Nghe Thẩm Tình Tiêu trả lời như thế, Sở Lệ nhất thời cứng họng, khí thế vừa nãy của hắn lập tức yếu đi. Bỗng giọng nói ngạc nhiên của Khúc Miên từ đâu ngắt lời họ:



"Anh Tình Tiêu ơi, mau tới đây, bên này có một phòng mới nè!"



Cứu tinh! Thẩm Tình Tiêu vội vàng tăng tốc, hất tay Sở Lệ ra rồi chạy đến chỗ Khúc Miên, nhìn theo hướng ngón tay cậu ta chỉ.



Phía bên trái của lối đi bí mật xuất hiện một lối đi hẹp chỉ đủ rộng cho một người đi qua.



Thoạt nhìn, đó là một thế giới khác.



... Đó là một phòng ngủ rất nhỏ, hay đúng hơn là ký túc xá dành cho nhân viên.



Nhìn từ lối đi nhỏ hẹp chỉ có thể trông thấy hai dãy giường tầng được làm bằng kim loại đơn sơ, mùi tanh hôi bốc lên nồng nặc từ đâu đó trong lối đi hẹp.



Tống Thành Mặc ra hiệu cho Khúc Miên và Thẩm Tình Tiêu tránh ra, dẫn đầu đi vào ký túc xá nhân viên tối tăm, sau đó quay lại nói: "Không có ai cả!"



Lúc này những người khác mới theo sát hắn ta.



Đi vào trong kiểm tra giường, Thẩm Tình Tiêu phát hiện mùi tanh hôi đó phát ra từ bộ chăm đệm rách nát trên giường, không biết đã bao nhiêu ngày rồi không được giặt.



Chăm đêm để lộn xộn nhưng vẫn còn ấm, rõ ràng là có người mới ngủ ở đây xong. Nhưng lúc này cả ký túc xá đều trống trơn không có ai.



Khúc Miên bóp mũi, nhích lại gần giường tầng nhưng vẫn bị mùi hôi thối xộc lên làm cậu ta phải nhíu mày. Đột nhiên cậu ta chỉ vào tấm bảng tên màu xám trên giá sắt ở đầu giường, nhỏ giọng nói:



"Anh Tình Tiêu ơi, nhìn này, bên cạnh giường có dán tên người."



Thẩm Tình Tiêu nhìn theo hướng Khúc Miên chỉ, thấy tấm bảng tên treo trên giường tầng trên có ghi chữ "Tiểu Yến" bằng b.út mực.



Nếu là như vậy... Anh nhanh ch.óng cúi xuống, thấy quả nhiên bảng tên ở giường dưới có ghi...



Tiểu Ái!



Tống Thành Mặc nhìn thấy bảng tên, giật mình hít một hơi thật sâu: "Tiểu Ái, đây không phải là người bạn đã mời chúng ta đến câu lạc bộ xem mắt hả? Sao anh ta lại sống ở một nơi như thế này chứ?"



Rốt cuộc người bạn Tiểu Ái được cho là đã thành công thoát kiếp độc thân thông qua câu lạc bộ xem mắt, còn giới thiệu câu lạc bộ xem mắt này cho những người bạn khác có mối quan hệ như thế nào với câu lạc bộ xem mắt đây?

"Tí... tách..."



Tiếng nước nhỏ giọt lại vang lên lần nữa!



Nguồn phát ra âm thanh này chính là ký túc xá dành cho nhân viên!



Thẩm Tình Tiêu ngẩng đầu lên, như đang suy nghĩ điều gì. Anh đi vòng quanh giường, tìm thấy một bồn rửa mặt cách giường ngủ vài mét.



Bồn rửa mặt trông rất cũ kỹ, được làm bằng gạch men màu trắng xám, có những vết nứt rõ ràng ở mép bồn.



Vòi nước màu xanh đậm kiểu cũ bên trên bồn hình như không được vặn c.h.ặ.t, nước đang nhỏ từng giọt.



"Tí... tách..."



Những giọt nước rơi xuống chiếc chậu nhựa màu đỏ trong bồn, tạo nên âm thanh lạnh lẽo rùng rợn.



"Anh Tình Tiêu, bên đó có cái gì thế?" Khúc Miên đứng đằng sau hỏi, cũng bước tới.



Có gì à? Tất nhiên là có một tình tiết liên quan đến cốt truyện rồi!



Thẩm Tình Tiêu mỉm cười, đến lúc anh thể hiện tài diễn xuất rồi!



"Là một bồn rửa mặt." Thẩm Tình Tiêu quay lại đáp: "Tiếng nước nhỏ giọt nghe đáng sợ quá, hay là tôi tắt vòi nước trước đã nhé." Nói xong, anh bước về phía bồn rửa mặt.



Đứng cạnh bồn rửa mặt, anh cúi xuống, giơ tay vặn vòi nước.



Đột nhiên, một tiếng sột soạt rõ ràng phát ra từ trong bóng tối phía bên trái bồn rửa mặt.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Tình Tiêu nghiêng đầu.



Ngay khi anh quay đầu lại, một bóng người giống như quái vật với mái tóc rối bù, ăn mặc rách rưới đột nhiên lao ra từ trong bóng tối, lao thẳng về phía Thẩm Tình Tiêu.



Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, ngay cả Thẩm Tình Tiêu cũng không kịp phản ứng lại, lại không biết có ai đã kéo anh lại từ phía sau, sát nút né được con quái vật.



Ngay sau đó, liên tiếp mấy con quái vật tóc tai bù xù đồng loạt lao ra từ bốn góc của ký túc xá!



Lũ quái vật gần như đồng thời phát ra tiếng gầm gừ khẽ khẽ từ cổ họng: "Đưa cho ta... đưa cho ta nhanh lên..."



Anh nghe thấy tiếng Tống Thành Mặc hét lớn: "Chạy đi!"



Chạy!



Trong lối đi bí mật, Thẩm Tình Tiêu vừa chạy vừa bật khóc vì bị hoảng.



"Hu..." Anh bĩu môi, mũi nhăn cả lại. Theo cốt truyện ban đầu, anh phải kéo bộ vest nhung đen của Sở Lệ đang chạy đằng trước, cầu xin hắn dừng lại đợi mình.



Nhưng Sở Lệ chạy nhanh quá, tức c.h.ế.t mất! Thẩm Tình Tiêu mấy lần muốn bắt lấy nhưng chỉ toàn vồ hụt. Cuối cùng, anh quyết định bỏ cuộc...



Bởi vì anh chạy hết nổi rồi.



C.h.ế.t tiệt.



Giờ thì cuối cùng anh cũng hiểu tại sao trong sách nguyên chủ lại bị bỏ lại trên đường đi rồi.



Có thể nào không phải lỗi của Sở Lệ không? Tất nhiên, không phải anh đang bào chữa cho Sở Lệ...



Chỉ là rõ ràng lúc bình thường cơ thể này không hay vận động, thân hình nhỏ bé lại yếu ớt, nên vào những thời khắc quan trọng thì nó thực sự vô dụng!



Dưới tình huống cực kỳ sợ hãi, nó đã kích thích tiềm năng vận động của nguyên chủ đến một mức độ nhất định, cho nên tốc độ của cậu ta đủ nhanh để đuổi kịp Sở Lệ. Nhưng Thẩm Tình Tiêu chỉ giả vờ sợ hãi mà thôi, nên anh thực sự không có một chút tiềm năng nào cả.



Hơn nữa, Thẩm Tình Tiêu vừa thở hổn hển vừa ngẩng đầu lên nhìn về phía trước.



Lối đi bí mật này dường như không có điểm cuối, rõ ràng họ đã chạy được vài phút nhưng con quái vật phía sau vẫn chưa hề dừng lại. Theo luật rượt đuổi của trò chơi thoát khỏi mật thất, bọn họ không thể dừng lại mà chỉ có thể tiếp tục chạy về phía trước. Tình tiết này được thiết kế hoàn toàn không logic gì cả!



Phía trước có một khúc quanh, ba người kia đã chạy qua khúc quanh đó rồi.



Thẩm Tình Tiêu nhớ lại trong nguyên tác, anh bị Sở Lệ hất ra ngay khúc quanh đó nên ngã xuống đất, cho nên anh cố ý giảm tốc độ.



Không ổn rồi, anh thực sự không chạy nổi nữa.



Thẩm Tình Tiêu giả vờ làm chân trái của mình vấp vào chân phải.



Anh chọn cách tự mình vấp ngã.



Ngồi tựa vào bức tường ẩm ướt của lối đi bí mật, Thẩm Tình Tiêu thở hổn hển.



Tiếng bước chân đằng trước ngày càng xa dần. Đúng như dự đoán, mọi người chỉ lo thân mình, không có ai để ý rằng anh bị tụt lại phía sau.



Lúc này Thẩm Tình Tiêu mới khoanh chân ngồi xuống đất an tâm nghỉ ngơi, kiên nhẫn chờ NPC quái vật đuổi kịp. Không ngờ, anh ngồi đợi tầm nửa phút mới thấy một NPC từ từ chạy tới.



Ánh mắt của hai người chạm nhau giữa không trung.



Thẩm Tình Tiêu: ...



NPC: ...



Thẩm Tình Tiêu lập tức hiểu ra.



Theo bối cảnh của cốt truyện, chỉ cần khách mời chạy trốn với tốc độ bình thường thì NPC sẽ không thể đuổi kịp, khúc này chỉ để tạo hiệu ứng kinh dị mà thôi.



Cho nên, chắc hẳn NPC quái vật này không ngờ mình sẽ chạm trán với khách mời ở đây...
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện