Thẩm Tình Tiêu tức giận muốn chất vấn tiếp, nhưng Sở Lệ lại đi thẳng về phía đống đầu lâu.
Không khí trong mật thất căng như dây đàn, nhưng trong mắt cư dân mạng giàu trí tưởng tượng, cuộc trò chuyện giữa hai người lại đổi màu:
[Ban đêm... bạo dạn...]
[Rõ ràng là bọn họ rất thân mật mà? Lúc nãy ai bảo bọn họ không quen nhau hả?]
[Lại còn chơi trò nhập vai nữa, lúc riêng tư hai người cũng biết chơi quá nhỉ? (Marmota gào thét) (Chỉ tay.jpg)]
[Chẳng lẽ Thẩm Tình Tiêu luôn miệng gọi sếp Sở cũng là đang nhập vai hả? CEO, tổng tài, kim chủ hay cái gì đó đại loại thế...]
[Aaaah, một khi đặt vào tình huống này... chúng ta đều là một phần trong vở kịch của hai người bọn họ!]
[Vậy đêm qua Thẩm Tình Tiêu to gan cỡ nào vậy sếp Sở? Xin hãy giải thích cho các cư dân mạng cao quý nghe chút đi.]
[Sếp Sở: Không có gì để giải thích hết, buổi tối đương nhiên là phải này nọ lọ chai với vợ rồi.]
[Hu hu, tui nghĩ là thật đấy, chị em nào đặt tên CP đi.]
[Không có thời gian nghĩ tên, hay cứ gọi là CP Sở Thẩm đi!]
Thẩm Tình Tiêu không ngờ rằng đợt fan CP đầu tiên của anh và Sở Lệ đã bắt đầu bữa tiệc cuồng hoan rồi.
Anh chỉ bày ra vẻ mặt khó chịu đứng dựa vào bàn bida, nhìn Sở Lệ ngồi xổm xuống nghịch mấy cái đầu lâu kia.
Hôm nay Sở Lệ không đeo găng tay da, các khớp ngón tay hiện rõ, trên mu bàn tay còn mơ hồ hiện lên những đường gân xanh.
Thẩm Tình Tiêu nhớ lại cảm giác say mê khi nhìn thấy hắn đánh trống, và cảm giác tim đập thình thịch khi nghe tiếng trống tối qua.
Rung động cái con khỉ ấy.
Một anh chàng đẹp trai như vậy, nhưng sao cứ phải là Sở Lệ hả? Bạn nói xem có tức không?
Sở Lệ chỉ vào đầu lâu: "Phía sau có chữ."
Để có thể nhanh chóng thoát khỏi mật thất, Thẩm Tình Tiêu miễn cưỡng đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh đầu lâu giải mã cùng Sở Lệ.
Quả nhiên, phía sau mỗi cái đầu lâu đều có mấy ký tự được bằng dao.
"Cái này chắc là ghép vần rồi." Thẩm Tình Tiêu giả vờ sợ hãi lật mấy cái đầu lâu lên, lại bất ngờ cảm thấy kết cấu của chúng khá tốt, anh không nhịn được xoa xoa bên trong đầu lâu mấy cái.
Đầu lâu là đạo cụ rất phổ biến trong mật thất, chờ sau khi chương trình kết thúc, mình phải đi hỏi xem đây là do nhà cung ứng nào sản xuất mới được, có thể nó sẽ hữu ích cho việc làm mật thất của mình sau này.
Bỗng nhiên nhận thấy Sở Lệ đang nhìn mình, anh nhanh chóng rụt tay lại, ngoan ngoãn ghép vần:
"Nhớ, những, ngày, chơi, bida, với, bạn, bè. - Tiểu Ái."
Ghép vần xong, Thẩm Tình Tiêu đứng dậy:
"Đây hẳn là lời nhắn mà người bạn đã mời chúng ta đến Câu lạc bộ xem mắt để lại cho chúng ta."
Anh làm như không để ý đi vòng quanh bàn bida, nhưng không tìm thấy bất kỳ cơ quan rõ ràng nào. Anh ngẩng đầu lên, mỉm cười:
"Sếp Sở, tôi nghĩ chúng ta cần chơi một ván bida để bắt đầu cốt truyện tiếp theo. Anh có biết chơi bida không?"
Sở Lệ: "Biết sơ sơ."
Thẩm Tình Tiêu ngước nhìn lên, hai mắt sáng ngời.
Riêng về khoản chơi bida, ngoài đời thực, anh chưa bao giờ đứng thứ hai trong khi chơi với bạn bè.
Anh phải trả mối thù bị cố ý cười nhạo ngay bây giờ: "Chúng ta chơi một ván đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tình Tiêu chơi trước.
Anh đứng ở góc bên phải bàn bida, cúi người nâng hông lên, tư thế cự kỳ chuẩn mực, lại không để ý rằng chiếc áo sơ mi hoa rộng thùng thình của mình trễ xuống, để lộ xương quai xanh.
Sở Lệ liếc nhìn máy quay rồi tự nhiên bước lên trước một bước.
Một hàng dấu chấm hỏi bay ngang qua màn hình:
[Sếp Sở, anh đang che mất tầm nhìn vợ anh của tui đấy]
[Tui nhìn xương quai xanh của vợ anh thì làm sao? Tui nhìn thì làm sao? Nhìn thì làm sao hả?]
[Không ai nói hả? Tư thế này bất ổn quá...]
Thẩm Tình Tiêu không chú ý tới hành động của Sở Lệ. Anh chỉ nhắm vào bi cái, chọc nhẹ một cái khiến nó đập vào hàng bi. Những quả bóng bida lăn ra khắp nơi, bi số 1 đã lăn vào lỗ!
Anh thay đổi góc độ khác, chọc cơ một lần nữa, bi số 3 vào lỗ! Sau đó là bi số 7, bi số 5, liên tiếp bốn phát đều trúng.
Nếu không phải đang livestream, cư dân mạng đã cho là đoạn này đã qua biên tập rồi, họ liên tục spam [WTF], [Trâu bò], [Cỡ này thì ai mà phân biệt đây là Thẩm Tình Tiêu hay là thiên tài bida].
Theo luật chơi bida, Thẩm Tình Tiêu đánh bi số 1 trước, vậy nếu anh đánh hết bi số 1-7 rồi đánh tiếp bi số 8 vào lỗ thì anh sẽ thắng.
Đến lượt thứ năm, anh nở nụ cười quyết tâm, nhắm vào bi số 2: "Anh có tin là tôi nhắm mắt cũng có thể đánh trúng không sếp Sở?"
Tuy không nghe thấy câu trả lời của Sở Lệ, nhưng Thẩm Tình Tiêu vẫn đắc ý nhắm mắt lại, chọc cơ về phía trước.
Anh mở mắt ra, thấy bi số 2 cua một góc, dừng lại ngay bên miệng lỗ!
"..." Làm màu thất bại rồi, Thẩm Tình Tiêu cảm giác như bị sét đánh vậy.
Nhưng dù sao thì anh vẫn chơi trước. Anh hít sâu một hơi, tự tin nhìn về phía Sở Lệ: "Đến lượt anh đấy. Trước đây tôi từng luyện rồi, có thua tôi cũng không có gì phải mất mặt hết."
Sở Lệ gật đầu, mặt mày vô cảm.
Hắn im lặng bước đến bên bàn bida, cúi xuống một cách gọn gàng, chọc một cơ, bi số 9 vào lỗ. Hắn đứng dậy, nhanh chóng điều chỉnh góc độ, khom lưng, chọc cơ, bi số 10 vào lỗ.
Các động tác cực kỳ điêu luyện và nhanh đến mức dường như không cần phải suy nghĩ, nhưng kết quả vẫn rất mượt mà và liền mạch.
Trong chớp mắt, hắn đã đưa được năm bi vào lỗ, vượt qua thành tích trước đó của Thẩm Tình Tiêu.
Thẩm Tình Tiêu sửng sốt.
Cái này gọi là "biết sơ sơ" ấy hả? Đùa nhau à?
Tuy nhiên, Sở Lệ chắc chắn sẽ không thể ghi được bàn thắng tiếp theo. Thẩm Tình Tiêu nhìn hắn nhắm bi cái về phía bi số 11...
Bi số 11 cần phải bật hai lần mới tới được lỗ giữa, mà còn có nguy cơ cọ xát với bi số 8, làm thay đổi góc bật của nó.
Thẩm Tình Tiêu cầm cơ lên, háo hức muốn đánh.
Lại không ngờ Sở Lệ chọc một phát, bi số 11 cũng hoàn hảo lăn vào lỗ như thể đã được lập trình sẵn!
Sau đó hắn ghi thêm một bàn thắng nữa, một cơ trúng liên tiếp bảy bi!
Cho đến bi số 8 cuối cùng, hắn mới mắc lỗi một lần, bi số 8 dừng lại cách lỗ chỉ vài centimet. Sở Lệ ung dung lùi lại mấy bước, làm động tác "mời" với Thẩm Tình Tiêu.
Đây là cơ hội cuối cùng để anh chiến thắng. Thẩm Tình Tiêu vội vàng cầm cơ lên.
Nhưng anh càng sốt ruột thì càng tính toán sai sức đẩy của mình, bi số 2 đập vào mép lỗ, nảy ngược lại giữa bàn!
Trên trán anh lấm tấm mồ hôi, Thẩm Tình Tiêu vuốt tóc mái.
Không khí trong mật thất căng như dây đàn, nhưng trong mắt cư dân mạng giàu trí tưởng tượng, cuộc trò chuyện giữa hai người lại đổi màu:
[Ban đêm... bạo dạn...]
[Rõ ràng là bọn họ rất thân mật mà? Lúc nãy ai bảo bọn họ không quen nhau hả?]
[Lại còn chơi trò nhập vai nữa, lúc riêng tư hai người cũng biết chơi quá nhỉ? (Marmota gào thét) (Chỉ tay.jpg)]
[Chẳng lẽ Thẩm Tình Tiêu luôn miệng gọi sếp Sở cũng là đang nhập vai hả? CEO, tổng tài, kim chủ hay cái gì đó đại loại thế...]
[Aaaah, một khi đặt vào tình huống này... chúng ta đều là một phần trong vở kịch của hai người bọn họ!]
[Vậy đêm qua Thẩm Tình Tiêu to gan cỡ nào vậy sếp Sở? Xin hãy giải thích cho các cư dân mạng cao quý nghe chút đi.]
[Sếp Sở: Không có gì để giải thích hết, buổi tối đương nhiên là phải này nọ lọ chai với vợ rồi.]
[Hu hu, tui nghĩ là thật đấy, chị em nào đặt tên CP đi.]
[Không có thời gian nghĩ tên, hay cứ gọi là CP Sở Thẩm đi!]
Thẩm Tình Tiêu không ngờ rằng đợt fan CP đầu tiên của anh và Sở Lệ đã bắt đầu bữa tiệc cuồng hoan rồi.
Anh chỉ bày ra vẻ mặt khó chịu đứng dựa vào bàn bida, nhìn Sở Lệ ngồi xổm xuống nghịch mấy cái đầu lâu kia.
Hôm nay Sở Lệ không đeo găng tay da, các khớp ngón tay hiện rõ, trên mu bàn tay còn mơ hồ hiện lên những đường gân xanh.
Thẩm Tình Tiêu nhớ lại cảm giác say mê khi nhìn thấy hắn đánh trống, và cảm giác tim đập thình thịch khi nghe tiếng trống tối qua.
Rung động cái con khỉ ấy.
Một anh chàng đẹp trai như vậy, nhưng sao cứ phải là Sở Lệ hả? Bạn nói xem có tức không?
Sở Lệ chỉ vào đầu lâu: "Phía sau có chữ."
Để có thể nhanh chóng thoát khỏi mật thất, Thẩm Tình Tiêu miễn cưỡng đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh đầu lâu giải mã cùng Sở Lệ.
Quả nhiên, phía sau mỗi cái đầu lâu đều có mấy ký tự được bằng dao.
"Cái này chắc là ghép vần rồi." Thẩm Tình Tiêu giả vờ sợ hãi lật mấy cái đầu lâu lên, lại bất ngờ cảm thấy kết cấu của chúng khá tốt, anh không nhịn được xoa xoa bên trong đầu lâu mấy cái.
Đầu lâu là đạo cụ rất phổ biến trong mật thất, chờ sau khi chương trình kết thúc, mình phải đi hỏi xem đây là do nhà cung ứng nào sản xuất mới được, có thể nó sẽ hữu ích cho việc làm mật thất của mình sau này.
Bỗng nhiên nhận thấy Sở Lệ đang nhìn mình, anh nhanh chóng rụt tay lại, ngoan ngoãn ghép vần:
"Nhớ, những, ngày, chơi, bida, với, bạn, bè. - Tiểu Ái."
Ghép vần xong, Thẩm Tình Tiêu đứng dậy:
"Đây hẳn là lời nhắn mà người bạn đã mời chúng ta đến Câu lạc bộ xem mắt để lại cho chúng ta."
Anh làm như không để ý đi vòng quanh bàn bida, nhưng không tìm thấy bất kỳ cơ quan rõ ràng nào. Anh ngẩng đầu lên, mỉm cười:
"Sếp Sở, tôi nghĩ chúng ta cần chơi một ván bida để bắt đầu cốt truyện tiếp theo. Anh có biết chơi bida không?"
Sở Lệ: "Biết sơ sơ."
Thẩm Tình Tiêu ngước nhìn lên, hai mắt sáng ngời.
Riêng về khoản chơi bida, ngoài đời thực, anh chưa bao giờ đứng thứ hai trong khi chơi với bạn bè.
Anh phải trả mối thù bị cố ý cười nhạo ngay bây giờ: "Chúng ta chơi một ván đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tình Tiêu chơi trước.
Anh đứng ở góc bên phải bàn bida, cúi người nâng hông lên, tư thế cự kỳ chuẩn mực, lại không để ý rằng chiếc áo sơ mi hoa rộng thùng thình của mình trễ xuống, để lộ xương quai xanh.
Sở Lệ liếc nhìn máy quay rồi tự nhiên bước lên trước một bước.
Một hàng dấu chấm hỏi bay ngang qua màn hình:
[Sếp Sở, anh đang che mất tầm nhìn vợ anh của tui đấy]
[Tui nhìn xương quai xanh của vợ anh thì làm sao? Tui nhìn thì làm sao? Nhìn thì làm sao hả?]
[Không ai nói hả? Tư thế này bất ổn quá...]
Thẩm Tình Tiêu không chú ý tới hành động của Sở Lệ. Anh chỉ nhắm vào bi cái, chọc nhẹ một cái khiến nó đập vào hàng bi. Những quả bóng bida lăn ra khắp nơi, bi số 1 đã lăn vào lỗ!
Anh thay đổi góc độ khác, chọc cơ một lần nữa, bi số 3 vào lỗ! Sau đó là bi số 7, bi số 5, liên tiếp bốn phát đều trúng.
Nếu không phải đang livestream, cư dân mạng đã cho là đoạn này đã qua biên tập rồi, họ liên tục spam [WTF], [Trâu bò], [Cỡ này thì ai mà phân biệt đây là Thẩm Tình Tiêu hay là thiên tài bida].
Theo luật chơi bida, Thẩm Tình Tiêu đánh bi số 1 trước, vậy nếu anh đánh hết bi số 1-7 rồi đánh tiếp bi số 8 vào lỗ thì anh sẽ thắng.
Đến lượt thứ năm, anh nở nụ cười quyết tâm, nhắm vào bi số 2: "Anh có tin là tôi nhắm mắt cũng có thể đánh trúng không sếp Sở?"
Tuy không nghe thấy câu trả lời của Sở Lệ, nhưng Thẩm Tình Tiêu vẫn đắc ý nhắm mắt lại, chọc cơ về phía trước.
Anh mở mắt ra, thấy bi số 2 cua một góc, dừng lại ngay bên miệng lỗ!
"..." Làm màu thất bại rồi, Thẩm Tình Tiêu cảm giác như bị sét đánh vậy.
Nhưng dù sao thì anh vẫn chơi trước. Anh hít sâu một hơi, tự tin nhìn về phía Sở Lệ: "Đến lượt anh đấy. Trước đây tôi từng luyện rồi, có thua tôi cũng không có gì phải mất mặt hết."
Sở Lệ gật đầu, mặt mày vô cảm.
Hắn im lặng bước đến bên bàn bida, cúi xuống một cách gọn gàng, chọc một cơ, bi số 9 vào lỗ. Hắn đứng dậy, nhanh chóng điều chỉnh góc độ, khom lưng, chọc cơ, bi số 10 vào lỗ.
Các động tác cực kỳ điêu luyện và nhanh đến mức dường như không cần phải suy nghĩ, nhưng kết quả vẫn rất mượt mà và liền mạch.
Trong chớp mắt, hắn đã đưa được năm bi vào lỗ, vượt qua thành tích trước đó của Thẩm Tình Tiêu.
Thẩm Tình Tiêu sửng sốt.
Cái này gọi là "biết sơ sơ" ấy hả? Đùa nhau à?
Tuy nhiên, Sở Lệ chắc chắn sẽ không thể ghi được bàn thắng tiếp theo. Thẩm Tình Tiêu nhìn hắn nhắm bi cái về phía bi số 11...
Bi số 11 cần phải bật hai lần mới tới được lỗ giữa, mà còn có nguy cơ cọ xát với bi số 8, làm thay đổi góc bật của nó.
Thẩm Tình Tiêu cầm cơ lên, háo hức muốn đánh.
Lại không ngờ Sở Lệ chọc một phát, bi số 11 cũng hoàn hảo lăn vào lỗ như thể đã được lập trình sẵn!
Sau đó hắn ghi thêm một bàn thắng nữa, một cơ trúng liên tiếp bảy bi!
Cho đến bi số 8 cuối cùng, hắn mới mắc lỗi một lần, bi số 8 dừng lại cách lỗ chỉ vài centimet. Sở Lệ ung dung lùi lại mấy bước, làm động tác "mời" với Thẩm Tình Tiêu.
Đây là cơ hội cuối cùng để anh chiến thắng. Thẩm Tình Tiêu vội vàng cầm cơ lên.
Nhưng anh càng sốt ruột thì càng tính toán sai sức đẩy của mình, bi số 2 đập vào mép lỗ, nảy ngược lại giữa bàn!
Trên trán anh lấm tấm mồ hôi, Thẩm Tình Tiêu vuốt tóc mái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









