Hà gia là một gia đình thân sĩ lâu đời, con cháu đông đúc. Dịp mừng thọ cụ ông, tiệc rượu thân thích được bày đến mười mấy bàn. Đầu năm nay, Hà Tĩnh Vinh vừa được thăng chức tại Ngân hàng Trung ương, khí thế rất hăng hái. Vì đã lâu không gặp Cố Trường Quân, anh ta rất nhiệt tình, kéo theo đại tỷ phu và nhị tỷ phu cùng ngồi chung một bàn uống rượu. Tiệc chưa tàn, do tửu lượng hơi kém, Hà Tĩnh Vinh cùng Bành nhị tỷ phu đã say đến chao đảo.
Cố Trâm Anh mấy tháng trước vừa sinh được một cô con gái kháu khỉnh. Vợ chồng cô đã ngoài trung niên mới có con, yêu thương như bảo vật. Ban đầu, hai người dự định chuyển ra ở riêng, nhưng Cố phu nhân không đồng ý. Cố Trâm Anh suy nghĩ rằng em trai còn phải đi làm xa, em út lại bận rộn với công tác thiện nguyện, chỉ về nhà vào cuối năm, nếu cô cũng chuyển ra ở riêng, trong nhà chỉ còn lại Cố phu nhân và Hiến Nhi, sẽ rất cô đơn. Sau khi bàn bạc với chồng, cô tạm thời quyết định tiếp tục ở lại nhà mẹ đẻ.
Biết chồng tửu lượng kém, Cố Trâm Anh dặn dò Cố Trường Quân trước khi đi dự tiệc, nhờ anh giúp đưa chồng về khi tiệc tan. Tiệc kết thúc, Cố Trường Quân nhìn sang Bành Tư Hán, thấy mặt anh đỏ bừng, say đến mất tỉnh táo.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân. Cố Trường Quân quay đầu lại, thấy chị ba Cố Vân Tụ đang dẫn theo một bà giúp việc lớn tuổi bước vào.
Cố Vân Tụ khẽ phẩy tay, muốn xua bớt mùi rượu trong phòng, rồi bước tới nhìn Bành Tư Hán một lượt, nói:
“Anh rể say như vậy rồi, còn về kiểu gì được nữa? Ở lại nhà chị một đêm là được. Chị vừa gọi về nhà báo cho chị hai biết rồi.”
Cố Vân Tụ quay sang dặn người giúp việc lớn tuổi ở lại chăm sóc người say.
Cố Trường Quân gật đầu: “Vậy cũng tốt. Anh hai tối nay cũng uống không ít, cũng đã say mèm rồi.”
Cố Vân Tụ chau mày: “Rõ ràng không biết uống, vậy mà cứ ham! Say xong nằm bẹp như bãi bùn, chọc cũng chả thèm dậy, thôi mặc kệ anh ấy đi!”
Nói rồi quay sang nhìn Cố Trường Quân, ánh mắt lộ vẻ lo lắng:
“Trường Quân, em cũng uống không ít đúng không? Chị vừa bước vào đã ngửi thấy toàn mùi rượu! Em lại không gọi tài xế, cứ tự lái xe, uống thành thế này rồi còn lái kiểu gì được?”
Tiệc lúc nãy, ban đầu chỉ uống rượu nhà, sau đó Hà Tĩnh Vinh lại đem rượu tây cất riêng ra mời mấy anh em bạn rể, trong bữa tiệc còn liên tục có họ hàng bên nhà Hà tới mời rượu trò chuyện. Thịnh tình khó từ chối, Cố Trường Quân cũng uống không ít, giờ đúng là có chút ngà ngà. Anh liền hỏi:
“Nhà chị có tài xế không? Nếu tiện thì cho em nhờ một chuyến.”
“Ấy, không may rồi,” Cố Vân Tụ lắc đầu, “Tối nay khách say đông quá, tài xế đang chạy đôn chạy đáo tiễn khách, không còn ai rảnh đâu.”
Cố Trường Quân liếc nhìn ra phía sau, rồi nói:
“Em ngồi đây nghỉ một lát là được rồi. Chị ba nếu bận gì thì cứ lo việc của mình đi.”
“Ngồi đây thì không ổn chút nào!” Cố Vân Tụ liền nói. “Giường đệm thì anh hai chiếm mất rồi, em định nghỉ ngơi kiểu gì? Hơn nữa khách khứa ra vào tấp nập, ồn ào lắm. Chị có một phòng trống dùng để nghỉ trưa ban ngày, rất yên tĩnh. Chị biết em ưa sạch sẽ, ga gối chăn đệm đều vừa thay mới xong. Em sang đó nghỉ một chút đi, tỉnh rượu rồi hẵng về.”
Cố Trường Quân gật đầu: “Vậy cũng được. Cảm ơn chị ba.”
“Khách sáo với chị làm gì!” Cố Vân Tụ cười, đích thân dẫn em trai đến căn phòng đó.
Quả thật như chị ta nói, trong phòng rất yên tĩnh, bài trí lại nhã nhặn, tinh tế.
Cố Vân Tụ để em trai ở lại nghỉ ngơi, bảo lát nữa sẽ cho người mang trà vào, rồi khẽ khép cửa, rời khỏi phòng. Chị ta đến một căn phòng khác, vừa vào đã giơ tay ra hiệu gọi người.
Diệp Mạn Chi đang ở trong phòng, thấy Cố Vân Tụ quay lại liền vội đứng dậy đón.
“Trường Quân tối nay uống hơi nhiều, chị thấy cậu ấy cũng có chút say, khuyên mãi mới chịu ở lại nghỉ tạm. Em xem thử có muốn mang trà qua cho cậu ấy không?”
Nói đến đây, Cố Vân Tụ khẽ liếc nhìn Diệp Mạn Chi. Thấy cô hơi trầm ngâm, chị liền thở dài:
“Mạn Chi, bao năm nay chị em mình thân thiết, chị thật lòng mong có ngày em làm chị dâu chị. Chỉ tiếc duyên phận chưa tới, giờ vẫn cứ dở dang thế này. Mẹ chị dạo trước cũng dặn chị nói chuyện với em. Chị nghĩ, chắc bà cũng không còn mong mỏi gì nữa rồi.”
“Nghe nói Trường Quân vừa về là ngay trong đêm đã đưa Hiến Nhi đến chỗ người phụ nữ bên Tiêu gia. Đến giờ vẫn chưa đón con về. Chị nghe mẹ nói, Trường Quân đến bây giờ vẫn cứ nhường nhịn cô ta. Chị thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc cô ta có gì tốt mà khiến Trường Quân không dứt ra được như thế? Nổi tiếng thì đã sao? Trường Quân quên rồi sao, năm xưa cô ta đối xử với nó thế nào!”
Trong mắt Diệp Mạn Chi hiện lên một tia ghen ghét đầy dằn vặt. Bao nhiêu năm qua, với điều kiện của cô ta, không phải là không có người theo đuổi. Nếu nói mấy năm trước là vì cô ta say mê Cố Trường Quân đến mức không nhìn ai khác, thì đến bây giờ, tình cảm đó đã biến thành một nỗi không cam lòng sâu sắc.
Vì có được người đàn ông như Cố Trường Quân, cô ta đã trì hoãn mọi cuộc hôn nhân, bao nhiêu năm nay vẫn treo lơ lửng chưa quyết.
Để lấy lòng mẹ anh, cô ta càng tốn không biết bao nhiêu tâm sức, thậm chí không từ đủ loại thủ đoạn. Vậy mà trong mắt Cố Trường Quân, dường như cô ta chưa từng tồn tại.
Nghĩ đến từng ấy năm trời mình đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, cuối cùng lại chỉ là con số không, Diệp Mạn Chi thực sự không cam tâm.
“Hay là thôi đi?” Cố Vân Tụ có phần do dự.
Thời buổi bây giờ, mấy tiểu thư con nhà danh giá chủ động theo đuổi người mình thích cũng chẳng còn là chuyện gì lạ. Nếu đối phương cũng là người có danh tiếng, mà cuối cùng thật sự đến được với nhau, thậm chí còn có thể trở thành chuyện tình được báo chí tung hô, người người ngưỡng mộ.
Nhưng Cố Vân Tụ suy cho cùng vẫn hiểu tính tình em trai mình. Trước đây chỉ vì thái độ của cô với người phụ nữ họ Tiêu kia mà đã khiến Trường Quân phật ý. Tuy bề ngoài anh vẫn giữ lễ phép, nhưng rõ ràng không thân thiết bằng hai chị em gái còn lại, đặc biệt là với Cố Trâm Anh.
Nếu lần này chuyện thành, tất nhiên là tốt. Nhưng nếu không thành… thì thật sự sẽ đắc tội với Trường Quân nặng nề, sau này đến nhìn mặt nhau thôi cũng khó xử.
Hơn nữa, bao nhiêu năm nay cô và Diệp Mạn Chi vẫn giữ mối quan hệ thân thiết. Nhờ thông tin từ Diệp Mạn Chi mà cô lén lút kiếm được không ít tiền. Dù nhỏ tuổi hơn mình, nhưng phần lớn những quyết định lớn nhỏ, lại đều là Diệp Mạn Chi định đoạt.
Nhiều lúc ngược lại chính chị ta phải dè dặt nhìn sắc mặt Diệp Mạn Chi.
Lúc này, thấy Diệp Mạn Chi vẫn đang do dự, trong lòng Cố Vân Tụ bắt đầu thấy bất an.
Một lát sau, Diệp Mạn Chi như lấy lại tinh thần, quay sang cười nhạt với Cố Vân Tụ, nói:
“Làm phiền chị ba giúp em để ý một chút, đừng để ai tới gần là được. Em tự biết mình phải làm gì.”
Cố Vân Tụ biết cô ta vẫn không chịu bỏ qua cơ hội khó có được này, đành gượng cười:
“Vậy… em cẩn thận một chút nhé.”
Cố Trường Quân sau khi uống thêm chút rượu Tây, hòa lẫn với rượu trước đó, cơn say dần dần phát tác. Sau khi vào phòng, thả mình xuống giường, anh nhắm mắt lại. Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức gần như không một tiếng động. Tứ chi anh dần thả lỏng, ý thức cũng theo men rượu mà bắt đầu mơ màng.
Trong cơn mơ hồ, anh như quay lại buổi tối hôm đó, khi đang ở trong nhà cô, nằm trên chiếc giường của cô. Anh cảm giác có một người phụ nữ đang tiến lại gần mình, sau đó ngồi xuống bên cạnh.
Phải rồi… chắc chắn là cô ấy. Ý thức anh dần trôi đi, trái tim cũng nhẹ nhàng theo đó mà vui sướng lạ thường.
Bất chợt, anh cảm thấy khô miệng, cơ thể cũng bắt đầu nóng ran lên, như thể đang khao khát điều gì đó…
Anh đang khao khát sự gần gũi của cô.
Dường như cô cũng cảm nhận được mong muốn ấy, một bàn tay dịu dàng đặt lên đùi anh, rồi từ từ di chuyển lên trên, chạm nhẹ…
Cố Trường Quân cảm thấy có lẽ mình đang mơ.
Nhưng giấc mơ này chân thật đến nỗi khiến anh không thể khống chế được cảm xúc. Anh không muốn tỉnh lại, cho đến khi trong mơ, cô dường như cúi xuống, khẽ khàng hôn anh. Mùi hương nhè nhẹ từ cô len vào cánh mũi…
Tất cả ảo giác đột nhiên khựng lại. Giữa hai hàng chân mày anh hơi nhíu lại, hàng mi khẽ run lên. Cố Trường Quân đột nhiên mở mắt, bất ngờ túm lấy bàn tay đang định cởi nút áo của anh. Ánh mắt anh đối diện thẳng với Diệp Mạn Chi, trừng lớn đầy kinh ngạc.
Không hề giữ lại chút khoảng cách nào, Cố Trường Quân gạt phắt tay cô ta ra, kéo theo cả người cô ta bị xô ngã. Lực tay anh rất mạnh, không chút nương nhẹ. Diệp Mạn Chi bị hất văng, nặng nề ngã ngồi xuống nền đất trước giường.
Cố Trường Quân xoay người ngồi dậy, cúi đầu nhìn chính mình.
Ánh mắt anh ngập tràn kinh hãi, rồi lập tức là sự ghê tởm khó giấu. Ngay sau đó, anh bước xuống giường, quay lưng lại phía Diệp Mạn Chi đang ngồi dưới đất, vội vã chỉnh lại quần áo đã bị xộc xệch.
Diệp Mạn Chi ôm lấy cổ tay gần như trật khớp, cả người ngã nhào trên sàn, ngoài cảm giác đau đớn thì nhất thời như còn chưa kịp phản ứng.
Cố Trường Quân rất nhanh đã chỉnh tề lại y phục, rồi quay người. Gương mặt anh không chút cảm xúc, bước thẳng về phía cửa, đi ngang qua Diệp Mạn Chi như thể cô hoàn toàn không tồn tại.
Diệp Mạn Chi như vừa tỉnh khỏi cơn chấn động, vội vàng bò dậy từ dưới đất.
“Cố Trường Quân! Sao anh lại nhẫn tâm với tôi như vậy? Tôi thua kém cô ta chỗ nào chứ? Bao nhiêu năm nay, người theo đuổi tôi đâu phải ít! Vậy mà tôi chỉ một lòng với anh. Còn cô ta thì sao? Cô ta từng lén lút với người đàn ông khác, cô ta từng phản bội anh đấy!”
“Tôi thích anh từng ấy năm, cũng vì anh mà chờ đợi từng ấy năm! Tôi đã dành cả thanh xuân, đã làm bao nhiêu chuyện, lấy lòng mẹ anh và cả con trai anh, chẳng phải cũng chỉ vì muốn anh có thể nhìn tôi thêm một lần sao? Vậy mà anh lại vô tình như thế!”
Gương mặt cô ta vì tức giận và tủi thân mà đỏ bừng lên, hai hàng nước mắt lặng lẽ trượt xuống. Cố Trường Quân đã bước tới trước cửa, nhưng bỗng dừng lại, rồi chậm rãi quay người lại.
“Diệp tiểu thư, cô làm nhiều chuyện đến thế, trong đó có cả việc năm xưa xúi giục vợ tôi đi dan díu với người khác... có đúng không?” Giọng anh nhàn nhạt và lạnh lẽo.
Sắc mặt Diệp Mạn Chi đột nhiên thay đổi, thoáng ngây người, rồi lập tức kêu lên:
“Anh nói bậy! Nhất định là con đàn bà kia nói với anh! Là cô ta bôi nhọ tôi! Ngay từ đầu cô ta đã là thứ lẳng lơ đê tiện, cắm sừng anh đi dan díu với người khác, liên quan gì đến tôi chứ!”
Ánh mắt Cố Trường Quân bình tĩnh nhưng lạnh lẽo nhìn gương mặt đang kích động của Diệp Mạn Chi, rồi rút khẩu súng lục luôn mang theo bên mình, chậm rãi bước về phía cô ta.
“Họ Đinh khi đó bị đuổi đi, cô ấy lại bị người nhà giám sát nghiêm ngặt, làm gì còn cơ hội liên lạc với hắn? Làm sao cô ấy biết được hắn ta đã trốn đến Thượng Hải? Thời gian ấy, người duy nhất còn giữ liên lạc với cô ấy... là cô, người bạn thân nhất của cô ấy.”
“Diệp tiểu thư, lúc nãy cô bảo vợ tôi cắm sừng tôi. Tôi nghĩ, cái sừng trên đầu tôi ấy, chắc cũng có phần công sức của cô góp vào.”
Giọng anh rất bình thản, nhưng lại lạnh lẽo đến rợn người.
Diệp Mạn Chi nhìn chằm chằm khẩu súng trong tay anh, bỗng dưng nhớ đến cái chết năm xưa của Đinh Bạch Thu.
Cô ta khác Đinh Bạch Thu, cô ta vẫn nghĩ với thân phận của mình, Cố Trường Quân sẽ không dám làm gì. Nhưng giờ phút này, cô ta cũng chẳng thể chắc chắn nổi.
Năm đó, Đường Tử Tường từng bị ám sát, là anh liều mình cứu mạng. Từ đó đến nay, Đường vẫn rất trọng dụng anh, đang tìm mọi cách kéo anh về phe mình. Anh chưa chắc không dám ra tay với mình. Nếu anh thực sự muốn giết mình để hả giận thì sao? Diệp Mạn Chi bỗng thấy hối hận vì quyết định của đêm nay.
Có lẽ, cô ta đã thật sự đánh giá sai người đàn ông trước mặt. Cô ta định mở miệng cầu cứu, muốn gọi Cố Vân Tụ đến, nhưng lại không thể hạ mình làm chuyện đó. Cô ta bắt đầu thấy bất an, vô thức lùi lại từng bước, cuối cùng lùi sát đến chân tường.
"Anh... anh định làm gì? Đừng làm bậy! Đây là nhà của chị anh đấy!" Giọng cô ta run lên từng hồi.
Cố Trường Quân thành thạo kiểm tra băng đạn, còn lại một viên, anh nạp lại vào súng, xoay nhẹ một vòng. Tiếng động cơ khí khẽ vang lên trong không gian yên ắng, âm thanh đó lại khiến người ta rợn cả sống lưng.
“Cô là tiểu thư họ Diệp, một cái tên ai cũng biết ở Bắc Bình. Cô nghĩ tôi dám làm gì cô?”
Cố Trường Quân đột ngột nâng súng, họng súng lạnh ngắt dí thẳng vào lòng bàn tay của Diệp Mạn Chi đang đặt sát tường. Tay cô bị ép chặt vào tường, không thể rút ra được.
“Được lọt vào mắt xanh của cô, khiến cô bao năm qua hao tâm tổn trí vì tôi, thật là vinh hạnh.”
Cố Trường Quân mỉm cười nhẹ với Diệp Mạn Chi.
“Cô chẳng phải thực thích tôi sao? Có lẽ cô không biết, con người tôi khác người thường, tôi thích những cảm giác k*ch th*ch từ phụ nữ. Càng k*ch th*ch càng tốt. Tôi muốn cùng cô chơi một trò chơi nhỏ.”
Diệp Mạn Chi khẽ nhếch môi, ánh mắt ngơ ngác nhìn anh.
“Cô vừa thấy rồi đấy, khẩu súng của tôi chỉ còn một viên đạn. Tay tôi bị thương, sức lực bây giờ chỉ còn khoảng sáu phần. Bây giờ tôi sẽ nã một phát. Sau tiếng súng vang lên, dù tay cô có trúng đạn hay không, tôi đều có thể suy xét tiếp nhận cô.”
Anh nói chậm rãi, từng chữ từng chữ.
“Cô thấy như thế có k*ch th*ch không, Diệp tiểu thư?”
Cuối cùng, anh tiến sát bên tai cô, trầm thấp một câu đầy khiêu khích.
.....................
Trong mắt anh hiện lên tia máu đỏ tươi chỉ người say rượu mới có. Nhưng ánh mắt ấy lại lạnh lùng và u tối, cho thấy lúc này anh hoàn toàn tỉnh táo.
Đôi mắt Diệp Mạn Chi càng mở to hơn, vai cô ta hơi run nhẹ. Cái họng súng kim loại lạnh lùng, gắt gao ép lên lòng bàn tay mềm mại và ấm áp của cô ta.
Bỗng nhiên, cô ta cảm nhận được một lực nặng trĩu trên lòng bàn tay. Cố Trường Quân đang từ từ bóp cò súng.
Toàn thân Diệp Mạn Chi dựng lông tơ, đột nhiên hét lên một tiếng rồi vội tránh thoát khỏi tay anh, tay bị anh đè lên tường cũng buông lỏng, hai chân mềm nhũn, ngồi xổm dựa vào tường.
“Cố Trường Quân, anh không phải là người!” Cô ta thét lên đầy căm giận.
Nụ cười trên mặt Cố Trường Quân biến mất, anh chậm rãi ngồi xổm trước mặt cô ta, dùng nòng súng nâng cằm cô ta lên, ép cô ta phải nhìn thẳng vào mặt anh. Diệp Mạn Chi cố vặn cổ trong tư thế đau đớn.
“Nghe đây, tôi không phải người tốt, cũng không biết thương xót ai cả. Đây là lần đầu cũng là lần cuối tôi cảnh cáo cô, tránh xa tôi ra, làm tốt những gì cô cần làm.”
Anh cau mày, đứng lên quay người bước nhanh ra khỏi phòng.
“Chuyện gì vậy? Sao lại thế này?”
Ngay khi anh mở cửa, Cố Vân Tụ vội vàng chạy tới, suýt va đầu vào anh.
Cố Trường Quân nhường đường, lặng lẽ bước qua.
Cố Vân Tụ đứng vững lại, nhìn thấy Diệp Mạn Chi ngồi xổm dưới đất với bộ dạng chật vật liền thở dài một tiếng.
“Chuyện gì vậy, Trường Quân? Lúc nãy Diệp tiểu thư sợ em say rượu khát nước, còn mang trà đến cho em uống mà…”
“Chị ba, chị tự lo liệu cho tốt đi.”
Cố Trường Quân lạnh lùng nói một câu rồi quay người bỏ đi.
……………
Ban ngày, mẹ Cố gọi Cố Vinh tới để đón Hiến Nhi về. Tối hôm đó, Tiêu Mộng Hồng đi dự một buổi tụ họp bạn bè ở salon, kết thúc gần 11 giờ đêm. Có một người đàn ông đưa cô về, rồi đứng ở cửa tiễn biệt.
Tiêu Mộng Hồng nhìn theo bóng người đó rời đi, lấy chìa khóa trong túi ra để mở cửa thì bất chợt mắt cô lướt qua một bóng người mờ mờ, bất giác giật mình.
Cô quay đầu lại và nhận ra đó là Cố Trường Quân. Anh đứng im bên tường cạnh cửa từ lúc nào không rõ.
Tiêu Mộng Hồng thở dài, tức giận nói: “Anh muốn hù chết người sao? Giờ này tối muộn còn đứng ở đây làm gì vậy?”
Nói xong, anh cũng không đáp lại, chỉ từ từ bước đến rồi tựa vào cạnh cửa.
“Anh muốn gặp em, nên liền tới.” Anh nói chậm rãi, giọng hơi nặng nề.
Cố Trâm Anh mấy tháng trước vừa sinh được một cô con gái kháu khỉnh. Vợ chồng cô đã ngoài trung niên mới có con, yêu thương như bảo vật. Ban đầu, hai người dự định chuyển ra ở riêng, nhưng Cố phu nhân không đồng ý. Cố Trâm Anh suy nghĩ rằng em trai còn phải đi làm xa, em út lại bận rộn với công tác thiện nguyện, chỉ về nhà vào cuối năm, nếu cô cũng chuyển ra ở riêng, trong nhà chỉ còn lại Cố phu nhân và Hiến Nhi, sẽ rất cô đơn. Sau khi bàn bạc với chồng, cô tạm thời quyết định tiếp tục ở lại nhà mẹ đẻ.
Biết chồng tửu lượng kém, Cố Trâm Anh dặn dò Cố Trường Quân trước khi đi dự tiệc, nhờ anh giúp đưa chồng về khi tiệc tan. Tiệc kết thúc, Cố Trường Quân nhìn sang Bành Tư Hán, thấy mặt anh đỏ bừng, say đến mất tỉnh táo.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân. Cố Trường Quân quay đầu lại, thấy chị ba Cố Vân Tụ đang dẫn theo một bà giúp việc lớn tuổi bước vào.
Cố Vân Tụ khẽ phẩy tay, muốn xua bớt mùi rượu trong phòng, rồi bước tới nhìn Bành Tư Hán một lượt, nói:
“Anh rể say như vậy rồi, còn về kiểu gì được nữa? Ở lại nhà chị một đêm là được. Chị vừa gọi về nhà báo cho chị hai biết rồi.”
Cố Vân Tụ quay sang dặn người giúp việc lớn tuổi ở lại chăm sóc người say.
Cố Trường Quân gật đầu: “Vậy cũng tốt. Anh hai tối nay cũng uống không ít, cũng đã say mèm rồi.”
Cố Vân Tụ chau mày: “Rõ ràng không biết uống, vậy mà cứ ham! Say xong nằm bẹp như bãi bùn, chọc cũng chả thèm dậy, thôi mặc kệ anh ấy đi!”
Nói rồi quay sang nhìn Cố Trường Quân, ánh mắt lộ vẻ lo lắng:
“Trường Quân, em cũng uống không ít đúng không? Chị vừa bước vào đã ngửi thấy toàn mùi rượu! Em lại không gọi tài xế, cứ tự lái xe, uống thành thế này rồi còn lái kiểu gì được?”
Tiệc lúc nãy, ban đầu chỉ uống rượu nhà, sau đó Hà Tĩnh Vinh lại đem rượu tây cất riêng ra mời mấy anh em bạn rể, trong bữa tiệc còn liên tục có họ hàng bên nhà Hà tới mời rượu trò chuyện. Thịnh tình khó từ chối, Cố Trường Quân cũng uống không ít, giờ đúng là có chút ngà ngà. Anh liền hỏi:
“Nhà chị có tài xế không? Nếu tiện thì cho em nhờ một chuyến.”
“Ấy, không may rồi,” Cố Vân Tụ lắc đầu, “Tối nay khách say đông quá, tài xế đang chạy đôn chạy đáo tiễn khách, không còn ai rảnh đâu.”
Cố Trường Quân liếc nhìn ra phía sau, rồi nói:
“Em ngồi đây nghỉ một lát là được rồi. Chị ba nếu bận gì thì cứ lo việc của mình đi.”
“Ngồi đây thì không ổn chút nào!” Cố Vân Tụ liền nói. “Giường đệm thì anh hai chiếm mất rồi, em định nghỉ ngơi kiểu gì? Hơn nữa khách khứa ra vào tấp nập, ồn ào lắm. Chị có một phòng trống dùng để nghỉ trưa ban ngày, rất yên tĩnh. Chị biết em ưa sạch sẽ, ga gối chăn đệm đều vừa thay mới xong. Em sang đó nghỉ một chút đi, tỉnh rượu rồi hẵng về.”
Cố Trường Quân gật đầu: “Vậy cũng được. Cảm ơn chị ba.”
“Khách sáo với chị làm gì!” Cố Vân Tụ cười, đích thân dẫn em trai đến căn phòng đó.
Quả thật như chị ta nói, trong phòng rất yên tĩnh, bài trí lại nhã nhặn, tinh tế.
Cố Vân Tụ để em trai ở lại nghỉ ngơi, bảo lát nữa sẽ cho người mang trà vào, rồi khẽ khép cửa, rời khỏi phòng. Chị ta đến một căn phòng khác, vừa vào đã giơ tay ra hiệu gọi người.
Diệp Mạn Chi đang ở trong phòng, thấy Cố Vân Tụ quay lại liền vội đứng dậy đón.
“Trường Quân tối nay uống hơi nhiều, chị thấy cậu ấy cũng có chút say, khuyên mãi mới chịu ở lại nghỉ tạm. Em xem thử có muốn mang trà qua cho cậu ấy không?”
Nói đến đây, Cố Vân Tụ khẽ liếc nhìn Diệp Mạn Chi. Thấy cô hơi trầm ngâm, chị liền thở dài:
“Mạn Chi, bao năm nay chị em mình thân thiết, chị thật lòng mong có ngày em làm chị dâu chị. Chỉ tiếc duyên phận chưa tới, giờ vẫn cứ dở dang thế này. Mẹ chị dạo trước cũng dặn chị nói chuyện với em. Chị nghĩ, chắc bà cũng không còn mong mỏi gì nữa rồi.”
“Nghe nói Trường Quân vừa về là ngay trong đêm đã đưa Hiến Nhi đến chỗ người phụ nữ bên Tiêu gia. Đến giờ vẫn chưa đón con về. Chị nghe mẹ nói, Trường Quân đến bây giờ vẫn cứ nhường nhịn cô ta. Chị thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc cô ta có gì tốt mà khiến Trường Quân không dứt ra được như thế? Nổi tiếng thì đã sao? Trường Quân quên rồi sao, năm xưa cô ta đối xử với nó thế nào!”
Trong mắt Diệp Mạn Chi hiện lên một tia ghen ghét đầy dằn vặt. Bao nhiêu năm qua, với điều kiện của cô ta, không phải là không có người theo đuổi. Nếu nói mấy năm trước là vì cô ta say mê Cố Trường Quân đến mức không nhìn ai khác, thì đến bây giờ, tình cảm đó đã biến thành một nỗi không cam lòng sâu sắc.
Vì có được người đàn ông như Cố Trường Quân, cô ta đã trì hoãn mọi cuộc hôn nhân, bao nhiêu năm nay vẫn treo lơ lửng chưa quyết.
Để lấy lòng mẹ anh, cô ta càng tốn không biết bao nhiêu tâm sức, thậm chí không từ đủ loại thủ đoạn. Vậy mà trong mắt Cố Trường Quân, dường như cô ta chưa từng tồn tại.
Nghĩ đến từng ấy năm trời mình đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, cuối cùng lại chỉ là con số không, Diệp Mạn Chi thực sự không cam tâm.
“Hay là thôi đi?” Cố Vân Tụ có phần do dự.
Thời buổi bây giờ, mấy tiểu thư con nhà danh giá chủ động theo đuổi người mình thích cũng chẳng còn là chuyện gì lạ. Nếu đối phương cũng là người có danh tiếng, mà cuối cùng thật sự đến được với nhau, thậm chí còn có thể trở thành chuyện tình được báo chí tung hô, người người ngưỡng mộ.
Nhưng Cố Vân Tụ suy cho cùng vẫn hiểu tính tình em trai mình. Trước đây chỉ vì thái độ của cô với người phụ nữ họ Tiêu kia mà đã khiến Trường Quân phật ý. Tuy bề ngoài anh vẫn giữ lễ phép, nhưng rõ ràng không thân thiết bằng hai chị em gái còn lại, đặc biệt là với Cố Trâm Anh.
Nếu lần này chuyện thành, tất nhiên là tốt. Nhưng nếu không thành… thì thật sự sẽ đắc tội với Trường Quân nặng nề, sau này đến nhìn mặt nhau thôi cũng khó xử.
Hơn nữa, bao nhiêu năm nay cô và Diệp Mạn Chi vẫn giữ mối quan hệ thân thiết. Nhờ thông tin từ Diệp Mạn Chi mà cô lén lút kiếm được không ít tiền. Dù nhỏ tuổi hơn mình, nhưng phần lớn những quyết định lớn nhỏ, lại đều là Diệp Mạn Chi định đoạt.
Nhiều lúc ngược lại chính chị ta phải dè dặt nhìn sắc mặt Diệp Mạn Chi.
Lúc này, thấy Diệp Mạn Chi vẫn đang do dự, trong lòng Cố Vân Tụ bắt đầu thấy bất an.
Một lát sau, Diệp Mạn Chi như lấy lại tinh thần, quay sang cười nhạt với Cố Vân Tụ, nói:
“Làm phiền chị ba giúp em để ý một chút, đừng để ai tới gần là được. Em tự biết mình phải làm gì.”
Cố Vân Tụ biết cô ta vẫn không chịu bỏ qua cơ hội khó có được này, đành gượng cười:
“Vậy… em cẩn thận một chút nhé.”
Cố Trường Quân sau khi uống thêm chút rượu Tây, hòa lẫn với rượu trước đó, cơn say dần dần phát tác. Sau khi vào phòng, thả mình xuống giường, anh nhắm mắt lại. Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức gần như không một tiếng động. Tứ chi anh dần thả lỏng, ý thức cũng theo men rượu mà bắt đầu mơ màng.
Trong cơn mơ hồ, anh như quay lại buổi tối hôm đó, khi đang ở trong nhà cô, nằm trên chiếc giường của cô. Anh cảm giác có một người phụ nữ đang tiến lại gần mình, sau đó ngồi xuống bên cạnh.
Phải rồi… chắc chắn là cô ấy. Ý thức anh dần trôi đi, trái tim cũng nhẹ nhàng theo đó mà vui sướng lạ thường.
Bất chợt, anh cảm thấy khô miệng, cơ thể cũng bắt đầu nóng ran lên, như thể đang khao khát điều gì đó…
Anh đang khao khát sự gần gũi của cô.
Dường như cô cũng cảm nhận được mong muốn ấy, một bàn tay dịu dàng đặt lên đùi anh, rồi từ từ di chuyển lên trên, chạm nhẹ…
Cố Trường Quân cảm thấy có lẽ mình đang mơ.
Nhưng giấc mơ này chân thật đến nỗi khiến anh không thể khống chế được cảm xúc. Anh không muốn tỉnh lại, cho đến khi trong mơ, cô dường như cúi xuống, khẽ khàng hôn anh. Mùi hương nhè nhẹ từ cô len vào cánh mũi…
Tất cả ảo giác đột nhiên khựng lại. Giữa hai hàng chân mày anh hơi nhíu lại, hàng mi khẽ run lên. Cố Trường Quân đột nhiên mở mắt, bất ngờ túm lấy bàn tay đang định cởi nút áo của anh. Ánh mắt anh đối diện thẳng với Diệp Mạn Chi, trừng lớn đầy kinh ngạc.
Không hề giữ lại chút khoảng cách nào, Cố Trường Quân gạt phắt tay cô ta ra, kéo theo cả người cô ta bị xô ngã. Lực tay anh rất mạnh, không chút nương nhẹ. Diệp Mạn Chi bị hất văng, nặng nề ngã ngồi xuống nền đất trước giường.
Cố Trường Quân xoay người ngồi dậy, cúi đầu nhìn chính mình.
Ánh mắt anh ngập tràn kinh hãi, rồi lập tức là sự ghê tởm khó giấu. Ngay sau đó, anh bước xuống giường, quay lưng lại phía Diệp Mạn Chi đang ngồi dưới đất, vội vã chỉnh lại quần áo đã bị xộc xệch.
Diệp Mạn Chi ôm lấy cổ tay gần như trật khớp, cả người ngã nhào trên sàn, ngoài cảm giác đau đớn thì nhất thời như còn chưa kịp phản ứng.
Cố Trường Quân rất nhanh đã chỉnh tề lại y phục, rồi quay người. Gương mặt anh không chút cảm xúc, bước thẳng về phía cửa, đi ngang qua Diệp Mạn Chi như thể cô hoàn toàn không tồn tại.
Diệp Mạn Chi như vừa tỉnh khỏi cơn chấn động, vội vàng bò dậy từ dưới đất.
“Cố Trường Quân! Sao anh lại nhẫn tâm với tôi như vậy? Tôi thua kém cô ta chỗ nào chứ? Bao nhiêu năm nay, người theo đuổi tôi đâu phải ít! Vậy mà tôi chỉ một lòng với anh. Còn cô ta thì sao? Cô ta từng lén lút với người đàn ông khác, cô ta từng phản bội anh đấy!”
“Tôi thích anh từng ấy năm, cũng vì anh mà chờ đợi từng ấy năm! Tôi đã dành cả thanh xuân, đã làm bao nhiêu chuyện, lấy lòng mẹ anh và cả con trai anh, chẳng phải cũng chỉ vì muốn anh có thể nhìn tôi thêm một lần sao? Vậy mà anh lại vô tình như thế!”
Gương mặt cô ta vì tức giận và tủi thân mà đỏ bừng lên, hai hàng nước mắt lặng lẽ trượt xuống. Cố Trường Quân đã bước tới trước cửa, nhưng bỗng dừng lại, rồi chậm rãi quay người lại.
“Diệp tiểu thư, cô làm nhiều chuyện đến thế, trong đó có cả việc năm xưa xúi giục vợ tôi đi dan díu với người khác... có đúng không?” Giọng anh nhàn nhạt và lạnh lẽo.
Sắc mặt Diệp Mạn Chi đột nhiên thay đổi, thoáng ngây người, rồi lập tức kêu lên:
“Anh nói bậy! Nhất định là con đàn bà kia nói với anh! Là cô ta bôi nhọ tôi! Ngay từ đầu cô ta đã là thứ lẳng lơ đê tiện, cắm sừng anh đi dan díu với người khác, liên quan gì đến tôi chứ!”
Ánh mắt Cố Trường Quân bình tĩnh nhưng lạnh lẽo nhìn gương mặt đang kích động của Diệp Mạn Chi, rồi rút khẩu súng lục luôn mang theo bên mình, chậm rãi bước về phía cô ta.
“Họ Đinh khi đó bị đuổi đi, cô ấy lại bị người nhà giám sát nghiêm ngặt, làm gì còn cơ hội liên lạc với hắn? Làm sao cô ấy biết được hắn ta đã trốn đến Thượng Hải? Thời gian ấy, người duy nhất còn giữ liên lạc với cô ấy... là cô, người bạn thân nhất của cô ấy.”
“Diệp tiểu thư, lúc nãy cô bảo vợ tôi cắm sừng tôi. Tôi nghĩ, cái sừng trên đầu tôi ấy, chắc cũng có phần công sức của cô góp vào.”
Giọng anh rất bình thản, nhưng lại lạnh lẽo đến rợn người.
Diệp Mạn Chi nhìn chằm chằm khẩu súng trong tay anh, bỗng dưng nhớ đến cái chết năm xưa của Đinh Bạch Thu.
Cô ta khác Đinh Bạch Thu, cô ta vẫn nghĩ với thân phận của mình, Cố Trường Quân sẽ không dám làm gì. Nhưng giờ phút này, cô ta cũng chẳng thể chắc chắn nổi.
Năm đó, Đường Tử Tường từng bị ám sát, là anh liều mình cứu mạng. Từ đó đến nay, Đường vẫn rất trọng dụng anh, đang tìm mọi cách kéo anh về phe mình. Anh chưa chắc không dám ra tay với mình. Nếu anh thực sự muốn giết mình để hả giận thì sao? Diệp Mạn Chi bỗng thấy hối hận vì quyết định của đêm nay.
Có lẽ, cô ta đã thật sự đánh giá sai người đàn ông trước mặt. Cô ta định mở miệng cầu cứu, muốn gọi Cố Vân Tụ đến, nhưng lại không thể hạ mình làm chuyện đó. Cô ta bắt đầu thấy bất an, vô thức lùi lại từng bước, cuối cùng lùi sát đến chân tường.
"Anh... anh định làm gì? Đừng làm bậy! Đây là nhà của chị anh đấy!" Giọng cô ta run lên từng hồi.
Cố Trường Quân thành thạo kiểm tra băng đạn, còn lại một viên, anh nạp lại vào súng, xoay nhẹ một vòng. Tiếng động cơ khí khẽ vang lên trong không gian yên ắng, âm thanh đó lại khiến người ta rợn cả sống lưng.
“Cô là tiểu thư họ Diệp, một cái tên ai cũng biết ở Bắc Bình. Cô nghĩ tôi dám làm gì cô?”
Cố Trường Quân đột ngột nâng súng, họng súng lạnh ngắt dí thẳng vào lòng bàn tay của Diệp Mạn Chi đang đặt sát tường. Tay cô bị ép chặt vào tường, không thể rút ra được.
“Được lọt vào mắt xanh của cô, khiến cô bao năm qua hao tâm tổn trí vì tôi, thật là vinh hạnh.”
Cố Trường Quân mỉm cười nhẹ với Diệp Mạn Chi.
“Cô chẳng phải thực thích tôi sao? Có lẽ cô không biết, con người tôi khác người thường, tôi thích những cảm giác k*ch th*ch từ phụ nữ. Càng k*ch th*ch càng tốt. Tôi muốn cùng cô chơi một trò chơi nhỏ.”
Diệp Mạn Chi khẽ nhếch môi, ánh mắt ngơ ngác nhìn anh.
“Cô vừa thấy rồi đấy, khẩu súng của tôi chỉ còn một viên đạn. Tay tôi bị thương, sức lực bây giờ chỉ còn khoảng sáu phần. Bây giờ tôi sẽ nã một phát. Sau tiếng súng vang lên, dù tay cô có trúng đạn hay không, tôi đều có thể suy xét tiếp nhận cô.”
Anh nói chậm rãi, từng chữ từng chữ.
“Cô thấy như thế có k*ch th*ch không, Diệp tiểu thư?”
Cuối cùng, anh tiến sát bên tai cô, trầm thấp một câu đầy khiêu khích.
.....................
Trong mắt anh hiện lên tia máu đỏ tươi chỉ người say rượu mới có. Nhưng ánh mắt ấy lại lạnh lùng và u tối, cho thấy lúc này anh hoàn toàn tỉnh táo.
Đôi mắt Diệp Mạn Chi càng mở to hơn, vai cô ta hơi run nhẹ. Cái họng súng kim loại lạnh lùng, gắt gao ép lên lòng bàn tay mềm mại và ấm áp của cô ta.
Bỗng nhiên, cô ta cảm nhận được một lực nặng trĩu trên lòng bàn tay. Cố Trường Quân đang từ từ bóp cò súng.
Toàn thân Diệp Mạn Chi dựng lông tơ, đột nhiên hét lên một tiếng rồi vội tránh thoát khỏi tay anh, tay bị anh đè lên tường cũng buông lỏng, hai chân mềm nhũn, ngồi xổm dựa vào tường.
“Cố Trường Quân, anh không phải là người!” Cô ta thét lên đầy căm giận.
Nụ cười trên mặt Cố Trường Quân biến mất, anh chậm rãi ngồi xổm trước mặt cô ta, dùng nòng súng nâng cằm cô ta lên, ép cô ta phải nhìn thẳng vào mặt anh. Diệp Mạn Chi cố vặn cổ trong tư thế đau đớn.
“Nghe đây, tôi không phải người tốt, cũng không biết thương xót ai cả. Đây là lần đầu cũng là lần cuối tôi cảnh cáo cô, tránh xa tôi ra, làm tốt những gì cô cần làm.”
Anh cau mày, đứng lên quay người bước nhanh ra khỏi phòng.
“Chuyện gì vậy? Sao lại thế này?”
Ngay khi anh mở cửa, Cố Vân Tụ vội vàng chạy tới, suýt va đầu vào anh.
Cố Trường Quân nhường đường, lặng lẽ bước qua.
Cố Vân Tụ đứng vững lại, nhìn thấy Diệp Mạn Chi ngồi xổm dưới đất với bộ dạng chật vật liền thở dài một tiếng.
“Chuyện gì vậy, Trường Quân? Lúc nãy Diệp tiểu thư sợ em say rượu khát nước, còn mang trà đến cho em uống mà…”
“Chị ba, chị tự lo liệu cho tốt đi.”
Cố Trường Quân lạnh lùng nói một câu rồi quay người bỏ đi.
……………
Ban ngày, mẹ Cố gọi Cố Vinh tới để đón Hiến Nhi về. Tối hôm đó, Tiêu Mộng Hồng đi dự một buổi tụ họp bạn bè ở salon, kết thúc gần 11 giờ đêm. Có một người đàn ông đưa cô về, rồi đứng ở cửa tiễn biệt.
Tiêu Mộng Hồng nhìn theo bóng người đó rời đi, lấy chìa khóa trong túi ra để mở cửa thì bất chợt mắt cô lướt qua một bóng người mờ mờ, bất giác giật mình.
Cô quay đầu lại và nhận ra đó là Cố Trường Quân. Anh đứng im bên tường cạnh cửa từ lúc nào không rõ.
Tiêu Mộng Hồng thở dài, tức giận nói: “Anh muốn hù chết người sao? Giờ này tối muộn còn đứng ở đây làm gì vậy?”
Nói xong, anh cũng không đáp lại, chỉ từ từ bước đến rồi tựa vào cạnh cửa.
“Anh muốn gặp em, nên liền tới.” Anh nói chậm rãi, giọng hơi nặng nề.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









