía ghế lái.

"Vút!"

Tiếng xé gió vang lên, viên đá xuyên qua lớp kính phía sau tài xế, đập thẳng vào đầu lão ta.

"Kít !"

Tiếng lốp xe ma sát ch.ói tai vang lên.

Tài xế vì bị trúng đòn nên trong lúc hoảng loạn đã đạp gấp phanh.

Theo cú phanh cháy đường của chiếc xe buýt, người trong xe bị hất văng ngả nghiêng, mấy kẻ không đứng vững ngã nhào chồng chất lên nhau.

Ngay sau khi ném viên đá, Thanh Huyền nghiêng người nhảy lên, đá nát cửa sổ. Chớp thời cơ này, cậu lao ra khỏi xe trước, rồi sốt sắng hét lớn với Tống Phỉ Phỉ:

"Phỉ Phỉ, mau nhảy đi!"

Cơ thể Tống Phỉ Phỉ phản ứng nhanh hơn cả não bộ.

Gần như ngay khi Thanh Huyền vừa vọt ra, cô ấy đã chống người lao nửa thân dưới ra ngoài cửa sổ.

Tôi móc từ trong túi ra một nắm bùa chú, vung thẳng vào mặt đám người dưới sàn.

Những tiếng nổ lách tách vang lên, mấy người đàn bà trên xe bắt đầu rú lên những tiếng thét ch.ói tai.

Đám đàn ông hoảng loạn dập lửa đang bùng lên trên người phụ nữ của mình, miệng không ngừng gào thét:

"Mau! Bảo vệ quỷ thai!"

Tôi nhìn kỹ vào mấy người sản phụ dưới đất.

Bụng của họ lúc này nhô cao bất thường, vì trúng phải bùa chú mà cái bụng cứ cuộn lên lộn xuống như sóng biển.

Tôi thực hiện một cú lộn nhào điệu nghệ nhảy ra ngoài cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thanh Huyền đã đỡ được Tống Phỉ Phỉ và đợi sẵn ở đó.

Cửa xe buýt từ từ mở ra, chúng tôi điên cuồng chạy trốn vào rừng núi trước khi đám người trong xe kịp đuổi tới.

8.

"Mẹ ơi, chạy c.h.ế.t con rồi, tớ sắp nôn ra đến nơi rồi đây."

Tống Phỉ Phỉ vịn vào một thân cây, thở không ra hơi: "Cái thị trấn này... cái quái gì cũng có hết vậy!"

Tôi ngồi bệt xuống đất, quẹt mồ hôi trên mặt. Thanh Huyền cũng chống tay vào đầu gối thở dốc.

"Tiểu sư thúc, dưới chân đạo quán của chúng ta... không phải vốn trấn áp một Quỷ Mẫu sao? Còn những gã đàn ông kia là thứ gì?"

Tôi lau mồ hôi, tim vẫn chưa thôi đập loạn vì hãi hùng:

"Cậu quên rồi sao, nghìn năm mới xuất hiện một Quỷ Mẫu, mà đã xuất hiện là sẽ hoài t.h.a.i vạn đứa trẻ quỷ. Và Quỷ Mẫu không bao giờ xuất hiện đơn độc, bên cạnh nó luôn có Quỷ Mị và Quỷ Sát đi cùng."

"Quỷ Mị mê hoặc lòng người, Quỷ Sát kích động thú tính."

"Đạo quán bị dỡ, Quỷ Mẫu thoát ra. Bây giờ, nó mượn bụng của tất cả phụ nữ trong trấn để nuôi dưỡng quỷ thai, còn đàn ông trong trấn đều đã trở thành tay sai của nó, biến thành Quỷ Sát và Quỷ Mị hết rồi."

Tống Phỉ Phỉ tuyệt vọng nằm vật ra đất:

"Cái gì cơ? Vậy giờ chúng ta phải đấu với cả thị trấn à? Trấn này có bao nhiêu người?"

Tôi thở dài: "Cũng không nhiều lắm, trấn nhỏ thôi, tầm hai ba vạn người."

Nghe xong, Tống Phỉ Phỉ nằm thẳng cẳng:

"Ha ha ha, hai ba vạn... Một phút đ.á.n.h gục một đứa thì tớ cũng phải đ.á.n.h mười mấy ngày không ăn không uống không ngủ. Định vắt kiệt sức ai đây? Tớ thấy chỗ này phong thủy cũng tốt, rừng rậm xanh tươi, hay là tụi mình tự đào hố chôn mình ở đây luôn đi."

"Linh Châu xinh đẹp thế này, sao có thể bị chôn vùi ở đây được?"

Một giọng nói trầm thấp, lười biếng vang lên. Tôi lần theo tiếng động nhìn lên cây, chỉ thấy một người đàn ông mặc vest, gương mặt tuấn tú nhưng trắng bệch đang ngồi trên cành cây.

Ma cà rồng Âu Thần Dật?!!!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện