Sáng sớm hôm sau, Sở Tôn Hành bị nhiệt độ nóng rực bên cạnh làm cho tỉnh giấc.

Vân Trần vùi mặt vào cổ hắn, mày nhíu chặt, gò má đỏ ửng một mảng.

Trong lòng Sở Tôn Hành hoảng hốt, vội vàng chống tay định dò trán y. Áo ngoài khoác trên vai theo động tác đứng dậy của hắn trượt xuống bên tay, Sở Tôn Hành cúi mắt nhìn, đáy mắt thoáng hiện lên vài phần giận dữ hiếm thấy.

Nhiệt độ dưới lòng bàn tay nóng đến dọa người, Sở Tôn Hành vội vàng dùng y phục quấn chặt lấy người nọ. Vách đá bên trong bị hơi ẩm ban đêm xâm nhập mà trở nên ẩm ướt, hắn xé một mảnh vải nhúng ướt một nửa rồi gấp lại thành dải dài đắp lên trán Vân Trần.

Đầu Vân Trần đau nhức khó chịu, không biết qua bao lâu mới từ từ mở mắt.

Bóng lưng Sở Tôn Hành từ mờ ảo dần trở nên rõ ràng, hắn chỉ mặc một chiếc áo lót màu nhạt, nửa quỳ bên vách đá, cẩn thận từng chút một di chuyển những tảng đá đổ nát chồng chất trước mặt.

"A Hành." Vân Trần khẽ gọi.

Thân hình Sở Tôn Hành khựng lại, nhưng không đáp lời, động tác trên tay cũng không ngừng.

Tuy chỉ là một bóng lưng, nhưng Vân Trần rõ ràng cảm nhận được tâm tình hắn lúc này vô cùng u ám.

"A Hành?"

Vân Trần sờ sờ miếng vải mát trên trán, trong lòng nhất thời hiểu ra đại khái. Y lại gọi thêm mấy tiếng nữa, Sở Tôn Hành mới nặng nề thở dài một tiếng, buông tảng đá trong tay xuống rồi quay người lại.

"Điện hạ nằm yên nghỉ ngơi đi, thân nhiệt vẫn còn cao chưa tan hết." Sở Tôn Hành thấm chút nước lên miếng vải mát vừa lấy xuống, rồi cẩn thận đắp lại lên trán Vân Trần.

Vân Trần nhìn chăm chú động tác của hắn, khẽ hỏi: "Có phải giận rồi không?"

Sở Tôn Hành kéo chặt vạt áo ngoài cho y, rũ mắt xuống, giọng nhàn nhạt: "Thuộc hạ không dám."

"A Hành!"

Vân Trần dùng hai tay giữ lấy mặt hắn, ép hắn nhìn thẳng vào mắt mình: "Hôm qua ngươi ngất đi, thân mình run rẩy thế nào tự ngươi không biết, nhưng ta biết. Nếu ta không làm vậy, nhỡ đâu ngươi không qua khỏi thì sao?"

"Không qua khỏi thì không qua khỏi thôi." Đến tận giờ khắc này, Sở Tôn Hành vẫn còn kinh hãi: "Điện hạ là bậc tôn quý, tuyệt đối không nên vì một kẻ hèn mọn như thuộc hạ mà..."

"Ngươi nói cái gì vậy!" Vân Trần đột nhiên cao giọng, giận dữ cắt ngang lời hắn, ánh mắt nhìn hắn thêm vài phần tức giận.

Sở Tôn Hành bị y quát khẽ liền giật mình đứng ngây tại chỗ, một lúc sau cũng cảm thấy mình lỡ lời, cúi đầu im lặng.

Hai chữ "hèn mọn", Vân Trần từ nhỏ đã không ít lần nghe được từ miệng người khác.

Trong cung, phàm là kẻ nào dùng hai chữ "hèn mọn" để hình dung Sở Tôn Hành đều sẽ bị y khép tội mạo phạm Hoàng tử, nhẹ thì phạt quỳ tát miệng, nặng thì lôi ra ngoài đánh trượng răn đe.

Ngay cả mẫu phi của y, y cũng dám bỏ qua lễ nghi mà cãi lại vài câu để tỏ vẻ bất mãn.

Nhưng nếu lời này lại thốt ra từ miệng Sở Tôn Hành, y lại luyến tiếc không nỡ đánh, không nỡ mắng.

"Ta hỏi ngươi vừa rồi nói gì." Vân Trần nhìn thẳng vào mắt hắn.

Sở Tôn Hành im lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi đáp: "Thuộc hạ nói... Điện hạ không nên vì thuộc hạ mà mạo hiểm."

"Vì sao?" Vân Trần hỏi.

Sở Tôn Hành há miệng, cổ họng nghẹn ứ như bị vật gì đó chặn lại, hồi lâu không thốt ra được một chữ.

Vân Trần đang muốn mở miệng nói gì đó, lại không nhịn được mà đầu đau nhức, khẽ ho vài tiếng.

Sở Tôn Hành vội vàng ngẩng đầu đỡ lấy vai y, mu bàn tay dò lên thái dương y, nhíu mày nói: "Vẫn còn hơi nóng, Điện hạ ngủ thêm chút nữa đi."

"Không ngủ." Vân Trần gạt tay hắn ra, "Ngươi không nói rõ ràng, ta sẽ cứ như vậy mà dây dưa với ngươi. Dù sao mắt mọc trên người ta, nếu ta không chịu nhắm, ngươi còn ép ta được chắc?"

Không gian chật hẹp nhất thời chỉ còn lại tiếng hô hấp đan xen của hai người.

Sở Tôn Hành buông thõng tay, khẽ nhắm mắt, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Không đáng."

"Đáng hay không còn chưa đến lượt ngươi nói cho ta biết." Vân Trần giữ chặt cằm hắn, dùng sức nâng lên, ánh mắt xuyên thấu vào đáy mắt hắn, vạch trần sự tự ti ẩn sâu bên trong.

Y trầm giọng cảnh cáo: "Đây là lần cuối cùng, nếu còn để ta nghe thấy lời này thêm một lần nữa..."

"A Hành phải suy nghĩ cho kỹ hậu quả."

Vân Trần vốn định nói vài lời nặng nề, nhưng lời đến bên miệng lại không nhịn được mà chuyển hướng.

Y vắt óc nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được một câu nói nặng lời nào có thể nói ra với hắn, từ nhỏ đã đem người trước mặt cất sâu vào đáy lòng, làm sao nỡ phạt hắn được chứ.

Thấy Sở Tôn Hành không nói gì, đôi mắt tuy nhìn y nhưng lại không có tiêu cự, Vân Trần cởi áo ngoài đang đắp trên người đưa cho hắn, rồi lại không nhịn được mà nhẹ nhàng vỗ lên đầu hắn một cái: "Ngươi nghe thấy chưa?"

Sở Tôn Hành khẽ "ừ" một tiếng, khác với bình thường mà không hề từ chối, trái lại dứt khoát mặc áo ngoài vào, sau đó khuyên nhủ: "Điện hạ vẫn còn nóng, nghỉ ngơi thêm chút nữa đi."

Vân Trần gật đầu, vừa rồi nói chuyện với hắn hoàn toàn là cố gắng chống đỡ tinh thần, lúc này quả thật có chút không trụ nổi. Toàn thân y không nói rõ được là khó chịu ở đâu, nhưng cứ bủn rủn, thỉnh thoảng còn bị từng đợt âm ỉ đau nhức hành hạ.

Thể lực vốn đã suy yếu, thêm vào đó Sở Tôn Hành lại khi nhẹ khi mạng không ngừng xoa bóp huyệt hổ khẩu của y. Cuối cùng vẫn không chống lại được cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt y từ từ khép lại, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Sở Tôn Hành lại dỗ dành y một hồi, đợi đến khi y ngủ say hơn mới quay người tiếp tục từng chút một di chuyển những tảng đá chắn kín trước mặt.

Không khí trong động hơi loãng, không thức ăn không nước lại thêm hàn khí xâm nhập. Chống đỡ vài ngày thì còn đỡ, nhưng nếu thời gian kéo dài, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

Ngọn núi này đã dần dần sạt lở từ trước, lúc sập xuống hắn không kịp phản ứng, chỉ theo bản năng nhào tới ôm lấy Vân Trần che chắn cho y. Nơi họ bị vùi lấp nằm ở phía sau ngọn núi, dù Tiêu Cẩm Hàm có thể dẫn người tìm đến, chỉ sợ đào đến chỗ họ cũng mất vài ngày.

Phương pháp duy nhất hắn có thể nghĩ ra lúc này chính là chậm rãi mở đường ra ngoài từ bên trong, có lẽ còn có thể tiết kiệm chút thời gian cứu viện.

Vân Trần ngủ chưa được nửa canh giờ đã cảm thấy nóng bức khó chịu, tay chân luống cuống muốn hất hết y phục đang quấn trên người ra.

Sở Tôn Hành giữ tay y lại không cho y cử động lung tung, liếc mắt thấy đôi môi y hơi nứt nẻ, không nghĩ ngợi gì liền tìm một mảnh đá mỏng cứa vào cổ tay mình, nhỏ từng giọt từng giọt máu vào miệng y. Cứ như vậy cho đến khi trước mắt hắn bắt đầu tối sầm lại mới đành dừng tay, tùy tiện xé một mảnh vải băng lại.

Vân Trần cứ thế ngủ li bì suốt hai ngày, nhiệt độ trên trán vẫn không chịu hạ. Trong khoảng thời gian đó, y chỉ mơ mơ màng màng tỉnh lại một lần, miệng không ngừng lẩm bẩm tên Sở Tôn Hành, trách hắn ngốc nghếch, mắng hắn là đồ ngốc.

Sở Tôn Hành ở bên cạnh nghe, chỉ cảm thấy lòng mình như bị lửa đốt, day dứt khôn nguôi.

Mấy ngày nay hắn vẫn cứ hai canh giờ lại đút máu cho Vân Trần một lần, thay miếng vải mát trên trán y một lần.

Tình hình đá chồng chất vẫn chưa rõ ràng, Sở Tôn Hành sợ cưỡng ép cạy sẽ gây ra sạt lở lần nữa, chỉ có thể quan sát hướng lung lay mà chọn vị trí từ từ di chuyển. Có những chỗ đá ép quá chặt, hắn chỉ có thể dùng tay từng chút một cẩn thận móc ra.

Chẳng bao lâu sau, mười đầu ngón tay đã đầy máu.

Môi trường hang động dù sao cũng không thích hợp để dưỡng bệnh, Vân Trần vừa trải qua cơn sốt lại đón nhận cái lạnh thấu xương, y rụt người trong lòng Sở Tôn Hành, run rẩy không kiểm soát được, y phục trên người bị y kéo càng lúc càng chặt nhưng vẫn không chống lại được từng đợt lạnh lẽo thấu vào tận xương tủy.

Sở Tôn Hành cởi chiếc áo lót cuối cùng trên người xuống, tuy đã rách nát, nhưng hiện tại không còn cách nào khác, chỉ có thể cuộn lại thành đoạn dài quấn quanh cổ Vân Trần, ít nhiều giữ ấm được chút nào hay chút ấy.

Hai ngày liên tiếp mất máu và lao lực chịu lạnh, tình trạng của hắn cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Nhưng hắn đang đánh cược, hắn cược rằng Tiêu Cẩm Hàm ngày mai nhất định sẽ dẫn người tìm đến cứu Vân Trần ra ngoài.

Không gian vốn chật hẹp giờ đã được hắn đào rộng gấp ba lần, hắn nghiêng người nằm bên cạnh Vân Trần, không chút kiêng dè ôm chặt người nọ vào lòng.

Lúc này thần trí hắn cực kỳ hỗn loạn, Vân Trần rõ ràng chỉ cách hắn chưa đầy một gang tay, nhưng hắn lại không thể nhìn rõ mặt y nữa.

Sở Tôn Hành không ngừng chớp mắt, cố gắng xua tan màn sương mù trước mặt, hắn gắng gượng chống nửa người lên, dò dẫm cúi xuống chạm môi Vân Trần, rồi lại có chút chưa thỏa mãn mà nhẹ nhàng tách răng y, khẽ lướt đầu lưỡi mình.

Ấm áp.

Nụ hôn này kéo dài rất lâu.

Sở Tôn Hành chậm rãi rời ra, có chút luyến tiếc nhìn người đang hôn mê bất tỉnh trước mặt.

Hắn chưa bao giờ để ý đến sống chết, trong mắt hắn, mạng của hắn không đáng giá một xu, chỉ là một gánh nặng có cũng như không, bất kể là ai, dính vào hắn đều sẽ bị người đời sau lưng bàn tán.

Cha hắn và mẹ hắn danh không chính ngôn không thuận, thậm chí sau khi sinh hắn ra, mẹ hắn bị đại phu nhân cố ý đẩy xuống ao mà chết đuối. Ngay cả một đám tang, một tấm bia mộ cũng không có, càng không ai biết tên nàng.

Sở Tôn Hành cũng không biết, hắn chỉ nhớ bà đỡ của phủ Tướng quân từng nhắc qua một lần. Mẹ hắn là một kỹ nữ ở lầu xanh, ngoài dung mạo xinh đẹp ra thì không còn nửa phần ưu điểm nào.

Hai mươi mấy năm ngắn ngủi, ngoài Sở Tôn Hành ra, nàng không để lại gì cả.

Một kiếp luân hồi lặng lẽ đủ để hình dung cuộc đời nàng.

Thiên hạ ngày nay, ngay cả con vợ lẽ cũng bị người đời khinh thường, huống chi hắn chỉ là một đứa con hoang không thể lên mặt.

Cả phủ Tướng quân từ đầu đến cuối đều không coi hắn là người, cùng lắm chỉ coi hắn là một con vật có thể làm việc, có thể chịu tội thay, có thể trút giận mà không cần trả bạc.

Phủ Tướng quân không có con vợ lẽ, chỉ có một đích trưởng tử duy nhất – Sở Mộ Sầm.

Sau hắn, đại phu nhân nghĩ đủ mọi cách vẫn không thể mang thai đứa thứ hai. Bà ta bụng dạ hẹp hòi, lòng ghen tị lại nặng, đám thiếp thất của Sở lão Tướng quân chẳng mấy ai sống yên ổn, huống chi là nối dõi tông đường cho lão gia.

Những ấm ức họ phải chịu từ đại phu nhân, nhìn khắp phủ đệ cũng chỉ có thể trút lên người Sở Tôn Hành.

Bởi vậy, hắn từ nhỏ đã nếm trải đủ mọi hình phạt tàn nhẫn.

Vẫn còn nhớ một lần, hắn sơ ý làm đổ chút canh sâm bưng cho đại phu nhân xuống đất. Vốn không phải chuyện lớn, nhưng đại phu nhân lập tức nổi trận lôi đình, bắt hắn l**m sạch chỗ canh sâm trên đất rồi sai người treo hắn lên cây sau viện đánh suốt hai ngày.

Sau này khi tỳ nữ thả hắn xuống, cũng chỉ ném cho hắn một cái bánh bao rồi mặc kệ.

Một mình hắn chịu đựng đầy mình thương tích không một lời than oán, chỉ dựa vào đôi tay tê dại bò về phòng củi, vẫn là lão quản gia động lòng trắc ẩn lén lút ném cho hắn một lọ thuốc bôi.

Sở Tôn Hành cứ ở trong cái phòng củi không có cả giường đó, lặng lẽ chờ những vết thương này từ từ lành lại, để lại trên lưng những vết sẹo dữ tợn.

Ở cái tuổi mà người khác đều có thể tạm đủ sống qua ngày, hắn lại sớm đã vứt bỏ quan niệm sống chết, coi nó như mặt hồ tĩnh lặng không gợn sóng. Dù sao hắn vốn dĩ không nên tồn tại trên đời này, sống thêm được ngày nào thì coi như trời cao thương xót ban cho hắn ngày đó.

Những ngày ở Nam Thủy đã đủ để hắn luyến tiếc rồi, hắn không sợ chết, chỉ là ít nhiều cảm thấy có chút tiếc nuối, có chút không nỡ.

Vân Trần dù trong cơn hôn mê cũng sẽ theo bản năng nhích người về phía hắn, ánh mắt Sở Tôn Hành nhìn y dần trở nên dịu dàng. Hắn vô cùng quyến luyến ôm người vào lòng, tay phải nhẹ nhàng v**t v* gò má y hồi lâu.

Cuối cùng, hắn hôn lên mái tóc đen của Vân Trần, rồi lại nhìn y thật lâu, cho đến khi khắc trọn hình ảnh y vào trong tâm trí mới thở dài một tiếng nhẹ nhõm rồi khép mắt lại.

"Điện hạ, ngươi phải sống."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện