Buổi tối, Cố Trường Quân một mình ngồi trong thư phòng của ba Cố, ánh mắt dừng lại trên đống giấy tờ cao ngất chất đầy trên bàn. Đó là đống giấy cũ được người hầu gom lại khi dọn dẹp thư phòng ban ngày. Họ phát hiện một chồng giấy đã bắt đầu ố vàng vì để quá lâu trên kệ sách, bèn mang đi hỏi Cố phu nhân có cần vứt bỏ không. Cố phu nhân cũng không chắc, nên dặn cứ để sang một bên, đợi Trường Quân về xem rồi quyết định.
Từ sau khi Cố Ngạn Tông qua đời, Cố phu nhân trở nên dễ xúc động, ít khi bước vào căn phòng mà khi còn sống chồng bà từng dùng để làm việc. Về sau, thư phòng này được để lại cho Trường Quân sử dụng. Nhưng anh vẫn giữ nguyên vẹn mọi thứ như khi ba còn sống, ngay cả cây thước gỗ năm xưa ông từng nổi giận dùng để đánh anh, vẫn còn nguyên tại chỗ.
Tất cả mọi thứ vẫn y như năm đó. Chỉ tiếc, người xưa nay đã chẳng còn.
Trong số giấy tờ cũ ấy, ngoài vài trang ghi chú đọc sách do ba anh tùy tiện viết khi còn sống, còn có cả những tờ báo cũ. Những tờ báo này không được sắp xếp theo ngày tháng, thể loại cũng khá lộn xộn. Có lẽ là những bản ba anh cố ý lưu lại sau khi đọc xong. Cố Trường Quân lật từng tờ báo cũ mà ba anh từng đọc khi còn sống, động tác chậm rãi, như thể đang lần theo ký ức đã bị bụi phủ.
Bất chợt, tay anh khựng lại. Ánh mắt dừng trên một trang báo vừa mới lật đến. Đó là một tờ nhật báo trung ương từ rất nhiều năm về trước. Ở giữa trang, anh nhìn thấy một bản tin liên quan đến chuyến bay thử của Hán Võ số 2, lần đầu vượt sông Hoàng Phố, chính là kỳ tích mà năm đó anh từng tham gia.
Ngay dưới bản tin, kèm theo một tấm ảnh. Là bức hình được một phóng viên nào đó chụp tại sân bay Long Hoa, trên hình là anh và khi ấy còn là vợ anh — Tiêu Đức Âm. Bức ảnh ấy đã bị kẹp giữa đống giấy suốt bao nhiêu năm, nhưng nhờ vậy lại được bảo quản nguyên vẹn. Đến giờ hình ảnh vẫn còn rõ ràng. Trong ảnh, cánh tay anh vòng ra sau ôm lấy eo cô. Cô đứng bên cạnh anh, hơi nghiêng đầu về phía anh. Cả hai người đều nở nụ cười. Nhìn vào, giống như một đôi trời sinh.
Cố Trường Quân lặng lẽ nhìn chăm chú vào tấm ảnh, ánh mắt dừng lại trên người phụ nữ từng đứng bên cạnh mình khi ấy. Bỗng dưng, anh cảm thấy có chút xa lạ. Cứ như người đàn ông đang ôm lấy vòng eo cô gái trong ảnh — thân mật, dịu dàng — không phải là anh, mà là một người xa lạ nào đó, không còn liên quan gì đến anh của hiện tại.
Sau khi ly hôn, anh thật ra không mấy khi chủ động nghĩ đến những chuyện có liên quan đến cô, nhất là những ký ức vụn vặt, những chi tiết khi hai người còn bên nhau. Anh càng không muốn nhớ lại. Thế nhưng giờ phút này, bức ảnh cũ kỹ tưởng chừng đã phủ đầy bụi thời gian ấy, lại như có linh hồn, đột ngột chen vào tầm mắt anh, mạnh mẽ và rõ ràng đến mức khiến anh không thể không đối diện.
Từng khung cảnh khi ấy… bất ngờ ập về, cuồn cuộn hiện lên trong tâm trí.
Anh vẫn còn nhớ, lúc ấy quan hệ giữa hai người đã rơi vào bế tắc. Nhưng sau khi chụp tấm ảnh ấy, đêm trở về, trong căn phòng nhỏ ở khách sạn hôm đó, đối mặt với sự dịu của dàng anh, cô cuối cùng cũng mềm lòng, hai người lại làm lành.
Thậm chí, anh còn nhớ rất rõ, không biết vì lý do gì, khi ấy anh nổi hứng trêu cô. Anh đến giờ vẫn chưa quên được cảnh cô nằm dưới thân anh, vừa cười đến mức không thở nổi, vừa kiều mỵ thút thít xin tha. Nhìn cô khi ấy, quả thật vô cùng đáng yêu.
Chỉ tiếc là, sự thân mật ấy còn chưa kịp kéo dài đến ngày hôm sau, hai người lại lần nữa nảy sinh cãi vã. Ngay hôm sau, chuyện đó đã xảy ra — một chuyện đủ để hoàn toàn đẩy cô rời xa anh.
Cố Trường Quân lặng lẽ nhìn chằm chằm tấm ảnh, ánh mắt dần trở nên mơ hồ. Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Ngay sau đó, cửa bị đẩy ra. Cố Trường Quân ngẩng lên, thấy mẹ mình bước vào. Anh liền bình tĩnh đặt tờ báo xuống, không để lộ chút sơ hở nào. Trước khi bà đến gần, anh đã lấy một tờ báo cũ khác đè lên tấm ảnh.
Cố phu nhân không để ý, nhẹ nhàng đặt bát đồ ăn khuya xuống, dịu dàng bảo anh ăn một chút, xót xa vì thấy anh gầy đi. Cố Trường Quân nhận lấy, yên lặng ăn được vài miếng.
Cố phu nhân liếc mắt nhìn đống báo cùng với những tờ ghi chú lộn xộn trên bàn, trầm ngâm một lúc, khẽ thở dài:
“Chỗ này đều là thứ ba con để lại trước kia phải không? Còn nhiều lắm. Nhân lúc con đang ở nhà, xem thử đi. Thứ gì còn muốn giữ thì giữ lại làm kỷ niệm.”
“Con đang sắp xếp lại.” Cố Trường Quân đáp.
Cố phu nhân khẽ gật đầu, ngập ngừng một lát, rồi như thể dò hỏi: “Trường Quân… con thấy cô Diệp thế nào?”
Cố Trường Quân ngước mắt nhìn mẹ.
“Con với cô ấy không thân.” Anh đáp.
“Sao lại bảo là không thân được?” Cố phu nhân không hài lòng với câu trả lời thản nhiên của con trai.
“Lần trước sinh nhật Hiến Nhi, chẳng phải con còn đưa cô ấy về tận nhà sao? Trên đường đi, hai đứa cũng không nói gì à?” Bà nhắc lại, có ý gợi mở.
Cố Trường Quân ăn nốt mấy miếng cuối cùng, đặt bát xuống.
“Mẹ, nếu mẹ có gì muốn nói thì cứ nói thẳng.”
Cố phu nhân liền không vòng vo nữa:
“Vậy mẹ nói thẳng. Con cũng sống một mình mấy năm nay rồi, cũng nên tính chuyện lập gia đình lại một lần nữa. Dù con không nghĩ cho bản thân, cũng nên nghĩ cho Hiến Nhi đi. Mẹ già rồi, chăm sóc nó không xuể. Trước đây còn có Trâm Anh đỡ đần, nhưng giờ con bé sắp sinh rồi, sau này có con riêng, chắc chắn sẽ bận bịu chuyện nhà mình, đâu thể lúc nào cũng ở đây trông nom Hiến Nhi được. Hiến Nhi cần có người thật sự thương yêu và chăm sóc. Mẹ nghĩ rồi, cô Diệp là người rất thích hợp. Xét về nhan sắc, tính tình, gia thế, cái gì cũng xứng với con. Mà cách cô ấy đối xử với Hiến Nhi, chẳng phải con cũng thấy hết rồi sao? Cho nên, tranh thủ buổi tối rảnh rỗi, mẹ tới hỏi con một tiếng. Chỉ cần con gật đầu, những chuyện còn lại cứ để mẹ lo!”
Nói rồi, bà dùng ánh mắt đầy chờ mong nhìn anh. Cố Trường Quân nghe xong, vậy mà lại… khẽ bật cười.
Cố phu nhân tưởng rằng con trai đã đồng ý, mừng rỡ định nói tiếp, nào ngờ Cố Trường Quân lại lắc đầu, nói:
“Mẹ, mẹ thật sự không nhìn ra sao? Hiến Nhi cũng không thích cô Diệp đó đâu.”
Cố phu nhân sửng sốt: “Sao lại nói bậy! Mẹ thấy Hiến Nhi rất thích cô Diệp mà.”
Lời vừa nói ra, bà cũng thấy có phần miễn cưỡng, giọng tự nhiên hạ thấp. Dừng lại một chút, nhìn con trai đầy dò hỏi, rồi nói tiếp:
“Thì là! Hiến Nhi rõ ràng không phải thật sự thân thiết với cô Diệp. Nhưng đứa bé ấy vốn tính tình thế, từ nhỏ đã không thích nói chuyện, mẹ biết mà. Mẹ thấy con với nó cũng không thân thiết gì đâu! Đứa nhỏ mà, khó tránh khỏi vậy. Sau này thật sự thành gia lập thất, cô Diệp đối xử tốt với nó, dần dần tự nhiên sẽ gần gũi với nhau thôi. Mẹ đối với cô Diệp là rất ưng ý. Mẹ chỉ hỏi con một câu, con có thích cô Diệp không?”
“Con? Con không hề có chút hứng thú nào với cô Diệp.” Cố Trường Quân trả lời lạnh nhạt.
Cố phu nhân ngơ ngác, rồi miễn cưỡng nói: “Thì đó là vì trước đây con chưa thực sự gặp mặt cô ấy. Thôi, thế này đi, nếu con ở nhà thì nên sắp xếp cho hai người gặp nhau nhiều hơn, gặp vài lần xem sao, biết đâu lại hợp ý nhau.”
Cố Trường Quân mỉm cười.
“Mẹ, con và Diệp tiểu thư không hợp nhau ngay từ đầu, đó là điều đầu tiên. Mẹ vừa nói, mẹ lo lắng chuyện này cũng chủ yếu vì Hiến Nhi. Con cũng không phản đối việc tìm cho Hiến Nhi một người có thể chăm sóc tốt cho nó. Nếu đã vậy thì con cưới cũng được. Nhưng trước hết, quan trọng nhất là Hiến Nhi phải thích người đó. Con thật sự không nghĩ Diệp tiểu thư có thể khiến Hiến Nhi thích được. Cho nên chuyện này, cứ dừng lại ở đây, sau này đừng nhắc lại nữa.”
Cố phu nhân lâu nay vẫn luôn bận tâm tính toán chuyện Diệp tiểu thư cho con trai, không ngờ tối nay vừa mới đề cập, đã bị con trai từ chối thẳng thừng như vậy, trong lòng không khỏi có chút khó chịu.
“Trường Quân! Mọi chuyện thường ngày, mẹ đều nghe con. Nhưng việc này, mẹ thật sự không thể cứ để theo ý con như vậy! Diệp tiểu thư đắc tội con chuyện gì? Mẹ còn chưa nói gì mà con đã từ chối thẳng như thế? Con bé là tiểu thư thế gia, thường xuyên đến nhà chúng ta chơi, nói chuyện để mẹ vui, cũng giúp mẹ đỡ cô đơn nhiều, con nghĩ người ta là nhìn trúng mẹ sao? Còn không phải...”
“Mẹ!” Cố Trường Quân hơi nhíu mày, cắt ngang lời mẹ.
“Trước đây con không thường xuyên ở nhà, nên không biết Diệp tiểu thư với mẹ thân thiết đến thế, con tưởng hai người có chuyện riêng của mình, con không quản được. Giờ mẹ nói vậy, thì con cũng nói thẳng luôn: Hy vọng mẹ sau này giữ khoảng cách với cô ta, tránh thái độ của người khiến Diệp tiểu thư hiểu lầm, rồi gây chuyện không hay.”
“Trường Quân! Mẹ thấy Diệp tiểu thư thật sự rất tốt với Hiến Nhi mà.” Cố phu nhân không cam lòng nói.
“Mẹ, cứ như thế đi!”
Cố Trường Quân cúi đầu tiếp tục chỉnh sửa mấy ghi chép trên bàn, rõ ràng không muốn nói thêm gì nữa.
Cố phu nhân trong lòng bức bối, cuối cùng không nhịn được: “Sáng nay Tư Hán dẫn Hiến Nhi đi ra ngoài, nói là đến Đại Học Kinh Hoa, đến chiều muộn mới về. Mẹ hỏi Hiến Nhi thì biết cả ngày đều ở cùng mẹ nó! Mẹ hỏi con, chuyện này tính sao đây? Lần này cô ta vừa đến, nhà ta liền chẳng yên ổn! Đầu tiên là Hiến Nhi không hề nói gì, cứ vậy mà suốt đêm lại chạy đến chỗ cô ta. Suýt chút nữa làm mẹ lo đến mất cả hồn. Sau đó con còn cho Hiến Nhi qua bên đó vài ngày. Mới có mấy ngày mà Hiến Nhi lại chạy đến chỗ cô ta tiếp. Vừa rồi con còn nói Hiến Nhi không thích Diệp tiểu thư. Con cứ để Hiến Nhi đi gặp cô ta như vậy, thì làm sao nó quen với người khác được?”
Cố Trường Quân xoa xoa trán, lộ vẻ bất đắc dĩ: “Cô ấy là mẹ của Hiến Nhi mà! Con trai muốn gặp mẹ, con làm sao ngăn được? Hơn nữa, trước khi ly hôn, ba cũng đã đồng ý cho cô ấy gặp Hiến Nhi. Mẹ cũng biết điều này mà?”
Cố phu nhân nghe vậy, nghẹn lời, nổi giận nói: “Được rồi! Được rồi! Con có lý! Tất cả là tại mẹ sai hết! Sau này mẹ không can thiệp nữa!”
Cố Trường Quân thấy mẹ thật sự tức giận, đỡ lấy tay bà, nói vài câu an ủi rồi đưa bà về phòng ngủ.
Cố phu nhân dần nguôi giận, nhưng trong lòng lại càng day dứt, trằn trọc suốt đêm khó ngủ. Sáng hôm sau, khi Cố Trường Quân đi ra ngoài, bà dặn dò người nhà chăm sóc Hiến Nhi cẩn thận, sai tài xế chuẩn bị xe rồi một mình rời khỏi nhà.
Tiêu Mộng Hồng sau khi trở về mấy ngày nay vẫn rất bận rộn. Ngoài việc ở cùng con trai và chăm sóc Tiêu phu nhân, cô cũng liên tục nhận được vài lời mời giao thiệp xã hội.
Kể từ khi ly hôn với Cố gia, mấy năm qua, ngoài việc thỉnh thoảng giữ liên lạc với Trần Đông Du phu nhân, Tiêu Mộng Hồng gần như cắt đứt quan hệ với các bạn bè cũ. Các lời mời giao tiếp hiện tại phần lớn đến từ những mối quan hệ mới dần tích lũy trong giới học thuật và văn hóa mấy năm gần đây. Gặp gỡ trò chuyện khá nhiều, thời gian còn lại cô đều dành để tập trung chuẩn bị cho việc đi dạy vào năm sau.
Mặc dù cô tin tưởng vào năng lực của bản thân, nhưng đây là lần đầu tiên cô chính thức giảng dạy, nên vẫn rất nghiêm túc, hiện đã bắt đầu chuẩn bị giáo trình. Hôm nay là ngày đầu tiên Đại Học Kinh Hoa chính thức bước vào kỳ nghỉ đông. Buổi sáng vẫn diễn ra các hoạt động theo lệ thường, có cả hội nghị giáo vụ. Vì đã nhận nhiệm vụ mới, nên Tiêu Mộng Hồng được thông báo phải tham gia hội nghị của khoa kiến trúc. Hội nghị kết thúc, cô trở về ký túc xá, không lâu sau nghe tiếng Đổng phu nhân gọi ở cửa: “Tiêu tiểu thư, có một vị phu nhân đến tìm cô!”
Hôm nay Tiêu Mộng Hồng không hẹn khách đến thăm, nhất thời không nghĩ ra đó là ai. Cô bước ra mở cửa, trong lòng nao nao.
Vị “phu nhân” đến tìm cô lại chính là mẹ của Cố Trường Quân — Cố phu nhân!
Từ sau khi Cố Ngạn Tông qua đời, Cố phu nhân trở nên dễ xúc động, ít khi bước vào căn phòng mà khi còn sống chồng bà từng dùng để làm việc. Về sau, thư phòng này được để lại cho Trường Quân sử dụng. Nhưng anh vẫn giữ nguyên vẹn mọi thứ như khi ba còn sống, ngay cả cây thước gỗ năm xưa ông từng nổi giận dùng để đánh anh, vẫn còn nguyên tại chỗ.
Tất cả mọi thứ vẫn y như năm đó. Chỉ tiếc, người xưa nay đã chẳng còn.
Trong số giấy tờ cũ ấy, ngoài vài trang ghi chú đọc sách do ba anh tùy tiện viết khi còn sống, còn có cả những tờ báo cũ. Những tờ báo này không được sắp xếp theo ngày tháng, thể loại cũng khá lộn xộn. Có lẽ là những bản ba anh cố ý lưu lại sau khi đọc xong. Cố Trường Quân lật từng tờ báo cũ mà ba anh từng đọc khi còn sống, động tác chậm rãi, như thể đang lần theo ký ức đã bị bụi phủ.
Bất chợt, tay anh khựng lại. Ánh mắt dừng trên một trang báo vừa mới lật đến. Đó là một tờ nhật báo trung ương từ rất nhiều năm về trước. Ở giữa trang, anh nhìn thấy một bản tin liên quan đến chuyến bay thử của Hán Võ số 2, lần đầu vượt sông Hoàng Phố, chính là kỳ tích mà năm đó anh từng tham gia.
Ngay dưới bản tin, kèm theo một tấm ảnh. Là bức hình được một phóng viên nào đó chụp tại sân bay Long Hoa, trên hình là anh và khi ấy còn là vợ anh — Tiêu Đức Âm. Bức ảnh ấy đã bị kẹp giữa đống giấy suốt bao nhiêu năm, nhưng nhờ vậy lại được bảo quản nguyên vẹn. Đến giờ hình ảnh vẫn còn rõ ràng. Trong ảnh, cánh tay anh vòng ra sau ôm lấy eo cô. Cô đứng bên cạnh anh, hơi nghiêng đầu về phía anh. Cả hai người đều nở nụ cười. Nhìn vào, giống như một đôi trời sinh.
Cố Trường Quân lặng lẽ nhìn chăm chú vào tấm ảnh, ánh mắt dừng lại trên người phụ nữ từng đứng bên cạnh mình khi ấy. Bỗng dưng, anh cảm thấy có chút xa lạ. Cứ như người đàn ông đang ôm lấy vòng eo cô gái trong ảnh — thân mật, dịu dàng — không phải là anh, mà là một người xa lạ nào đó, không còn liên quan gì đến anh của hiện tại.
Sau khi ly hôn, anh thật ra không mấy khi chủ động nghĩ đến những chuyện có liên quan đến cô, nhất là những ký ức vụn vặt, những chi tiết khi hai người còn bên nhau. Anh càng không muốn nhớ lại. Thế nhưng giờ phút này, bức ảnh cũ kỹ tưởng chừng đã phủ đầy bụi thời gian ấy, lại như có linh hồn, đột ngột chen vào tầm mắt anh, mạnh mẽ và rõ ràng đến mức khiến anh không thể không đối diện.
Từng khung cảnh khi ấy… bất ngờ ập về, cuồn cuộn hiện lên trong tâm trí.
Anh vẫn còn nhớ, lúc ấy quan hệ giữa hai người đã rơi vào bế tắc. Nhưng sau khi chụp tấm ảnh ấy, đêm trở về, trong căn phòng nhỏ ở khách sạn hôm đó, đối mặt với sự dịu của dàng anh, cô cuối cùng cũng mềm lòng, hai người lại làm lành.
Thậm chí, anh còn nhớ rất rõ, không biết vì lý do gì, khi ấy anh nổi hứng trêu cô. Anh đến giờ vẫn chưa quên được cảnh cô nằm dưới thân anh, vừa cười đến mức không thở nổi, vừa kiều mỵ thút thít xin tha. Nhìn cô khi ấy, quả thật vô cùng đáng yêu.
Chỉ tiếc là, sự thân mật ấy còn chưa kịp kéo dài đến ngày hôm sau, hai người lại lần nữa nảy sinh cãi vã. Ngay hôm sau, chuyện đó đã xảy ra — một chuyện đủ để hoàn toàn đẩy cô rời xa anh.
Cố Trường Quân lặng lẽ nhìn chằm chằm tấm ảnh, ánh mắt dần trở nên mơ hồ. Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Ngay sau đó, cửa bị đẩy ra. Cố Trường Quân ngẩng lên, thấy mẹ mình bước vào. Anh liền bình tĩnh đặt tờ báo xuống, không để lộ chút sơ hở nào. Trước khi bà đến gần, anh đã lấy một tờ báo cũ khác đè lên tấm ảnh.
Cố phu nhân không để ý, nhẹ nhàng đặt bát đồ ăn khuya xuống, dịu dàng bảo anh ăn một chút, xót xa vì thấy anh gầy đi. Cố Trường Quân nhận lấy, yên lặng ăn được vài miếng.
Cố phu nhân liếc mắt nhìn đống báo cùng với những tờ ghi chú lộn xộn trên bàn, trầm ngâm một lúc, khẽ thở dài:
“Chỗ này đều là thứ ba con để lại trước kia phải không? Còn nhiều lắm. Nhân lúc con đang ở nhà, xem thử đi. Thứ gì còn muốn giữ thì giữ lại làm kỷ niệm.”
“Con đang sắp xếp lại.” Cố Trường Quân đáp.
Cố phu nhân khẽ gật đầu, ngập ngừng một lát, rồi như thể dò hỏi: “Trường Quân… con thấy cô Diệp thế nào?”
Cố Trường Quân ngước mắt nhìn mẹ.
“Con với cô ấy không thân.” Anh đáp.
“Sao lại bảo là không thân được?” Cố phu nhân không hài lòng với câu trả lời thản nhiên của con trai.
“Lần trước sinh nhật Hiến Nhi, chẳng phải con còn đưa cô ấy về tận nhà sao? Trên đường đi, hai đứa cũng không nói gì à?” Bà nhắc lại, có ý gợi mở.
Cố Trường Quân ăn nốt mấy miếng cuối cùng, đặt bát xuống.
“Mẹ, nếu mẹ có gì muốn nói thì cứ nói thẳng.”
Cố phu nhân liền không vòng vo nữa:
“Vậy mẹ nói thẳng. Con cũng sống một mình mấy năm nay rồi, cũng nên tính chuyện lập gia đình lại một lần nữa. Dù con không nghĩ cho bản thân, cũng nên nghĩ cho Hiến Nhi đi. Mẹ già rồi, chăm sóc nó không xuể. Trước đây còn có Trâm Anh đỡ đần, nhưng giờ con bé sắp sinh rồi, sau này có con riêng, chắc chắn sẽ bận bịu chuyện nhà mình, đâu thể lúc nào cũng ở đây trông nom Hiến Nhi được. Hiến Nhi cần có người thật sự thương yêu và chăm sóc. Mẹ nghĩ rồi, cô Diệp là người rất thích hợp. Xét về nhan sắc, tính tình, gia thế, cái gì cũng xứng với con. Mà cách cô ấy đối xử với Hiến Nhi, chẳng phải con cũng thấy hết rồi sao? Cho nên, tranh thủ buổi tối rảnh rỗi, mẹ tới hỏi con một tiếng. Chỉ cần con gật đầu, những chuyện còn lại cứ để mẹ lo!”
Nói rồi, bà dùng ánh mắt đầy chờ mong nhìn anh. Cố Trường Quân nghe xong, vậy mà lại… khẽ bật cười.
Cố phu nhân tưởng rằng con trai đã đồng ý, mừng rỡ định nói tiếp, nào ngờ Cố Trường Quân lại lắc đầu, nói:
“Mẹ, mẹ thật sự không nhìn ra sao? Hiến Nhi cũng không thích cô Diệp đó đâu.”
Cố phu nhân sửng sốt: “Sao lại nói bậy! Mẹ thấy Hiến Nhi rất thích cô Diệp mà.”
Lời vừa nói ra, bà cũng thấy có phần miễn cưỡng, giọng tự nhiên hạ thấp. Dừng lại một chút, nhìn con trai đầy dò hỏi, rồi nói tiếp:
“Thì là! Hiến Nhi rõ ràng không phải thật sự thân thiết với cô Diệp. Nhưng đứa bé ấy vốn tính tình thế, từ nhỏ đã không thích nói chuyện, mẹ biết mà. Mẹ thấy con với nó cũng không thân thiết gì đâu! Đứa nhỏ mà, khó tránh khỏi vậy. Sau này thật sự thành gia lập thất, cô Diệp đối xử tốt với nó, dần dần tự nhiên sẽ gần gũi với nhau thôi. Mẹ đối với cô Diệp là rất ưng ý. Mẹ chỉ hỏi con một câu, con có thích cô Diệp không?”
“Con? Con không hề có chút hứng thú nào với cô Diệp.” Cố Trường Quân trả lời lạnh nhạt.
Cố phu nhân ngơ ngác, rồi miễn cưỡng nói: “Thì đó là vì trước đây con chưa thực sự gặp mặt cô ấy. Thôi, thế này đi, nếu con ở nhà thì nên sắp xếp cho hai người gặp nhau nhiều hơn, gặp vài lần xem sao, biết đâu lại hợp ý nhau.”
Cố Trường Quân mỉm cười.
“Mẹ, con và Diệp tiểu thư không hợp nhau ngay từ đầu, đó là điều đầu tiên. Mẹ vừa nói, mẹ lo lắng chuyện này cũng chủ yếu vì Hiến Nhi. Con cũng không phản đối việc tìm cho Hiến Nhi một người có thể chăm sóc tốt cho nó. Nếu đã vậy thì con cưới cũng được. Nhưng trước hết, quan trọng nhất là Hiến Nhi phải thích người đó. Con thật sự không nghĩ Diệp tiểu thư có thể khiến Hiến Nhi thích được. Cho nên chuyện này, cứ dừng lại ở đây, sau này đừng nhắc lại nữa.”
Cố phu nhân lâu nay vẫn luôn bận tâm tính toán chuyện Diệp tiểu thư cho con trai, không ngờ tối nay vừa mới đề cập, đã bị con trai từ chối thẳng thừng như vậy, trong lòng không khỏi có chút khó chịu.
“Trường Quân! Mọi chuyện thường ngày, mẹ đều nghe con. Nhưng việc này, mẹ thật sự không thể cứ để theo ý con như vậy! Diệp tiểu thư đắc tội con chuyện gì? Mẹ còn chưa nói gì mà con đã từ chối thẳng như thế? Con bé là tiểu thư thế gia, thường xuyên đến nhà chúng ta chơi, nói chuyện để mẹ vui, cũng giúp mẹ đỡ cô đơn nhiều, con nghĩ người ta là nhìn trúng mẹ sao? Còn không phải...”
“Mẹ!” Cố Trường Quân hơi nhíu mày, cắt ngang lời mẹ.
“Trước đây con không thường xuyên ở nhà, nên không biết Diệp tiểu thư với mẹ thân thiết đến thế, con tưởng hai người có chuyện riêng của mình, con không quản được. Giờ mẹ nói vậy, thì con cũng nói thẳng luôn: Hy vọng mẹ sau này giữ khoảng cách với cô ta, tránh thái độ của người khiến Diệp tiểu thư hiểu lầm, rồi gây chuyện không hay.”
“Trường Quân! Mẹ thấy Diệp tiểu thư thật sự rất tốt với Hiến Nhi mà.” Cố phu nhân không cam lòng nói.
“Mẹ, cứ như thế đi!”
Cố Trường Quân cúi đầu tiếp tục chỉnh sửa mấy ghi chép trên bàn, rõ ràng không muốn nói thêm gì nữa.
Cố phu nhân trong lòng bức bối, cuối cùng không nhịn được: “Sáng nay Tư Hán dẫn Hiến Nhi đi ra ngoài, nói là đến Đại Học Kinh Hoa, đến chiều muộn mới về. Mẹ hỏi Hiến Nhi thì biết cả ngày đều ở cùng mẹ nó! Mẹ hỏi con, chuyện này tính sao đây? Lần này cô ta vừa đến, nhà ta liền chẳng yên ổn! Đầu tiên là Hiến Nhi không hề nói gì, cứ vậy mà suốt đêm lại chạy đến chỗ cô ta. Suýt chút nữa làm mẹ lo đến mất cả hồn. Sau đó con còn cho Hiến Nhi qua bên đó vài ngày. Mới có mấy ngày mà Hiến Nhi lại chạy đến chỗ cô ta tiếp. Vừa rồi con còn nói Hiến Nhi không thích Diệp tiểu thư. Con cứ để Hiến Nhi đi gặp cô ta như vậy, thì làm sao nó quen với người khác được?”
Cố Trường Quân xoa xoa trán, lộ vẻ bất đắc dĩ: “Cô ấy là mẹ của Hiến Nhi mà! Con trai muốn gặp mẹ, con làm sao ngăn được? Hơn nữa, trước khi ly hôn, ba cũng đã đồng ý cho cô ấy gặp Hiến Nhi. Mẹ cũng biết điều này mà?”
Cố phu nhân nghe vậy, nghẹn lời, nổi giận nói: “Được rồi! Được rồi! Con có lý! Tất cả là tại mẹ sai hết! Sau này mẹ không can thiệp nữa!”
Cố Trường Quân thấy mẹ thật sự tức giận, đỡ lấy tay bà, nói vài câu an ủi rồi đưa bà về phòng ngủ.
Cố phu nhân dần nguôi giận, nhưng trong lòng lại càng day dứt, trằn trọc suốt đêm khó ngủ. Sáng hôm sau, khi Cố Trường Quân đi ra ngoài, bà dặn dò người nhà chăm sóc Hiến Nhi cẩn thận, sai tài xế chuẩn bị xe rồi một mình rời khỏi nhà.
Tiêu Mộng Hồng sau khi trở về mấy ngày nay vẫn rất bận rộn. Ngoài việc ở cùng con trai và chăm sóc Tiêu phu nhân, cô cũng liên tục nhận được vài lời mời giao thiệp xã hội.
Kể từ khi ly hôn với Cố gia, mấy năm qua, ngoài việc thỉnh thoảng giữ liên lạc với Trần Đông Du phu nhân, Tiêu Mộng Hồng gần như cắt đứt quan hệ với các bạn bè cũ. Các lời mời giao tiếp hiện tại phần lớn đến từ những mối quan hệ mới dần tích lũy trong giới học thuật và văn hóa mấy năm gần đây. Gặp gỡ trò chuyện khá nhiều, thời gian còn lại cô đều dành để tập trung chuẩn bị cho việc đi dạy vào năm sau.
Mặc dù cô tin tưởng vào năng lực của bản thân, nhưng đây là lần đầu tiên cô chính thức giảng dạy, nên vẫn rất nghiêm túc, hiện đã bắt đầu chuẩn bị giáo trình. Hôm nay là ngày đầu tiên Đại Học Kinh Hoa chính thức bước vào kỳ nghỉ đông. Buổi sáng vẫn diễn ra các hoạt động theo lệ thường, có cả hội nghị giáo vụ. Vì đã nhận nhiệm vụ mới, nên Tiêu Mộng Hồng được thông báo phải tham gia hội nghị của khoa kiến trúc. Hội nghị kết thúc, cô trở về ký túc xá, không lâu sau nghe tiếng Đổng phu nhân gọi ở cửa: “Tiêu tiểu thư, có một vị phu nhân đến tìm cô!”
Hôm nay Tiêu Mộng Hồng không hẹn khách đến thăm, nhất thời không nghĩ ra đó là ai. Cô bước ra mở cửa, trong lòng nao nao.
Vị “phu nhân” đến tìm cô lại chính là mẹ của Cố Trường Quân — Cố phu nhân!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









