"Phù..."
Anh đặt cây cơ xuống, lùi lại phía sau Sở Lệ, tức tối thở phì phò.
Sở Lệ đang cúi xuống chuẩn bị đánh thì đột nhiên nghe thấy tiếng thở dốc sau lưng.
Động tác của hắn dừng lại thấy rõ.
Phòng bida lúc này cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng thở phì phò đập vào màng nhĩ.
Thể lực của cậu ta kém đến vậy sao?
Sở Lệ nheo mắt, ngón tay siết chặt cây cơ, dùng sức đẩy mạnh về phía trước, một cơ đánh thẳng bi số 8 vào lỗ.
Với đợt quảng bá đầu tiên của fan CP, số lượng người xem trong phòng live của Thẩm Tình Tiêu tăng lên cực nhanh, mọi người đều nín thở theo dõi trận đấu.
Khi bi số 8 lăn vào lỗ, những bình luận [Ahhhh] [Sếp Sở đỉnh vãi!] [Thắng nhanh vãi cả chưởng] [Bot top phân biệt quá rõ ràng] liên tiếp nhảy lên.
"Tách" một tiếng, một ngăn kéo ẩn bên cạnh bàn bida tự động bật mở.
Hai người đã hoàn thành trò chơi, thành công kích hoạt cơ quan mới.
Thẩm Tình Tiêu đặt cơ bida sang một bên, bất mãn giậm chân: "Sếp Sở, xem ra bình thường anh cũng không bận việc công ty lắm nhỉ? Vẫn còn thời gian để luyện bida cơ mà." Thậm chí hắn còn lừa anh là mình chỉ biết sơ sơ thôi!
Sở Lệ lắc đầu, giọng chắc nịch: "Tôi ít chơi lắm."
Thẩm Tình Tiêu: ...
Đây là đang chế giễu mình phải không? Phải không?!
Sở Lệ đặt cơ bida xuống, nhìn bóng lưng tức giận của Thẩm Tình Tiêu, khẽ mím môi.
Xem ra trêu bạn nhỏ nhà họ Thẩm này có vẻ thú vị lắm đây.
"Thật ra, chúng ta hoàn toàn không cần chơi ván này, cứ bỏ hết bóng vào lỗ là kích hoạt được cơ quan rồi."
Thẩm Tình Tiêu căm tức lẩm bẩm, bước nhanh đến bàn bida, lấy ra một tấm thẻ nhiệm vụ màu vàng sẫm từ ngăn kéo vừa mới bật ra.
Trên thẻ vẽ một bàn bida dạng lưới 4×7, với bốn lỗ bi được đánh dấu 1, 2, 3, 4 lần lượt theo chiều kim đồng hồ.
Trên bàn có bốn quả bóng, cũng được đánh dấu 1, 2, 3, 4, bên cạnh mỗi quả bóng đều có một mũi tên chỉ theo các hướng khác nhau.
Ồ, Thẩm Tình Tiêu nhìn lướt qua, chắc là phải tính toán đường đi của bóng rồi.
Các mũi tên biểu thị hướng đi của các bóng, có lẽ số lỗ mà mỗi bi lọt xuống chính là mật mã để mở cửa.
Loại câu hỏi này rất đơn giản, bạn chỉ cần thiết lập tọa độ cho mỗi bi. Ví dụ như bi số 1, lấy chiều dài của bàn bida là trục hoành và chiều rộng là trục tung, tọa độ bi sẽ là (1,2).
Nếu góc đánh là 45 độ từ góc dưới bên phải đến góc trên bên trái, thì từ (1,2) sẽ bật tám lần qua các điểm (0,3) (1,4) (5,0) (7,2) (5,4) (1,0) (0,1) (3,4), lần cuối cùng sẽ lăn vào lỗ số 3.
Anh nhướng mày, một bài toán dành cho học sinh tiểu học ngớ ngẩn!
Với anh mà nói, loại đề bài này đơn giản là...
"Khó quá đi mất!"
Thẩm Tình Tiêu đau đầu day huyệt Thái dương, lớn tiếng lẩm bẩm.
Suy cho cùng, thiết lập tính cách của anh hiện giờ vẫn là ngu ngốc không ai bằng mà.
Anh thản nhiên ném tấm thẻ cho Sở Lệ: "Sếp Sở, có phải ekip chương trình muốn gây khó dễ cho chúng ta không? Tôi hoàn toàn không hiểu được bức vẽ này, trông cậy cả vào anh đấy."
Sắc mặt Sở Lệ sa sầm, lông mày nhíu lại... Trong lòng Thẩm Tình Tiêu mừng như điên, đúng rồi, chính là biểu cảm này!
Vẻ mặt ghét bỏ sự ngu ngốc của mình!
Trong nguyên tác, ở mật thất thứ nhất, Sở Lệ nổi giận vì sự ngu ngốc của Thẩm Tình Tiêu, lạnh lùng trách mắng:
"Nhà họ Thẩm không cho con riêng đi học à?" Thẩm Tình Tiêu bật khóc nức nở ngay tại chỗ, khiến mật thất trở nên hỗn loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lát nữa sẽ phải bật khóc thật nhanh, mình phải chuẩn bị sẵn sàng mới được!
Thẩm Tình Tiêu cúi đầu, hít thật sâu, bắt đầu tích trữ nước mắt trước.
Giọng nói bình thản của Sở Lệ đột nhiên vang lên: "Cậu bị cảm à?"
Thẩm Tình Tiêu: ?
Anh ngẩng đầu lên, thấy Sở Lệ thực sự lấy ra một gói khăn giấy từ túi áo vest nhung đen của mình, ném nó cho anh.
Thẩm Tình Tiêu vô thức vươn tay bắt lấy gói khăn giấy.
Sau đó, trong đầu anh không khỏi bật ra hai câu hỏi:
Thứ nhất là, anh có nên mở gói khăn giấy này ra luôn không?
Mình cũng cầm lấy rồi... cũng nên dùng một tờ đi cho phải phép...
Thứ hai là, tại sao người đàn ông giàu nhất thành phố lại sử dụng loại khăn giấy bán đầy trên phố với giá một tệ một gói vậy hả?!
Thẩm Tình Tiêu im lặng rút khăn giấy ra, bắt đầu lau nước mũi không tồn tại của mình.
Anh liếc nhìn sang, thấy Sở Lệ không nói gì thêm nữa mà cầm tấm thẻ lên.
Hắn chống tay trái lên mép bàn bida, cụp mắt bắt đầu đọc câu hỏi.
Thẩm Tình Tiêu cất khăn giấy đi.
Hờ hờ, chắc là mình nhớ nhầm cốt truyện rồi.
Anh đứng dựa vào tường, nhìn Sở Lệ một tay chống lên bàn nghiêm túc giải đố, dường như dáng người hắn trở nên thẳng tắp và cao lớn hơn.
Chiếc khuy măng sét màu đỏ tươi trên cổ tay hắn phản chiếu một luồng sáng yếu ớt, toàn thân cũng tỏa ra một khí thế lạnh lẽo khiến người ta không dám lại gần.
Thẩm Tình Tiêu đột nhiên nhớ tới tấm ảnh tối qua, Sở Lệ đứng ở hành lang khách sạn ôm người yêu trong lòng, bóng dáng cũng cao lớn và uy nghiêm như vậy.
Anh nhún vai một cái.
Trong tiểu thuyết, những nhân vật có thiết lập tính cách cấm dục như sếp Sở thường có rất nhiều sở thích riêng tư. Đứa trẻ trong tấm ảnh đó trông chỉ khoảng 18 19 tuổi thôi, không biết cậu ta có chịu được sự giày vò của Sở Lệ không...
Xì.
Liên quan gì đến mình đâu?
Thẩm Tình Tiêu ngẩng đầu lên đầy kiêu ngạo, bắt đầu tính giờ cho Sở Lệ.
"Sếp Sở, còn hai mươi giây nữa." Chắc là tính ra bi số 1 rồi chứ.
"Ba mươi giây." Chậc, chắc không đến nỗi không hiểu cả câu hỏi đâu chứ.
"Bốn lăm giây..."
Sở Lệ liếc mắt nhìn anh: "3142."
Thẩm Tình Tiêu: "Hả?"
Sở Lệ: "Đi nhập mật mã đi."
Giọng nói của Sở Lệ trầm thấp lại quyến rũ, tựa hồ có chút mê hoặc. Thẩm Tình Tiêu nghe vậy có chút choáng váng, ngoan ngoãn quay người nhập mật mã vào ổ khóa trên cửa.
Nhập xong anh mới nhớ ra, tại sao mình phải nghe theo lệnh của Sở Lệ chứ?!
Mất bốn mươi lăm giây để giải ra, cũng không nhanh hơn so với dự đoán của mình.
"Cạch!"
Cửa phòng mở ra, Thẩm Tình Tiêu không chờ nổi nữa, anh muốn thoát khỏi thời gian ở riêng với Sở Lệ lắm rồi, bèn sải bước thật dài đi qua.
Nhưng anh phát hiện nó không phải đường dẫn đến đại sảnh mà là đến phòng của Khúc Miên và Tống Thành Mặc - một phòng vẽ tranh.
Anh đặt cây cơ xuống, lùi lại phía sau Sở Lệ, tức tối thở phì phò.
Sở Lệ đang cúi xuống chuẩn bị đánh thì đột nhiên nghe thấy tiếng thở dốc sau lưng.
Động tác của hắn dừng lại thấy rõ.
Phòng bida lúc này cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng thở phì phò đập vào màng nhĩ.
Thể lực của cậu ta kém đến vậy sao?
Sở Lệ nheo mắt, ngón tay siết chặt cây cơ, dùng sức đẩy mạnh về phía trước, một cơ đánh thẳng bi số 8 vào lỗ.
Với đợt quảng bá đầu tiên của fan CP, số lượng người xem trong phòng live của Thẩm Tình Tiêu tăng lên cực nhanh, mọi người đều nín thở theo dõi trận đấu.
Khi bi số 8 lăn vào lỗ, những bình luận [Ahhhh] [Sếp Sở đỉnh vãi!] [Thắng nhanh vãi cả chưởng] [Bot top phân biệt quá rõ ràng] liên tiếp nhảy lên.
"Tách" một tiếng, một ngăn kéo ẩn bên cạnh bàn bida tự động bật mở.
Hai người đã hoàn thành trò chơi, thành công kích hoạt cơ quan mới.
Thẩm Tình Tiêu đặt cơ bida sang một bên, bất mãn giậm chân: "Sếp Sở, xem ra bình thường anh cũng không bận việc công ty lắm nhỉ? Vẫn còn thời gian để luyện bida cơ mà." Thậm chí hắn còn lừa anh là mình chỉ biết sơ sơ thôi!
Sở Lệ lắc đầu, giọng chắc nịch: "Tôi ít chơi lắm."
Thẩm Tình Tiêu: ...
Đây là đang chế giễu mình phải không? Phải không?!
Sở Lệ đặt cơ bida xuống, nhìn bóng lưng tức giận của Thẩm Tình Tiêu, khẽ mím môi.
Xem ra trêu bạn nhỏ nhà họ Thẩm này có vẻ thú vị lắm đây.
"Thật ra, chúng ta hoàn toàn không cần chơi ván này, cứ bỏ hết bóng vào lỗ là kích hoạt được cơ quan rồi."
Thẩm Tình Tiêu căm tức lẩm bẩm, bước nhanh đến bàn bida, lấy ra một tấm thẻ nhiệm vụ màu vàng sẫm từ ngăn kéo vừa mới bật ra.
Trên thẻ vẽ một bàn bida dạng lưới 4×7, với bốn lỗ bi được đánh dấu 1, 2, 3, 4 lần lượt theo chiều kim đồng hồ.
Trên bàn có bốn quả bóng, cũng được đánh dấu 1, 2, 3, 4, bên cạnh mỗi quả bóng đều có một mũi tên chỉ theo các hướng khác nhau.
Ồ, Thẩm Tình Tiêu nhìn lướt qua, chắc là phải tính toán đường đi của bóng rồi.
Các mũi tên biểu thị hướng đi của các bóng, có lẽ số lỗ mà mỗi bi lọt xuống chính là mật mã để mở cửa.
Loại câu hỏi này rất đơn giản, bạn chỉ cần thiết lập tọa độ cho mỗi bi. Ví dụ như bi số 1, lấy chiều dài của bàn bida là trục hoành và chiều rộng là trục tung, tọa độ bi sẽ là (1,2).
Nếu góc đánh là 45 độ từ góc dưới bên phải đến góc trên bên trái, thì từ (1,2) sẽ bật tám lần qua các điểm (0,3) (1,4) (5,0) (7,2) (5,4) (1,0) (0,1) (3,4), lần cuối cùng sẽ lăn vào lỗ số 3.
Anh nhướng mày, một bài toán dành cho học sinh tiểu học ngớ ngẩn!
Với anh mà nói, loại đề bài này đơn giản là...
"Khó quá đi mất!"
Thẩm Tình Tiêu đau đầu day huyệt Thái dương, lớn tiếng lẩm bẩm.
Suy cho cùng, thiết lập tính cách của anh hiện giờ vẫn là ngu ngốc không ai bằng mà.
Anh thản nhiên ném tấm thẻ cho Sở Lệ: "Sếp Sở, có phải ekip chương trình muốn gây khó dễ cho chúng ta không? Tôi hoàn toàn không hiểu được bức vẽ này, trông cậy cả vào anh đấy."
Sắc mặt Sở Lệ sa sầm, lông mày nhíu lại... Trong lòng Thẩm Tình Tiêu mừng như điên, đúng rồi, chính là biểu cảm này!
Vẻ mặt ghét bỏ sự ngu ngốc của mình!
Trong nguyên tác, ở mật thất thứ nhất, Sở Lệ nổi giận vì sự ngu ngốc của Thẩm Tình Tiêu, lạnh lùng trách mắng:
"Nhà họ Thẩm không cho con riêng đi học à?" Thẩm Tình Tiêu bật khóc nức nở ngay tại chỗ, khiến mật thất trở nên hỗn loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lát nữa sẽ phải bật khóc thật nhanh, mình phải chuẩn bị sẵn sàng mới được!
Thẩm Tình Tiêu cúi đầu, hít thật sâu, bắt đầu tích trữ nước mắt trước.
Giọng nói bình thản của Sở Lệ đột nhiên vang lên: "Cậu bị cảm à?"
Thẩm Tình Tiêu: ?
Anh ngẩng đầu lên, thấy Sở Lệ thực sự lấy ra một gói khăn giấy từ túi áo vest nhung đen của mình, ném nó cho anh.
Thẩm Tình Tiêu vô thức vươn tay bắt lấy gói khăn giấy.
Sau đó, trong đầu anh không khỏi bật ra hai câu hỏi:
Thứ nhất là, anh có nên mở gói khăn giấy này ra luôn không?
Mình cũng cầm lấy rồi... cũng nên dùng một tờ đi cho phải phép...
Thứ hai là, tại sao người đàn ông giàu nhất thành phố lại sử dụng loại khăn giấy bán đầy trên phố với giá một tệ một gói vậy hả?!
Thẩm Tình Tiêu im lặng rút khăn giấy ra, bắt đầu lau nước mũi không tồn tại của mình.
Anh liếc nhìn sang, thấy Sở Lệ không nói gì thêm nữa mà cầm tấm thẻ lên.
Hắn chống tay trái lên mép bàn bida, cụp mắt bắt đầu đọc câu hỏi.
Thẩm Tình Tiêu cất khăn giấy đi.
Hờ hờ, chắc là mình nhớ nhầm cốt truyện rồi.
Anh đứng dựa vào tường, nhìn Sở Lệ một tay chống lên bàn nghiêm túc giải đố, dường như dáng người hắn trở nên thẳng tắp và cao lớn hơn.
Chiếc khuy măng sét màu đỏ tươi trên cổ tay hắn phản chiếu một luồng sáng yếu ớt, toàn thân cũng tỏa ra một khí thế lạnh lẽo khiến người ta không dám lại gần.
Thẩm Tình Tiêu đột nhiên nhớ tới tấm ảnh tối qua, Sở Lệ đứng ở hành lang khách sạn ôm người yêu trong lòng, bóng dáng cũng cao lớn và uy nghiêm như vậy.
Anh nhún vai một cái.
Trong tiểu thuyết, những nhân vật có thiết lập tính cách cấm dục như sếp Sở thường có rất nhiều sở thích riêng tư. Đứa trẻ trong tấm ảnh đó trông chỉ khoảng 18 19 tuổi thôi, không biết cậu ta có chịu được sự giày vò của Sở Lệ không...
Xì.
Liên quan gì đến mình đâu?
Thẩm Tình Tiêu ngẩng đầu lên đầy kiêu ngạo, bắt đầu tính giờ cho Sở Lệ.
"Sếp Sở, còn hai mươi giây nữa." Chắc là tính ra bi số 1 rồi chứ.
"Ba mươi giây." Chậc, chắc không đến nỗi không hiểu cả câu hỏi đâu chứ.
"Bốn lăm giây..."
Sở Lệ liếc mắt nhìn anh: "3142."
Thẩm Tình Tiêu: "Hả?"
Sở Lệ: "Đi nhập mật mã đi."
Giọng nói của Sở Lệ trầm thấp lại quyến rũ, tựa hồ có chút mê hoặc. Thẩm Tình Tiêu nghe vậy có chút choáng váng, ngoan ngoãn quay người nhập mật mã vào ổ khóa trên cửa.
Nhập xong anh mới nhớ ra, tại sao mình phải nghe theo lệnh của Sở Lệ chứ?!
Mất bốn mươi lăm giây để giải ra, cũng không nhanh hơn so với dự đoán của mình.
"Cạch!"
Cửa phòng mở ra, Thẩm Tình Tiêu không chờ nổi nữa, anh muốn thoát khỏi thời gian ở riêng với Sở Lệ lắm rồi, bèn sải bước thật dài đi qua.
Nhưng anh phát hiện nó không phải đường dẫn đến đại sảnh mà là đến phòng của Khúc Miên và Tống Thành Mặc - một phòng vẽ tranh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









