13.

Thế là tôi và Âu Thần Dật chia làm hai ngả.

Giữa thị trấn có một con sông chảy qua, chia trấn làm hai nửa.

Âu Thần Dật đi cùng Thanh Huyền sang phía Bắc Giang, còn tôi và Tống Phỉ Phỉ ở lại phía Nam Giang.

Ngậm Liễm Dương Châu đi trên đường, tôi và Tống Phỉ Phỉ không khỏi kinh hãi trước cảnh tượng trước mắt.

Thị trấn đã loạn cào cào, đường xá vốn trật tự nay đầy rẫy xe cộ nằm ngổn ngang.

Có mấy chiếc đ.â.m sầm vào nhau, mấy gã đàn ông mắt đỏ sọc đang lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi dưới đất, trong khi người đi đường rõ ràng chẳng mảy may quan tâm.

Tống Phỉ Phỉ siết c.h.ặ.t t.a.y tôi.

Trên rất nhiều cửa kính xe có những vết m.á.u b.ắ.n tung tóe.

Đây không còn là thị trấn yên bình nữa, mà là một địa ngục trần gian.

Từng sinh mạng vô tội ngã xuống trước mắt khiến tôi không tự chủ được mà nghiến răng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Những kẻ bị Quỷ Mị, Quỷ Sát nhập thân đều trở nên bạo lực, hung tàn và khát m.á.u, chỉ cần một lời không hợp là ra tay tàn độc.

"Mẹ kiếp, mù à? Đi đứng không có mắt à!"

Vì mải nhìn cảnh đ.á.n.h nhau nên Tống Phỉ Phỉ hơi lơ đãng, cô ấy vừa mới kêu khẽ một tiếng thì đã bị ai đó từ phía sau đẩy mạnh một cái.

"Bộp~" Viên Liễm Dương Châu từ miệng Tống Phỉ Phỉ văng ra, rơi xuống đất.

Cả con phố bỗng chốc im bặt.

"Người sống?"

Một người phụ nữ tầm 30 tuổi mặc chiếc váy cotton trắng, khuôn mặt thanh tú giờ đây ám một sắc xanh xám, trông cực kỳ tiều tụy.

Cô ta khẽ hít hà không khí, rồi giơ cánh tay gầy khẳng khiu chỉ về phía Tống Phỉ Phỉ: "Bắt lấy nó, cái này cũng ăn được."

Đám đàn ông đang đ.á.n.h nhau lập tức dừng lại.

Một kẻ có cánh tay rõ ràng đã bị trật khớp, hắn thản nhiên dùng lực bẻ mạnh một cái.

Một tiếng "rắc" vang lên, hắn bẻ khớp về vị trí cũ rồi lừ lừ tiến về phía chúng tôi.

14.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy Tống Phỉ Phỉ vẫn còn đứng ngây ra đó, tôi nắm lấy tay cô ấy lao v.út vào con hẻm nhỏ bên đường.

Phía sau nhanh ch.óng có một đám người đuổi theo, nhìn qua cứ như đang chơi trò đại bàng bắt gà con.

"Tớ... tớ làm rơi mất Liễm Dương Châu rồi!"

Tống Phỉ Phỉ thở hồng hộc, chạy đến mức muốn đứt hơi.

Tôi kéo cô ấy chạy không dám ngoảnh đầu.

Lúc Tống Phỉ Phỉ vừa nhả viên châu ra tôi đã thấy rồi, nó lăn đi và ngay lập tức bị một gã to con giẫm nát bấy.

Vụ làm ăn này với Âu Thần Dật đúng là lỗ nặng.

Tôi kéo Tống Phỉ Phỉ chạy lắt léo qua các con phố nhỏ.

Vừa cắt đuôi được một tốp thì phía sau lại có thêm nhiều "cái đuôi" khác bám theo.

Hai đứa chạy quáng quàng, chẳng mấy chốc đã bị dồn vào một con hẻm cụt.

Tôi dùng lực nhún chân, nhanh ch.óng leo lên được bờ tường, nhưng Tống Phỉ Phỉ không có sức lực và khả năng nhảy nhót đó.

Tôi ngồi trên bờ tường, đưa một tay ra định kéo cô ấy lên.

Đúng lúc này, đám người đang vây kín lối vào hẻm dạt sang hai bên, người phụ nữ trẻ lúc nãy bước tới.

Ả phớt lờ tôi đang ngồi trên tường, đôi mắt hẹp đen ngòm chỉ nhìn chằm chằm vào Tống Phỉ Phỉ.

"Quỷ Mẫu lần này m.a.n.g t.h.a.i đôi, rất có thể sẽ sinh ra hai Quỷ Vương cùng lúc. Chúng ta cần chuẩn bị thêm nhiều thức ăn, hễ thấy người sống nào lạc vào trấn là phải bắt bằng sạch."

Tôi rùng mình kinh hãi.

Thai đôi! Lại là t.h.a.i đôi!

Tương truyền Quỷ Mẫu sinh vạn quỷ, trong đó chắc chắn sẽ có một Quỷ Vương.

Quỷ Vương xuất thế, sinh linh lầm than, nhân gian thành tu la tràng.

Một đứa đã đủ rắc rối rồi, đằng này lại là hai!

Nghĩ đến hậu quả t.h.ả.m khốc, mặt tôi trắng bệch.

Nghe xong lời người phụ nữ, Tống Phỉ Phỉ hét lên với tôi: "Linh Châu, cậu chạy mau đi! Mặc kệ tớ!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện