Hai phòng livestream hợp lại làm một, khu bình luận lập tức trở nên sôi nổi. Antifan của Khúc Miên nhân cơ hội này chạy ra:



[Úi giời ơi, xem nhà nào suốt ngày khoe hình tượng học sinh xuất sắc ấy nhỉ? Thế mà còn chẳng giải nhanh bằng đội Thẩm Tình Tiêu nữa.]



[Team nugu người ta chạy thoát hết rồi, sao Liễu Mặc Hoa Khúc còn chưa có tiến triển gì vậy ta?]



Fan Khúc Miên cũng không chịu kém cạnh:



[Bọn nugu bớt b.ú fame hộ!]



[Thẩm Tình Tiêu toàn dựa vào chồng thì có gì đáng khoe khoang chứ? Bé Miên nhà này chỉ toàn dựa vào bản thân.]



[Độ khó ở đây với bên Thẩm Tình Tiêu hoàn toàn không cùng một cấp độ! Tôi nghi ngờ biên kịch chuẩn bị câu hỏi theo chỉ số IQ của khách mời, sợ rằng câu hỏi quá khó thì Thẩm Tình Tiêu sẽ không thể trả lời được.]



[Bé Miên cố lên fighting fighting]



Nhìn phòng vẽ tranh trước mặt, thụ chính Khúc Miên đang bận rộn ngồi giữa những bức tranh nằm rải rác trên sàn, còn công chính Tống Thành Mặc thì đang lục tung những chiếc tủ nghiêng ngả lộn xộn, Thẩm Tình Tiêu chớp chớp mắt.



Anh nhớ đến cốt truyện trong nguyên tác...



Trong ekip chương trình "Trốn Thoát Cùng Tình Yêu Đích Thực" có một trợ lý biên kịch là antifan của thụ chính Khúc Miên.



Vì đố kỵ với trí thông minh của Khúc Miên nên người đó cố tình làm khó cậu ta, đưa cho cậu ta câu hỏi khó nhất.



Khi hai đội khách mời gặp nhau trong mật thất, ba khách mời còn lại đều là đồ ngốc, mọi hy vọng đều đặt lên người Khúc Miên.



Nhưng dưới áp lực nặng nề, Khúc Miên vẫn không hề bị đánh bại!



Khi thời gian đếm ngược còn hai phút, một suy nghĩ lóe lên trong đầu, cậu ta dãn dắt mọi người thoát khỏi mật thất, chạy về phía thời khắc tỏa sáng!



Ồ, có vẻ như tình tiết tiếp theo của anh là đóng cho tốt vai trò là nhóm đối lập, đơn giản vậy thôi.



Nhìn thấy khách mới bước vào, Tống Thành Mặc đang tìm manh mối vội vàng đứng dậy: "Sếp Sở, thầy Thẩm, hai người nhanh thật đấy!"



Thẩm Tình Tiêu mỉm cười lịch sự đáp: "Bên chúng tôi đơn giản lắm." Anh vừa quay đầu thì thấy Sở Lệ trực tiếp đặt m.ô.n.g ngồi xuống chiếc ghế vẽ ở trong góc phòng vẽ tranh.



Không phải, rốt cuộc ai mới là người đến đây nằm yên chứ?

Khi Tống Thành Mặc nhìn Sở Lệ, không hiểu sao hắn ta lại trở nên rụt rè: "Sếp Sở, chúng tôi..."



Sở Lệ giơ tay ngắt lời: "Gọi tên tôi đi."



Trong khu bình luân, một số ít fan CP Sở Thẩm nhân cơ hội này mà nhảy nhót:



[Thì ra không phải ai cũng được phép gọi sếp Sở]



[Vậy ra chỉ có vợ anh mới được phép gọi phải không?]



[Quả nhiên đây là thú vui nhập vai của đôi tình nhân]



[Ship thôi ship thôi]



Tống Thành Mặc rõ ràng sửng sốt, vội vàng nói: "Được rồi... anh Sở Lệ. Tạm thời chúng tôi mới tìm được manh mối này, thầy Thẩm, anh có thể giúp chúng tôi xem thử không?"



Tống Thành Mặc chỉ lên mặt bàn, trên đó có một tờ giấy vẽ bị xé thành nhiều mảnh đã được ghép lại. Thẩm Tình Tiêu nhìn thấy dòng chữ viết trên giấy:



[Nhớ những ngày được vẽ tranh cùng bạn bè. - Tiểu Ái.]



"Theo manh mối này, chúng tôi cho rằng mật mã để mở cửa được giấu trong bức tranh. Vừa khéo trên tường cũng có bốn bức tranh, chúng tôi đoán chúng tương ứng với bốn con số của mật mã. Miên Miên đang nghiên cứu, nhưng vẫn chưa có manh mối gì cả."



Nghe vậy, Thẩm Tình Tiêu đi về phía Khúc Miên rồi ngồi xuống sàn nhà bên cạnh cậu ta.



Khúc Miên quay đầu lại, ngượng ngùng nở nụ cười ngọt ngào với anh: "Anh Tình Tiêu đến rồi ạ. Xin lỗi anh, tại vừa nãy em tập trung quá nên chưa kịp chào anh."



Chiếc áo hoodie màu sữa khiến Khúc Miên trông giống như một miếng bánh kem ngọt ngào, chẳng trách lại được làm nhân vật chính.



Thẩm Tình Tiêu nghe vậy thì hơi ngại: "Không sao không sao, cậu giải đến đâu rồi?"



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khúc Miên bĩu môi lắc đầu: "Em vẫn chưa hiểu bốn bức tranh này nói lên điều gì."



Trước mặt cậu ta là bốn bức tranh sơn dầu vẽ phong cảnh vẽ núi đá, cây cối, chim bay, và nhà cửa, cầu nhỏ bắc ngang qua dòng nước chảy thường thấy.



"Anh Tình Tiêu, em phát hiện những bức tranh này có rất nhiều chi tiết trùng lặp. Anh xem, trong mỗi bức tranh đều có cây cối, nhà cửa, cầu nhỏ và chim chóc."



"Em đếm rồi, có tổng cộng 22 cái cây, 15 ngôi nhà, 10 cây cầu và 10 con chim."



Khúc Miên chỉ vào những bức tranh bằng chất giọng mềm mại, nhưng lại nhíu mày:



"Em nghĩ mật mã có thể liên quan đến những con số này, nhưng em lại phát hiện ra ổ khóa của bọn em dùng mật mã bằng chữ cái."



Cậu ta ngước lên nhìn với vẻ ngây thơ: "Anh giúp em với được không?"



Đừng hỏi tôi, hỏi tôi rồi thì cậu còn tỏa sáng kiểu gì nữa?



Thẩm Tình Tiêu lắc đầu nguầy nguậy: "Cái này khó hơn câu hỏi của bọn tôi nhiều. Toàn vẽ cái gì đâu, tôi chẳng thấy có gì liên quan đến mật mã cả. Cậu cố lên, tôi tin cậu!"



Ánh mắt Khúc Miên ỉu xìu, cậu ta buồn bã quay đầu đi.



Thời gian trôi qua từng giây từng phút.



Không biết Sở Lệ kiếm đâu ra một cuốn "Tranh sơn dầu trường phái ấn tượng: Từ bắt đầu đến từ bỏ" ngồi đọc. Tống Thành Mặc trở lại bên cạnh Khúc Miên, săn sóc giúp cậu ta giải quyết câu hỏi.



Thẩm Tình Tiêu rảnh rỗi đi lang thang khắp phòng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Khúc Miên.



Không đúng, sao anh cứ cảm thấy tình huống này không giống những gì được mô tả trong sách lắm nhỉ?



"Còn hai phút nữa là đến thời gian tập hợp của hoạt động xem mắt rồi. Mời các khách mời tăng tốc, nếu không bạn sẽ bị phạt vì đến muộn!"



Quả nhiên cốt truyện thay đổi rồi!



Theo như những gì trong sách viết, lúc này Khúc Miên đã bắt đầu nhập mật mã rồi!



Nhưng lúc này Khúc Miên vẫn đang mờ mịt ngồi dưới đất.



Thụ chính không thể gục ngã trong khoảnh khắc tỏa sáng quan trọng như vậy được.



Thẩm Tình Tiêu suy nghĩ nửa giây, sau đó chạy đến bàn vẽ trước mặt Sở Lệ, xé một tờ giấy, viết mật mã cuối cùng ra rồi lại chạy đến trước mặt Khúc Miên, nhét vào lòng bàn tay phải của cậu ta.



Khúc Miên kinh ngạc nhìn Thẩm Tình Tiêu, khuôn mặt tái nhợt vì lo lắng của cậu ta sững sờ trong giây lát. Cậu ta nhanh chóng dùng tay trái che ống kính, lén liếc nhìn những chữ cái trên tờ giấy, sau đó đứng dậy và lao về phía cửa.



"T, H, B, B."



"Cạch!"



Vào giây đếm ngược cuối cùng, cánh cửa đã mở ra!



Cùng lúc đó, hai cặp khách ở phòng đối diện cũng vội vã chạy ra khỏi cửa vừa đúng giờ!



Khu bình luận bùng nổ tiếng reo hò:



[Ahhhh, thành công rồi]



[Hu hu hu, mẹ biết ngay là bé Miên sẽ làm được mà, nhưng mẹ vẫn hồi hộp quá]



[Tui cũng muốn có một người vợ xinh đẹp học giỏi]



[Vậy nên cách giải của câu hỏi này là gì vậy? Tôi hoàn toàn không hiểu gì cả]



[Như trên, ngồi đây chờ giải thích, Khúc Miên giỏi thật đấy, nonfan cũng bị thuyết phục rồi]



[Hai phòng bên cạnh cũng trốn thoát vào giây cuối cùng luôn, tập này xứng đáng được phong thần!]



"Đinh!"



"Đã hết giờ. Một vòng hoạt động xem mắt mới của Câu lạc bộ xem mắt Bầu trời định mệnh sẽ sớm bắt đầu, xin mời các khách mời ngồi vào hai bên chiếc bàn dài trong hội trường."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện