Tống Thành Mặc xắn tay áo hoodie đen lên, cầm lấy sợi dây xích: "Được, anh sẽ thử tất cả các mũi tên một lần. Anh lắc trước, em cứ từ từ suy nghĩ nhé Miên Miên."
Khúc Miên lùi lại hai bước, quay người cười nũng nịu với Thẩm Tình Tiêu: "Nhưng mà nhiều mũi tên quá, anh Tình Tiêu, anh có cách nào không?"
Tất nhiên không phải tất cả các mũi tên đều hữu ích. Nếu thụ chính đứng gần hơn, thử dùng tay chạm hoặc dùng mũi ngửi, chắc chắn sẽ sẽ phát hiện ra điểm khác biệt.
Nhưng nếu gợi ý như vậy thì lộ liễu quá.
Thẩm Tình Tiêu đột nhiên nhớ tới trong nguyên tác, đồ ngốc như anh đều dựa cả vào đức ông chồng của mình. Hai mắt anh sáng lên, nhìn về phía Sở Lệ đứng bên phải:
"Sếp Sở nghĩ sao?"
Nghe thấy tiếng nói, Sở Lệ mở mắt liếc nhìn anh, trong mắt đầy vẻ không vui vì bị quấy rầy trong lúc nghỉ ngơi.
Ánh mắt Thẩm Tình Tiêu tràn đầy mong đợi, trong lòng anh ngứa ngáy, chờ đợi mình bị Sở Lệ mạnh mẽ từ chối.
Tự dưng anh lại có chút chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế muốn đi theo cốt truyện, lại thấy Sở Lệ đột nhiên giơ tay lên, dùng đốt ngón tay gõ vào đầu mình!
"Anh làm cái gì đấy?!" Thẩm Tình Tiêu che đầu, trừng mắt nhìn Sở Lệ. Anh có thể mắng tôi, nhưng gõ vào đầu sẽ bị ngu đi đấy!
Ngay sau đó, anh ngạc nhiên phát hiện Sở Lệ lại thật sự quay người đi về phía cánh cửa sắt.
Trước cửa sắt, Tống Thành Mặc đang thở hồng hộc kéo sợi xích bên trái, lại làm rung chuyển tất cả mũi tên trên cửa thật.
Tất nhiên là cánh cửa không hề di chuyển.
Hắn ta định lắc tiếp thì bị người khác vỗ nhẹ lên vai.
"Sếp Sở... Anh Sở Lệ!" Tống Thành Mặc quay lại, nở nụ cười.
Sở Lệ ra hiệu cho hắn ta tránh ra, lại chăm chú nhìn cánh cửa sắt mấy giây.
Sau đó, những ngón tay thon dài của hắn chạm vào viên bi sắt bên trái, rồi kéo nó theo các mũi tên ngang hàng với bi sắt ba lần, lần lượt sang phải, lại sang phải, rồi sang trái.
Sau đó cũng kéo viên bi sắt ở bên phải ba lần, theo thứ tự trái, trái, phải.
"Két... " Cánh cửa mở sang hai bên.
"Trời đất ơi, sếp Sở, anh biết phép thuật hả? Tiện tay lắc mấy cái là mở được cửa rồi."
Thẩm Tình Tiêu thật sự không ngờ Sở Lệ lại có thể giải quyết nhanh như vậy. Anh nhanh ch.óng chạy đến khe hở giữa hai cánh cửa ngó vào trong.
Nhưng anh chưa kịp nói xong thì một vật thể hình tròn màu đen từ phía trên trần lối đi bất ngờ lao thẳng về phía anh.
Thẩm Tình Tiêu lập tức ôm đầu, nhắm mắt lại theo bản năng.
Chỉ trong chớp mắt, một bóng đen vụt qua mí mắt anh...
Lạ quá, tại sao mình không thấy đau nhỉ?
Anh mở mắt ra, thấy một bàn tay thon dài mạnh mẽ đang chắn trước đầu mình, giúp anh chặn lại vật thể lạ từ trên trời rơi xuống.
Là Sở Lệ đã đưa tay về phía mình kìa!
... Một người lạnh lùng vô tình như Sở Lệ lại có lòng tốt giúp mình chặn lại đạo cụ rơi xuống cơ đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tình Tiêu há hốc miệng thành hình chữ "O".
Sự thật này khiến Thẩm Tình Tiêu kinh ngạc ngang ngửa lúc phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn sách.
Thấy Thẩm Tình Tiêu nhìn mình bằng ánh mắt không thể tin nổi và nghi ngờ, trong lòng Sở Lệ đột nhiên dâng lên một cơn bực bội khó hiểu.
Sau đó hắn nhanh ch.óng dứt khoát thu tay về, phủi bụi trên tay áo rồi thản nhiên nói:
"Đừng hiểu lầm, vừa lúc tôi cũng định đẩy cửa vào thôi."
Thì ra là vậy, vệc anh ta chặn nó cho mình chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Mình đã bảo mà, việc chắn đạo cụ cho người khác thế này hoàn toàn không phù hợp với tính cách của Sở Lệ.
Nhưng dù thế nào đi nữa, anh ta vẫn giúp mình mà. Thẩm Tình Tiêu vẫn tỏ vẻ cảm kích đến rơi nước mắt, nắm lấy tay Sở Lệ:
"Sếp Sở, lỡ tay anh mà làm sao thì tôi không đền nổi đâu. Tay anh thế nào rồi? Có đau không?"
Được người ta nắm tay, sự khó chịu của Sở Lệ cũng tan biến đôi chút, hắn gật đầu chắc nịch: "Có."
"..." Thẩm Tình Tiêu liếc nhìn hộp sọ bằng nhựa rơi trên mặt đất, bị cái thứ rách nát này đập trúng làm sao mà đau được?!
Người giàu đúng là mảnh mai yếu ớt. Thẩm Tình Tiêu nén lại sự câm nín trong lòng, nặn ra hai má lúm đồng tiền nịnh nọt: "Vậy lát nữa ra ngoài, tôi mua cho anh ít t.h.u.ố.c giảm đau nhé!"
Sở Lệ hất hàm đồng ý: "Được."
Chậc, đúng là không thèm khách sáo tẹo nào.
Vì cửa mở nên Tống Thành Mặc kéo Khúc Miên đi thẳng về phía trước. Thẩm Tình Tiêu chậm rãi tụt lại phía sau, không nhịn được tò mò hỏi: "Sếp Sở, hồi nãy anh tìm được cách mở cửa kiểu gì thế?"
Nếu xét theo chất liệu sơn, sự khác biệt về màu sắc giữa các mũi tên ở giữa hai viên bi sắt và các mũi tên còn lại cũng không rõ ràng lắm. Nếu không phải là người chơi kỳ cựu trong mật thất hoặc là người cực kỳ quen thuộc với vật liệu sơn, hẳn là sẽ không nhạy bén được như vậy. Trừ khi đến gần ngửi thử mới có thể phân biệt chúng bằng mùi, nhưng Sở Lệ hoàn toàn không làm như vậy.
"Tôi đoán bừa thôi." Sở Lệ bình tĩnh nói: "Nhiều mũi tên như vậy, hẳn là không phải tất cả đều có tác dụng. Cho nên tôi chọn ngẫu nhiên các mũi tên ở hàng trên cùng để thử xem."
Hàng trên cùng? Thẩm Tình Tiêu vô thức phản bác: "Hả? Không phải là hàng ngang với mấy viên bi sắt sao?"
Ánh mắt dò xét của Sở Lệ lia tới giống như lưỡi d.a.o sắc lẻm: "Thế à?"
Ặc. Thẩm Tình Tiêu cứng họng. Mình lỡ lời rồi.
Anh không còn cách nào khác, đành phải c.ắ.n răng thành tâm nói: "Lúc nãy tôi nhìn thấy hướng anh kéo, hình như là theo hàng ngang với bi sắt mà, đúng không?"
"Ồ?" Giọng điệu của Sở Lệ tràn đầy ẩn ý: "Tôi kéo nhanh như vậy mà cậu cũng nhìn rõ à?"
Sao anh cứ có cảm giác như người này đang cố tình bẫy mình thế nhỉ? Thẩm Tình Tiêu cảnh giác ngậm miệng lại, lắc đầu mấy cái.
Nhưng Sở Lệ lại có vẻ hứng thú. Hắn dừng lại, quay đầu nhìn anh bằng ánh mắt sâu thẳm: "Thật ra cậu đã nhìn ra từ lâu rồi đúng không?"
Không không không, sao lại thế được. Thẩm Tình Tiêu tiếp tục im lặng, lắc đầu nguầy nguậy.
Nào ngờ Sở Lệ vẫn chưa từ bỏ ý định, thậm chí hắn còn nhích lại gần anh thêm một bước, giọng điệu còn có chút hùng hổ: "Cậu đã nhìn ra rồi, tại sao lại không nói gì?"
Trước giờ Thẩm Tình Tiêu vẫn luôn không chịu được khiêu khích. Thấy Sở Lệ kiên trì muốn đào sâu tìm hiểu sự việc, anh cũng mất kiên nhẫn, bèn dứt khoát ngẩng đầu lên, nở nụ cười rạng rỡ, lúm đồng tiền sáng bừng:
"Sếp Sở, cho dù tôi đã nhìn ra thì đã sao nào? Rồi sao? Anh cảm thấy không vui khi tôi nhường khoảnh khắc giải đố tỏa sáng cho anh à? Ôi trời, không sao đâu, đợi lát nữa quay xong thì chuyển thêm tiền vào thẻ ngân hàng của tôi làm phí an ủi là được!"
Khúc Miên lùi lại hai bước, quay người cười nũng nịu với Thẩm Tình Tiêu: "Nhưng mà nhiều mũi tên quá, anh Tình Tiêu, anh có cách nào không?"
Tất nhiên không phải tất cả các mũi tên đều hữu ích. Nếu thụ chính đứng gần hơn, thử dùng tay chạm hoặc dùng mũi ngửi, chắc chắn sẽ sẽ phát hiện ra điểm khác biệt.
Nhưng nếu gợi ý như vậy thì lộ liễu quá.
Thẩm Tình Tiêu đột nhiên nhớ tới trong nguyên tác, đồ ngốc như anh đều dựa cả vào đức ông chồng của mình. Hai mắt anh sáng lên, nhìn về phía Sở Lệ đứng bên phải:
"Sếp Sở nghĩ sao?"
Nghe thấy tiếng nói, Sở Lệ mở mắt liếc nhìn anh, trong mắt đầy vẻ không vui vì bị quấy rầy trong lúc nghỉ ngơi.
Ánh mắt Thẩm Tình Tiêu tràn đầy mong đợi, trong lòng anh ngứa ngáy, chờ đợi mình bị Sở Lệ mạnh mẽ từ chối.
Tự dưng anh lại có chút chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế muốn đi theo cốt truyện, lại thấy Sở Lệ đột nhiên giơ tay lên, dùng đốt ngón tay gõ vào đầu mình!
"Anh làm cái gì đấy?!" Thẩm Tình Tiêu che đầu, trừng mắt nhìn Sở Lệ. Anh có thể mắng tôi, nhưng gõ vào đầu sẽ bị ngu đi đấy!
Ngay sau đó, anh ngạc nhiên phát hiện Sở Lệ lại thật sự quay người đi về phía cánh cửa sắt.
Trước cửa sắt, Tống Thành Mặc đang thở hồng hộc kéo sợi xích bên trái, lại làm rung chuyển tất cả mũi tên trên cửa thật.
Tất nhiên là cánh cửa không hề di chuyển.
Hắn ta định lắc tiếp thì bị người khác vỗ nhẹ lên vai.
"Sếp Sở... Anh Sở Lệ!" Tống Thành Mặc quay lại, nở nụ cười.
Sở Lệ ra hiệu cho hắn ta tránh ra, lại chăm chú nhìn cánh cửa sắt mấy giây.
Sau đó, những ngón tay thon dài của hắn chạm vào viên bi sắt bên trái, rồi kéo nó theo các mũi tên ngang hàng với bi sắt ba lần, lần lượt sang phải, lại sang phải, rồi sang trái.
Sau đó cũng kéo viên bi sắt ở bên phải ba lần, theo thứ tự trái, trái, phải.
"Két... " Cánh cửa mở sang hai bên.
"Trời đất ơi, sếp Sở, anh biết phép thuật hả? Tiện tay lắc mấy cái là mở được cửa rồi."
Thẩm Tình Tiêu thật sự không ngờ Sở Lệ lại có thể giải quyết nhanh như vậy. Anh nhanh ch.óng chạy đến khe hở giữa hai cánh cửa ngó vào trong.
Nhưng anh chưa kịp nói xong thì một vật thể hình tròn màu đen từ phía trên trần lối đi bất ngờ lao thẳng về phía anh.
Thẩm Tình Tiêu lập tức ôm đầu, nhắm mắt lại theo bản năng.
Chỉ trong chớp mắt, một bóng đen vụt qua mí mắt anh...
Lạ quá, tại sao mình không thấy đau nhỉ?
Anh mở mắt ra, thấy một bàn tay thon dài mạnh mẽ đang chắn trước đầu mình, giúp anh chặn lại vật thể lạ từ trên trời rơi xuống.
Là Sở Lệ đã đưa tay về phía mình kìa!
... Một người lạnh lùng vô tình như Sở Lệ lại có lòng tốt giúp mình chặn lại đạo cụ rơi xuống cơ đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tình Tiêu há hốc miệng thành hình chữ "O".
Sự thật này khiến Thẩm Tình Tiêu kinh ngạc ngang ngửa lúc phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn sách.
Thấy Thẩm Tình Tiêu nhìn mình bằng ánh mắt không thể tin nổi và nghi ngờ, trong lòng Sở Lệ đột nhiên dâng lên một cơn bực bội khó hiểu.
Sau đó hắn nhanh ch.óng dứt khoát thu tay về, phủi bụi trên tay áo rồi thản nhiên nói:
"Đừng hiểu lầm, vừa lúc tôi cũng định đẩy cửa vào thôi."
Thì ra là vậy, vệc anh ta chặn nó cho mình chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Mình đã bảo mà, việc chắn đạo cụ cho người khác thế này hoàn toàn không phù hợp với tính cách của Sở Lệ.
Nhưng dù thế nào đi nữa, anh ta vẫn giúp mình mà. Thẩm Tình Tiêu vẫn tỏ vẻ cảm kích đến rơi nước mắt, nắm lấy tay Sở Lệ:
"Sếp Sở, lỡ tay anh mà làm sao thì tôi không đền nổi đâu. Tay anh thế nào rồi? Có đau không?"
Được người ta nắm tay, sự khó chịu của Sở Lệ cũng tan biến đôi chút, hắn gật đầu chắc nịch: "Có."
"..." Thẩm Tình Tiêu liếc nhìn hộp sọ bằng nhựa rơi trên mặt đất, bị cái thứ rách nát này đập trúng làm sao mà đau được?!
Người giàu đúng là mảnh mai yếu ớt. Thẩm Tình Tiêu nén lại sự câm nín trong lòng, nặn ra hai má lúm đồng tiền nịnh nọt: "Vậy lát nữa ra ngoài, tôi mua cho anh ít t.h.u.ố.c giảm đau nhé!"
Sở Lệ hất hàm đồng ý: "Được."
Chậc, đúng là không thèm khách sáo tẹo nào.
Vì cửa mở nên Tống Thành Mặc kéo Khúc Miên đi thẳng về phía trước. Thẩm Tình Tiêu chậm rãi tụt lại phía sau, không nhịn được tò mò hỏi: "Sếp Sở, hồi nãy anh tìm được cách mở cửa kiểu gì thế?"
Nếu xét theo chất liệu sơn, sự khác biệt về màu sắc giữa các mũi tên ở giữa hai viên bi sắt và các mũi tên còn lại cũng không rõ ràng lắm. Nếu không phải là người chơi kỳ cựu trong mật thất hoặc là người cực kỳ quen thuộc với vật liệu sơn, hẳn là sẽ không nhạy bén được như vậy. Trừ khi đến gần ngửi thử mới có thể phân biệt chúng bằng mùi, nhưng Sở Lệ hoàn toàn không làm như vậy.
"Tôi đoán bừa thôi." Sở Lệ bình tĩnh nói: "Nhiều mũi tên như vậy, hẳn là không phải tất cả đều có tác dụng. Cho nên tôi chọn ngẫu nhiên các mũi tên ở hàng trên cùng để thử xem."
Hàng trên cùng? Thẩm Tình Tiêu vô thức phản bác: "Hả? Không phải là hàng ngang với mấy viên bi sắt sao?"
Ánh mắt dò xét của Sở Lệ lia tới giống như lưỡi d.a.o sắc lẻm: "Thế à?"
Ặc. Thẩm Tình Tiêu cứng họng. Mình lỡ lời rồi.
Anh không còn cách nào khác, đành phải c.ắ.n răng thành tâm nói: "Lúc nãy tôi nhìn thấy hướng anh kéo, hình như là theo hàng ngang với bi sắt mà, đúng không?"
"Ồ?" Giọng điệu của Sở Lệ tràn đầy ẩn ý: "Tôi kéo nhanh như vậy mà cậu cũng nhìn rõ à?"
Sao anh cứ có cảm giác như người này đang cố tình bẫy mình thế nhỉ? Thẩm Tình Tiêu cảnh giác ngậm miệng lại, lắc đầu mấy cái.
Nhưng Sở Lệ lại có vẻ hứng thú. Hắn dừng lại, quay đầu nhìn anh bằng ánh mắt sâu thẳm: "Thật ra cậu đã nhìn ra từ lâu rồi đúng không?"
Không không không, sao lại thế được. Thẩm Tình Tiêu tiếp tục im lặng, lắc đầu nguầy nguậy.
Nào ngờ Sở Lệ vẫn chưa từ bỏ ý định, thậm chí hắn còn nhích lại gần anh thêm một bước, giọng điệu còn có chút hùng hổ: "Cậu đã nhìn ra rồi, tại sao lại không nói gì?"
Trước giờ Thẩm Tình Tiêu vẫn luôn không chịu được khiêu khích. Thấy Sở Lệ kiên trì muốn đào sâu tìm hiểu sự việc, anh cũng mất kiên nhẫn, bèn dứt khoát ngẩng đầu lên, nở nụ cười rạng rỡ, lúm đồng tiền sáng bừng:
"Sếp Sở, cho dù tôi đã nhìn ra thì đã sao nào? Rồi sao? Anh cảm thấy không vui khi tôi nhường khoảnh khắc giải đố tỏa sáng cho anh à? Ôi trời, không sao đâu, đợi lát nữa quay xong thì chuyển thêm tiền vào thẻ ngân hàng của tôi làm phí an ủi là được!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









