Sau khi gọi đi cuộc điện thoại đầu tiên, Tiêu Mộng Hồng vẫn đứng trong văn phòng chờ Cố Trường Quân gọi lại. Ánh sáng ngoài cửa sổ dần dần trở nên mờ mịt, bóng tối buổi chiều nhẹ nhàng tràn xuống. Không gian thư phòng bắt đầu mờ nhạt, mọi thứ trở nên mơ hồ. Cô không bật đèn, đứng bên khung cửa sổ mở rộng, nhìn ra cảnh sắc bên ngoài.

Ngoài cửa sổ là một hàng cây hòe cùng cây tùng. Vào mùa này, lá hòe đã rụng hết, chỉ còn lại những cành khô phủ một lớp tuyết mỏng. Cây tùng vẫn thanh thoát và thảnh thơi như mọi khi. Một con chim lặng lẽ bay qua bầu trời chiều tịch mịch, lướt ngang mái ngói màu xám bên đối diện rồi đậu xuống ngọn cây tùng gần cửa sổ, khép cánh im lặng.

Tiêu Mộng Hồng đứng đó đăm chiêu rất lâu, cho đến khi màn đêm buông xuống hoàn toàn. Cuối cùng, cô quay lại nhìn chiếc điện thoại vẫn yên lặng trên bàn, lòng thoáng chốc nghi ngờ, có lẽ anh sẽ không quay lại.

Cô quay lại bàn làm việc, thu dọn đống tài liệu còn bày bừa trên mặt bàn. Lúc chuẩn bị rời đi, chuông điện thoại bất ngờ vang lên, khiến cô giật mình. Tiêu Mộng Hồng bắt máy. Ngay sau đó, cô bước ra khỏi văn phòng, đi thẳng ra ngoài hành lang.

Gió bên ngoài khá lớn, thổi lồng lộng vào mặt.

“Tiêu tiểu thư, cô vừa tan ca à?” Bác bảo vệ nhìn thấy cô, liền bước tới nhận lại chìa khóa.

“Hôm nay trông có vẻ lại sắp có tuyết lớn nữa rồi…”

Ông vừa lẩm bẩm, vừa chậm rãi tránh sang một bên cho cô đi.

Kỳ nghỉ đông đã bắt đầu, sinh viên đều đã rời đi. Trường đại học lúc này chỉ còn lại vài người giống cô – những nhân viên giảng dạy vẫn ở lại ký túc xá, và vài bác bảo vệ trông coi khuôn viên.

Tiêu Mộng Hồng kéo chặt áo khoác trên người, quay trở về chỗ ở của mình. Nhà vợ chồng ông Đổng ở phòng kế bên đã chuyển đi từ chiều. Cô và ông Đổng làm hàng xóm cũng được hai, ba năm rồi. Trước đây, khi vợ con ông ấy còn chưa được đón từ quê lên, căn phòng sát vách ấy cũng giống như chỗ cô – lặng lẽ, không một tiếng động.

Nhưng lần này quay lại, nhà họ Đổng rộn ràng hẳn lên. Ngày nào cũng nghe tiếng Đổng phu nhân xào nấu trong bếp, lách cách chảo dầu, hoặc là tiếng hai đứa nhỏ cười đùa ríu rít. Giờ đây, khi Tiêu Mộng Hồng bước ngang qua cửa nhà họ Đổng, không còn nghe thấy gì nữa. Cửa sổ cũng chỉ còn lại một khoảng tối đen như mực.

Xung quanh yên ắng đến lạ. Cô cảm nhận rõ ràng cái lạnh và sự trống vắng đang len lỏi trong từng khe hở không gian. Tiêu Mộng Hồng bước vào phòng, bật đèn. Cô cúi xuống thêm than vào bếp sưởi đã sắp tắt, rồi đun một ấm nước. Căn phòng dần dần ấm lên. Trong ấm trà, nước bắt đầu sôi lục bục, hơi nóng bốc lên nhè nhẹ.

Trên tay Tiêu Mộng Hồng là một quyển sách. Nhưng đã rất lâu rồi, cô vẫn chưa lật sang trang mới. Tâm trí cô lơ đãng, chẳng thể tập trung. Cuối cùng, ngoài hành lang, vang lên tiếng bước chân từ xa vọng lại, rồi dần dần tiến đến gần.

Tiêu Mộng Hồng bỗng thấy căng thẳng. Cô lập tức kẹp sách lại, đứng bật dậy, bước nhanh về phía cửa, nín thở lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Tiếng bước chân ngày một rõ. Rồi dừng hẳn ngay trước cửa – chỉ cách cô một lớp cửa mỏng. Tiếp theo đó là hai tiếng gõ cửa, nhịp vừa phải, không vội vàng cũng không do dự. Tiêu Mộng Hồng hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại, rồi đưa tay mở cửa.

Đứng bên ngoài, đúng là Cố Trường Quân. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô.

Tiêu Mộng Hồng cũng nhìn anh, khẽ mỉm cười.

“Anh đến rồi à?” – Cô dịu dàng nói. – “Vào đi.”

Cố Trường Quân khẽ gật đầu, nhấc chân bước vào. Lúc lướt ngang qua cô, Tiêu Mộng Hồng có thể cảm nhận được luồng khí lạnh từ bên ngoài vẫn còn vương lại trên người anh. Anh đứng cạnh bàn, ánh mắt dừng lại trên bóng dáng cô.

Cô đang rót trà cho anh, hơi cúi đầu. Dáng người mảnh mai, lặng lẽ và dịu dàng. Khi cô rót xong trà, vừa xoay người lại, ánh mắt anh cũng lập tức rời đi, rồi ngồi xuống.

Tiêu Mộng Hồng đặt tách trà nóng lên bàn, đẩy về phía anh: “Lạnh thế này mà còn phải tự mình tới, làm phiền anh rồi.”

Cố Trường Quân tháo đôi găng tay da màu đen, đặt xuống góc bàn. Anh nhìn cô, khẽ mỉm cười: “Không sao. Dù sao anh cũng không bận gì.”

Tiêu Mộng Hồng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai người cách nhau một chiếc bàn.

Cố Trường Quân hai tay ôm lấy tách trà, khẽ nói: “Trên đường tới đây anh chẳng gặp ai cả. Hàng xóm cạnh em đâu rồi?”

Tiêu Mộng Hồng mỉm cười: “Nghỉ đông rồi mà. Năm mới đến sẽ lại đông vui thôi. Vợ chồng bác Đổng tìm được chỗ ở mới, dọn đi từ chiều nay rồi.”

Cố Trường Quân nhìn cô: “Ở một mình, em không thấy cô đơn sao?”

Cô mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: “Em quen rồi.”

Cố Trường Quân khẽ "ừ", nâng tách trà lên uống một ngụm, rồi đặt xuống. Có vẻ anh khá khát. Một lúc sau lại nhấc lên, uống thêm một ngụm nữa.

Tiêu Mộng Hồng nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn anh đã đến nhanh như vậy. Em tìm anh, thật ra là có chuyện muốn bàn.”

Cố Trường Quân nhìn cô: “Anh biết. Chuyện gì vậy?”

“Anh… có đang tính chuyện tái hôn không?”

Cố Trường Quân khựng lại, thoáng sững sờ.

“Với ai cơ?” Anh hỏi lại.

“Với Diệp tiểu thư, Diệp Mạn Chi.”

Cố Trường Quân bất ngờ ho khẽ một tiếng: “Em nghe từ đâu vậy?”

“Là mẹ anh. Hôm nay bà đến gặp em, và nói rõ chuyện đó trước mặt em.”

Cô dừng một chút, rồi nói tiếp bằng giọng bình tĩnh:

“Ban đầu em nghĩ, đáng lẽ nên chúc mừng anh. Đây là chuyện tốt – thật sự là như vậy. Hơn nữa, em cũng muốn nói rõ: em không phản đối anh tái hôn. Em không có quyền làm vậy. Em cũng không phản đối việc anh tìm một người mẹ kế cho Hiến Nhi. Thằng bé còn nhỏ, nếu cứ tiếp tục sống cách xa em như thế này… thì em – người đã sinh ra nó – cũng chẳng thể làm tròn vai trò của một người mẹ. Vì vậy, trong quá trình trưởng thành của con, thật sự cần có một ai đó có thể thay em gánh vác vai trò đó.”

“Nhưng mà người đó – không thể là Diệp Mạn Chi!”

Giọng cô khi bắt đầu nói vẫn rất nhẹ nhàng, mềm mỏng. Nhưng đến câu cuối cùng, sự dứt khoát trong lời nói lại hiện lên rõ rệt, như một đường cắt lạnh lùng giữa không gian đang ấm dần lên.

Cố Trường Quân im lặng nhìn người phụ nữ đang ngồi đối diện mình. Anh vốn dĩ không hề có ý định kết hôn với Diệp tiểu thư. Nếu chỉ vì một hiểu lầm do mẹ mình gây ra, anh hoàn toàn có thể phủ nhận ngay – chỉ cần một câu đơn giản. Nhưng điều khiến anh khó chịu chính là khi cô nhắc đến chuyện anh tái hôn, cái cách cô nhấn mạnh rằng “đáng lẽ nên chúc mừng” lại khiến lòng anh thấy không dễ chịu chút nào.

Thật sự… rất không dễ chịu.

Anh từ từ đặt ly trà xuống, người hơi nghiêng về phía trước, kéo gần khoảng cách giữa cả hai.

“Em có thể nói cho anh biết lý do được không?” Anh hỏi, mắt nhìn thẳng vào cô. “Anh nhớ là… trước đây em và Diệp tiểu thư rất thân thiết. Cô ấy cũng là người có học, xuất thân tốt. Nếu thật sự cưới cô ấy, anh nghĩ… cô ấy hoàn toàn có thể là một người mẹ kế không tệ cho Hiến Nhi.”

“Em đã nói, em không phản đối việc tìm cho Hiến Nhi một người mẹ khác. Vậy tại sao lại phản đối việc anh cưới cô ấy?”

Anh có vẻ như thật sự đang cân nhắc chuyện sẽ cưới Diệp Mạn Chi. Không phải chỉ từ lời mẹ anh nói ra, mà là chính miệng anh thừa nhận điều đó. Khoảnh khắc ấy, trong lòng Tiêu Mộng Hồng bỗng trào lên một cảm giác rất lạ. Như có thứ gì đó đổ sập xuống. Ngực cô như bị đè nặng, từng cơn nghẹn ngào âm ỉ.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh đang tựa lưng vào ghế, nghiêng người về phía cô, chờ đợi câu trả lời. Gương mặt vẫn tỏ vẻ điềm nhiên. Tiêu Mộng Hồng khẽ đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhẹ nhàng mở ra một cánh. Gió đêm lạnh buốt tràn vào. Cơn rét khiến cô khẽ rùng mình, cũng như cuốn đi cơn nghẹn ứ trong lồng ngực cô bấy lâu.

Cô xoay người lại, tựa vào khung cửa, ánh mắt đối diện ánh nhìn vẫn dõi theo từ nãy đến giờ của Cố Trường Quân, nhẹ giọng nói:

“Em và Diệp tiểu thư quen biết nhau đã hơn mười năm. Mối quan hệ từng rất thân thiết, anh cũng biết mà. Em không dám nói mình hiểu hết về cô ấy, nhưng ít nhất, có vài chuyện, em biết rõ hơn người ngoài.”

“Nếu anh cưới cô ấy, em không phủ nhận cô ấy sẽ là một người vợ hiền, anh cũng có thể có một người vợ khiến anh hài lòng. Nhưng xin lỗi, em thật sự không thể để con em gọi cô ấy là mẹ.”

“Nếu anh đã quyết định cưới cô ấy, vậy em hy vọng anh có thể suy nghĩ đến chuyện… chuyển quyền nuôi dưỡng Hiến Nhi cho em.”

Anh im lặng giây lát rồi hỏi: “Nếu anh không đồng ý thì sao?”

Cô nhìn anh, ánh mắt kiên định, từng lời từng chữ rõ ràng:

“Nếu anh không đồng ý, em sẽ không ngại trả giá tất cả để giành quyền nuôi con. Nghe thì có vẻ không thực tế, nhưng em nói rất nghiêm túc.”

Khi nói những lời ấy, ánh mắt Tiêu Mộng Hồng không hề chớp lấy một lần. Cô nhìn anh, vững vàng, như thể đã chuẩn bị tinh thần cho mọi kết cục.

Cố Trường Quân nhìn cô một lúc, sau đó bước đến đứng cạnh, hơi cúi đầu xuống.

“Em thật sự… không muốn anh cưới cô ấy đến vậy sao?” Một lát sau, anh hỏi khẽ.

“Đúng vậy.”

Anh khẽ gật đầu: “Được. Vậy anh nghe em.”

Anh đột nhiên thay đổi quyết định như thế, thậm chí không hỏi thêm lý do.

Tiêu Mộng Hồng thoáng ngẩn người, không kịp phản ứng, chỉ ngơ ngác nhìn anh.

Cố Trường Quân nói tiếp: “Hơn nữa, anh cũng có thể hứa với em, nếu sau này thật sự định tái hôn, thì người đó dù là ai đi nữa, cũng phải được Hiến Nhi đồng ý trước.”

“Như vậy… em có yên tâm hơn không?” Anh hỏi cô như thế.

Trái tim Tiêu Mộng Hồng bỗng đập nhanh hơn một nhịp.

Những lời anh nói khiến cô có phần không biết nên phản ứng ra sao. Tựa như vượt ra khỏi mối quan hệ hiện tại của cả hai, có chút gì đó không rõ ràng, mơ hồ mà ám muội.

Mặt cô khẽ nóng lên.

“Cảm ơn anh vì đã nghĩ đến Hiến Nhi. Mặc dù ý của em ban đầu cũng không hẳn là như vậy.” Cô lẩm bẩm.

“Không sao.” Cố Trường Quân nhẹ nhàng cười với cô. “Dù gì, em cũng là mẹ ruột của Hiến Nhi. Anh nghĩ mình hiểu được cảm xúc của em.”

...............

Cố Trường Quân cuối cùng cũng rời đi. Tiêu Mộng Hồng đưa anh tới cửa. Cô nhìn bóng dáng anh dần dần nhỏ lại trong hành lang, lòng hồi hộp một lúc lâu rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa lại, dựa vào cánh cửa thở dài thật sâu.

Cuộc nói chuyện với Cố Trường Quân lại thuận lợi như vậy, hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của cô. Chuyện này trước giờ cô thật không thể tưởng tượng nổi.

Bỗng nhiên, mắt cô dừng lại trên mặt bàn. Đôi bao tay da mà anh tháo ra lúc nãy, quên không mang theo, vẫn còn để đó. Tiêu Mộng Hồng nhanh tay cầm lấy, lập tức mở cửa chạy theo. Cô bước nhanh xuống cầu thang, đuổi theo một đoạn thì cuối cùng thấy bóng dáng Cố Trường Quân đang đứng dưới tán cây ven đường.

Anh chậm rãi tiến về phía trước, cúi đầu dùng tay che gió, đang dùng bật lửa đốt điếu thuốc.

“Cố Trường Quân! Chờ chút!” Cô gọi to, chạy theo phía sau.

Cố Trường Quân quay đầu nhìn lại, ánh mắt hơi ngạc nhiên.

“Anh để quên bao tay ở chỗ em!” Cô chạy đến, hơi thở hổn hển, đưa cho anh đôi bao tay da.

Cố Trường Quân khẽ gật đầu, nhận lấy, tùy tiện nhét vào túi áo.

“Cảm ơn.” Anh nói.

Tiêu Mộng Hồng lắc đầu: “Trên đường đi cẩn thận, chạy xe chậm một chút, giữ gìn sức khỏe. Em đi trước đây.”

Cô quay người, theo con đường cũ bước nhanh về phía trước.

“Đức Âm!” Bỗng nhiên, phía sau vang lên tiếng gọi của anh.

Tiêu Mộng Hồng dừng bước, quay người lại, thấy anh chậm rãi đi đến bên mình, cuối cùng đứng trước mặt cô.

“Anh có thể nhờ em giúp một việc được không?”

“Anh nói đi, chỉ cần em làm được.” Tiêu Mộng Hồng lập tức gật đầu.

“Lúc trước anh cứ suy nghĩ, Hiến Nhi cần một người mẹ kế. Anh cũng đã ly hôn lâu rồi. Anh nghĩ mình cũng cần tìm một người phụ nữ bầu bạn….”

Trái tim Tiêu Mộng Hồng bỗng nhiên thình thịch đập nhanh.

“Anh biết mẹ anh hướng về Diệp tiểu thư, còn em lại không hài lòng về cô ta, cũng có ý ngăn cản. Vậy em có biết ai phù hợp không? Có thể giới thiệu cho anh không?”

Anh nhìn cô, chậm rãi hỏi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện