... Niềm vui bất ngờ ư?
Cái quái gì vậy?
Sở thích của hai người này giống nhau hơi quá rồi nhỉ?
Thẩm Tình Tiêu vô cùng khó hiểu nặn ra một nụ cười xã giao, nhưng vẫn bất chấp kéo Khúc Miên về phía Tống Thành Mặc.
Ối giời ơi, anh dâu tôi sắp chạy theo người ta rồi. Sở Minh Nguyệt không thèm cãi nhau với Mục Kiên nữa, cô lặng lẽ đi đến bên cạnh Sở Lệ, nháy mắt với anh trai anh như đang xem kịch hay, nhưng lại bị ánh mắt u ám của Sở Lệ làm cho run b.ắ.n cả người!
... Lần cuối cùng anh trai cô nhìn cô như thế là lần cô tổ chức tiệc sinh nhật ở nhà hồi còn học tiểu học, cô đã vô tình làm vỡ mô hình máy bay mà anh trai cô mất tận mười hai tiếng mới lắp xong.
Bản năng tự bảo vệ bản thân của Sở Minh Nguyệt khiến cô bật thốt lên:
"Anh dâu ơi, anh dẫn cả anh trai em đi với nhé!" Cô không muốn chung đội với Sở Lệ đâu!
Thẩm Tình Tiêu quay lại, không chút do dự đáp: "Được chứ."
Theo như nguyên tác, anh và Sở Lệ có một tình tiết quan trọng trên đường đi, anh còn đang lo không biết phải làm gì nếu cốt truyện thay đổi đây.
Sở Minh Nguyệt nhìn kỹ Sở Lệ, phát hiện sự lạnh lẽo trong mắt Sở Lệ đúng là đã tiêu tan rất nhiều.
Chậc, rõ ràng là anh mình rất quan tâm đến anh ấy mà, sao cứ phải làm cái bản mặt u ám đấy là thế nào? Chờ đến lúc bị anh dâu ly hôn kiểu gì anh cũng hối hận cho mà xem!
Không biết từ lúc nào, Vu Ngao đã đi đến chỗ biển báo thứ ba [Khu vực cấm tuyệt mật]: "Tôi sẽ đi đường này một mình."
Nói xong, anh ta bước lên phía trước mà không hề ngoảnh đầu lại.
Lục Linh nhìn bóng dáng anh ta một mình bỏ đi, mím môi.
Ba đội đơn giản được chia xong, Khúc Miên, Tống Thành Mặc, Thẩm Tình Tiêu và Sở Lệ đi đến [Khu vực lưu trú].
Sở Minh Nguyệt, Lục Linh và Mục Kiên đi đến [Khu vực nghiên cứu và phát triển];
Vu Ngao một mình đi đến [Khu vực cấm tuyệt mật].
Trong phòng thu, Lưu Đạt nhìn thấy kết quả phân chia đội của bọn họ, vui vẻ nhấp một ngụm trà nóng.
Đến trời cũng giúp gã mà! Con đường mà Thẩm Tình Tiêu lựa chọn chính là con đường có hệ số kinh dị cao nhất.
Gã không thể chờ đợi được nữa, gã muốn thưởng thức bộ dạng bị dọa đến tè ra quần đáng thương của Thẩm Tình Tiêu!
Trên đường đến [Khu vực lưu trú].
Bức tường gạch đá của lối đi bí mật có màu xám xanh và ẩm ướt, trên đầu tường cứ mười mét lại có một chiếc đèn treo sáng leo lét.
Ánh đèn chớp tắt khiến việc nhìn rõ con đường phía trước trở nên khó khăn.
Tống Thành Mặc đi trước nhất, mới đi được vài bước đã đá phải một vật cứng.
Hắn ta ôm chân, đau đớn nhảy lên mấy cái, ngăn cản ba người đi theo sau mình: "Cẩn thận dưới chân!"
"Đó là một cái đầu lâu." Khúc Miên thò đầu ra từ phía sau Tống Thành Mặc, sau đó im lặng rụt đầu lại: "Anh Tình Tiêu sợ hả?"
"Sợ chứ, một cái đầu lâu... đáng sợ như vậy, làm sao tôi có thể không sợ được?" Tôi thực sự muốn có một chiếc đầu lâu bằng đá tinh xảo như vậy! Thẩm Tình Tiêu nhìn chằm chằm nó với vẻ thích thú.
"Em cũng sợ lắm." Khúc Miên vươn ngón tay ra từ dưới lớp áo hoodie màu kem, khẽ móc lấy ngón trỏ của Thẩm Tình Tiêu.
Thẩm Tình Tiêu ngạc nhiên nhìn sang cậu ta, thấy Khúc Miên đang mỉm cười mềm mại nhìn anh.
Ồ, thụ chính đúng là thích bám lấy người khác như trong sách miêu tả nhỉ?
Tống Thành Mặc nhìn về phía trước: "Trên đường có rất nhiều đầu lâu như thế này, cẩn thận đừng để vấp ngã."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa dứt lời, một luồng gió lạnh buốt bất ngờ thổi qua lối đi bí mật.
Lực gió quá mạnh, Thẩm Tình Tiêu bị thổi bay về sau mấy bước, tức thì sau lưng anh va vào một bờ vai rắn chắc.
Sau đó, một bàn tay cứng cáp chạm vào cột sống của anh, khiến anh không dám nhúc nhích.
Thẩm Tình Tiêu quay người lại. Hỏng bét, sao mình lại va vào Sở Lệ chứ...
Anh cười ngượng ngùng: "Xin lỗi nhé sếp Sở." Anh phải bám vào tường mới đứng vững được.
"Đi đứng phải nhìn đường chứ." Sở Lệ vỗ nhẹ lên lưng anh.
Thẩm Tình Tiêu vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, lặng lẽ tránh ra xa Sở Lệ.
Gió ngừng thổi, bọn họ tiếp tục tiến về phía trước, nhưng chưa được mấy bước, tiếng nước nhỏ giọt kỳ lạ lại vang lên trong lối đi bí mật.
"Tí... tách..."
Càng đi sâu, tiếng nước nhỏ giọt càng rõ hơn.
Âm thanh rùng rợn vang vọng trong mật thất như bóng ma vậy. Mặc dù Thẩm Tình Tiêu không sợ, nhưng trên cánh tay anh vẫn vô thức nổi da gà.
Phía trước có một khúc rẽ. Tống Thành Mặc đi phía trước ra hiệu cho Thẩm Tình Tiêu và những người khác dừng lại trước, mình đi dò đường.
Tống Thành Mặc men theo bức tường vững vàng tiến về phía trước. Hắn ta đứng ở khúc quanh thò đầu ra xem thử, sau đó thở phào một hơi, vẫy tay với những người đằng sau: "Đây là cửa vào khu vực lưu trú."
Lúc này mới đám người Thẩm Tình Tiêu mới đi tới khúc quanh, quả nhiên họ nhìn thấy một cánh cửa ở giữa lối đi bí mật, trên đó có biển hiệu ghi là "Khu vực lưu trú".
Đó là một cánh cửa sắt màu nâu sẫm dạng ô vuông 9x6.
Mỗi ô trên cửa sắt đều được sơn các mũi tên màu trắng chỉ về các hướng khác nhau.
Phía trên cửa sắt có hai sợi xích sắt treo rủ xuống, đầu mỗi sợi dây xích có treo một viên bi sắt tròn, treo ở độ cao bằng một nửa chiều cao của cửa sắt.
Thẩm Tình Tiêu đi tới cửa, đưa tay sờ thử những mũi tên ở giữa hai viên bi sắt, rồi lại sờ các mũi tên còn lại.
Chỉ có lớp sơn của những mũi tên ở giữa là có cảm giác khác với các mũi tên khác. Anh lại gần ngửi kỹ hơn, mùi cũng khác nữa.
Rõ ràng đây là manh mối quan trọng.
"Keng keng keng" Tống Thành Mặc đi đến bên cạnh anh, dùng sức lắc mạnh cánh cửa, nhưng cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích.
Thẩm Tình Tiêu thầm rơi những giọt nước mắt ghen tị...
Để tiết kiệm tiền, những mật thất mà anh mở trước đây đều làm cửa sắt bằng nhựa, rất nhiều lần đều bị người chơi đẩy mạnh rồi trực tiếp đi qua...
"Miên Miên, có vẻ như lại phải giải đố rồi, trông cậy vào em đấy." Tống Thành Mặc không đẩy được cửa, đành xoa đầu Khúc Miên.
Chậc chậc, công chính lại sắp phát cơm ch.ó nữa rồi.
Thẩm Tình Tiêu lặng lẽ lùi lại mấy bước, phát hiện Sở Lệ dửng dưng nhắm mắt lại, đang đứng dựa lưng vào vách tường của lối đi.
Cằm hắn hơi hất lên, dưới ánh đèn mờ ảo trong lối đi, những đường gân xanh trên cổ hiện lên rất rõ ràng.
Tay phải của hắn đút hờ trong túi quần, chậm rãi vuốt ve chiếc nhẫn ngọc màu xám trông rất đắt tiền.
Lại làm biếng nữa rồi. Không phải chỉ là kiếm được chín chữ số thôi sao? Có đến mức mệt đến vậy không? Anh ta không được thì để mình kiếm tiền cho!
Thẩm Tình Tiêu thầm mắng...
Sau đó anh cũng đứng dựa vào tường, bắt đầu âm thầm lười biếng...
Khúc Miên đứng cách cánh cửa sắt độ nửa mét, ngước nhìn những mũi tên sơn trên cửa: "Những mũi tên này hẳn là để chỉ hướng di chuyển, nhưng chúng ta nên di chuyển cái gì đây?" Cậu ta lại ngước mắt lên, ánh mắt dừng lại ở hai sợi xích sắt: "Xích sắt à..."
Cái quái gì vậy?
Sở thích của hai người này giống nhau hơi quá rồi nhỉ?
Thẩm Tình Tiêu vô cùng khó hiểu nặn ra một nụ cười xã giao, nhưng vẫn bất chấp kéo Khúc Miên về phía Tống Thành Mặc.
Ối giời ơi, anh dâu tôi sắp chạy theo người ta rồi. Sở Minh Nguyệt không thèm cãi nhau với Mục Kiên nữa, cô lặng lẽ đi đến bên cạnh Sở Lệ, nháy mắt với anh trai anh như đang xem kịch hay, nhưng lại bị ánh mắt u ám của Sở Lệ làm cho run b.ắ.n cả người!
... Lần cuối cùng anh trai cô nhìn cô như thế là lần cô tổ chức tiệc sinh nhật ở nhà hồi còn học tiểu học, cô đã vô tình làm vỡ mô hình máy bay mà anh trai cô mất tận mười hai tiếng mới lắp xong.
Bản năng tự bảo vệ bản thân của Sở Minh Nguyệt khiến cô bật thốt lên:
"Anh dâu ơi, anh dẫn cả anh trai em đi với nhé!" Cô không muốn chung đội với Sở Lệ đâu!
Thẩm Tình Tiêu quay lại, không chút do dự đáp: "Được chứ."
Theo như nguyên tác, anh và Sở Lệ có một tình tiết quan trọng trên đường đi, anh còn đang lo không biết phải làm gì nếu cốt truyện thay đổi đây.
Sở Minh Nguyệt nhìn kỹ Sở Lệ, phát hiện sự lạnh lẽo trong mắt Sở Lệ đúng là đã tiêu tan rất nhiều.
Chậc, rõ ràng là anh mình rất quan tâm đến anh ấy mà, sao cứ phải làm cái bản mặt u ám đấy là thế nào? Chờ đến lúc bị anh dâu ly hôn kiểu gì anh cũng hối hận cho mà xem!
Không biết từ lúc nào, Vu Ngao đã đi đến chỗ biển báo thứ ba [Khu vực cấm tuyệt mật]: "Tôi sẽ đi đường này một mình."
Nói xong, anh ta bước lên phía trước mà không hề ngoảnh đầu lại.
Lục Linh nhìn bóng dáng anh ta một mình bỏ đi, mím môi.
Ba đội đơn giản được chia xong, Khúc Miên, Tống Thành Mặc, Thẩm Tình Tiêu và Sở Lệ đi đến [Khu vực lưu trú].
Sở Minh Nguyệt, Lục Linh và Mục Kiên đi đến [Khu vực nghiên cứu và phát triển];
Vu Ngao một mình đi đến [Khu vực cấm tuyệt mật].
Trong phòng thu, Lưu Đạt nhìn thấy kết quả phân chia đội của bọn họ, vui vẻ nhấp một ngụm trà nóng.
Đến trời cũng giúp gã mà! Con đường mà Thẩm Tình Tiêu lựa chọn chính là con đường có hệ số kinh dị cao nhất.
Gã không thể chờ đợi được nữa, gã muốn thưởng thức bộ dạng bị dọa đến tè ra quần đáng thương của Thẩm Tình Tiêu!
Trên đường đến [Khu vực lưu trú].
Bức tường gạch đá của lối đi bí mật có màu xám xanh và ẩm ướt, trên đầu tường cứ mười mét lại có một chiếc đèn treo sáng leo lét.
Ánh đèn chớp tắt khiến việc nhìn rõ con đường phía trước trở nên khó khăn.
Tống Thành Mặc đi trước nhất, mới đi được vài bước đã đá phải một vật cứng.
Hắn ta ôm chân, đau đớn nhảy lên mấy cái, ngăn cản ba người đi theo sau mình: "Cẩn thận dưới chân!"
"Đó là một cái đầu lâu." Khúc Miên thò đầu ra từ phía sau Tống Thành Mặc, sau đó im lặng rụt đầu lại: "Anh Tình Tiêu sợ hả?"
"Sợ chứ, một cái đầu lâu... đáng sợ như vậy, làm sao tôi có thể không sợ được?" Tôi thực sự muốn có một chiếc đầu lâu bằng đá tinh xảo như vậy! Thẩm Tình Tiêu nhìn chằm chằm nó với vẻ thích thú.
"Em cũng sợ lắm." Khúc Miên vươn ngón tay ra từ dưới lớp áo hoodie màu kem, khẽ móc lấy ngón trỏ của Thẩm Tình Tiêu.
Thẩm Tình Tiêu ngạc nhiên nhìn sang cậu ta, thấy Khúc Miên đang mỉm cười mềm mại nhìn anh.
Ồ, thụ chính đúng là thích bám lấy người khác như trong sách miêu tả nhỉ?
Tống Thành Mặc nhìn về phía trước: "Trên đường có rất nhiều đầu lâu như thế này, cẩn thận đừng để vấp ngã."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa dứt lời, một luồng gió lạnh buốt bất ngờ thổi qua lối đi bí mật.
Lực gió quá mạnh, Thẩm Tình Tiêu bị thổi bay về sau mấy bước, tức thì sau lưng anh va vào một bờ vai rắn chắc.
Sau đó, một bàn tay cứng cáp chạm vào cột sống của anh, khiến anh không dám nhúc nhích.
Thẩm Tình Tiêu quay người lại. Hỏng bét, sao mình lại va vào Sở Lệ chứ...
Anh cười ngượng ngùng: "Xin lỗi nhé sếp Sở." Anh phải bám vào tường mới đứng vững được.
"Đi đứng phải nhìn đường chứ." Sở Lệ vỗ nhẹ lên lưng anh.
Thẩm Tình Tiêu vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, lặng lẽ tránh ra xa Sở Lệ.
Gió ngừng thổi, bọn họ tiếp tục tiến về phía trước, nhưng chưa được mấy bước, tiếng nước nhỏ giọt kỳ lạ lại vang lên trong lối đi bí mật.
"Tí... tách..."
Càng đi sâu, tiếng nước nhỏ giọt càng rõ hơn.
Âm thanh rùng rợn vang vọng trong mật thất như bóng ma vậy. Mặc dù Thẩm Tình Tiêu không sợ, nhưng trên cánh tay anh vẫn vô thức nổi da gà.
Phía trước có một khúc rẽ. Tống Thành Mặc đi phía trước ra hiệu cho Thẩm Tình Tiêu và những người khác dừng lại trước, mình đi dò đường.
Tống Thành Mặc men theo bức tường vững vàng tiến về phía trước. Hắn ta đứng ở khúc quanh thò đầu ra xem thử, sau đó thở phào một hơi, vẫy tay với những người đằng sau: "Đây là cửa vào khu vực lưu trú."
Lúc này mới đám người Thẩm Tình Tiêu mới đi tới khúc quanh, quả nhiên họ nhìn thấy một cánh cửa ở giữa lối đi bí mật, trên đó có biển hiệu ghi là "Khu vực lưu trú".
Đó là một cánh cửa sắt màu nâu sẫm dạng ô vuông 9x6.
Mỗi ô trên cửa sắt đều được sơn các mũi tên màu trắng chỉ về các hướng khác nhau.
Phía trên cửa sắt có hai sợi xích sắt treo rủ xuống, đầu mỗi sợi dây xích có treo một viên bi sắt tròn, treo ở độ cao bằng một nửa chiều cao của cửa sắt.
Thẩm Tình Tiêu đi tới cửa, đưa tay sờ thử những mũi tên ở giữa hai viên bi sắt, rồi lại sờ các mũi tên còn lại.
Chỉ có lớp sơn của những mũi tên ở giữa là có cảm giác khác với các mũi tên khác. Anh lại gần ngửi kỹ hơn, mùi cũng khác nữa.
Rõ ràng đây là manh mối quan trọng.
"Keng keng keng" Tống Thành Mặc đi đến bên cạnh anh, dùng sức lắc mạnh cánh cửa, nhưng cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích.
Thẩm Tình Tiêu thầm rơi những giọt nước mắt ghen tị...
Để tiết kiệm tiền, những mật thất mà anh mở trước đây đều làm cửa sắt bằng nhựa, rất nhiều lần đều bị người chơi đẩy mạnh rồi trực tiếp đi qua...
"Miên Miên, có vẻ như lại phải giải đố rồi, trông cậy vào em đấy." Tống Thành Mặc không đẩy được cửa, đành xoa đầu Khúc Miên.
Chậc chậc, công chính lại sắp phát cơm ch.ó nữa rồi.
Thẩm Tình Tiêu lặng lẽ lùi lại mấy bước, phát hiện Sở Lệ dửng dưng nhắm mắt lại, đang đứng dựa lưng vào vách tường của lối đi.
Cằm hắn hơi hất lên, dưới ánh đèn mờ ảo trong lối đi, những đường gân xanh trên cổ hiện lên rất rõ ràng.
Tay phải của hắn đút hờ trong túi quần, chậm rãi vuốt ve chiếc nhẫn ngọc màu xám trông rất đắt tiền.
Lại làm biếng nữa rồi. Không phải chỉ là kiếm được chín chữ số thôi sao? Có đến mức mệt đến vậy không? Anh ta không được thì để mình kiếm tiền cho!
Thẩm Tình Tiêu thầm mắng...
Sau đó anh cũng đứng dựa vào tường, bắt đầu âm thầm lười biếng...
Khúc Miên đứng cách cánh cửa sắt độ nửa mét, ngước nhìn những mũi tên sơn trên cửa: "Những mũi tên này hẳn là để chỉ hướng di chuyển, nhưng chúng ta nên di chuyển cái gì đây?" Cậu ta lại ngước mắt lên, ánh mắt dừng lại ở hai sợi xích sắt: "Xích sắt à..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









