Thẩm Tình Tiêu bị nhìn đến hoảng hốt, vội vàng cười cười đổi chủ đề:



"Sếp Sở, tôi rất vui khi gặp anh trong mật thất. Anh đã chơi mật thất bao giờ chưa? Thực ra rất đơn giản, anh chỉ cần giải mã rồi chạy ra ngoài là được."



"Bây giờ chúng ta phải thoát ra khỏi căn phòng này. Anh thấy đấy, cánh cửa này bị khóa bằng ổ khóa mật mã, chúng ta phải tìm ra mật mã."



"Trên loa vừa nói chúng ta phải đến sảnh lớn trong vòng một giờ. Thời gian rất gấp, vậy chúng ta chia nhau ra tìm manh mối nhé."



"Vậy tôi sang bên trái, anh ở lại đây nhé. Tạm biệt sếp Sở!"



Sau khi nói xong một đống, Thẩm Tình Tiêu hốt hoảng chạy sang nửa bên trái căn phòng.



Anh cảm giác được ánh mắt của Sở Lệ vẫn đang theo dõi mình.



Tiêu rồi.



Tối qua mình đã làm gì vậy chứ?

Thẩm Tình Tiêu tuyệt vọng nhắm mắt lại.



Lỡ như Sở Lệ hỏi tại sao mình lại cưỡng hôn anh ta thì sao?



Thậm chí Thẩm Tình Tiêu còn không biết có nên giải thích rằng mình mất trí nhớ và không nhận ra Sở Lệ hay không, ý là mình đang cắm sừng Sở Lệ đáng sợ hơn...



Hay là mình biết rõ đó là Sở Lệ nên cố ý cưỡng hôn anh ta đáng sợ hơn.



Không, đừng giải thích gì cả, dù sao thì bọn họ cũng sẽ ly hôn mà.



Hành động của anh tối qua cùng lắm cũng chỉ đẩy nhanh quá trình ly hôn mà thôi.



Trong lúc tự an ủi bản thân, Thẩm Tình Tiêu nhanh chóng quan sát mật thất.



Ban đầu anh định giả vờ ngu ngốc để làm biếng, nhưng bây giờ anh chỉ muốn nhanh chóng kết thúc khoảng thời gian ở riêng với Sở Lệ thôi, ở lâu thêm một giây cũng khiến da đâu anh tê rần!



Phòng livestream của Thẩm Tình Tiêu và Sở Lệ vốn đã chật kín người qua đường chờ xem chuyện cười, giờ càng náo nhiệt như ăn tết vậy:



[Tui cười c.h.ế.t mất thôi bà con ơi, hai người này hoàn toàn không quen biết nhau phải không?]



[Nếu hai người này mà là vợ chồng thật, tôi sẽ trồng cây chuối gội đầu và đi vệ sinh luôn!]



[Thẩm Tình Tiêu gọi sếp Sở tự nhiên ghê nhỉ? Nhìn là biết đối tác kinh doan rồi, xem ra đúng là kết hôn hợp đồng.]



[Xấu hổ đến mức có thể dùng ngón chân đào ra một căn mật thất ba tầng]



[Giải tán giải tán, vẫn nên đi xem Liễu Mặc Hoa Khúc nhà tui thôi]



Giữa những tiếng cười nhạo, thỉnh thoảng lại có vài phát ngôn không hài hòa với bầu không khí đó:



[Dè dặt phát biểu, có ai thấy ánh mắt sếp Sở nhìn bóng lưng của Thẩm Tình Tiêu rất ngọt ngào không...]



[Thím đằng trước! Mị hiểu, nó giống như cách thợ săn nhìn con mồi vậy, nhưng con mồi lại hoàn toàn không biết gì cả.]



Nhưng ngay sau đó, những bình luận này bị chế giễu nên cũng biến mất.



Cuốn tiểu thuyết "Trốn Thoát Cùng Tình Yêu Đích Thực" này được viết dưới góc nhìn của Khúc Miên, nên Thẩm Tình Tiêu không biết gì về căn phòng trước mắt.



Anh nhìn lướt qua một vòng, đây là một phòng bida.



Có một bàn bida ở giữa phòng, trên vách tường ở cả hai bên đều có poster hình người mẫu đang tạo dáng chơi bida.



Góc bên phía Sở Lệ có mấy chiếc ghế gỗ, trên bức tường bên cạnh hắn có một bóng đèn LED tube màu trắng ngà uốn cong dán sát vào tấm poster.



Những thứ duy nhất trông giống đạo cụ là đèn tube và poster. So ra thì đèn tube không hề sáng, rõ ràng rất kỳ lạ, trông giống như một cơ quan hơn.



Thẩm Tình Tiêu không có ý định phá vỡ hình tượng thiểu năng trí tuệ của mình, chỉ giả vờ như cổ họng khó chịu, thử ho khan về phía bóng đèn.



Đúng như dự đoán, một ánh sáng vàng đột nhiên xuất hiện ở đầu bên trái bóng đèn, nhanh chóng trượt qua ba khúc uốn đều nhau và biến mất ở đầu bên phải.



Quả nhiên là đèn điều khiển bằng giọng nói!



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vậy hẳn là cách điều khiển cơ quan cũng có liên quan đến âm thanh.



Ánh mắt Thẩm Tình Tiêu vờ như vô tình nhưng lại cố ý lướt qua bóng đèn. Trên mỗi khúc uốn đều có một vệt bút gel màu trắng không dễ thấy, có vẻ đây là một ký hiệu nào đó.



Hiểu rồi!



Anh lùi lại một bước, dựa vào bàn bida, che miệng và giả vờ ho khan: "Khụ khụ!"



Khi luồng ánh sáng đầu tiên xuất hiện trên khúc uốn đầu tiên, tiếng ho thứ hai vang lên.



Khi luồng ánh sáng thứ hai xuất hiện trên khúc uốn đầu tiên, tiếng ho thứ ba lại vang lên.



Rất nhanh sau đó, ba luồng ánh sáng cùng lúc chiếu tới ba khúc uốn, chính là những vị trí được đánh dấu bằng bút gel màu trắng.



Ánh sáng dừng lại!



Thẩm Tình Tiêu mỉm cười hài lòng sau lòng bàn tay. Loại câu đố có đủ manh mối này không làm khó được anh.



Sau đó, ánh đèn đồng loạt tắt ngúm, còn bóng đèn LED tube trên tường thì đột nhiên rụng xuống, rơi thẳng xuống đất.



Thẩm Tình Tiêu còn chưa kịp phản ứng, một không gian trũng thấp lộ ra từ chỗ đèn tube, bốn năm cái đầu lâu trắng từ đó lăn ra.



Cái đầu lâu lớn nhất lăn đến bên chân Thẩm Tình Tiêu.



Khu vực bình luận sợ ngây người:



[Thẩm Tình Tiêu vừa làm gì mà cơ quan đã mở ra rồi?]



[Câu ta ho mấy cái thôi mà, Thẩm Tình Tiêu ăn may thôi, đúng là mèo mù vớ được cá rán]



[Sao có thể trùng hợp như vậy được? Tôi nghi ngờ ekip chương trình đã tiết lộ đề trước cho cậu ta!]



Trong phòng bida, Thẩm Tình Tiêu im lặng nhìn chằm chằm cái đầu lâu, lại nhớ đến thiết lập tính cách nhút nhát của mình, anh hét lên một tiếng rồi lùi sang bên phải mấy bước:



"Cái đầu lâu này đáng sợ quá đi mất!"



Nhưng anh không ngờ mình lại va vào vai Sở Lệ.



Cả người Thẩm Tình Tiêu cứng đờ.



Sở Lệ cao hơn anh mấy centimet, lớp lông nhung trên bộ vest nhung đen của hắn lướt qua tai anh, khiến tai anh đỏ lên theo quán tính.



"Sợ à?"



Giọng nói của Sở Lệ lọt vào tai anh, vành tai anh càng đỏ hơn. Anh cam chịu gật đầu, chờ đợi thái độ khinh thường của Sở Lệ.



Anh nhớ là trong truyện, nguyên chủ cũng khiến Sở Lệ phát bực vì tính cách nhút nhát và hay khóc nhè.



Nhưng anh lại nghe thấy giọng điệu của Sở Lệ có phần thích thú:



"Không phải tối qua cậu bạo dạn lắm hả?"



Thẩm Tình Tiêu: ?



Anh biết ngay người đàn ông này sẽ không dễ dàng buông tha cho mình mà!



Được rồi, coi như là đêm qua anh sai, anh không nên tùy tiện tán tỉnh người khác trong quán bar, nhưng lẽ nào Sở Lệ không làm gì sai sao?



Dù biết rõ anh nhận nhầm người, Sở Lệ vẫn cố tình xem anh làm trò hề, còn nhìn anh rõ lâu!



Thẩm Tình Tiêu càng nghĩ càng tức, anh quay lại nói với vẻ mỉa mai:



"Cũng may mà sếp Sở bao dung, nếu như không phải tâm trạng sếp Sở tốt cũng đồng ý nhập vai với tôi thì làm sao tôi dám to gan như vậy chứ. Sếp Sở nói có đúng không?"



Sở Lệ quay đầu nhìn đôi mắt đào hoa đầy phẫn nộ của Thẩm Tình Tiêu, chỉ bình thản "ừm" một tiếng.



"Ừm" là ý gì hả?



Ý là anh ta thừa nhận mình cố ý diễn kịch đúng không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện