Vân Trần mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ y vừa cử hành xong lễ cập quan.

"Công công." Vân Trần th* d*c chạy về Lăng Uyên Điện, vừa vặn đụng phải Lục Phúc công công đang quét tuyết ngoài cửa, "Công công có thấy A Hành không?"

Lục Phúc công công thấy y, nụ cười trên mặt còn chưa kịp nở đã lập tức biến thành kinh hoảng, ông dậm chân nghênh đón: "Ôi chao Điện hạ của ta ơi, sao giờ này người lại về đây rồi? Đại lễ đã xong cả rồi sao?"

"Công công đừng hoảng, chắc chắn xong rồi mới về chứ." Vân Trần cười nói, "Phụ hoàng và các đại nhân còn có quốc sự phải bàn, nên đại lễ cũng tiến hành nhanh hơn một chút."

Lục Phúc công công nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, ông khom người đáp: "Lão nô cũng chưa thấy Sở thị vệ, chắc là đang ở nhà kề rồi."

"Đã là thị vệ của ta rồi, không ở yên trong Lăng Uyên Điện lại cứ thích về cái chỗ đó làm gì." Vân Trần bất mãn lẩm bẩm một tiếng, sau đó nhấc chân đi thẳng về phía nhà kề tìm người.

Trong nhà kề ở đều là cung nữ thái giám, vừa thấy có chủ tử đến liền nhao nhao tiến lên hành lễ vấn an.

Trước kia Vân Trần điều Sở Tôn Hành đến điện của mình đã từng thấy nơi ở của hắn, lúc này dựa vào ký ức men theo đường nhỏ rẽ đến một gian phòng, Sở Tôn Hành quả nhiên đang tựa vào mép giường nghỉ ngơi.

Nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, hắn cảnh giác mở mắt.

Sau khi nhìn rõ là Vân Trần, hắn ngẩn người một thoáng, sau đó xuống giường cúi người hành lễ.

Vân Trần bước nhanh tới đỡ lấy cánh tay hắn, hỏi: "Có phải làm ồn đến ngươi nghỉ ngơi rồi không?"

"Sao lại thế được." Sở Tôn Hành đóng cửa lại, nhíu mày nói, "Điện hạ giờ này không phải nên ở đại lễ cập quan sao, nếu có việc tìm thuộc hạ cứ việc sai người đến, hà tất phải đích thân đến nơi này một chuyến."

Vân Trần kéo hắn ngồi xuống, từ tốn đáp: "Đại lễ xong rồi, quả thật có việc tìm ngươi, nhưng không muốn sai người đến, ta muốn tự mình đến."

"Điện hạ có việc gì sao?" Sở Tôn Hành rót một chén trà, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ rồi mới đưa cho Vân Trần.

Vân Trần lấy từ trong tay áo ra một chiếc mũ bạch kim đặt lên bàn, cười nói: "A Hành cùng tuổi với ta, cho nên hôm nay cũng là ngày cập quan của ngươi. Ta đã sớm sai người ra ngoài cung tìm thợ giỏi làm một chiếc mũ, chính là đợi đến hôm nay để tặng cho ngươi đây."

Vân Trần đưa chiếc mũ cho hắn, trong mắt lấp lánh ánh sáng, giọng điệu có chút mong đợi: "Có thích không?"

Vân Trần nhỏ hơn Sở Tôn Hành bốn tháng, theo lý mà nói hai người cập quan không nên cùng một ngày, nhưng y lại có lòng riêng muốn vào ngày đại lễ của mình tặng chiếc mũ này đi.

Hai tay Sở Tôn Hành nâng niu chiếc mũ, im lặng hồi lâu mới cong môi cười, chân thành nói: "Thích, cảm ơn điện hạ."

Nhà kề không có ánh sáng sáng sủa chiếu vào, nhưng dù vậy, chiếc mũ vẫn lấp lánh ánh sáng trong lòng bàn tay hắn.

Vân Trần véo má hắn, lại dùng tay x** n*n một hồi lâu mới thỏa mãn nói: "Thích là tốt rồi!"

Sở Tôn Hành nhìn y, đáy mắt ngậm ý cười, trong lòng chỉ cảm thấy một dòng nước ấm áp tràn đầy.

"À đúng rồi." Vân Trần đột nhiên nói, "Sau này ngươi đừng ở đây nữa, theo ta về tẩm điện đi, Lăng Uyên Điện còn mấy gian sương phòng chưa có người ở."

Thấy sắc mặt Sở Tôn Hành có chút do dự, Vân Trần biết trong lòng hắn lại bắt đầu giở cái trò "không hợp lễ" kia rồi. Nếu có cách, y thật muốn xóa sạch bốn chữ này khỏi đầu hắn mà.

"Ngươi là thị vệ tùy thân của ta, không ở cùng ta mới là không hợp quy củ." Vân Trần nói, "Hơn nữa, nhà kề này cách tẩm điện của ta quá xa, ta có việc tìm ngươi cũng rất bất tiện."

Vân Trần tiến lên bịt miệng Sở Tôn Hành, cong môi cười: "Ngươi không nói gì thì coi như là đồng ý rồi nhé."

Đáy mắt Sở Tôn Hành nhuộm thêm vài phần ý cười, gỡ tay y ra nói: "Cứ theo điện hạ là được."

Vân Trần thấy hắn chịu nhả lời, vội vàng kéo tay áo hắn định đi ra ngoài, như thể sợ hắn đổi ý vậy: "Vậy A Hành bây giờ cứ theo ta về trước, đồ đạc ta lập tức sai người mang qua cho ngươi."

"Được."

Vân Trần vốn định ngày hôm sau sẽ dẫn Sở Tôn Hành xuất cung dạo chơi, coi như ăn mừng việc cuối cùng cũng đưa được người về điện của mình, nhưng không ngờ ngày thứ hai lại tìm mãi không thấy người đâu.

Y giữ lại rất nhiều nô tài trong điện để tra hỏi, nhưng bọn họ như thể đều mất trí nhớ trong một đêm, hoàn toàn không nhớ nổi người tên Sở Tôn Hành này.

Vân Trần hoảng loạn đi tìm Lục Phúc công công, vừa mở miệng đã vội vàng hỏi: "Công công, người có thấy A Hành đâu không?"

"A Hành?" Lục Phúc công công ngẫm nghĩ hồi lâu, khó hiểu nói, "Trong cung từ khi nào có nhân vật này vậy? Lão nô chưa từng nghe qua."

Đầu óc Vân Trần một mảnh trống rỗng, nhưng vẫn không bỏ cuộc mà kéo tay Lục Phúc công công truy hỏi: "Công công nghĩ kỹ lại xem, A Hành từ nhỏ đã vào cung, công công cũng thương yêu hắn lắm, sao lại không nhận ra hắn được?"

Lục Phúc công công thấy y lo lắng đến nói năng lộn xộn cũng có chút căng thẳng, nhưng lão nghĩ đi nghĩ lại quả thật chưa từng nghe nói trong cung có người mà Vân Trần đang tìm: "Điện hạ đừng lo lắng, có lẽ hai ngày trước Điện hạ nhiễm phong hàn, đầu óc lúc này vẫn chưa tỉnh táo hẳn, Điện hạ vẫn nên về tẩm điện nghỉ ngơi thêm đi."

Vân Trần ngẩn người, rũ tay bất lực lắc đầu, thất thần men theo những con đường trong cung, không phương hướng cũng chẳng mục đích.

Không biết đi bao lâu, mãi đến khi sắc trời dần tắt ánh đỏ, y mới vô tình nhìn thấy bóng hình quen thuộc sau một hòn giả sơn.

Sở Tôn Hành nửa tựa vào giả sơn, cả người bất động. Vân Trần có chút lảo đảo nhào tới, niềm vui sướng vì tìm lại được người chưa kịp kéo dài một khắc, vẻ mặt y đã cứng đờ lại.

Vân Trần không dám tin vào mắt mình, khẽ gọi hắn hết lần này đến lần khác, nhưng thân thể Sở Tôn Hành vẫn lạnh lẽo như băng, đã sớm không còn hơi thở.

"A Hành——!"

Vân Trần đột ngột mở bừng mắt, theo bản năng vươn tay nắm chặt người bên cạnh. Nhưng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, cảm giác quen thuộc dưới lòng bàn tay giống như trong giấc mơ vừa rồi lập tức khiến y như bị sét đánh sững sờ tại chỗ.

Y run rẩy ngồi dậy, mượn chút ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe hở để sờ mặt Sở Tôn Hành.

Làn da dưới lòng bàn tay lạnh lẽo không chút hơi ấm, y chỉ cảm thấy còn lạnh hơn cả vách núi sau lưng.

Sở Tôn Hành nằm nghiêng bên cạnh y, vẫn im lặng như thường ngày. Vân Trần run rẩy muốn ôm hắn lên, nhưng tay vừa chạm chỉ cảm nhận được làn da tr*n tr** ở nửa thân trên của hắn.

Y khẽ run rẩy rụt tay lại, sau đó kéo áo choàng phủ lên người Sở Tôn Hành từng chút một, có chút sợ hãi cúi xuống dò hơi thở hắn.

Vài sợi khí lạnh lẽo rơi trên đầu ngón tay, hơi thở của Sở Tôn Hành yếu ớt đến cực điểm, y phải nín thở tập trung hồi lâu mới cảm nhận được nhịp thở tiếp theo của hắn.

Cho đến khi xác nhận người trong lòng vẫn còn sống, y mới ôm Sở Tôn Hành lên, vùi mặt vào cổ hắn không nhúc nhích, dòng cảm xúc hỗn loạn dâng trào trong nháy mắt nhấn chìm y.

Vân Trần nửa kéo nửa ôm Sở Tôn Hành ra phía trước cửa động, sau đó ôm chặt người nọ vào lòng, cố gắng dùng thân nhiệt sưởi ấm hắn.

Y cúi đầu, nhỏ giọng như sợ làm kinh động giấc ngủ của hắn: "Ta vẫn còn nhớ lúc sập hầm ngươi đã mắng ta, ngươi nợ ta một lần phạt, không được trốn đâu đấy."

Cùng lúc đó, trái ngược với sự tĩnh lặng trong hang, bên ngoài dần dần vang lên những tiếng bước chân dồn dập. Dù cách từng lớp vách đá vẫn có thể nghe thấy động tĩnh, chắc hẳn là có rất nhiều người đến.

"Tứ điện hạ—— Tứ điện hạ——" Bên ngoài, Tiêu Cẩm Hàm dẫn theo mấy chục người sốt ruột vây quanh chân núi gào lớn.

Hai ngày nay hắn luôn túc trực gần Liêu phủ, vị trí núi hoang quá hẻo lánh, lúc sụp đổ người trong huyện không nghe thấy tiếng động lớn, chỉ truyền đến một tiếng rung nhẹ, cũng không ai để ý.

Bên phía Liêu Thu không có động tĩnh, Tiêu Cẩm Hàm đương nhiên sẽ không vô duyên vô cớ chạy đi tìm Vân Trần. Vẫn là tối hôm qua khi trời vừa tối, hắn nhận được thư của Tiêu Vị Trọc nói Vân Trần bên kia vẫn chưa hồi âm. Lòng hắn thắt lại, lập tức dẫn người lật tung cả huyện Nam Thủy cũng không tìm thấy hai người, lúc này mới phát hiện có chuyện chẳng lành.

Trong đầu nhớ lại ngọn núi phía sau mà trước đó đã nhắc với Vân Trần, hắn liền không ngừng nghỉ vội vàng dẫn người tìm đến.

Trong động không có mặt trời mặt trăng, trải qua bao nhiêu ngày như vậy Vân Trần đã chẳng còn chút sức lực nào. Y cẩn thận phân biệt giọng nói, xác định tiếng bên ngoài là người của mình, lập tức nhặt một hòn đá dùng sức đập vào vách đá phía sau, gắng hết sức hô lớn: "Tiêu Cẩm Hàm! Bên trong!"

Giọng Vân Trần càng lúc càng nhỏ gọi mấy tiếng, Tiêu Cẩm Hàm mới kinh ngạc quay ra sau gọi người: "Mau lại đây, ở đây!"

Vân Trần từ từ thở phào nhẹ nhõm, nâng mặt Sở Tôn Hành lên, giọng nói run rẩy mang theo chút may mắn nói: "Bọn họ đến rồi, ngươi đợi thêm chút nữa."

"Đợi chúng ta về rồi ta nấu mì cho ngươi nhé?" Vân Trần đỡ đầu hắn, nhẹ nhàng đặt lại bên cổ mình, "Mì lần trước ngươi nấu thật sự quá nhạt nhẽo, sau này vẫn là ta làm thì hơn."

Sở Tôn Hành không có phản ứng, Vân Trần cũng không cảm thấy nản lòng, tiếp tục luyên thuyên một mình không ngừng.

"A Hành." Vân Trần nói chuyện phiếm hồi lâu, cuối cùng cũng im lặng, giọng khàn khàn khẽ hỏi, "Có phải ngươi biết ta xưa nay không bao giờ thật sự giận ngươi, cho nên ta nói nhiều như vậy mà ngươi cũng không thèm để ý tới ta không?"

"Không để ý thì không để ý vậy." Vân Trần nghiêng đầu để lại một hàng dấu răng nhợt nhạt trên vành tai hắn, "Đều ghi lại hết, sau này phạt một lượt."

Y lại kéo người vào lòng thêm chút nữa, nhưng đột nhiên cảm thấy bên hông bị vật gì đó chọc đau nhói.

Y theo cảm giác vươn tay mò mẫm, rồi rút ra một vật lạnh lẽo từ trong tay áo. Ánh sáng trong động mờ tối, y không nhìn rõ là vật gì, chỉ đại khái cảm thấy giống như một miếng ngọc bội.

Lúc này y không rảnh bận tâm đến chuyện khác, chỉ tùy tiện nhét vào lòng, rồi tiếp tục ghé sát mặt Sở Tôn Hành, nhẹ nhàng nói chuyện với hắn.

Tiếng di chuyển đá bên ngoài động càng lúc càng gần, vách núi lại một lần nữa rơi xuống vài hòn đá vụn nhỏ. Vân Trần ôm chặt Sở Tôn Hành vào lòng che chắn, mắt chỉ nhìn thẳng vào khe hở phía trước đang dần sáng lên.

"Điện hạ!"

Theo một tiếng "ầm" trầm đục, ánh sáng chói lòa ập đến trong nháy mắt khiến mắt Vân Trần đau rát.

"Mau đưa hắn ra ngoài trước! Nhanh tìm thái y!" Sau khi cửa động mở ra, Vân Trần gắng sức hét lớn một tiếng, đẩy Sở Tôn Hành ra ngoài rồi trước mắt tối sầm lại, toàn thân mất hết sức lực ngã ra sau.

Vẻ mặt Tiêu Cẩm Hàm kinh hãi, vội vàng nhanh tay lẹ mắt kéo y ra khỏi động: "Tứ Điện hạ!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện