Ban ngày Hiến Nhi bị đưa về, buổi tối trong nhà cũng chẳng có việc gì, Tiêu Mộng Hồng bèn bảo San Hô về nhà xem chừng con của mình, chỉ còn bà giúp việc lớn tuổi ở lại lo cơm nước.

Bà giúp việc vẫn chưa ngủ, nghe tiếng cửa mở liền biết cô chủ đã về, vội vàng bật dậy ra đón. Vừa bước ra đã thấy một người đàn ông theo sát cô chủ vào nhà. Bà chưa từng gặp Cố Trường Quân. Lần trước anh đến, bà lại không có ở nhà nên không biết mặt.

Bà đã làm việc ở đây gần nửa năm. Dù nhà Tiêu tiểu thư thường có khách đến chơi, lại không quá khắt khe chuyện nam nữ, nhưng tình huống như bây giờ - đêm đã khuya, cô chủ lại đưa một người đàn ông về nhà thì vẫn là lần đầu tiên bà thấy. Hơn nữa người đàn ông kia mặc quân phục, dáng vẻ nghiêm nghị, phong thái đĩnh đạc, khiến bà không khỏi tò mò, nhìn anh thêm vài lần.

Khi Cố Trường Quân bước vào phòng khách, chân vướng phải tấm thảm ở cửa khiến anh loạng choạng một cái. Thấy vậy, Tiêu Mộng Hồng theo phản xạ đưa tay đỡ lấy, không ngờ lại bị cả trọng lượng cơ thể anh đè nghiêng người xuống, suýt nữa không đỡ nổi. Cô vội vàng gọi bà giúp việc vẫn còn đang đứng ngẩn ra đó lại giúp một tay.

Bà Điền vội “ối” một tiếng, hấp tấp chạy lại, cùng Tiêu Mộng Hồng mỗi người một bên đỡ Cố Trường Quân đến ngồi xuống ghế sofa.

Anh vừa ngồi xuống đã tựa người ra sau, đầu ngả lên lưng ghế, khẽ nhắm mắt lại.

“Người đàn ông này chắc là say rồi…”

Bà giúp việc liếc nhìn vị khách không mời mà đến, trong lòng đột nhiên thấy có chút quen quen. Như thể đã gặp ở đâu rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra nổi.

Tiêu Mộng Hồng đuổi bà Điền xuống bếp lấy nước, còn mình thì lấy một chiếc khăn mặt, làm ướt bằng nước lạnh rồi trở lại, gọi anh một tiếng:

“Anh còn ổn không đấy?”

Cố Trường Quân vẫn dựa nguyên chỗ cũ, mắt không buồn mở, chỉ lấy tay ấn vào bụng mình, khẽ rên:

“Vẫn chưa ổn. Vừa rồi lái xe đến đây, người đã thấy choáng rồi.”

Gương mặt anh đỏ bừng bất thường, trông có vẻ rất yếu. Khác hẳn với hình ảnh bình thường.

Tiêu Mộng Hồng cau mày, không khỏi lo lắng.

“Em thật không biết phải nói anh thế nào nữa! Anh ba mươi tuổi rồi đấy! Biết rõ mình đau dạ dày mà còn uống nhiều rượu như vậy! Uống xong đi còn chẳng vững, thế mà còn dám lái xe! Nhà chị ba chẳng lẽ không có chỗ cho anh ngủ hay sao?”

Cố Trường Quân hình như bị cô mắng cho tỉnh cả rượu, từ từ mở mắt ra, ngồi thẳng người dậy. Bàn tay lúc nãy còn ôm bụng giờ cũng buông xuống, không nói một lời, như thể đã chuẩn bị sẵn sàng để bị cô mắng tiếp.

Thấy vẻ mặt anh lúc này có chút đáng thương, Tiêu Mộng Hồng cuối cùng cũng mềm lòng, đưa khăn mặt trong tay cho anh: “Lau mặt đi đã.”

Cố Trường Quân ngoan ngoãn nhận lấy, lặng lẽ lau mặt và tay.

Bên kia, bà Điền cũng vừa bưng trà nóng lên.

Cố Trường Quân đón lấy, uống xong, khẽ thở dài một hơi, rồi quay sang mỉm cười nói với bà:

“Bác là mẹ Điền phải không? Tôi nghe Hiến Nhi kể về bác rồi. Thằng bé thích món cơm gà đinh hạt đậu Hà Lan bác nấu lắm.”

Bà Điền "à" lên một tiếng, mắt tròn xoe đầy ngạc nhiên:

“Thì ra là cậu Cố! Bảo sao lúc nãy nhìn cậu tôi cứ thấy quen quen, như đã gặp ở đâu rồi! Vừa nghe cậu nói thế, tôi nhớ ra ngay! c** nh* nhà tôi trông giống cậu như đúc vậy đó!”

Cố Trường Quân mỉm cười, không nói gì thêm.

“Còn đau dạ dày không? Có cần đi khám bác sĩ không?” Tiêu Mộng Hồng cắt ngang cuộc trò chuyện giữa anh và bà giúp việc.

Cố Trường Quân chậm rãi nghiêng người về phía trước, lắc đầu: “Anh nghỉ một lát là ổn.”

Tiêu Mộng Hồng liếc thấy bà Điền vẫn đang cầm khay trà đứng bên cạnh, ánh mắt cứ chốc chốc nhìn cô, rồi lại liếc sang Cố Trường Quân, cô bèn giải thích:

“Anh ấy tối nay uống hơi nhiều, say rồi. Lúc ngang qua đây thì vô tình gặp, tiện thể ghé vào nghỉ một chút.”

“Phải rồi, phải rồi! Say rượu thì đúng là mệt người lắm!” Bà Điền vội phụ họa, cười tươi rói.

“Không có gì đâu. Bác về nghỉ đi, đêm nay để cháu tự khóa cửa.”

Tiêu Mộng Hồng cuối cùng cũng tiễn được bà giúp việc rời đi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Từ lúc bà ấy biết quan hệ giữa cô và Cố Trường Quân, ánh mắt nhìn hai người lúc nào cũng như hiểu như không, khiến cô thấy khó xử vô cùng.

…..

Cố Trường Quân vẫn ngồi dựa vào sofa, lặng yên không nói.

Cô cũng không còn cách nào khác, đành ngồi lại bên cạnh, lặng lẽ ở lại bầu bạn.

Phòng khách lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng tích tắc khẽ khàng của chiếc đồng hồ quả lắc vang lên đều đều trong không gian.

Sự yên tĩnh xung quanh lại càng khiến bầu không khí trở nên tĩnh lặng hơn.

Anh dường như đã thiếp đi, mắt nhắm nghiền, cơ thể hơi co lại, không hề động đậy.

Ánh mắt Tiêu Mộng Hồng dừng lại trên gương mặt anh.

Sống mũi cao thẳng, cằm so với mấy năm trước lại thêm phần gầy gò sắc nét. Khi anh yên lặng cuộn mình trên chiếc sofa hoa kiểu cũ trong phòng khách nhà cô như thế này, chẳng hiểu vì sao, bỗng nhiên khiến cô liên tưởng đến hai từ: cô đơn.

Trong đầu cô bất chợt hiện lên một đêm mùa đông của nhiều năm trước. Lúc ấy cô vẫn còn ở ký túc xá của Đại học Kinh Hoa, anh nhận được cuộc gọi từ cô và đã đến gặp theo lời hẹn. Sau khi chia tay, anh quay người rời đi trong màn đêm, cúi đầu châm thuốc dưới cơn gió lạnh, dáng người gầy gò lặng lẽ bước đi trong bóng tối.

………..

Cô nhẹ nhàng đứng dậy, rón rén lấy một tấm chăn mỏng, khẽ đắp lên người anh. Vừa mới chạm vào một chút, anh đã tỉnh lại, mở mắt ra. Ban đầu trông có vẻ hơi ngơ ngác, anh khẽ động đậy người, tấm chăn vừa đặt trên vai liền trượt xuống, đọng lại bên hông.

Tiêu Mộng Hồng khẽ rung động trong lòng.

“Anh uống rượu say rồi, đắp tạm cái chăn kẻo lại bị cảm.” Cô nhỏ giọng giải thích.

Anh đưa tay lên day trán.

“Đêm nay… anh có thể ngủ lại đây được không?”

Nói rồi, anh buông tay xuống, bất ngờ ngẩng đầu nhìn cô.

“Ngủ ở sofa này cũng được.”

Giọng anh hơi khàn khàn, gương mặt ngước lên lộ vẻ mỏi mệt, mí mắt còn hằn vài nếp nhăn nhạt nhòa.

“Tùy anh.”

Sau một thoáng ngập ngừng, cô đáp, rồi xoay người ra ngoài, khóa cổng lại.

“Nếu cần gì thì gọi em. Em lên lầu trước.”

Cô khẽ gật đầu với anh, rồi quay lưng bước lên cầu thang.

…........

Vừa rồi chỉ một lát sau, Cố Trường Quân thật sự đã ngủ. Có lẽ là do đêm nay anh uống quá nhiều, cũng có thể anh thật sự đã quá mệt. Đến được chỗ cô, biết cô ngồi ngay bên cạnh, chỉ cần thả lỏng một chút, liền ngủ thiếp đi.

Cố Trường Quân nhìn bóng lưng cô bước lên lầu, đang định nằm xuống sofa thì bỗng thấy cô dừng lại ở đầu bậc thang. Hình như đang phân vân điều gì, cô quay đầu lại:

“Hay là anh lên ngủ trong phòng của Hiến Nhi cũng được. Giường chắc cũng đủ rộng. Dù sao thì…”

Cô bỏ lửng câu nói.

…..........

Đèn đã tắt hết, cả ngôi nhà chìm vào màn đêm yên tĩnh. Cố Trường Quân ngủ trong phòng của Hiến Nhi, chỉ cách cô một bức tường. Tiêu Mộng Hồng lại mất ngủ thêm một đêm.

Giữa cô và người chồng cũ, sau khi gặp lại, có một thứ cảm giác mập mờ như có như không đang dần hiện rõ. Ngay cả cô, thật ra cũng bắt đầu cảm nhận được điều đó.

Tối nay, đến cả mẹ Điền còn nhìn ra. Thật ra ban đầu cô hoàn toàn có thể từ chối không cho anh ngủ lại. Nhưng cuối cùng… cô đã không làm vậy.

Lúc đêm khuya tĩnh lặng nhất, cánh cửa phòng ngủ của cô bỗng vang lên một tiếng gõ nhẹ. Vì xung quanh quá đỗi yên tĩnh, nên âm thanh ấy nghe vào tai đặc biệt rõ ràng. Tiêu Mộng Hồng đang mơ màng trong cơn mộng liền bị đánh thức, lập tức mở mắt. Lại thêm một tiếng gõ khẽ nữa vang lên từ phía cửa. Không phải cô nghe nhầm. Tim cô đập hơi nhanh, nín thở, rồi chậm rãi ngồi dậy khỏi giường.

“Ai đó?” Cô khẽ hỏi, nhưng trong lòng đã lờ mờ đoán được câu trả lời.

“Là anh. Anh đau đầu. Ở đây có aspirin không?” Giọng anh nghe rất bình tĩnh.

Tiêu Mộng Hồng khẽ thở dài, bật đèn, khoác thêm áo ngoài, rồi bước ra mở cửa.

Cố Trường Quân đứng ngay đó.

Lúc này dáng vẻ của anh không còn chỉnh chu như lúc mới đến, tóc có chút rối, mái phủ lòa xòa xuống trán. Trên người chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng kiểu quân phục hay mặc thường ngày, mấy khuy áo phía cổ đã được cởi ra, lộ ra hầu kết khẽ chuyển động và một phần lồng ngực sẫm màu dưới ánh đèn dịu nhẹ.

Một làn hơi thở nam tính, quen thuộc đến lạ, như sóng trào ập thẳng vào cô khi cánh cửa mở ra.

Tiêu Mộng Hồng lập tức dời mắt, ánh nhìn dừng lại trên mặt anh: “Đau lắm à?”

“Khó chịu. Không ngủ được.” Anh đáp.

“Nhà em có aspirin, nhưng anh đau đầu do rượu thì tốt nhất đừng uống thuốc. Uống thêm nước rồi cố ngủ một giấc đi, mai dậy sẽ đỡ hơn.”

“Ừ.” Anh nhìn cô, giọng trầm thấp.

“Đợi chút. Em lấy nước cho anh.”

……..

Cô xoay người đi đến bên bàn, nhẹ nhàng cầm lấy tay cầm ấm nước.

Một dòng nước ấm áp từ miệng bình nghiêng đổ xuống chiếc ly pha lê trong suốt, tiếng nước róc rách vang lên khe khẽ. Ngay lúc ly nước gần đầy, một cánh tay bất ngờ vươn tới từ phía sau, khẽ khàng ôm lấy eo cô. Ngay sau đó, lồng ngực ấm áp của người đàn ông áp sát vào lưng cô.

Cách vài lớp quần áo, cô vẫn cảm nhận được rõ ràng hơi ấm từ cơ thể anh – một sự nóng bỏng khiến người ta không khỏi bối rối.

Tiêu Mộng Hồng lập tức cứng người lại.

Nước trong ly đã đầy, tràn ra, chậm rãi loang trên mặt bàn thành một vũng nhỏ, rồi theo mép bàn nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Mọi âm thanh như biến mất khỏi tai cô. Chỉ còn lại tiếng nước nhỏ tí tách xuống nền và nhịp thở đều đặn của người đàn ông sau lưng.

Tiêu Mộng Hồng cuối cùng cũng hoàn hồn lại. Cô buông lỏng tay cầm ấm nước, khẽ giãy nhẹ ra.

Cánh tay anh lại siết chặt hơn, ôm cô chặt hơn nữa. Gương mặt cô nhanh chóng đỏ ửng, không nói một lời, bắt đầu dùng sức đẩy cánh tay anh ra. Trong lúc lúng túng, khuỷu tay cô vô tình húc phải chiếc ly vừa đầy nước trên bàn.

Cô khựng lại.

Chiếc ly tràn nước nghiêng đổ, rồi lăn khỏi mặt bàn. Ngay lúc sắp chạm sàn, anh nhanh tay vươn ra, bắt lấy chiếc ly, nhẹ nhàng đặt lại lên bàn. Cô cũng bị anh kéo xoay người lại, hai người đối mặt nhau.

…….

Cả hai đều im lặng, chỉ còn tiếng hô hấp của nhau vang lên rõ mồn một trong đêm. Đôi môi anh khô khốc, có chút nứt nẻ. Anh nhìn cô chăm chú, trong đôi mắt đỏ hoe đầy mệt mỏi ánh lên một sự dịu dàng đè nén. Nước từ ly phía sau cô vẫn nhỏ xuống nền nhà tí tách không ngừng, tựa như cơn mưa đêm rơi rả rích vào những ngày xuân muộn.

Cuối cùng, anh chậm rãi cúi xuống, môi khẽ chạm vào môi cô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện