Cố Trường Quân nhẹ nhàng hôn lên môi Tiêu Mộng Hồng, hơi thở mang theo mùi rượu thoang thoảng, khiến cô không khỏi rùng mình. Đây là hơi thở quen thuộc của người chồng trước, khiến cô vừa cảm thấy xa lạ lại vừa thân thuộc.

Cô biết rõ đây là tình huống không nên xảy ra. Anh đang hôn cô. Cô theo bản năng quay đầu tránh đi, nhưng môi anh vẫn dính chặt vào khóe môi và gò má cô.

Cố Trường Quân hôn cô một cách thô bạo, môi anh khô ráp như giấy nhám, nhưng lại khiến cô cảm thấy da thịt mình trở nên mẫn cảm, nổi lên từng đợt sóng ngầm. Một cảm giác sung sướng khó tả dâng lên trong lòng cô, khiến cô không khỏi rùng mình.

"Buông em ra đi!" Cô khàn giọng nói, yết hầu khô khốc.

Cố Trường Quân không buông tay, ngược lại càng siết chặt cô hơn. Anh cúi đầu, trán dán lên trán cô, gương mặt dán vào mái tóc mềm mại của cô.

Tiêu Mộng Hồng cảm nhận được sự gắn bó chặt chẽ từ cơ thể anh, hơi thở của anh phả vào da thịt cô, khiến cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

"Em biết anh vẫn chưa tỉnh rượu. Trong lòng anh cũng biết, đây là tình huống không nên xảy ra. Hiện tại anh buông em ra, uống chút nước, rồi về phòng ngủ đi..."

Giọng nói cô mềm mại, như một mệnh lệnh nhẹ nhàng, nhưng lại khiến Cố Trường Quân cảm thấy tâm thần rung động. Anh không thể kiềm chế được nữa, bế bổng cô lên, bước vài bước đã đến bên giường. Anh không kịp buông cô ra, lại hôn lên môi cô, như muốn bù đắp cho những năm tháng xa cách.

Sau khi cô rời đi, anh không chạm vào bất kỳ người phụ nữ nào khác. Anh không còn hứng thú với chuyện đó nữa. Mọi sự quan tâm đến phụ nữ dường như đều do cô tạo ra, và cũng biến mất khi cô rời đi.

Nếu cả đời này, cô như quá khứ năm năm trước, cùng anh trở thành hai đường thẳng song song, thì cuộc đời anh có lẽ sẽ mãi nhạt nhẽo trôi qua. Khi nghĩ đến cô, trong lòng anh chỉ còn lại chút hương thơm nhạt nhòa.

Anh không ngờ rằng lại có một ngày cô quay trở lại, và lần gặp gỡ này lại đến một cách đột ngột, không kịp phòng bị. Cô lại một lần nữa xuất hiện trong cuộc sống của anh, khiến anh không thể kiềm chế được bản năng đàn ông vốn đã ngủ quên bấy lâu.

Tối qua, lúc say mơ màng ngủ lại nhà họ Hà, cô bất ngờ xuất hiện trong giấc mơ của anh.

Cô cởi cúc áo anh, bàn tay mềm mại luồn vào bên trong lớp áo, nhẹ nhàng lướt qua làn da nơi ngực anh, từng chút một khơi gợi anh, cuối cùng còn cúi đầu định hôn lên môi anh. Cô lại chủ động như thế, dịu dàng lấy lòng anh, điều mà trước giờ chưa từng xảy ra.

Dù biết đó chỉ là mơ, anh vẫn cảm nhận rất rõ ràng niềm vui và kh*** c*m mà cô mang đến, không chỉ về thể xác mà cả tâm hồn. Anh muốn nhiều hơn nữa, cho đến khi một mùi nước hoa nồng nặc, xa lạ từ người phụ nữ khác xộc vào mũi khiến anh giật mình.

Cô cũng từng dùng nước hoa Pháp, nhưng mùi hương lúc nào cũng dịu nhẹ, thanh tao. Anh có khứu giác rất nhạy. Dù đã chia tay nhiều năm, anh vẫn nhớ rõ mùi hương cơ thể của cô.

Chính khoảnh khắc đó, anh choàng tỉnh.

Khi nhận ra người phụ nữ chủ động trong giấc mơ kia không phải cô, mà là một người hoàn toàn khác, thói quen mà cô từng gọi là “sạch sẽ quá mức” của anh, những tưởng đã dần thay đổi sau nhiều năm, bỗng dưng lại quay về như cũ.

Vừa về đến nhà, việc đầu tiên anh làm là tắm rửa thật kỹ từ đầu đến chân, thay hết quần áo.

Nhưng vậy vẫn chưa đủ. Cảm giác khó chịu, bứt rứt trong lòng khiến anh như có lửa đốt, không thể giải tỏa. Nơi duy nhất anh muốn đến lúc đó, chính là chỗ cô đang sống.

Và thế là anh lại đến. Lúc đêm khuya, anh đứng trước cửa nhà cô.

Chỉ mới một lúc trước thôi, khi nghĩ đến việc cô chỉ cách mình một bức tường, anh đã trằn trọc mãi không ngủ được. Cơn đau đầu dồn dập khiến hai bên thái dương như đang bị ai kéo căng ra.

Anh thật sự không thể ngăn nổi những suy nghĩ về cô. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, anh bước đến gõ cửa phòng cô. Khi cô quay lưng lại để rót nước cho anh, ánh đèn chiếu lên bóng dáng dịu dàng ấy như có ma lực khiến anh không thể kiềm lòng. Anh bước tới, giơ tay ôm lấy cô từ phía sau.

Khoảnh khắc đó, anh thật sự chỉ muốn ôm cô một cái thôi. Đã xa cách quá lâu, đến mức anh gần như không còn nhớ rõ cảm giác được ôm cô vào lòng từng thân thuộc đến nhường nào.

………

Khi Tiêu Mộng Hồng bị anh đè lên giường, cúi xuống hôn, cả người cô vẫn còn ngơ ngác. Rõ ràng cô vừa ra lệnh cho anh buông tay, vậy mà không hiểu vì sao, anh lại bỗng dưng như vậy.

Cô bị anh áp dưới thân, đón nhận những nụ hôn nóng bỏng và mãnh liệt, đến mức gần như không thể chống cự. Anh càng hôn càng say, hơi thở gấp gáp như mang theo lửa cháy.

Bàn tay nóng rực của anh cuối cùng cũng chạm lên làn da mát lạnh của cô, từ cổ họng phát ra vài tiếng rên nhẹ, khàn đặc, mang theo kh*** c*m dồn nén, khiến cả người cô mềm nhũn, miệng cũng khô khốc.

Cô biết rõ mình đang đùa với lửa. Nhưng giờ phút này, có muốn dừng lại… cũng không còn kịp nữa rồi.

“... Đừng như vậy… Cố Trường Quân…”

Anh nhẹ nhàng cúi xuống, một lần nữa hôn lên môi cô. “Cho anh đi… Anh nhớ em. Nhớ lâu lắm rồi…”

Anh thì thầm bên tai cô, giọng khàn khàn, tha thiết đến mức gần như van nài.

Tiếng nước tí tách rơi xuống sàn ngày càng thưa dần, xa dần.

Cuối cùng, âm thanh ấy cũng dừng lại. Trên bàn chỉ còn sót lại một vệt nước loang mờ, như mặt kính mịn màng méo mó, lặng lẽ phản chiếu ánh đèn vàng dịu trong phòng.

Dưới ánh đèn, có thể thấy quần áo rơi rải rác trên sàn, cả của anh, lẫn của cô. Hai cơ thể quấn lấy nhau, không thể tách rời.

Ga giường nhàu nhĩ, chăn cũng bị kéo lệch, một góc còn thõng cả xuống nền đất.

………

Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu hửng sáng. Gió sớm mang hơi lạnh luồn qua khe cửa sổ khép hờ, nhẹ lay tấm rèm trắng mỏng lửng lơ nơi sàn.

Trên giường, anh tỉnh lại. Nhắm mắt hồi lâu, trong đầu anh hiện lên những hình ảnh mơ hồ của đêm qua, những khoảnh khắc vừa như ảo mộng, vừa chân thực đến mức khiến người ta ngây ngất.

Một cảm giác mãn nguyện, lười biếng tràn đầy trong lòng. Anh đưa tay sang bên cạnh, muốn tìm lấy hơi ấm quen thuộc ấy, nhưng chỉ chạm vào khoảng trống lạnh lẽo.

Anh mở mắt. Cô đã không còn ở đó nữa.

Cố Trường Quân ngồi dậy, quay đầu lại mới thấy cô không biết đã rời giường từ lúc nào. Cô đã mặc quần áo chỉnh tề, đứng lặng lẽ bên cửa sổ phòng bên, như đang ngắm ánh bình minh ngoài kia.

Anh bước xuống giường, đi về phía cô, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau. Ngay sau đó, anh cúi đầu, vùi mặt vào mái tóc dài của cô, hít sâu một hơi mùi hương quen thuộc chỉ thuộc về cô.

“Ngủ thêm một chút nữa đi. Vẫn còn sớm mà.”

Anh kéo rèm lại, nhẹ nhàng hôn lên cổ cô. Một tay luồn qua vạt áo từ phía sau, chạm đến làn da mềm mại ấm áp trước ngực cô, khẽ v**t v*, giọng anh dịu dàng:

“Anh nhớ em.”

Tiêu Mộng Hồng giữ lấy cổ tay anh, nhẹ nhàng gỡ ra rồi xoay người lại, mỉm cười nói:

“Trời sắp sáng rồi, anh cũng nên về thôi.”

Cố Trường Quân khựng lại. Một giây sau, như hiểu ra điều gì đó, anh bế cô lên, đưa cô trở lại giường rồi ngồi xuống bên cạnh.

“Đức Âm…”

Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt đầy dịu dàng và yêu thương. “Chúng ta… có thể quay lại với nhau không?”

Tiêu Mộng Hồng cũng ngồi dậy, lắc đầu nhẹ.

Cố Trường Quân ngập ngừng hỏi: “Ý em là sao?”

“Em… vẫn chưa nghĩ đến chuyện tái hôn.” Tiêu Mộng Hồng đáp.

Cố Trường Quân nhìn cô đầy kinh ngạc, không giấu được vẻ thất vọng trong ánh mắt.

“Nhưng tối qua… chúng ta đã…” Anh khựng lại, dường như vẫn chưa thể hoàn toàn tiếp nhận sự thật trước mắt.

“Chuyện tối qua chỉ là một lần ngoài ý muốn thôi. Về sau sẽ không lặp lại nữa.” Tiêu Mộng Hồng điềm tĩnh nói. “Em xin lỗi. Thật sự em chưa từng suy nghĩ nghiêm túc đến việc tái hôn. Cũng không thể vì tối qua chúng ta ở bên nhau mà vội vàng đưa ra một quyết định lớn như thế.”

Cố Trường Quân lặng lẽ nhìn cô. Rất lâu không nói gì. Tiêu Mộng Hồng quay mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Nếu không thì anh về trước đi. Nếu trời sáng hẳn mà có người trông thấy, e là không hay.”

Cô bước xuống giường, cầm quần áo của anh đưa đến trước mặt anh, ánh mắt có phần áy náy.

Sắc mặt Cố Trường Quân trầm xuống.

“Tối qua… anh đã làm em khó chịu sao?”

Anh hỏi, giọng anh khẽ khàng, mang theo chút dè dặt và lo lắng.

Tiêu Mộng Hồng khựng lại, như chợt hiểu ra ý anh, vội vàng lắc đầu:

“Không phải. Tối qua rất tốt.”

Anh ngẫm nghĩ một chút, lại hỏi: “Vậy em vẫn ghét anh như trước kia sao?”

“Không! Anh đừng nghĩ linh tinh.” Cô lập tức phủ nhận.

Cố Trường Quân dường như thở phào nhẹ nhõm.

“Nếu đã vậy, chúng ta còn có Hiến Nhi. Chỉ riêng vì con thôi, em cũng không nghĩ đến chuyện tái hôn sao? Thằng bé luôn mong chúng ta được ở bên nhau.”

“Chuyện đó em đã nói với Hiến Nhi rồi. Anh cứ hỏi nó, sẽ rõ.” Cô nói.

Cố Trường Quân lặng lẽ nhìn cô. Tiêu Mộng Hồng do dự giây lát, cuối cùng cũng không tránh ánh mắt anh nữa, thẳng thắn đối diện.

“Em thật lòng biết ơn anh vì đã đề nghị chuyện tái hôn, thật sự. Nhưng nói thật lòng, đến giờ em vẫn chưa từng suy nghĩ nghiêm túc về việc đó.”

“Trường Quân, trước đây chúng ta chia tay… vốn là vì quá nhiều bất đồng trong suy nghĩ. Khi hai người không thể dung hòa, thì ở bên nhau sẽ chỉ khiến cả hai thêm mệt mỏi. Giờ nếu vì con mà quay lại, chưa chắc đã không lặp lại những sai lầm cũ.”

“Huống chi chuyện tối qua, vốn dĩ không nên xảy ra. Nhưng nếu đã xảy ra rồi, em chỉ hy vọng, chúng ta coi đó là một chuyện ngoài ý muốn. Và rồi sẽ nhanh chóng quên đi.”

Cố Trường Quân không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô chằm chằm.

“Anh... anh đi đi!” Tiêu Mộng Hồng bị ánh mắt anh nhìn đến có phần bối rối, xoay người bước đến cạnh cửa, mở hé một khe nhỏ, lắng tai nghe động tĩnh dưới lầu.

“Nếu còn chần chừ nữa, mẹ Điền sắp thức dậy, San Hô chắc cũng sắp về rồi!” Cô quay đầu lại, giọng có phần nài nỉ.

Cố Trường Quân cuối cùng cũng chậm rãi mặc xong quần áo. Dưới ánh mắt vừa áy náy vừa khẩn cầu của Tiêu Mộng Hồng, anh lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, dưới lầu phòng khách còn lờ mờ tối. Mẹ Điền cũng chưa thức dậy.

Tiêu Mộng Hồng đi theo anh ra cửa, đưa anh tới cổng viện. Cô mở cửa cho anh. Cố Trường Quân bất chợt dừng lại, quay đầu nhìn cô, rồi đột nhiên nghiêng người sang, bất ngờ đặt một nụ hôn nhẹ lên má cô.

Nụ hôn đó rất nhẹ, đến mức cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã rút về. Tiêu Mộng Hồng hơi ngẩn ra, theo bản năng đưa tay che má, nhìn anh đầy bối rối.

Anh hơi nghiêng người, thì thầm bên tai cô:

“Anh hiểu suy nghĩ của em. Và anh tôn trọng nó... ngoại trừ chuyện tối qua. Về chuyện tái hôn, anh sẽ về hỏi lại Hiến Nhi, xem rốt cuộc em đã nói gì với con.”

Anh mỉm cười, không đợi cô đáp lại, liền quay người rảo bước rời đi, đi thẳng về chiếc xe ô tô vẫn đậu bên ngoài từ đêm qua.

Tiêu Mộng Hồng đứng ngây người nhìn theo bóng lưng anh khuất dần. Đến khi khép cánh cổng lại, trái tim vẫn còn đang đập thình thịch không yên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện