Trong khách đ**m, tiểu nhị tất bật ra vào, liên tục mang nước nóng vào phòng. Lão thầy thuốc đi đi lại lại trước giường Sở Tôn Hành, vừa bắt mạch vừa thở dài.

"Lão tiên sinh, hắn thế nào rồi?" Tiêu Cẩm Hàm thấy vậy, trong lòng cũng thấp thỏm, lo lắng đứng bên cạnh cẩn thận dò hỏi.

Lão thầy thuốc im lặng một lát, sau đó thở ra một hơi thật dài: "Thằng nhóc này, đúng là mạng lớn thật."

Vừa nãy khi ông đặt tay lên cổ tay Sở Tôn Hành, suýt chút nữa đã không bắt được mạch của hắn. Liên tục dùng mấy chục cây ngân châm, lại truyền vào không ít nội lực mới miễn cưỡng kéo được người từ quỷ môn quan trở về.

"Cả lưng không có một chỗ da lành, phần lớn vết thương đều sâu đến tận xương, những vết cứa trên cổ tay thì càng không cần phải nói." Lão thầy thuốc cảm thán hai tiếng, "Lúc đầu ta vừa nhìn thấy hắn, suýt chút nữa còn tưởng các ngươi bảo ta đến cứu một người chết. Vết thương nặng như vậy, máu cả nửa người đã chảy hết, thế mà vẫn còn sống được, chẳng phải mạng lớn thì là gì."

Tiêu Cẩm Hàm không lên tiếng, trong lòng cũng không khỏi sợ hãi.

Mấy ngày này hắn dù có ngốc nghếch đến đâu cũng mơ hồ nhận ra giữa Sở Tôn Hành và Vân Trần có chút gì đó khác thường, hắn tuy không rõ là khác thường ở chỗ nào, nhưng lại có thể chắc chắn giữa họ không chỉ đơn thuần là quan hệ chủ tớ.

"Còn người kia đâu? Chẳng phải nói còn một người nữa cũng cần ta xem sao?" Lão thầy thuốc đứng dậy hỏi.

"Mời lão tiên sinh theo ta." Tiêu Cẩm Hàm hoàn hồn, dẫn ông ra ngoài.

Chỉ là còn chưa đợi hai người bước ra khỏi cửa phòng, cửa đã bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra, Vân Trần thấy họ, buột miệng nói: "A Hành đâu?"

"Công tử sao lại dậy rồi?" Tiêu Cẩm Hàm vội vàng tiến lên đỡ lấy y.

Vân Trần hất tay hắn ra, bước chân lảo đảo đi đến trước giường Sở Tôn Hành. Lão thầy thuốc thấy sắc mặt y trắng bệch, cả người trông suy yếu vô lực, trong lòng nhất thời hiểu rõ, tiến lên không nói lời nào kéo lấy cổ tay y.

"Ngươi không có gì đáng ngại, chỉ là thân thể hư nhược chút thôi, mấy ngày nay phải bồi bổ cho tốt."

"Lão tiên sinh, hắn thế nào rồi?"

Vân Trần quay người lại, dưới chân chao đảo mấy bước. Lão thầy thuốc giơ tay ấn y trở lại ghế: "Lúc trước thì nguy, may mà hiện tại không sao rồi."

"Ta vừa nãy đã bảo Uyển Nhi đi sắc thuốc rồi." Lão thầy thuốc đưa cho y một tờ đơn thuốc, "Cũng may hắn là người luyện võ, nền tảng vốn dĩ không tệ, cứ theo đơn thuốc này uống bảy tám ngày là có thể khỏi bệnh được phần lớn. Chỉ là vết thương ngoài da không thể vội, vẫn cần phải từ từ dưỡng."

Vân Trần đứng dậy, cảm kích cúi người chào ông: "Đa tạ lão tiên sinh."

"Cơ duyên xảo hợp gặp được các ngươi, cứu được thì tiện tay cứu thôi, cần gì phải cảm ơn." Lão thầy thuốc xua tay, "Chỉ là thuộc hạ của ngươi cũng trung thành thật, nếu không phải hắn vẫn luôn xả máu giúp ngươi cầm cự, e rằng ngươi cũng không đợi được đến lúc này."

"Xả máu?"

Đồng tử Vân Trần đột nhiên co rút lại, vội vàng lật cổ tay Sở Tôn Hành, quả nhiên nhìn thấy trên đó những vết cứa dữ tợn.

Y lập tức hiểu ra, trước đó khi họ bị mắc kẹt trong động y tuy hôn mê bất tỉnh, nhưng cũng mơ hồ cảm thấy trong miệng thỉnh thoảng lại có mùi tanh nồng của máu.

Y chỉ cho rằng mình sốt cao đến hồ đồ cắn rách đầu lưỡi, không ngờ lại là...

Vân Trần rũ mắt nhìn người đang nằm sấp trên giường, trong lòng vừa giận vừa đau.

Lão thần y đảo mắt nhìn quanh hai người, khẽ nhướng mày, trong lòng hiểu rõ mấy ngày nay Vân Trần e là sẽ không bước chân ra khỏi căn phòng này, bèn quay đầu nói với Tiêu Cẩm Hàm: "Đi lấy chút cháo thịt lên đây, hai người bọn họ mấy ngày nay chỉ có thể ăn cháo thịt, tuyệt đối không được dùng nhiều dầu muối."

Tiêu Cẩm Hàm đáp một tiếng, khẽ gật đầu đóng cửa phòng lại giúp họ.

Vân Trần nắm lấy tay Sở Tôn Hành, gắng gượng kìm nén cảm xúc, cung kính hỏi: "Xin hỏi lão tiên sinh xưng hô thế nào?"

"Lâu Thương."

"Lâu thần y?" Vân Trần ngồi thẳng người, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.

"Ngươi nhận ra ta?" Lâu Thương nghi hoặc hỏi.

"Nghe Hà thái y nhắc đến mấy lần, Lâu tiền bối còn nhớ Hà Minh Triết không?" Vân Trần nói, "Y thuật của Hà thái y đã rất tinh thông, nhưng mỗi khi có người khen ngợi ông ấy, ông ấy đều nhắc đến sư phụ của mình. Những chuyện khác thì không chịu nói, chỉ nói là một cao nhân ẩn thế, y thuật của mình còn chưa bằng một phần mười của người đó."

"Minh Triết quen thói khoa trương, ta chỉ là một lang trung vụng về lang thang khắp nơi, may mắn cứu được vài người thôi, đâu dám xưng là thần y." Lâu Thương vuốt vuốt râu, cười nói, "Nhưng nếu ngươi đã quen biết Minh Triết, chắc hẳn cũng là người trong cung rồi."

"Chính xác." Vân Trần đáp.

Lâu Thương gật đầu, về thân phận của y lão đại khái cũng đoán được chút ít, chỉ là lão không có hứng thú với chuyện này, càng không muốn hỏi nhiều.

Vân Trần nhìn Sở Tôn Hành, khẽ hỏi: "Lâu tiền bối, hắn bao giờ thì tỉnh lại?"

"Người đã sống lại rồi đương nhiên sẽ tỉnh, chắc là mấy ngày này thôi." Lâu Thương nói, "Nhớ kỹ mỗi ngày ba bữa thuốc không được thiếu, nếu có thể đút được đồ ăn thì cho hắn uống chút cháo thịt, nếu không thì cho uống chút nước trắng cũng được. Uyển Nhi là đồ tôn của ta, mấy ngày này ta sẽ để nó ở lại đây, ngươi có việc gì cứ bảo nó đến tìm ta là được."

Lâu Thương dặn dò xong liền ra khỏi phòng, Vân Trần nắm lấy tay Sở Tôn Hành xoa đi xoa lại, im lặng ngồi bên cạnh nhìn hắn.

Tiêu Cẩm Hàm bưng mấy bát cháo thịt lên, Vân Trần lên tiếng gọi hắn lại: "Chờ một chút, còn một việc nữa cần ngươi đi làm."

"Điện hạ xin cứ dặn dò." Tiêu Cẩm Hàm đáp.

"Trong động ở hậu sơn còn rất nhiều người, hẳn là những dân thường mất tích gần đây. Ngươi dẫn người thử xem có thể đào thi thể ra nguyên vẹn không, cũng để họ yên nghỉ." Vân Trần dừng một chút, lạnh giọng nói, "Còn nữa, lập tức sai người giam giữ Liêu Thu, phong tỏa nghiêm ngặt Liêu phủ cho ta, ngay cả một con chim cũng không được bay ra!"

"Vâng." Tiêu Cẩm Hàm vẻ mặt nghiêm nghị gật đầu đáp, sau đó khẽ đóng cửa lại cho hai người.

Vân Trần bưng bát cháo thịt lên, nghiền nát từng hạt gạo bên trong rồi cẩn thận đút cho Sở Tôn Hành, nhưng người đang ngủ say trên giường dường như không muốn hợp tác, dù đút vào bao nhiêu cũng đều chảy hết ra khóe miệng.

Thử mấy lần Vân Trần cũng có chút nóng nảy, dứt khoát tự mình ngậm một ngụm, ghé sát môi hắn từ từ mớm cho hắn, mớm đi mớm lại gần nửa canh giờ, bát cháo nhỏ trong tay cuối cùng cũng cạn đáy.

Y lấy một chiếc khăn ướt, vừa định cúi người xuống lau người cho hắn, một v*t c*ng trong lòng lại đột nhiên rơi xuống, chạm đất phát ra một tiếng "keng" thanh thúy.

Vân Trần ngồi xổm xuống nhặt nó lên, đợi đến khi nhìn rõ là vật gì, vành mắt y lập tức nóng lên.

Nằm trong lòng bàn tay là một miếng ngọc bội hình tròn, chính là miếng ngọc bội trước đó ở trong động, y tìm được trong y phục của Sở Tôn Hành rồi tiện tay nhét vào người.

Giữa miếng ngọc bội được chạm rỗng một chữ "Trần", ngay cả sợi tua bạc trắng bên cạnh cũng là kiểu dáng mà y thường thích.

Vân Trần nắm chặt miếng ngọc bội trong tay, cảm xúc trong đầu lại rối bời như những sợi chỉ mảnh quấn chặt vào nhau, dù cố gắng thế nào cũng không gỡ ra được.

Y cởi giày nằm nghiêng bên cạnh Sở Tôn Hành, vén những sợi tóc mai lòa xòa trên mặt hắn ra sau tai, cúi xuống đặt lên môi hắn một nụ hôn ướt át mang theo chút cay đắng.

"Đồ ngốc..."

Sở Tôn Hành ngủ một giấc liền ba ngày.

Trong khoảng thời gian đó, Vân Tế và Tiêu Vị Trọc sau khi nhận được tin sập hầm liền lập tức trở về, Tiêu Cẩm Hàm thì dẫn người đào hết những người trong động ra.

Chỉ là những thứ đào ra nói là người thì đúng hơn là những mảnh thi thể bị đá đè nát vụn.

Vân Trần giao những vật phẩm tìm được từ trên người Sở Tôn Hành cho Tiêu Cẩm Hàm, bảo hắn cố gắng giúp họ tìm người thân, nếu không tìm được thì chọn một nơi phong thủy tốt rồi chôn cất.

Những manh mối mà Tiêu Vị Trọc và Vân Tế tìm được ở huyện Trấn Tuyền cũng đều đồng loạt chỉ về phía Liêu Thu, Vân Trần ngày hôm đó liền cho người cấp tốc gửi một phong thư về cung, lại chuyển Liêu Thu từ Liêu phủ đến nhà lao của huyện tạm giam.

Đợi đến khi xử lý xong một loạt chuyện này, Vân Trần mới rảnh rỗi, y tựa vào thành giường mệt mỏi xoa xoa mi tâm.

"Trần Nhi, đệ đã mấy ngày liền không chợp mắt rồi, tối nay đừng thức nữa." Vân Tế nhíu mày nói, "Bên phía Sở thị vệ ta giúp đệ trông nom, nếu hắn tỉnh lại ta nhất định sẽ lập tức đi gọi đệ được không?"

Vân Trần không ngẩng đầu lên, xua tay: "Không cần đâu, ta ở cùng hắn."

Vân Tế còn muốn nói gì đó, Tiêu Vị Trọc đã kéo tay y nhẹ nhàng lắc đầu: "Tiểu Tế, đi xuống lầu sắc thuốc với ta."

Vân Tế không cam tâm quay đầu nhìn Vân Trần đang ngẩn người nhìn chằm chằm vào chăn, cuối cùng vẫn thở dài một tiếng, bị Tiêu Vị Trọc kéo ra khỏi phòng.

Những ngày này Vân Trần ngày nào cũng đúng giờ đúng khắc cho Sở Tôn Hành uống thuốc bôi thuốc, vết thương trên lưng hắn chỉ có tận mắt nhìn thấy mới biết dữ tợn đến nhường nào, hơn nữa trên đó ngoài những vết thương do đá núi đè còn có rất nhiều vết sẹo giống như bị roi quất.

Mỗi lần bôi thuốc cho hắn Vân Trần đều đau lòng như dao cắt, nhưng lạ thay y lại không chịu giao việc này cho người khác, nhất định phải tự mình làm mới miễn cưỡng yên tâm.

Nhìn thấy vết thương trên lưng hắn dần dần lành lại, nhưng Sở Tôn Hành vẫn cứ mãi không chịu tỉnh. Vân Trần chỉ cho rằng hắn quá mệt mỏi, cũng không thúc giục hắn, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh bầu bạn, đợi đến khi nào hắn muốn tỉnh thì tỉnh.

Cứ như vậy lại qua mấy ngày, Vân Trần vừa xuống lầu bưng lên bát thuốc vừa sắc xong, vừa đi vừa khuấy cho thuốc nguội bớt. Vừa chuẩn bị như thường lệ đút cho Sở Tôn Hành, lại đột nhiên chạm phải ánh mắt hắn đang nhìn mình.

Hai chân Vân Trần lập tức cứng đờ tại chỗ, trong tay không cầm chắc, bát thuốc rơi xuống vỡ tan, mảnh sứ lẫn với nước thuốc văng tung tóe dưới chân.

Sở Tôn Hành nhìn y, khàn giọng hỏi: "Điện hạ có bị bỏng không?"

Vân Trần không đáp lời, chỉ có chút ngơ ngác nhìn hắn ngẩn người.

Thấy y ngây người bất động, Sở Tôn Hành chống tay định ngồi dậy, Vân Trần lúc này mới vội vàng hoàn hồn chạy tới: "Đừng cử động lung tung!"

Sở Tôn Hành mặc kệ y nhẹ nhàng ấn mình trở lại giường, liếc thấy quầng thâm mệt mỏi dưới mắt y, trong lòng chợt chua xót: "Điện hạ sao lại không chịu nghỉ ngơi cho tốt?"

Lúc này hắn nói chuyện vẫn còn có chút khó khăn, mấy chữ ngắn ngủi cũng phải ngắt quãng hồi lâu mới nói xong.

Vân Trần lo lắng nắm lấy tay hắn hỏi: "Có chỗ nào không thoải mái không? Ta đi tìm Lâu tiền bối qua đây."

Y vừa nói vừa định đi, Sở Tôn Hành lại nắm ngược tay y giữ y lại, khẽ lắc đầu.

"Vậy ta đi lấy chút cháo nóng cho ngươi."

Từ sau khi Sở Tôn Hành tỉnh lại, cả người Vân Trần đều tỏ ra vô cùng vội vàng bất an.

Mấy ngày này y thức khuya dậy sớm trông nom hắn, thực sự không chịu nổi nữa thì gục bên giường chợp mắt một lát, nhưng thường chỉ một động tĩnh nhỏ cũng có thể khiến y giật mình tỉnh giấc.

Cảnh tượng trước mắt y đã mơ thấy rất nhiều lần rồi, lần nào cũng là niềm vui bất ngờ, nhưng lần nào cũng chỉ là ảo ảnh.

Lúc này y căn bản không dám tiến lên quấy rầy quá nhiều, sợ lại là một phen mừng hụt.

"Điện hạ." Sở Tôn Hành gọi y lại, chống tay ngồi dậy, khẽ vẫy tay, "Qua đây."

Vân Trần không nói một lời đi trở lại bên giường, Sở Tôn Hành kéo ngón tay y đặt lên cổ tay mình: "Điện hạ thử xem."

Mạch đập dưới ngón tay ổn định nhịp nhàng, từng nhịp từng nhịp, dần dần xua tan nỗi hoảng sợ dai dẳng trong lòng Vân Trần. Y chậm rãi đối diện với ánh mắt Sở Tôn Hành, khẽ nói: "Cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi..."

Trong lòng Sở Tôn Hành cũng có chút hoảng hốt, hắn chưa từng nghĩ mình lại còn cơ hội nói chuyện với y. Nhưng khi người thật sự xuất hiện trước mặt, hắn lại không biết nên nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào tay y.

Lúc này Vân Trần mới không nói lời nào tiến lên ôm chặt lấy hắn, vùi đầu im lặng, như thể vừa thoát khỏi kiếp nạn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện